Chương 119: Tào Bang phu nhân


Thái Hồ từ xưa gọi là "Chấn Trạch", còn gọi là "Ngũ Hồ", "Lạp Trạch", là di tích của tân hải hồ thời cổ đại, ở giao giới giữa hai tỉnh Giang Tô và Chiết Giang, vùng châu thổ phía nam Trường Giang, là thông đạo qua Đại Vận Hà duy nhất. Thái Hồ được xưng có bốn mươi tám đảo, bảy mươi hai núi, non sông tươi đẹp, tranh nhau khoe sắc, nhắc đến vẻ đẹp tự nhiên không cần điêu khắc tạo hình, có "Thái Hồ thiên hạ tú" danh xưng.
Nơi này non xanh nước biếc, vùng sông nước Giang Nam cực kì trù phú, biển Thái Hồ cuồn cuộn sóng nước mênh mông, rải rác những hòn đảo nhỏ dọc theo dãy núi cùng những bán đảo ven bờ, kéo dài từ tận Chiết Giang thiên mục sơn mà đến, hình thành một bức tranh sơn thủy vây quanh, ngoài núi có núi, ngoài hồ có hồ, thật là một bức tranh thiên nhiên phong cảnh hữu tình. Trong đó ở Hồ Nam, Thái Hồ Tây Sơn có Thái Hồ đảo lớn nhất cũng là đẹp nhất, cùng Thái Hồ Đông Sơn cách sông đối xa nhau. Thái Hồ có bảy mươi hai ngọn núi, Tây Sơn đã chiếm đến bốn mươi mốt ngọn. Ở trung tâm có đỉnh Phiêu Miễu phong cao chót vót, nơi đó chính là sơn trang biệt viện của Mộ Dung thế gia, có thể nói là thánh địa của võ lâm. Phía Đông Thái Hồ là Thái Hồ Đông Sơn, đây là đỉnh núi cao nhất, nơi án ngữ đại bản doanh của Tào Bang.
Trên có thiên đường, dưới có Tô Hàng, Ngô Trung không thể nghi ngờ chính là một thiên đường cực kì lý tưởng. Tục ngữ có nói:
- Thái Hồ phong cảnh đẹp, tinh hoa tại Ngô Trung". Nhất là đặc sản Ngô Trung, nào là sơn trà, dương mai, quýt, mơ, cá bạc, tôm bạc, mai cá trích, rau nhút, cua lớn, Bích Loa Xuân (một loại trà) đặc sản thượng hạng, lại có hàng gấm Tô Châu, tơ tằm, điêu khắc, nghiên mực, từ xưa chính là địa phương yêu thích nhất của văn nhân thi sĩ.
Bao quanh Tô Châu cổ thành ở Ngô Trung, nhìn bao quát từ Nam Bắc Đại Vận Hà cho tới Bắc Kinh, các thương nhân làm ăn hai miền đều dừng lại ở đây một chút, nhằm hưởng thụ Thái Hồ phong cảnh kiều diễm, người vô tình mà cảnh hữu tình.
Sáng sớm.
Lăng Phong ngồi thuyền hoa tiến vào bích ba phương vạn, nổi tiếng có phong cảnh muôn hình vạn trạng, phồn hoa tươi đẹp có tiếng trong thiên hạ của Thái Hồ.
Thời điểm Lăng Phong tỉnh lại, sư nương sớm đã không ở cạnh bên người, hắn mặc y phục hoàn chỉnh, ra khỏi phòng dựa vào lan can trông về Thái Hồ phía xa xa, không vì phong cảnh mĩ lệ của nó mà bị cuốn hút.
Phiên âm:
Minh Nguyệt sơ thường Bích Loa Xuân,
Tây Sơn mai hải diễm nhược vân
Khinh ca mạn vũ hoảng nhược mộng,
Ngô nông nhuyễn ngữ thiêm ôn hinh.
Phù sinh bán nhật khinh tùng quá,
Bích thủy vân thiên nhất thân khinh.
Dịch thơ:
Minh nguyệt trăng sáng tinh khôi,
Bích Loa Xuân biếc pha rồi nếm qua.
Tây Sơn mai thắm nở hoa,
Mây vờn trên biển sao mà đẹp tươi.
Hát hay múa giỏi tuyệt vời,
Gọi người trong mộng tỉnh rồi hay không?
Dân Ngô tiếng nói nhẹ nhàng,
Ôn hòa ấm áp như là gió thu.
Nửa ngày sống kiếp phù du,
Trời cao nước biếc một mình nhẹ tênh.
(Nhung mắt nai - TTV)
Có thể hình dung đây là cuộc sống sinh hoạt rất thoải mái của người dân tại Thái Hồ.
Lăng Phong trong lòng khẽ cảm thán, lúc này mới chợt phát hiện phía sau thuyền, sư nương không biết đã đứng ở đó khi nào, cũng đang dựa vào lan can trông về phía Thái Hồ xa xa.
Sư nương thân hình hoàn mỹ, vòng eo nhỏ nhắn, đẹp tựa như tượng ngọc, phong thái tao nhã. Nàng đứng trước gió, phóng tầm mắt trông về phía xa, trên người cánh áo màu lam nhạt bay phất phơ trong gió, cả người giống như hòa vào cùng trời đất, khiến cho người ta một ấn tượng rất sâu đậm, có một loại phong vận đáng yêu không cách nào hình dung. Con ngươi trong đôi mắt kia, trong suốt vô tận, bên trong ẩn chứa một loại u buồn khó tả, có vẻ bình tĩnh mà sâu xa. Hiển nhiên là nàng đang lo lắng một vấn đề nào đó.
Lăng Phong trong lòng không khỏi dâng lên một cỗ cảm giác yêu thương trước nay chưa từng có, sư nương cả người tựa như dung hợp cùng Thái Hồ, bao bọc trong sương sớm, giống như một bức tranh thần tiên vậy.
Lăng Phong tiến tới gần nàng, dịu dàng nói:
- Sư nương, nàng đang suy nghĩ cái gì?
Sư nương đầu khẽ nghiêng, mỉm cười nói:
- Ta đang nghĩ, nếu tương lai chúng ta ẩn cư, Thái Hồ thật sự là một lựa chọn rất tốt.
Lăng Phong mỉm cười, nói:
- Sư nương à, nàng có thể nghĩ như vậy, người cảm thấy vui nhất chính là ta.
- Nhưng là, điều này chỉ có thể ngẫm lại mà thôi, ít nhất bây giờ còn chưa thể được."
Sư nương bất đắc dĩ nói.
Lăng Phong nói:
- Sư nương, chúng ta nhất định phải đối mặt với sự thật, đối mặt với nhau mà sống! Về sau mặc kệ là như thế nào, cùng Lục Thanh Phong quyết chiến là chuyện tình không sớm cũng muộn, đến lúc đó nàng nhất định phải vui vẻ mà sống, dùng sự vui vẻ đó nói cho toàn người trong thiên hạ đều biết: Rời Hoa Sơn cùng Lục Thanh Phong, nàng nguyên lai có thể sống được rất hạnh phúc!"
Sư nương ánh mắt lộ ra một tia an ủi, nói:
- Chỉ cần có ngươi, ta cảm thấy đã sống rất vui vẻ và thỏa mãn rồi. Phong nhi, ngươi cùng những người khác điểm bất đồng lớn nhất chính là không có dã tâm quá lớn, tâm tính bình thản là ưu thế lớn nhất của ngươi, đồng thời cũng là khuyết điểm lớn nhất.
Lăng Phong cười cười:
- Ta chí lớn không ở giang hồ, nhưng cũng không phải không có dã tâm. Dã tâm đích xác ta có, dã tâm lớn nhất chính là lấy được hàng trăm hàng ngàn hảo lão bà, tìm một chỗ thế ngoại đào nguyên, hảo hảo mà sinh con đẻ cái a!
Sư nương hờn dỗi, trách cứ nói:
- Phong nhi, chẳng lẽ ngươi không biết sao? Lấy tạo nghệ của ngươi hiện tại, thêm khổ luyện ba năm năm, là có thể ở giang hồ xưng hùng lập địa, thành danh lập vạn cũng không phải là việc gì khó.
Rất hiển nhiên, ở trong mắt Bạch Quân Nghi, thành danh lập vạn đối với một người nam nhân mà nói, là việc ắt không thể thiếu, đây là tiêu chí của sự thành công.
Lăng Phong nở nụ cười, nói:
- Thành danh lập vạn, dương oai giang hồ, vạn người kính ngưỡng thì thế nào? Sau trăm tuổi, còn không phải là một đống xương trắng sao? Dùng thời gian đi chém chém giết giết, còn không bằng hảo hảo hưởng thụ vui thú nhân gian.
- Sau trăm tuổi đều là một đống xương trắng!? Ta như thế nào không có nghĩ tới điều này? Chém chém giết giết, nổi danh giang hồ, kết quả còn không phải là đổi lấy một đống hư danh!"
Sư nương lẩm bẩm trong miệng nói.
Lăng Phong nói:
- Sư nương, kỳ thật nghĩ thông suốt được đạo lý này, chúng ta có thể hưởng thụ cuộc sống hạnh phúc nhất, cũng có thể thản nhiên mà đối mặt với hết thảy, không phải sao?
Sư nương thở dài, nói:
- Đích thực, không nghĩ nhiều năm qua cố gắng như vậy, cư nhiên bị ngươi một câu thức tỉnh ...
- Hiện giờ nghĩ đến cũng không muộn…" Lăng Phong đang muốn hai tay đem sư nương ôm lấy, chỉ thấy trên mặt hồ xuất hiện một con thuyền rất lớn hướng thuyền hoa bọn họ tiến đến!
Thuyền phu đang cầm lái chợt lớn tiếng la:
- Có thuyền đến đây, tốc độ rất nhanh, Úc! Không tốt! Sắp đụng rồi...
Bỗng dưng, chỉ thấy thuyền lớn hướng thuyền hoa thoát sương mù mà ra. Chiến thuyền này thật vĩ đại, so với thuyền hoa của Lăng Phong cao gần gấp đôi, cho nên từ thuyền hoa nhìn hướng lên trên, liền giống như nhìn lên cao mà thấy một vách núi sừng sững.
Thuyền hoa nếu bị chiến thuyền như thế đâm vào, nhất định tan nát thành bảy tám mảnh nhỏ, trở thành một mảnh phế tích. Cảnh tượng như thế, làm tất cả mọi người trên thuyền hoa đều kinh hãi, chỉ biết trơ mắt đứng nhìn.
Chỉ thấy chiến thuyền còn cách chưa đầy mươi trượng, trong thời gian ngắn thì mười trượng thật quá ít ỏi, mắt thấy sắp có thảm kịch......
Lăng Phong đang muốn dùng lực xoay chuyển tình thế trước mắt rằng chiến thuyền có nguy cơ sẽ đâm vào, lúc này mới nghe được tiếng "
phừng phừng" vang dội, đó là tiếng vang của buồm lớn. Thuyền phu chính là đang thay đổi phương hướng chạy của thuyền hoa, để tránh tiến lên mà đâm thẳng vào chiến thuyền.
Thuyền phu trên thuyền hoa đã có kinh nghiệm nhiều năm lèo lái, kinh nghiệm vô cùng phong phú, con thuyền lập tức lay động, hướng một bên mà tránh đi.
Ngay tại thời điểm thuyền hoa chuyển đà toàn lực, chỉ thấy chiến thuyền đột nhiên giảm tốc độ, cũng đứng bất động ở bên cạnh thuyền hoa, hai thuyền như dính vào nhau, có thể thấy được thuyền công điều khiển chiến thuyền kỹ thuật cao siêu, không người bình thường nào có thể bằng được.
Chiến thuyền vừa mới dừng lại, chỉ nghe có một giọng nữ ôn nhu hỏi:
- Xin hỏi Hoa Sơn Lăng thiếu hiệp ở đây sao?
Sư nương ở một bên nhìn chăm chú vào chiến thuyền, sợ hãi nói:
- Là thuyền Thái Hồ Tào Bang!
Lăng Phong mi mắt khẽ giật giật, nói:
- Sư nương, nàng nhận biết được bọn họ?
Sư nương nói:
- Tứ đại thế gia đối vớiHoa Sơn ta vẫn âm thầm bất mãn, Tào Bang đại bản doanh vừa lúc ở Thái Hồ, cùng Mộ Dung thế gia có thể nói là hai đối thủ một mất một còn. Bởi vậy Tào Bang đối Hoa Sơn ta vẫn chính là đồng minh thân mật, Tào Bang bang chủ nhị phu nhân cùng ta còn là hảo tỷ muội a.
Sư nương lời còn chưa dứt, người trên chiến thuyền đã cửa sổ mở ra, bức màn được vén lên.
Trên cửa sổ hé ra một gương mặt cực kì mỹ lệ, đôi mắt đẹp chăm chú nhìn về phía Lăng Phong.
Lăng Phong cùng mỹ nữ kia không hẹn mà gặp, ánh mắt giao nhau cùng một chỗ. (ND: thêm một em)
Mỹ nữ kia chính mắt thấy được Lăng Phong, đôi mắt đẹp lập tức sáng ngời, bùng lên thần thái kì dị.
Lăng Phong cũng âm thầm tán thưởng thiếu phụ xinh đẹp trước mắt này! Nàng dáng người vừa vặn, vẻ ngoài hấp dẫn mê người, nhìn lại không ngoài ba mươi, là thời điểm đẹp nhất của nữ nhân. Khuôn mặt được che một lớp lụa mỏng, dáng người thướt tha động lòng người, nhất là hai điểm di động trước ngực, làm cho người ta mơ màng phún huyết. Chỉ nghe thấy nàng thanh âm ôn nhu nói:
- Vừa rồi nói chuyện có phải là Bạch tỷ tỷ?"

Sư nương bật dậy kêu lên:
- A, Phượng Phượng!
- Đúng là Bạch tỷ tỷ a! " Thiếu phụ xinh đẹp kia vô cùng kinh hỉ. Ánh mắt của nàng nhìn chăm chú đến người bên cạnh Bạch Quân Nghi - Lăng Phong, không khỏi có chút thắc mắc:
- Bạch tỷ tỷ, không biết vị bên cạnh tỷ là....
Sư nương nói:
- Ngươi không phải muốn tìm Hoa Sơn Lăng thiếu hiệp sao? Hắn đó. Phong nhi, vị này là Tào Bang nhị phu nhân Hứa Phượng Phượng!
Hứa Phượng Phượng nghe vậy, vẻ kinh hỉ tràn ngập khuôn mặt, vừa mới cùng Lăng Phong ánh mắt tương giao, cả người ngẩn ngơ, không thể khống chế mà mặt cười đỏ bừng, như thoát ra khỏi sa che mặt, ngay cả tiểu phấn hồng cũng có thể nhìn thấy.
Lăng Phong nói:
- Nguyên lai là Hứa phu nhân, không biết quý bang tìm tại hạ có chuyện gì?
- Không biết Bạch tỷ tỷ cùng Lăng thiếu hiệp có thể mời tiện thiếp lên trên thuyền hoa nói chuyện…"
Hứa Phượng Phượng ôn nhu hỏi.
Lăng Phong mỉm cười, ra vẻ vô cùng tiêu sái, nói:
- Vô cùng hoan nghênh!

Kiều Kiều Sư Nương - Chương #119


Báo Lỗi Truyện
Chương 119/898