Chương 125: Phượng Phượng khởi vũ


Thuyền hoa một lần nữa hướng Kim Lăng xuất phát, chỉ khác là nhân khẩu trên thuyền có chút thay đổi, không chỉ Tú Kì và Hứa Phượng Phượng mà còn kéo theo nô tỳ lẫn tùy tùng khoảng10 người, nhưng ở cũng tạm ổn. Không gian lầu 3 không cho hạ nhân lưu đến, cho nên Lăng phong cùng chúng nữ rất tự do.
Trở lại thuyền, sư nương giúp hứa phượng phượng sửa sang và an bài chỗ ở, đến lúc dùng bữa mới tụ lại. Lúc bước vào đại sảnh, Lăng Phong thấy hứa phượng phượng đang ngồi trầm ngâm suy tư, tựa như một đóa tiên hoa, mắt như làn thu thủy thanh lệ trong nắng , quả thực là một tuyệt sắc mỹ nữ động lòng người. Liếc thấy Lăng Phong bước vào, nàng bỗng cảm thấy ngượng ngùng mà cúi đầu xuống trước ánh mắt nóng bỏng ấy. Khuôn mặt nàng bỗng chốc hồng rực lên.
- Tú kì đâu? Sao không thấy nàng ấy đến?" Lăng Phong hỏi
Sư nương mỉm cười:
- Tú kì đã phó thác tất cả cho ngươi, lo gì nàng trốn mất?"
Nghe thế, Lăng Phong cũng chỉ mỉm cười đáp lại:
- Chỉ là thắc mắc chút thôi, nàng không nói gì với nàng ấy sao?"
hứa phượng phượng ngồi cạnh chen vào:
- Dặn cũng đã dặn rồi, chỉ là Tú Kì không thích nên không đến mà thôi."
Sư nương nói:
- Đôi tặc nhãn của ngươi cứ như thế, cả ta và Phượng Phượng còn không chịu được, huống hồ là Tú Kì. Tốt nhất là nên kiên nhẫn một chút"
Lăng Phong đang ăn, nghe thế, suýt nữa phun cả thức ăn ra bàn..
Sư nương liếc mắt nhẹ giọng nói:
- Phong nhi, ngươi không thể đứng đắn một chút sao?"
Lăng phong liếc nhìn Hứa Phượng Phượng:
- Phượng phượng đâu phải người ngoài, trong nhà với nhau cả mà , khách khách khí khí làm gì?"
Hứa phượng nghe thế, mặt ngọc đỏ bừng liếc nhìn sư nương một cái rồi thấp giọng:
- Uhm."
Sư nương vẫn bất chấp:
- Cái gì mà người ngoài với lại trong nhà, ai thèm với ngươi một nhà ."
Lăng phong một tay ôm lấy cái eo nhỏ nhắn của sư nương, cố ý nhăn nhó thở dài một tiếng rồi nói một cách ủy khuất:
- Nàng với ta há lẽ là người xa lạ? Phượng Phượng sớm muộn gì cũng thuộc về ta, không lẽ nàng không cấp chút mặt mũi cho lão công ta? Ối ta nghẹn chết mất......"
- Khì khì......" Hứa phượng phượng nhìn thấy bộ dạng lăng phong như vậy không nén được "phì" một tiếng .
Sư nương xấu hổ, eo thon nhẹ giãy dụa thoát khỏi ma trảo của Lăng Phong
, nói:
- Cái tên sắc lang này, ta vẫn còn là sư nương của ngươi, không cho ngươi đụng vào ta."
Lăng phong cười xấu xa:
- Sư nương cũng thế thôi, đều là nương tử của ta cả."
Sư nương tức giận mà không thể phát tác, đành nhỏ nhẹ:
- Đúng là nuông quá hóa hư mà. Nên biết Phượng Phượng với Tú Kì đều là mỹ nữ hiếm có trên thiên hạ, quả là ủy khuất cho các nàng khi phải đi theo cái tên đại sắc lang nhà ngươi. Cả ta nữa, chẳng biết kiếp trước tạo nghiệt gì, mà giờ …"
Lăng phong cười nhẹ:
- Không phải sư nương tạo nghiệt, là ta kiếp trước tích thiện vô số, cho nên mới có được các nàng. Lão thiên không bạc đãi người tốt bao giờ." Lăng phong uống một ngụm rượu ngon, lại nói tiếp:
- Sống như thế cũng không uổng một đời."
Sư nương cũng không phản kháng nữa , nhìn lăng phong, cảm thán :
- Mặc dù ngươi còn trẻ đã có chút thành tựu hiếm có như thế, nhưng chân chính thành công vẫn còn xa lắm......"
- Hả?!" Lăng phong sửng sốt:
- Vậy nương tử nàng cho phu quân thế nào mới gọi là thành công đây?"
Sư nương đột nhiên cười một cách quỷ dị:
- Phải làm võ lâm chí tôn, thiên hạ vô địch, mỹ nữ quần tụ, ấy mới gọi là thành công. Giờ chỉ mới có chút danh trên thiên hạ, mà mỹ nhân thì 10 người mới có 2, e là ......"
Hứa phượng phượng nghe được bạch Quân Nghi nói thế, thật sự kinh ngạc không thôi. Mặc dù biết bạch Quân Nghi cùng lăng phong ngầm vụng trộm, nhưng nói công khai trước mặt nàng như thế làm cho hứa phượng phượng trong chốc lát không thích ứng kịp. Nếu không phải trong nhà gặp phải biến đổi lớn, hiểu thấu nhân sinh thế gian, hứa phượng phượng sẽ không chấp nhận lăng phong cùng bạch Quân Nghi phát sinh loại quan hệ này. Khi đã lãnh đạm với hết thảy mọi thứ trong thiên hạ, tự nhiên sẽ không quan tâm đến những thứ không liên quan đến mình. Dù sao phiêu bạc đã lâu, nàng luôn ước mong có một bờ vai dài rộng để mình nương tựa, mà Lăng Phong thì thật thích hợp cho nàng làm điều đó.
Lăng phong đối với lời nói của sư nương liên tục gật đầu, nói:
- Thập đại mỹ nhân thâu hết vào tay thì không dám khoa trương, nhưng chắc chắn tam đại mỹ nhân ta phải có."
Sư nương mỉm cười:
- Để ta đoán một chút, có phải Tĩnh Du tiên tử là người đầu tiên phu quân theo đuổi ?."
Lăng phong nói:
- Đương nhiên, phàm là nam nhân trong thiên hạ thì ai cũng muốn đem tĩnh du trở thành ngườitrong mộng của mình. Nếu tất cả giấc mơ trên đời của nam nhân đều có thể biến thành hiện thực, chỉ sợ cả xương cốt của Tĩnh Du bây giờ cũng bị họ ăn hết a."
Sư nương nghe xong lăng phong nói, xấu hổ không thôi,:
- Ngươi đó, nói thế mà cũng nói được."
Lăng phong không để ý, đáp:
- Ta nói toàn là lời thật, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu. Đây là chuyện rất bình thường. Nàng đoán tiếp xem hai vị mỹ nữ tiếp theo là ai?"
Sư nương nói :
- Vốn là ba. Uyển phượng đương nhiên là mục tiêu người ngươi cần theo đuổi, điểm này các đệ tử hoa sơn phái đều có thể nhìn ra. Mặt khác hai vị nữa là nam cung tỷ muội, đó là 2 tỷ muội song sinh, tướng công lại há có thể bỏ qua võ lâm song kiều."
Lăng phong lắc đầu, nói:
- Nam Cung tỷ muội thì đúng, nhưng Đàm sư tỷ thì chưa chắc."
Sư nương sửng sốt :
- Ngươi không thích uyển phượng?!"
Lăng phong nói:
- Nói thế cũng không phải, chẳng qua ta không thích mẫu người như Đàm sư tỷ."
Sư nương nói:
- Đã thế thì ta không đoán ra ngươi thích ai nữa rồi."
Lăng phong mỉm cười nói:
- Đơn giản mà, là đương kim ..."
Sư nương cả kinh, nói:
- A!? Đương kim công chúa, Vũ An công chúa"
Lăng phong tán dương :
- Đúng thế, công chúa từ trước đến giờ chưa hề có ý trung nhân, lớn lên lại băng thanh ngọc khiết thập phần xinh đẹp, lại làm môn hạ đệ tử của Vũ Đương phái, nên là người trong võ lâm, mỹ nhân thế này trước nay chỉ xuât hiện trong tiểu thuyết, nhưng bây giờ lại chân thật tồn tại, hơn nữa công chúa tại Bách Hiểu Sanh đúng là tuyệt sắc mỹ nữ đứng thứ 5 trong bảng , có thể coi là người có thân phận cao quý nhất võ lâm, mỹ nhân bình thường đâu thể sánh bằng. Ta lăng phong nhất định phải nắm lấy, nếu không tất hổ thẹn với bổn sắc phong lưu của bản thân. Ha ha......"
Sư nương từ đáy lòng cảm thán, công chúa mà cũng đòi chiếm lấy, cũng chỉ có hắn mới có thể tưởng tượng ra được loại chuyện này.
Đúng lúc này, lăng phong liếc nhìn thấy hứa phượng phượng, nói:"Phượng Phượng, nghe nói nàng có học vũ đạo, chi bằng biểu diễn một chút cho chúng ta mở rộng tầm mắt?"
- A?!" Hứa phượng phượng sửng sốt, không nghĩ tới lăng phong lại yêu cầu như vậy.
Sư nương một bên mỉm cười nói:
- Vậy Phong nhi, người đàn xướng phụ họa cho Phượng Phượng a.
Lăng phong vừa nghe, nói:
- Vậy nàng làm gì?"
Sư nương cười, nói:
- Ta tự nhiên đúng là người xem rồi."
Hứa phượng phượng nhìn lăng phong cùng sư nương, cúi đầu nói:
- Vậy mời Lăng thiếu hiệp … "
Sư nương dậm dậm chân:
- Kêu Lăng thiếu hiệp là thế nào, phải kêu là tướng công!"
- Uhm!" Hứa phượng phượng cúi đầu, ngượng ngùng lên tiếng.
Lăng phong cầm lấy cây cầm, khẽ lướt một chút, âm luật thì hắn không tinh thông lắm, nhưng một khi đã nghe qua thì luôn nhớ rõ, vẫn có thể xướng một vài giai điệu thông thường, bởi vậy Lăng phong mỉm cười tự tin:
- Chuẩn bị tốt chưa? Ta bắt đầu đây"
- n!" Hứa phượng phượng gật gật đầu.
Lăng phong lướt tay lên đàn, nương theo cảm xúc bắt đầu thăng hoa :
- Giang hồ cười ân oán rồi, người so chiêu cười giấu đao, hồng trần cười cười tịch liêu, tâm rất cao đến không. Trăng sáng chiếu lên con đường xa xôi vạn dặm ,con người ta sẽ già nhưng tâm không già, yêu không được , quên không được , nhưng là hoa không phải hoa vũ không phải vũ, quần quận nước sông chảy không được. Một thân hào tình tráng chí thiết ngạo cốt, nguyên lai anh hùng vốn là cô độc, giang hồ cười yêu tiêu dao, cầm hoặc tiêu sẽ đến, ngửa mặt lên trời cười toàn bộ đã quên, tiêu sái như gió khinh phiêu phiêu......"

Hứa Phượng Phượng cùng sư nương nghe tiếng ca của hắn đến si ngốc. Khi đến nhịp, Hứa Phượng Phượng bắt đầu nhảy, vũ điệu tưởng chừng đơn giản mà tao nhã hào khoáng, phối hợp với đôi chân thon dài cân xứng, dáng vẻ vạn vạn tuyệt thế phong tình, phảng phất giống như tiên tử giáng trần.
.
Nương theo tiếng ca phập phồng phiêu lãng của Lăng Phong, vẻ mặt nàng dần biến đổi, có khi đôi mắt ánh lên vẻ thê lương sầu muộn, khi thì vui tươi pha lẫn xấu hổ, rồi một nụ cười yếu ớt, đôi mày khẽ nhíu, vẻ đẹp tuyệt thế có nam nhân nào không sa ngã? ngọc thủ cùng eo thon nhỏ nhắn mềm mại nhu nhuyễn, liên miên không dứt làm ra đủ loại tư thế, đúng là cực phẩm vũ sư.
Hứa phượng phượng vũ mỵ triền miên, lại thỉnh thoảng nhiệt tình điên cuồng, nàng nương theo tiếng đàn bước từng bước, thân thể mềm mại nương theo ánh đèn mờ càng thêm ảo, mỗi khi nhấc tay , bước chân đều khiến kẻ khác hoa mắt, tâm tình như mê như say .....
Lăng phong một bên xướng, một bên bị hứa phượng phượng làm cho thần tình điên đảo, mỉm cười say mê......
Ngay lúc này hứa phượng phượng hoàn toàn say mê theo tiếng ca của lăng phong , tiếng ca cùng tiếng đàn như quyện vào nhau tựa như đắm chìm trong tình yêu vĩnh viễn không dứt Nàng vì lăng phong mà nhảy, như thể hòa mình chung với trời đất

Kiều Kiều Sư Nương - Chương #125


Báo Lỗi Truyện
Chương 125/898