Chương 28: Mời Chào


Tiến một chuyến vào Trọng Lực Thất, ít nhất 1000 lượng bạc, mà thời gian chỉ là ba giờ!

Ba giờ cơ bản cũng là cực hạn, người bình thường có thể chống đỡ ở trong trọng lực thất hơn một canh giờ xem như bất phàm, hai giờ có thể xưng là thiên tài, 3 giờ là cấp bậc yêu nghiệt.

Nhưng Trân Bảo Các để tiến vào Trọng Lực Thất chính là với 3 giờ làm đơn vị căn bản, có thể thấy được có bao nhiêu lòng dạ hiểm độc!

Thạch Thanh Phong tuyệt không khả năng ở trong vài ngày xông phá Luyện Huyết Cảnh, bởi vậy hắn phải tăng lên chiến lực của mình, đi Trọng Lực Thất tu luyện chính là lựa chọn tốt nhất.

Hắn dĩ nhiên không phải bởi vì chịu thiệt thòi trong tay Chu Hằng mới liều mạng như vậy, hắn thấy Chu Hằng chẳng qua thừa dịp hắn chưa chuẩn bị đánh lén đắc thủ thôi. Có thể được hắn xem làm đối thủ, tự nhiên là ba người Luyện Thể tầng chín Trầm Tâm Kỳ!

Kẻ có tiền a!

Đồng dạng là nhà giàu địa phương nhỏ, Thạch Thanh Phong có thể vứt cả ngàn vàng, mỗi ngày tiến vào Trọng Lực Thất tu luyện, có thể thấy được trình độ giàu có hơn xa Chu gia.

Chu Hằng lấy ra một cái hộp ngọc từ trong rương, bên trong chứa Kim Quan Xà xà đảm, nếu bán đi, thị trường đại khái ở 5000 lượng bạc. Đây là một khoản tài phú không nhỏ, nhưng Chu Hằng nghĩ nghĩ, lại thu hộp ngọc vào.

Vẫn giữ đi, cái này có thể giải bách độc, ngày sau nói không chừng có thể cứu mạng! Mà tánh mạng lại không phải tiền tài có thể cân nhắc!

Cửa phòng vang lên.

Chu Hằng không khỏi thở dài, có chút hối hận mấy ngày hôm trước làm náo động, biến thành hắn hiện tại cũng không thể im lặng, thường thường còn có người tới bái phỏng. Hắn đi tới mở ra cửa phòng, vừa thấy, nơi cửa lại là một đại mỹ nhân rất có anh khí, một thân trang phục màu xanh biếc hoàn toàn biểu lộ ra dáng vóc ngạo nhân.

- Ta tên là Trầm Tâm Kỳ!

Mỹ nữ này thoải mái tự giới thiệu:

- Không mời ta đi vào sao?

Nàng tỏ vẻ quen nhau từ trước.

Chu Hằng thối lui nửa bước, nói:

- Mời!

Thì ra nàng chính là Trầm Tâm Kỳ một trong bốn đại thiên tài lần này Cửu Linh Tông khai sơn tổng tuyển chọn. Đương nhiên, trong phạm vi Phong Vũ Thành tuyệt đối không chỉ 4 thiên tài, bởi vì tam đại tông môn chia xẻ nhân tài, thiên tài giống nàng như thế nào cũng có chừng mười cái.

Đợi Trầm Tâm Kỳ vào cửa, Chu Hằng khép cửa phòng lại, trên người đối phương có cỗ khí tức khiến hắn cảm thấy nguy hiểm, hắn cũng không nhận ra nữ nhân này đến làm gì.

- Trầm cô nương, có gì chỉ giáo?

Chu Hằng hỏi, cũng không chuẩn bị nước trà cho đối phương.

Trầm Tâm Kỳ có chút tức giận, trước không nói thiên phú nàng ở võ đạo, đi tới chỗ nào đều có thể nhận được coi trọng, bộ dáng nàng thiên kiều bá mị cũng đồng dạng để cho nàng mọi việc đều thuận lợi!

Tiểu tử này là người mù sao, không thấy mình khuynh quốc khuynh thành?

Nàng hít vào một hơi, áp cỗ không thoải mái trở về trong lòng, nói:

- Chu huynh là người sảng khoái, như vậy ta cũng không chần chừ! Ta muốn mời Chu huynh khi tiến vào Cửu Linh Tông, tìm một cơ hội bái làm môn hạ nhất mạch Thiên Trụ trưởng lão!

Thiên Trụ trưởng lão?

Ý niệm trong lòng Chu Hằng bay lộn, dường như bên trong Cửu Linh Tông san sát đỉnh núi, cũng không phải bền chắc như thép, nếu không làm sao sẽ xuất hiện loại hiện tượng đào người này?

Ngẫm lại cũng đúng, trong gia tộc cùng họ cũng tràn đầy đấu tranh quyền lực, như vậy huống là tông môn.

Hắn nhìn Trầm Tâm Kỳ, dừng một hồi lâu mới nói:

- Trầm cô nương có thể hay không giới thiệu kỹ càng tỉ mỉ cho ta một chút tình huống Cửu Linh Tông?

- Cũng tốt!

Trầm Tâm Kỳ gật gật đầu:

- Cửu Linh Tông tự nhiên là tông chủ lớn nhất, nhưng tông chủ đại nhân một lòng tu luyện, rất ít quản chuyện tông môn, bởi vậy tông môn do thất vị trưởng lão cùng trị, Thiên Trụ trưởng lão là một cái trong số đó, với thực lực mà nói, xếp thứ hai ở trong thất đại trưởng lão!

Phụ thân của Lâm Phức Hương cũng tiêu sái, có mấy người có thể xem quyền lực là không có gì? Nhưng hắn uỷ quyền như vậy, sẽ không sợ người dưới thuận lợi phát triển, đẩy ngã tông chủ?

- Chu huynh, tuy rằng thế lực nhất mạch Thiên Trụ trưởng lão tạm thời còn kém Tam Kiếm trưởng lão, nhưng cũng không thua kém bao nhiêu! Mà thôi thiên phú Chu huynh, nhất định có thể được Thiên Trụ trưởng lão dốc lòng tài bồi, ngày sau có thể trở thành cường giả Tụ Linh Cảnh!

Trầm Tâm Kỳ là một thuyết khách tốt, đối với tuyệt đại bộ phận võ giả mà nói, mê hoặc Tụ Linh Cảnh khẳng định không thể ngăn cản.

Chu Hằng lại không nghĩ dựa vào phương thức Bán mình để đạt được tiến bộ võ đạo, hắn tin tưởng năng lực của mình, tuyệt đối có thể xông phá Tụ Linh Cảnh!

Nhưng người ta tốt xấu cũng một mảnh thành ý, hắn cũng nghiêm chỉnh trực tiếp cự tuyệt, liền nói:

- Để ta suy tính một chút!

Trầm Tâm Kỳ không khỏi lộ ra vẻ thất vọng, nàng nguyên tưởng rằng Chu Hằng sẽ thống khoái mà đáp ứng, nên biết rằng đây chính là một vị đại mỹ nhân thiên kiều bá mị phát ra mời hắn!

Lại nói tiếp, tuy rằng nàng xem trọng tiềm lực Chu Hằng, nhưng bởi vì lúc trước thái độ người phụ trách khách điếm đối với Chu Hằng. Đối phương chính là cao thủ Luyện Thể tầng mười hai, nếu Chu Hằng không có bối cảnh Tụ Linh Cảnh, người ta dựa vào cái gì bán mặt mũi cho hắn như vậy?

Lôi kéo Chu Hằng tới, chẳng khác nào lôi kéo một vị, thậm chí mấy vị cường giả Tụ Linh Cảnh, thực lực nhất mạch Thiên Trụ trưởng lão tất nhiên tăng mạnh. Gia gia của nàng chính là đệ tử dưới trướng Thiên Trụ trưởng lão, nếu nàng lập được cái công này, như vậy địa vị gia gia nàng ở trong lòng Thiên Trụ trưởng lão cũng tăng nhiều.

- Chu huynh, Thiên Trụ trưởng lão là tồn tại Tụ Linh tam trọng thiên đỉnh phong, chỉ thiếu chút nữa có thể hoàn thành Tụ Linh, bước đầu sáng lập thế giới đan điền, trở thành tồn tại càng mạnh hơn Sơ Phân Cảnh!

Trầm Tâm Kỳ tiếp tục khuyên:

- Nếu Chu huynh biểu hiện nổi bật, ngày sau còn có tư cách tiến vào Hắc Thủy Điện, cái này bao nhiêu người đánh vỡ đầu đều không cầu được!

- Hắc Thủy Điện?

Chu Hằng không khỏi truy hỏi một câu.

Trầm Tâm Kỳ nháy mắt, nàng nhìn ra được Chu Hằng mờ mịt cũng không phải giả vờ!

Tên này ngay cả Hắc Thủy Điện cũng không biết?

Nàng lập tức sinh lòng hoài nghi, một người ngay cả Hắc Thủy Điện là cái gì cũng không biết, sau lưng của hắn sẽ có cường giả Tụ Linh Cảnh tọa trấn sao?

Có lẽ, người phụ trách khách điếm vừa lúc có tư oán cùng Thạch gia, mới có thể cố ý thiên vị!

Nghĩ như thế, địa vị Chu Hằng ở trong mắt của nàng lập tức ngã xuống, nếu hắn không nóng không lạnh, nàng đường đường Trầm gia Công chúa tự nhiên cũng không cần đi ăn nói khép nép cùng đối phương, lười nói cùng Chu Hằng, trực tiếp đứng dậy cáo từ.

Chu Hằng lại không biết nàng nhiều ý tưởng như vậy, đối với nàng lúc lạnh lúc nóng hoàn toàn không nghĩ ra, chỉ cảm thấy nữ nhân này không sao nói rõ được.

Thấm thoát 7 ngày trôi qua, cuối cùng đã tới ngày Cửu Linh Tông khai sơn môn tổng tuyển chọn.

Ngày này, chúng thiếu niên nam nữ ở trong nhà trọ ở dưới sự hướng dẫn của một trung niên nam tử ly khai Phong Vũ Thành, sau khi ra khỏi cửa thành trung niên nam tử kia ngừng lại, nói:

- Ta tên là Du Đông Thành, là giám khảo thứ nhất của các ngươi, hiện tại, bắt đầu tiến hành khảo hạch hạng thứ nhất!

- Các ngươi chạy theo ta, thẳng đến Cửu Linh Tông! Người chậm hơn ta 3 phút, tính không thông qua khảo hạch, không cần tiếp tục!

Mọi người hai mặt nhìn nhau, một người nói:

- Du tiền bối, ngài là cao nhân Luyện Huyết Cảnh, chúng ta làm sao có thể theo kịp!

- Các ngươi không cần lo lắng điểm ấy, ta cam đoan các ngươi có thể đuổi cùng tốc độ của ta, tuy nhiên, có thể đuổi kịp bao lâu phải xem sự chịu đựng cùng ý chí các ngươi!

Du Đông Thành mờ nhạt nói.

- Bắt đầu!

Hắn xoay người, thân hình triển khai, đi nhanh tới trước, nhìn như không vội không chậm, nhưng cất bước một cái chính là khoảng cách 10 thước trở lên, trong chớp mắt ra được trăm thước.

Chúng thiếu niên tự nhiên không dám lãng phí thời gian, vội vàng đều triển khai thân pháp, chạy theo Du Đông Thành, hơn trăm người nhất thời tạo thành một đạo thẳng tắp thật dài.

Du Đông Thành cũng không nói dối, tốc độ của hắn tuyệt đối chỉ là cấp bậc Luyện Thể tầng bảy, chỉ là thôi phát đến Luyện Thể tầng bảy cực hạn, nhanh như tuấn mã.

Luyện Thể tầng bảy là một cái bay vọt về chất, võ giả đạt tới cảnh giới này sự chịu đựng tăng lên rất lớn, toàn lực đi vội nhiều nhất cũng chỉ có thể duy trì nửa tiếng, nhưng Phong Vũ Thành cách tổng bộ Cửu Linh Tông trăm dặm, ít nhất phải toàn lực đi ba khắc!

Chỉ có thể trễ ba phút so với Du Đông Thành, ý vị bọn họ phải đánh phá cực hạn của mình!

Đây tuyệt đối là khảo nghiệm sự chịu đựng cùng ý chí song trọng!

Vì tiết kiệm lực lượng, dọc theo đường đi không có người nói chuyện, mỗi người đều tận khả năng hoàn mỹ lợi dụng mỗi một phần chân nguyên lực trong thân thể, tuyệt không dám có chút lãng phí - đương nhiên, Luyện Thể tầng chín ngoại lệ, chân nguyên lực bọn họ tích lũy hùng hậu, cơ bản không cần lo lắng.

Chu Hằng không nói một lời, Phi Vân Bộ tiêu hao đối với chân nguyên lực rất nhỏ, hắn hoàn toàn không cần lo lắng không còn chút sức lực nào.

Thời gian đang nhanh chóng trôi qua, sau nửa giờ, khảo nghiệm bắt đầu tàn khốc!

Dần dần có người không theo kịp đội ngũ, một cái, hai cái, ba cái, nhưng tốc độ Du Đông Thành lại không chậm lại chút nào, luôn luôn bảo trì ở trạng thái lúc ban đầu, dẫn đội ngũ đi tới, rất nhanh vứt người tụt lại phía sau không còn thấy bóng dáng.

10, 15 cái, hai mươi!

Người tụt lại phía sau càng ngày càng nhiều, những người còn lại cũng không khẳng định sống khá giả, mỗi một người đều thở hổn hển, mồ hôi cuồn cuộn xuống, dù đám người Trầm Tâm Kỳ Luyện Thể tầng chín cũng có chút hô hấp hỗn loạn.

Chu Hằng hô hấp lâu dài, trán có tầng một mồ hôi rịn, nhưng chân nguyên lực tiêu hao lại xa xa không biểu hiện ra lớn như vậy.

Phi Vân Bộ triển khai, như thiên địa thôi động đi tới, tiêu hao đối với chân nguyên lực rất nhỏ, sở dĩ mệt hoàn toàn là bởi vì thể lực tiêu hao, cái này giống một võ giả ba ngày ba đêm không ngủ được, chân nguyên lực dồi dào thì thế nào, thân thể căn bản ăn không tiêu!

Lại sau vài phút, phía trước xuất hiện một tòa núi không tính là cao, đỉnh núi mơ hồ có thể nhìn thấy lá cờ tung bay vài lần, hai chữ Cửu Linh trên lá cờ đón gió phấp phới.

Sắp tới rồi!

Nguyên bản các thiếu niên đã sớm đạt đến cực hạn dường như hăng tiết lên, lập tức đại chấn tinh thần, có mấy người ra sức nhanh chạy, thậm chí vượt qua Đông Thành. Nhưng nhìn núi ngựa chạy chết, núi kia nhìn như không xa, trên thực tế vẫn còn có lộ trình mười mấy dặm, mấy tên thiếu niên tuy rằng bạo phát một chút, nhưng rất nhanh bị đại bộ phận đuổi theo, cũng bị ném lại đằng sau phía xa xa.

Đến nơi này, càng ngày càng nhiều người đạt tới cực hạn, lục tục rơi ra khỏi đường, bất quá bọn hắn cũng không phải không có hy vọng, bởi vì sau khi Du Đông Thành dừng lại, bọn họ còn có 3 phút.

Rốt cục, Du Đông Thành dừng ở dưới chân núi, hắn quét mắt năm người cuối cùng còn dư lại, khi ánh mắt nhìn thấy Chu Hằng, không khỏi lộ ra một tia dị sắc.

loading...

Kiếm Động Cửu Thiên - Chương #28


Báo Lỗi Truyện
Chương 28/1151