Chương 155: Sư nương song tu


Hắc y chấp pháp nhìn Lăng Phong nói: "Hắc! Hắc! Hắc! Xin hỏi ngươi muốn đi đâu? Ở phía sau là ai?"
Lăng Phong nói: "Sư nương bệnh tình cấp bách, ta phụng mệnh mang sư nương xuống núi chạy chữa!"
Bạch chấp pháp cười lạnh: "Phụng mệnh? Phụng mệnh của ai? Hoa Sơn ta cũng không thể chữa trị chứng bệnh này, lang trung bên ngoài có thể có biện pháp sao, đừng nhiều lời, bỏ chưởng môn phu nhân xuống, theo chúng ta trở về!"
"Ta là phụng mệnh chưởng môn mang sư nương xuống núi, các ngươi cũng dám đi ngược lại ý chỉ của chưởng môn à!" Lăng Phong cũng là bất đắc đĩ, nếu không tới đường cùng, mình cũng không muốn đối địch với bọn họ!
Hắc y chấp pháp hừ một tiếng nói: "Tiểu tử thúi, ngươi còn muốn lừa gạt để qua ải sao?"
Bạch chấp pháp không nhịn được nói: "Cùng tên phản đồ này nói nhiều vậy để làm gì, tốt nhất nên bắt hắn sớm một chút!"
Hắc chấp pháp khoát tay nói: " Bởi vì ta thấy tiểu tử này lập nhiều công lớn cho Hoa Sơn, không ngại cho hắn một cơ hội sửa đổi cuối cùng." Dừng lại một lúc, hắn nói tiếp: "Tiểu tử, ngươi đặt chưởng môn phu nhân xuống theo ta trở về, ta có thể bảo đảm an toàn cho tính mạng của ngươi."
"Muốn ta quay đầu lại, tuyệt không có khả năng!" Không chút nghĩ ngợi, Lăng Phong lập tức từ chối.
Bạch chấp pháp sắc mặt trầm xuống: "Rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt, ngươi vẫn cố chấp, quyết định phản bội Hoa Sơn đúng không?"
"Tiểu tử, đừng tưởng rằng luyện Hoa Sơn độc cô cửu kiếm thì là thiên hạ vô địch, phải biết rằng núi cao còn có núi khác cao hơn. Chỉ bằng võ công của ngươì, địch nổi chúng ta sao? Một khi đã động thủ thật, ngươi chắc chắn sẽ chết rất thảm, ta cam đoan, tuyệt đối khiến cho ngươi hối hận vì đã từng sống trên đời." Hắc y chấp pháp lạnh lùng mà nói!
Lăng Phong không nói gì, ngưng thần chú ý vào thân hình của bọn họ, ngưng tụ công lực toàn thân, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi lời nói bên ngoài.
Ðối thủ mặc dù cường đại, nhưng Lăng Phong lại không sợ hãi, cảm thụ được tiếng tim đập thình thịch của sư nương ở phía sau, Lăng Phong đã không còn đường lui nữa.
Thấy Lăng Phong không hề phản ứng, hai người đột nhiên giận dữ: "Không biết hối cải, đồ lòng lang dạ sói!" Vừa nói liền phóng tới.
Ước chừng bảy thành công lực, Hắc chấp pháp một chân quét ngang eo Lăng Phong, Bạch chấp pháp thì một chưởng đánh về phía sau lưng Lăng Phong.
Khá lắm phối hợp kín như áo trời! Lăng Phong vận khởi công lực toàn thân, đánh ra chiêu đầu tiên trong Thanh phong Tiêu Dao chưởng, Minh lôi trận trận!
Không ngờ chiêu đầu tiên Lăng Phong đã dùng toàn bộ công lực có thể sử dụng, hai người bị chiêu này tách ra, Lăng Phong lảo đảo lùi ra sau một bước lớn.
Hiển nhiên, cho dù dùng hết công lực toàn thân, đối mặt với hai đại cao thủ này, Lăng Phong vẫn có sự chênh lệch rất lớn. Dù sao chỉ có ba tầng công lực a! Hơn nữa vừa nãy theo Lục Thanh Phong cũng tiêu hao nội lực phần lớn.
"Phản đồ, ngươi thật có dũng khí liều mạng nha!" Hai người không dám khinh thường nữa, phát động thế công mãnh liệt về phía Lăng Phong.
Giống như một con thuyền nhỏ lắc lư trong mưa gió, Lăng Phong cắn răng, hai tròng mắt đầy tơ máu trừng mắt nhìn, liều mạng chống đỡ chiêu thức càng ngày càng mạnh của bọn họ.
Dưới tình huống bình thường, còn có thể đứng vững sau mười mấy chiêu, nhưng bây giờ ở trên người lại cõng theo sư nương, hành động không tiện, còn phải phân tâm bảo vệ nàng không bị thương tổn, kết quả chưa tới mười chiêu, liền bị chưởng phong của Bạch chấp pháp quét trúng, Lăng Phong kêu lên một tiếng đau đớn, thiếu chút nữa ngã xuống đất.
"Ðồ con chó! Cũng không ra cái giống gì cả!" Hắc bạch chấp pháp hắc hắc cười lạnh, đi từng bước một bước về phía Lăng Phong, cố ý để bước đi thong thả, hưởng thụ niềm vui đùa bỡn con mồi trước khi chết!
Ðang ở bên lề sinh tử, nhưng Lăng Phong lại tiến vào cảnh giới tĩnh lặng như mặt nước.
Ngừng một lúc, ý trời trêu người, Lăng Phong chỉ có thể sử ra sát chiêu! Nghĩ tới đây, hắn phấn khởi vô cùng, mạnh mẽ đứng lên, Tiêu Dao đoạt mệnh chưởng đệ nhất sát chiêu, Lôi động cửu thiên!
"Còn dám đối chưởng với ta?" Hắc chấp pháp cũng vận khởi mười thành công lực, chuẩn bị một chưởng phân thắng bại. Bạch chấp pháp thì ra chiêu ở bên mặt, vẫn như cũ nhắm vào mé bên của Lăng Phong.
Nhưng vào lúc này, Lăng Phong lộ ra nét cười bi thảm, há miệng rộng ra, phun một ngụm máu tươi về phía Hắc chấp pháp, chân khí lập tức đề thăng lên gấp ba lần, một tiếng "bịch", đánh hắn ngã xuống đất.
Một chưởng của Bạch chấp pháp chứa đầy công lực, muộn né đã không kịp, Lăng Phong chỉ có thể nhảy lên, đồng thời ngự khí, rớt "bịch" xuống, trúng vào mông, Lăng Phong một lần nữa phun ra một ngụm máu tươi, nương theo cỗ lực đạo này, nhân khoảng trống do Hắc chấp pháp ngã xuống tạo ra, bay nhanh như điện.
Phía sau truyền tới giọng nói khó tin của Hắc chấp pháp: "Tiêu Dao đoạt mệnh chưởng, hắn là đệ tử phái Tiêu Dao, hơn nữa hắn tự nhiên lại sử ra một chiêu này, không ngờ hắn thật sự muốn đồng quy vu tận với chúng ta?"
Lăng Phong cười tuyệt vọng, toàn lực chạy ra ngoài. Nơi này còn cách cửa Hoa Sơn một con đường Huyền Thiên Ðạo.
"Bắt phản tặc!" Giọng nói của Hắc bạch nhị chấp pháp, cắt ngang trời đêm, kinh động tất cả những người đang ngủ say, tất cả ánh nến ở chén nhỏ trong các phòng đều sáng lên.
Thân hình Lăng Phong bay nhanh, chỉ còn cách Huyền Thiên Ðạo khoảng mười trượng. Chỉ cần có thể thoát ra khỏi khoảng cách mười trượng này, từ nay về sau, trời cao biển rộng mặc hắn cùng sư nương bay lượn.
Huyền Thiên Ðạo, dẫn ra cửa khẩu cuối cùng của Hoa Sơn, cũng là lá chắn quan trọng nhất trên Hoa Sơn. Hoa Sơn núi cao vực sâu rất nhiều, bởi vậy đường núi dựng đứng hiểm trở, càng thêm hiểm yếu là dựa vào vách núi cheo leo hùng vĩ mà xây. Hai bên Huyền Thiên Ðạo là núi cao vạn trượng, Hoa Sơn đầu tiên xây dựng ở đây, cửa cao mười trượng, có thể nói một người giữ ải vạn người không thể vượt qua.
"Hạ cổng lớn!" Bạch chấp pháp quát lớn với đệ tử Hoa Sơn trông coi Huyền Thiên Đạo.
Lăng Phong kinh hãi, cổng lớn của Huyền Thiên Ðạo một khi hạ xuống, cửa ra duy nhất sẽ bị đóng lại, không người nào có thể chạy ra nữa.
Mười trượng.
Ðệ tử canh giữ cửa đã áp tay lên trên cửa.
Lăng Phong tình thế cấp bách liền hét lớn: "Vương sư huynh dừng tay! Ta vâng lệnh sư phụ mang sư nương lập tức xuống núi!"
Hóa ra đêm nay người bảo vệ Huyền Thiên Ðạo tự nhiên lại là Vương Bình Hạo, tình địch tranh Lục Phi Nhi với mình.
Ðộng tác Vương Bình Hạo ngừng lại, quay đầu ngạc nhiên nhìn Lăng Phong: "Lăng sư đệ, ngươi là phản đồ sao?"
Tám trượng.
Hắc chấp pháp kêu lên: "Lăng Phong phản rồi! Hạ cửa! Ðừng để hắn chạy!"
Lăng Phong đi theo chợt quát: "Hai người này mới là nội gian, đừng nghe bọn họ!"
Vương Bình Hạo nhất thời ngây ra, không biết nên nghe ai mới tốt.
Sáu trượng.
Lăng Phong điên cuồng gào thét: "Sư nương ngay sau lưng ta, nàng có thể làm chứng!"
"Bình Hạo, Lăng Phong nói không sai, ta mắc bệnh nặng, phải vội xuống núi..." Sư nương lúc này đã lên tiếng.
Vương Bình Hạo có thể không nghe lời của Lăng Phong, nhưng lại không thể không nghe sư nương, bởi vì hắn muốn theo đuổi Lục Phi Nhi, hơn nữa sư nương có thân phận gì, hắn có thể không tôn trong sao. Vì vậy tay Vương Bình Hạo rốt cuộc cũng rời khỏi cửa đập.
Bốn trượng.
Thanh âm của Hắc chấp pháp đồng thời vang lên: "Hạ cửa! Mặc kệ ai là phản đồ, sau khi hạ đập đều không chạy được!"
"Không sai, sư nương căn bản là bị Lăng Phong bắt được uy hiếp!!" Bạch chấp pháp nói.
Vương Binh Hạo vừa nghe, lập tức tỉnh ngộ. Không sai, vô luận là ai đúng ai sai, chỉ cần còn ở trên Hoa Sơn, đều có thể tra ra manh mối, do đó hắn nhìn chằm chằm đề phòng Lăng Phong, đôi tay lại phóng về phía cửa…
Lăng Phong vỗ lên hương đồn đầy đặn của sư nương, đầu nàng kề sát lưng Lăng Phong hơi ngẩng lên, mỉm cươi với Vương Bình Hạo, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt sắc nghiêng nước nghiêng thành dưới ánh trăng như ẩn như hiện, phong tình vạn chủng phát ra, như hoa biết nói, như ngọc sinh hương.
Vương Bình Hạo nhất thời nhìn mà trợn mắt há mồm, chưa bao giờ thấy qua bộ dạng sư nương phong tình vạn chủng mê người như thế.
Hai trượng.
Lăng Phong đánh một chưởng về phía Vương Bình Hạo, Vương Bình Hạo kinh hãi rút tay về ngăn cản, thì cũng đã muộn.
Lăng Phong cho dù chỉ còn một tầng công lực, Vương Bình Hạo cũng không phải là địch thủ của hắn. Dưới sự ứng phó không kịp, bàn tay đã ấn tới ngực hắn, mắt thấy có thể ngay lập tức đánh hắn chết tại chỗ.
Nhớ tới tình cảm huynh đệ lúc trước, Lăng Phong thầm than một tiếng, thu hồi phần lớn công lực. "Bình!" Vương Bình Hạo bị đánh văng ra sau.
Bị công lực thu về cắn trả, Lăng Phong liền hộc ra ngụm máu tươi thứ ba, lật tay một đạo chưởng phong đánh về phía chốt cổng, một tiếng "Ầm" vang lên, cổng lớn thế như lôi đình vạn quân nhạanh chóng hạ xuống, ngăn cách hoàn toàn Lăng Phong với Hoa Sơn.
Lưu luyến nhìn lại lần cuối, Lăng Phong ngưng tụ công lực lên hai chân, đạo nghĩa không thể chùn bước mà bay nhanh như điện ra khỏi khu vực Hoa Sơn.
Tiêu Dao Vương sau khi truyền thụ bí tịch phái Tiêu Dao có cảnh cáo Lăng Phong: không đến giờ phút sinh tử, tuyệt đối không thể dễ dàng sử dụng Tiêu Dao đoạt mệnh chưởng.
Tiêu Dao đoạt mệnh chưởng tổn thương tới cơ thể, cơ hồ là không có thuốc chữa. Nhưng còn tốt hơn so với Thất thương quyền, lúc đả thương người khác, cũng sẽ làm mình bị thương. Hơn nữa người khác bị thương càng nặng chừng nào thì mình cũng bị thương nặng chừng đó!
Có điều Lăng Phong lúc này không muốn lo lắng chuyện sau này, chỉ tập trung vào hoàn cảnh trước mắt. Nếu có thể giúp sư nương thoát được đại nạn, Lăng Phong dù tan xương nát thịt cũng có là gì?
Cho tới bây giờ cũng không biết, Lăng Phong thì ra tình cảm của hắn là loại tình cảm chân thành...
Cũng không biết có phải do trời tối hay không, lúc này gọi tiên hạc, lại không có phản ứng, có lẽ tiên hạc giờ này đã ở Bạch Ðà Sơn. Muốn nó trở lại, phỏng chừng cũng phải sáng mai.
Nhưng Lăng Phong lại biết rõ tình trạng mình sẽ chẳng chịu được mấy canh giờ, Lăng Phong theo cách trái với thông thường, không có trốn dưới chân núi ngược lại vào chỗ sâu nhất trong núi Hoa Sơn.
Toàn bộ đều dựa vào một chút sức lực chống đỡ, Lăng Phong không biết đã chạy bao xa.
Cho đến khi vớ giày rách tươm, cho đến khi chân khí khó đề tụ, cho đến khi hai chân không còn chịu được sức nặng của hai người nữa, Lăng Phong mới uể oải ngã xuống.
"Phong nhi, chàng sao rồi?" Sư nương hốt hoảng nhìn Lăng Phong, sự quan tâm sâu sắc thể hiện rõ lên trên khuôn mặt xinh đẹp.
Ngưng tụ chút công lực cuối cùng, Lăng Phong bỏ sư nương xuống: "Mặc cho Lục Thanh Phong nghĩ nát óc, hắn cũng không nghĩ tới chúng ta lại đi hướng ngược lại đến chỗ này, bây giờ nàng phải đi dọc theo tiểu đạo ở nơi này ra ngoài, lúc hửng đông ở ngoài núi gọi tiên hạc, sau đó quay lại tìm ta, ta ở chỗ này chờ nàng!"
"Không! Bây giờ mà bỏ lại chàng, chàng xem ta là loại người gì chứ?" Sư nương yêu thương nói.
Lăng Phong cười khổ nói: "Sư nương, công lực của ta sẽ lập tức mất hết, nàng có thể ôm ta đi sao? Trước tiên nàng rời đi tìm được tiên hạc rồi lại quay về tìm ta là biện pháp tốt nhất! Sau đó mang theo ta, hai chúng ta cùng đi ra ngoài!"
"Không! Nếu chàng đã làm cho ta yêu thương chàng, thì cũng đừng tìm cách đuổi ta khỏi chàng!" Sư nương ôm Lăng Phong, nói: "Từ nay về sau, vô luận sinh tử, ta đều phải ở cũng chàng!"
"Sư nương, nghe được những lời này của hàng, ta cho dù có chết cũng không hối tiếc a..."
"Phong nhi, ta không muốn chàng chết, không muốn..." Sư nương ôm Lăng Phong mà khóc rống không ngừng: "Sau này ta cũng không phải là sư nương của chàng, ta là nương tử của chàng, gọi ta là Quân Nghi có được không?"
Lăng Phong cũng ôm chặt lấy sư nương: "Quân Nghi, hai chúng ta, sẽ vĩnh viễn ở cùng nhau."
"Phong nhi, Tiêu Dao ngự nữ tâm kinh không phải cũng có công dụng chữa thương sao? Không bằng chúng ta..." Sư nương ngượng ngùng nói, xem ra nàng đã hoàn toàn coi mình là nương tử của Lăng Phong!
Lăng Phong rốt cuộc cũng đã nghĩ thông, mặc kệ tương lai như thế nào, dù là mình lập tức mất mạng, cũng phải nắm chắc thời gian vui sướng cuối cùng này, cùng nàng trải qua.
Cẩn thận nâng cằm nàng lên, Lăng Phong nhìn thẳng vào đôi mắt thâm thúy như nước của nàng: "Quân Nghi, ngay lúc này, nàng có nguyện ý bồi tiếp tướng công không?"
Thân thể mềm mại của Bạch Quân Nghi run nhẹ, nàng xấu hổ liếc Lăng Phong một cái, môi ngập ngừng nói không nên lời, một đôi tay nhỏ bé, nhưng lại nắm chặt lấy quần áo của Lăng Phong. Cũng xấu hổ nhìn Lăng Phong: "Lăng lang". Khuôn mặt xinh đẹp của nàng nổi lên một vùng ửng hồng, lan tới tận cổ ngọc trắng mịn, dưới sự chiếu rọi của ánh trăng, xinh đẹp tuyệt trần, thoát tục không giống người phàm trong nhân gian.
Trăng non như lưỡi liềm.
Bóng đêm như lụa mỏng.
Sương dày như nước.
Mỹ nhân như ngọc.
Lăng Phong, thấy vậy liền ngây dại.
Sư nương ngẩng đầu lên, nhu tình giống như nước mà nhìn về phía Lăng Phong "Phu quân, chúng ta song tu đi!"

Kiều Kiều Sư Nương - Chương #155


Báo Lỗi Truyện
Chương 155/898