Chương 12: Xuyên Bang!


Kim Tu Minh, ngươi nói hưu nói vượn cái gì đó?

Lâm Phức Hương giận đến nụ cười trắng bệch, trường kiếm khoanh tròn, tản ra tia sáng vô cùng sáng chói, mãnh liệt cuốn Kim Tu Minh.

Kim Tu Minh nhất thời lộ ra vẻ mặt vô cùng chấn động, hắn cùng Lâm Phức Hương không phải là chưa có giao thủ, có thể nói là có hiểu biết tương đối đối với Phi Bộc Kiếm Pháp của nàng, nhưng từ kiếm quang của Lâm Phức Hương vẫy ra, uy lực to lớn này hẳn là xa xa vượt ra khỏi dự tính của hắn!

Hắn hú lên quái dị, liên tiếp lui về phía sau, hẳn là không dám tiếp xúc phong mang của Lâm Phức Hương.

Mới hơn một tháng thời gian không gặp nàng làm sao lại thay đổi thành người khác vậy, trở nên lợi hại như thế!

Thấy Kim Tu Minh không ngừng mà bại lui, ba tuỳ tùng cũng là hét lớn một tiếng, đồng loạt phát khởi công kích đánh tới Lâm Phức Hương, để hóa giải áp lực Kim Tu Minh chịu.

Bị ba người này ngăn trở, lúc này Kim Tu Minh mới trì hoãn một hơi thở, sắc mặt trở nên rất là khó coi.

Trước đó, thực lực của hắn luôn luôn không phân cao thấp sàn sàn như nhau cùng Lâm Phức Hương, nhưng hiện tại cư nhiên bị đánh chỉ có thể chật vật mà chạy, để cho hắn làm sao chịu nổi?

Hắn gầm lên một tiếng, gia nhập chiến đoàn, cùng ba người khác hợp lực đánh Lâm Phức Hương.

Lâm Phức Hương không chỗ nào sợ hãi, trường kiếm ra chiêu hết sức huyền diệu. Mặc dù lấy một địch 4, nhưng Phi Bộc Kiếm Pháp sau khi được Chu Hằng tu bổ đã vô cùng thần diệu, làm cho nàng chẳng những không có rơi vào hạ phong, thậm chí còn hơi chiếm thượng phong!

Trong nội tâm nàng tràn đầy vui mừng, càng kính ngưỡng Chu Hằng hơn.

- Tiện nhân, tại sao không gọi nhân tình của ngươi cùng tiến lên?

Kim Tu Minh thấy công phu trên tay đấu không lại Lâm Phức Hương, cũng là bắt đầu sử dụng chiêu khác, miệng phun đầy phân.

Lâm Phức Hương chưa từng bị giội qua nước bẩn như vậy, không khỏi vừa giận vừa căm phẫn, múa trường kiếm trong tay nhanh hơn, từng kiếm bén nhọn.

- Ha ha, tiểu tiện nhân còn rất bảo vệ gian phu, biết tiểu tạp chủng kia không có bản lãnh gì!

Kim Tu Minh chật vật không chịu nổi, liên tiếp lui về phía sau, miệng hắn quá thúi, thừa nhận hơn phân nửa công kích của Lâm Phức Hương.

- Tiện nhân, tên mặt trắng nhỏ này một là không có đẹp trai như bản thiếu gia, hai là không có thực lực mạnh như bản thiếu gia, ngươi vì cái gì mà coi trọng hắn vậy? Có phải bị hắn làm quá sung sướng hay không?

- Hừ, sớm biết là ngươi lẳng lơ như vậy, bản thiếu gia cần gì phí tâm tư gì theo đuổi van xin ngươi, trực tiếp cho ngươi nếm thử công phu dưới khố của bản thiếu gia!

Lâm Phức Hương giận đến cả người phát run, nàng biết Kim Tu Minh là một tên hoàn khố, thanh sắc khuyển mã, nhưng trước kia nhìn thấy chính mình còn có thể miễn cưỡng giữ vững hình tượng công tử văn nhã, không nghĩ đến bên trong người này lại buồn nôn dung tục như thế!

Nàng đại phát thần uy, Phi Bộc Kiếm Pháp sau khi cải tiến càng ngày càng thuần thục mượt mà, đầy trời tất cả đều là kiếm quang bén nhọn của nàng.

- Kim thiếu, chúng ta không chống nổi!

- Chúng ta rút lui đi!

Ba người hầu của Kim Tu Minh cũng là kêu lớn, mặc dù áp lực bọn họ thừa nhận nhỏ, nhưng vạn nhất Kim Tu Minh xảy ra chuyện, bọn họ không chết cũng phải bị lột lớp da!

- A!

Kim Tu Minh hét thảm một tiếng, trên cánh tay trái trúng một kiếm, máu tươi tóe lên, đau đến hắn nước mắt chảy ròng.

- Đi! Đi mau!

Hắn quay đầu bỏ chạy trước, ba người hầu kia vội vàng che chở cho hắn, bốn người nhanh chóng rút lui.

- Hừ!!

Lâm Phức Hương tức giận đi trở về, mặc dù nàng chiếm thượng phong, nhưng thật sự bị lời nói của Kim Tu Minh làm cho tức giận, bộ ngực vẫn còn đang phập phòng, bộ dáng rất mê người.

- Tiền bối.

Nàng đi tới bên người Chu Hằng, dừng lại, trong ánh mắt mang theo một tia ngờ vực.

Lúc trước đám người Kim Tu Minh bỡn cợt Chu Hằng không đáng giá một đồng, mặc dù những người kia là trong miệng chó không mọc được ngà voi, nhưng bọn họ cũng không có lý do gì mà cố ý thêu dệt chuyện, như vậy có ý nghĩa gì?

Nàng vốn cũng không phải là người ngu, đột nhiên nghĩ đến Chu Hằng từ đầu tới đuôi cũng chưa có giao thủ chân chính cùng mình, triển lộ ra chẳng qua là thiên phú ở võ đạo của hắn, mà chưa từng có biểu hiện ra cảnh giới chân chính!

Lâm Phức Hương không khỏi đem đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm Chu Hằng, cuối cùng dừng lại ở trên bờ môi của hắn, phảng phất nơi đó giống như có một đóa hoa, nhìn xem không chớp mắt.

Lông tơ trên môi Chu Hằng, đây là bởi vì hắn chưa trở thành một người nam nhân chân chính, chòm râu cùng lông tơ cũng không có.

Mà phụ thân của nàng cho dù đã cạo râu, cũng sẽ lưu lại một mảnh cứng rắn, đó là hoàn toàn bất đồng!

Cường giả tuyệt thế có thể vĩnh trú thanh xuân, nhưng có thể đem người trở lại như thời kỳ thiếu niên sao?

- Ngươi... Ngươi rốt cuộc bao nhiêu tuổi?

Lâm Phức Hương mơ hồ có cảm giác, chính mình thật giống như phát hiện ra chuyện gì đó!

- 17!

Chu Hằng ngay từ đầu không có ý định lừa gạt nàng, là Lâm Phức Hương luôn gọi hắn là tiền bối, hắn có biện pháp gì đâu? Vì vậy hắn trả lời lẽ thẳng khí hùng, lại bổ sung một câu, nói:

- Qua năm sẽ 18!

Lâm Phức Hương thiếu chút nữa giận mà ngất đi!

Không ngờ nàng gọi một thiếu niên nhỏ hơn hai tuổi so với mình là tiền bối tiền bối hồi lâu! Hơn nữa còn làm nũng bắt đền hắn, này này này, hiện tại hồi tưởng lại, nàng chỉ cảm thấy da mặt nóng rần lên, hận không được tìm một cái lỗ mà chui xuống!

Mất thể diện a!

Quá ghê tởm! Qủa thật đáng giận! Tiểu tử này biết rất rõ ràng chính mình hiểu lầm, nhưng không ngờ không có làm rõ, cứ làm cho mình luôn luôn hiểu lầm như vậy, nhìn mình mất mặt rất vui vẻ sao?

Nàng dùng đôi mắt đẹp hắc bạch phân minh, lại tràn đầy khổ đại cừu thâm nhìn chằm chằm Chu Hằng, cắn hàm răng chặt tới mức phát ra tiếng.

- Ngươi tên khốn kiếp này!

Nụ cười đỏ bừng của nàng như nhuộm đỏ, xinh đẹp bức người nói không nên lời.

Chu Hằng buông tay ra nói:

- Ta đã nói mình không phải là tiền bối, là ngươi cứ gọi!

Lâm Phức Hương suy nghĩ một chút, quả thật như thế, nhưng ai có thể nghĩ đến một gã thiếu niên có thể hoàn toàn phá giải Phi Bộc Kiếm Pháp của nàng? Ai có thể nghĩ đến một gã thiếu niên xuất ra một kiếm sẽ làm cho nàng ngay cả năng lực chống đỡ tránh né cũng không có?

Sau khi Chu Hằng giúp nàng cải tiến Phi Bộc Kiếm Pháp, nàng tự nhiên càng tin chắc thân phận tiền bối của Chu Hằng không nghi ngờ, ai ngờ đến, ai ngờ đến...

Nụ cười Lâm Phức Hương giống như lửa đốt, nàng hung tợn nhìn chằm chằm Chu Hằng, hai tay chống nạnh, nói:

- Tiểu bại hoại, ngươi để cho tỷ tỷ mất mặt như vậy, phải bồi thường ta thế nào đây?

Gì, đột nhiên từ vãn bối lên cấp thành tỷ tỷ, mà hắn cũng từ tiền bối rớt xuống tầng thứ tiểu bại hoại?

Chu Hằng mỉm cười nhìn thiếu nữ xinh đẹp tuyệt luân này, thẹn quá thành giận, dùng phương thức này để che dấu bối rối của mình sao? Hắn gãi gãi đầu, nói:

- Ngươi muốn thế nào?

Lâm Phức Hương nâng cái cằm, suy nghĩ một chút, thật ra thì nghiêm chỉnh mà nói, nàng là chiếm thiên đại tiện nghi, Phi Bộc Kiếm Pháp sau khi bổ sung đầy đủ có thể nói là giá trị liên thành, trở thành võ kỹ cường đại nhất Cửu Linh Tông!

Nhưng chính mình bị mất mặt như vậy, có thể dễ dàng bỏ qua cho tên ghê tởm này như vậy sao?

Mấu chốt nhất là tên khốn kiếp này lại không một chút giác ngộ, nhìn vào sẽ làm cho nàng sinh khí!

- Ta muốn chuẩn bị lễ vật năm mới cho phụ thân, mới đến trong núi thử thời vận!

Nàng trái lo phải nghĩ, vỗ vỗ tay.

- Như vậy đi, ngươi giúp ta chuẩn bị lễ vật để cho ta hài lòng, ta liền bỏ qua chuyện cũ!

Tên khốn này thực lực rất mạnh, liên thủ cùng mình, đủ để chém giết yêu thú Luyện Cốt Cảnh!

Chu Hằng không khỏi nở nụ cười, nói:

- Ta chuẩn bị cho ngươi, không phải là mất đi ý nghĩa vốn có sao?

- Quan trọng là... Tâm ý!

Lâm Phức Hương liếc hắn một cái, càng cảm thấy bộ mặt tiểu tử này đáng ghét, nhìn nữa sẽ làm cho nàng nổi giận.

- Nếu quan trọng là... Tâm ý, vậy đưa lễ vật gì đều giống nhau!

Chu Hằng tiếp lời nói theo lời của nàng.

- Ngươi...

Lâm Phức Hương nhanh muốn tức điên, làm sao có tên ghê tởm như vậy!

- Được, chúng ta đi tìm lễ vật!

Chu Hằng cũng là gật đầu, hắn đột nhiên nghĩ đến cha của mình cũng sẽ trở về ở lễ mừng năm mới, hắn cũng muốn đưa lễ vật cho Chu Định Hải.

Lâm Phức Hương liếc hắn một cái, thầm nghĩ tiểu ác nhân, tiểu bại hoại này làm sao đột nhiên thay đổi chủ ý?

Chẳng lẽ là dang lấy lòng chính mình?

Hừ, nàng cũng không có dễ dàng đối phó như thế!

Hai người khởi bước đi về phía trước, tìm kiếm khắp núi đồi.

Dãy núi Bình Thiên là một bảo khố to lớn, có linh thảo dị quả trân quý, có mỏ kim loại hiếm có, còn có yêu thú! Có chút yêu thú chỉ có thể làm thức ăn, nhưng có chút yêu thú cũng là vật đại bổ thập toàn, công hiệu không dưới linh thảo!

Nói là nói như thế, nhưng hai người muốn tìm được linh thảo, khoáng sản, yêu thú ở trong núi sâu, vậy thì cần thiên đại vận khí!

Hơn nữa lúc này bão tuyết phủ kín núi, vậy thì càng thêm khó khăn.

Hai người đi cả ngày cũng là không có chút thu hoạch nào, khi màn đêm buông xuống, bọn họ tìm sơn động sạch sẽ đi vào, đốt lửa đuổi đi giá lạnh. Lâm Phức Hương xấu hổ chưa tiêu, căn bản không có ý tứ nói chuyện cùng Chu Hằng.

Chu Hằng lại càng vui lòng thanh tĩnh, tựa vào trên vách động mắt nhắm lại, bắt đầu nghiên cứu Lăng Thiên thức thứ hai.

Từ lúc mới bắt đầu nửa bước khó đi, đến khi từ từ nắm giữ hình dạng, rồi đến hiện tại lĩnh ngộ một tia ý, Chu Hằng có loại cảm giác, càng là nắm giữ được sâu, tiêu hao khi đánh ra Lăng Thiên Cửu Thức lại càng nhỏ, uy lực ngược lại có thể càng lớn!

Lăng Thiên Cửu Thức, phảng phất như là thiên địa tự nhiên sáng chế, chỉ là hình dạng, đã cần dùng chân nguyên lực của bản thân mạnh mẽ thôi động kiếm pháp. Mà nắm giữ ý, lại có thể cộng minh cùng thiên địa, một kiếm động, thiên địa phụ họa theo.

Chu Hằng có cuồng nhiệt theo đuổi đối với võ đạo, phía trước có một tòa núi cao đang đợi hắn đi chinh phục, hắn tự nhiên là tràn ngập hưng phấn, nào có tâm tư để ý tới một Đại tiểu thư nháo không được tự nhiên.

Nhìn bộ dáng Chu Hằng nhắm mắt dưỡng thần, trong lòng Lâm Phức Hương không nhịn được lại là bốc lửa.

Chính mình lớn lên rất xấu sao? Tên khốn kiếp này không ngờ cũng không nhìn nàng, mà là nhắm mắt lại! Phải biết rằng Cửu Linh Tông có bao nhiêu thanh niên tuấn kiệt vây quanh nàng, chính là cùng nàng nói chuyện một câu nói cũng sẽ vô cùng hưng phấn, hiện tại Lâm đại tiểu thư an vị ở bên người, tên khốn này cũng là làm bộ nhắm mắt lại?

Ghê tởm!

Khóe miệng Lâm Phức Hương khe khẽ co quắp, trong đầu tưởng tượng bộ dáng Chu Hằng quỳ gối dưới chân chính mình, khóc rống cầu xin nàng tha thứ, nghĩ tới chỗ đắc ý, không khỏi bật cười lên.

Tiếng cười phát ra, nàng cũng biết hỏng rồi, đúng như dự đoán, chỉ thấy Chu Hằng dùng ánh mắt cổ quái liếc mắt nhìn chính mình một cái!

Bị khinh bỉ nhìn! Cư nhiên bị khinh bỉ nhìn!

Nàng xấu hổ và giận dữ thiếu chút nữa đập đầu vào trên vách đá.

Nàng quay lưng không nhìn tới Chu Hằng, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm một tảng đá hơi hơi nhô ra trên vách núi đá, phảng phất như coi nó trở thành Chu Hằng, vừa hận hận nghiến răng nghiến lợi, vừa dùng đầu ngón tay vẽ ra các vòng tròn nguyền rủa trên mặt đất, trong lúc vô tình mí mắt dần dần nặng, tiến vào mộng đẹp.

- Tên ghê tởm này! Bổn tiểu thư nhất định, nhất định, nhất định sẽ thu thập ngươi!

Nàng lầm bầm nói mớ.

Kiếm Động Cửu Thiên - Chương #12


Báo Lỗi Truyện
Chương 12/1151