Chương 10: Lâm Phức Hương!


Ầm!

Một kiếm xẹt qua, tất cả tuyết đọng trong cốc toàn bộ bay ngược lên trời, ước chừng di động dâng lên nửa thước, lúc này mới rối rít rơi xuống, một mảnh hỗn độn.

- Rốt cục... Rốt cục nắm giữ được một tia huyền diệu của Lăng Thiên Cửu Thức, học xong thức thứ nhất!

Trên mặt của Chu Hằng tràn đầy vẻ mừng rỡ như điên, giờ khắc này, hắn vui vẻ giống như đứa trẻ đơn thuần.

Chẳng qua là nắm giữ thức thứ nhất thôi!

Hồi tưởng đến 9 thức kiếm pháp hoàn chỉnh hắc kiếm vũ động trong đầu, trong lòng Chu Hằng rung động càng sâu, một thức của Lăng Thiên Cửu Thức so sánh với một thức còn có uy lực lớn hơn, nếu như có thể lĩnh ngộ toàn bộ tinh túy của 9 thức kiếm pháp này, hơn nữa có thể thi triển ra, nói không chừng thật có thể có uy lực chém thiên diệt địa!

Lần này chân chân chính chính thi triển Lăng Thiên thức thứ nhất, uy lực lớn hơn nữa, mà đối với lực lượng tiêu hao lại xa xa không có lớn như lần trước, một kiếm này chẳng qua là hao tổn đi một phần năm chân nguyên lực của hắn!

- Trước kia ta chỉ là bắt chước hình dạng, mà uy lực của Lăng Thiên Cửu Thức quá mạnh mẻ, vì vậy cần dựa vào lực lượng của mình để bổ khuyết uy lực của kiếm pháp, tự nhiên thoáng cái đã rút sạch hơn phân nửa chân nguyên lực của ta! Nhưng hiện tại ta lĩnh ngộ được chân ý trong đó, một kiếm ra, thiên địa phụ họa theo, phảng phất như bên trong tối tăm có một cổ lực lượng bám vào phía trên kiếm pháp, chuyện ta phải làm chẳng qua là vận chuyển kiếm pháp! Cái này rất giống lúc trước ta dùng xe đẩy tay, vừa phí sức vừa chậm! Nhưng bây giờ là đang ngồi trên xe ngựa, chỉ cần hướng dẫn, chỉ điểm phương hướng, chẳng những dùng ít sức, hơn nữa tốc độ ngược lại nhanh hơn!

Chu Hằng lộ ra một nụ cười thỏa mãn, một kiếm này xuất ra, Chu gia có người nào né tránh được?

Chẳng qua là có thể đánh trúng đối thủ cùng đả thương đối thủ cũng là hai việc khác nhau! Võ giả Luyện Cốt Cảnh cùng Luyện Huyết Cảnh đã rèn luyện thân thể vững chắc giống như thiết, chính là đứng bất động mặc người ta chém cũng sẽ không bị thương! Chống lại địch nhân loại cảnh giới này, trừ phi thần binh lợi khí chân chánh, nếu không uy lực phản lại sẽ lớn hơn.

- Thần binh lợi khí?

Chu Hằng không khỏi thở dài, loại bảo vật này há lại dễ dàng có thể lấy được?

- Không thèm nghĩ nữa, nghỉ ngơi thật tốt một đêm, ngày mai rời cốc!

Hắn đi vào trong sơn động, mặc dù nhiệt độ vẫn rất thấp, bất quá sau khi hoàn thành Luyện Bì Cảnh, võ giả sẽ có năng lực kháng hàn tương đối, huống chi hiện tại Chu Hằng sắp hoàn thành Luyện Nhục Cảnh, điểm nhiệt độ này hắn vẫn chịu nổi!

Nếu như có thể đạt tới Luyện Huyết Cảnh, cả người khí huyết tràn đầy, nóng lạnh bất xâm, đoán chừng chính là ao nước băng hàn trong cốc kia cũng có thể lặn xuống.

- Chờ ta đạt tới Luyện Huyết Cảnh, liền trở lại một chuyến, nhất định phải biết rõ ràng bí mật của nhân ảnh thần bí kia!

Một đêm đi qua, bão tuyết đã ngừng, tuyết đọng trong cốc sâu chừng một thước, đạp xuống chính là một cái dấu chân thật sâu. Sau khi Chu Hằng nhìn một lần cuối cùng, quyết đoán xoay người lại, bước nhanh rời đi.

Hai canh giờ sau, hắn ra khỏi sơn động, chỉ thấy khắp núi rừng cũng bị bao phủ một mảnh màu trắng, tuyết đọng trắng xoá, vô cùng tráng lệ.

- Đi!

Chu Hằng gào to một tiếng, hắn tự nhiên không lo lắng những người của Bạch Ngọc Cốc còn có thể tìm tòi hành tung của hắn ở trong núi rừng, triển khai Phi Vân Bộ, hắn chạy vội như bay ở trên mặt tuyết, mỗi một bước rơi xuống không ngờ chỉ để lại dấu chân nhợt nhạt, không có ảnh hưởng đến tốc độ của hắn chút nào.

Vô cùng kỳ diệu!

Một hơi chạy đi gần hai canh giờ, hắn mới dừng lại nghỉ ngơi, chỉ cảm thấy khí huyết cả người đã hoàn toàn vận chuyển thông suốt, ấm áp thoải mái nói không nên lời.

Bất quá sau khi dừng lại, hai chân của hắn vùi lấp thật sâu ở bên trong tuyết đọng, chỉ có thể từ từ tiến bước.

Ừm?

Chu Hằng chợt rùng mình, hắn nghe được thanh âm dã đấu truyền tới từ nơi xa, tò mò, hắn nhảy lên một cái, bay vút mà qua từ trên nhánh cây.

Phía trước xuất hiện một khối núi đá to lớn, vô cùng bằng phẳng, phía trên mặt đá có một cuộc kịch đấu.

Một phe là người, một phe đều là Viên Hầu cao chừng hai người!

Cả người Viên Hầu kia đều là lông màu vàng, một đôi mắt hiện lên màu xanh biếc, kết hợp với hình thể to lớn kia, làm cho người ta có một loại cảm giác bị áp bách cường đại.

Bích Tình Viên, yêu thú!

Bích Tình Viên trưởng thành chính là tồn tại Luyện Cốt Cảnh, trời sanh tính tàn nhẫn, lực lớn vô cùng, lấy óc hổ báo làm thức ăn, có thể dễ dàng tiêu diệt một chi tiểu đội do võ giả Luyện Nhục Cảnh tạo thành!

Có thể đối kháng với tồn tại như vậy, sẽ là cường giả ba đầu sáu tay như thế nào?

Chu Hằng đem ánh mắt thả vào trên thân người đối kháng cùng Bích Tình Viên, lại phát hiện đối phương không những không phải là đại hán mày rậm báo, ngược lại lại là đại mỹ nữ thiên kiều bá mị, chừng 18, 19 tuổi, một thân váy dài màu vàng nhạt, chỉ là bên hông buộc một dây lụa màu đỏ làm đẹp, lại phác thảo hoàn toàn vóc người thướt tha nhanh nhẹn của nàng.

Mỹ nữ này cũng là dùng kiếm, mủi kiếm rét lạnh như nước, vừa nhìn cũng không phải là vật phàm, vì vậy Bích Tình Viên kia mới có thể cố kỵ nặng nề, không dám tiến tới gần quá.

Kiếm khí ngang dọc, như Phi Long Tại Thiên, kết hợp thêm dung mạo xuất sắc, vóc người ngạo nhân của nàng, cảnh đẹp ý vui nói không nên lời. Mà có thể chính diện chống đở cùng đầu yêu thú Luyện Cốt Cảnh này, mỹ nữ này ít nhất cũng phải là Luyện Thể tầng tám, thậm chí tu vi tầng chín!

Chu Hằng thấy đẹp mắt như vậy, Bích Tình Viên kia cũng là khổ không thể tả, một mực phát ra tiếng kêu oa oa to, không ngừng né tránh né tránh, không dám va chạm trực tiếp.

- Một kiếm này nếu là đâm sang trái nửa tấc, hiệu quả tốt hơn!

- Ừm, một kiếm này cũng là xuất ra quá sớm, có thể chậm lại giây!

- Làm sao đần như vậy, kiếm thế dùng hết sao không thuận thế đẩy nữa?

Đều là nhân loại, Chu Hằng tự nhiên là đứng ở bên phía mỹ nữ, nhưng khi nhìn kiếm pháp của đối phương cũng là có loại vọng động muốn nhảy xuống hung hăng đánh đối phương, tại sao có thể có người đần như vậy, không ngờ khiến cho một bộ kiếm pháp hảo đoan đoan sai lệch như thế!

- Di, ánh mắt của ta lúc nào độc như vậy?

Một lát sau, Chu Hằng mới phản ứng, không ngờ hắn có thể dễ dàng khám phá ra sơ hở trong kiếm chiêu của mỹ nữ kia!

Không chỉ là như thế, phảng phất như bộ kiếm pháp kia của đối phương hắn đã tập luyện 1000 lần, một vạn lần, rõ như lòng bàn tay, vô luận là ưu điểm hay là khuyết điểm đều ở trong lòng bàn tay!

Nhưng trước kia hắn không tu luyện, chân chính bắt đầu học kiếm cũng chính là hơn hai tháng trước, từ đầu tới đuôi chỉ có học qua Lăng Thiên Cửu Thức, hơn nữa đến hiện tại mới nắm giữ tinh diệu của thức kiếm pháp thứ nhất!

Hít!

Hắn đến tột cùng đạt đến độ cao như thế nào?

Nêu rõ những nét chính của vấn đề, hắn đã vượt ra khỏi phạm vi của từng chiêu từng thức, mà là từ trên cao nhìn xuống, gần như vào đạo!

Chu Hằng không khỏi hăng hái sôi nổi, đầu óc đều có chút choáng váng mơ màng, đợi đến lúc tỉnh hồn lại, chỉ thấy đầu Bích Tình Viên kia nổi giận gầm lên một tiếng, tung người rời đi, thân hình như điện, trong nháy mắt liền biến mất.

Mỹ nữ kia cũng không có truy kích, tựa hồ cũng biết lấy sự nhanh nhẹn của Bích Tình Viên, nàng căn bản không thể đuổi theo ở trong núi rừng, thu lợi kiếm vào bao, một đôi mắt đẹp hắc bạch phân minh nhìn sang đại thụ mà Chu Hằng ẩn thân.

- Còn không có nhìn đủ sao?

Nàng lạnh lùng khiển trách, thanh âm lại như thanh tuyền xuất cốc, vô cùng êm tai.

Nguyên lai đối phương đã sớm phát hiện mình!

Chu Hằng nhảy xuống từ trên cây, triển khai Phi Vân Bộ một cách tự nhiên, bão tuyết chỉ che đến lòng bàn chân hắn.

Mỹ nữ kia không khỏi lộ ra một tia chấn kinh, lông mày đẹp mắt nhăn lại, nói:

- Tôn giá là ai, vì sao rình coi ở một bên?

Chu Hằng giương hai tay ra, cười nói:

- Đừng hiểu lầm, ta chỉ là đi ngang qua mà thôi!

Nhìn lén người khác luyện công hoặc là chiến đấu, đây là tối kỵ!

- Hừ, ngươi cho rằng nói như vậy ta có tin hay không?

Mỹ nữ kia vỗ tay phải, trường kiếm chợt bắn ra khỏi vỏ kiếm, rét lạnh sáng loáng, nàng cho là Chu Hằng núp ở một bên học trộm kiếm pháp của mình.

Chu Hằng dù sao vẫn là thiếu niên 17 tuổi, tự nhiên có cổ ngạo khí, nhếch khóe miệng lên, nói:

- Chỉ bằng kiếm pháp bừa bộn của ngươi, đáng giá để ta học trộm sao?

- Hừ, vậy liền cho ngươi nếm thử sự lợi hại của thứ kiếm pháp bừa bộn này!

Mỹ nữ kia gầm lên một tiếng, trường kiếm đâm ra, điểm nhanh vào cổ tay của Chu Hằng.

Nàng tên là Lâm Phức Hương, chính là nữ nhi của tông chủ Cửu Linh Tông, trời sanh là kỳ tài luyện võ, vô cùng thông minh! Phi Bộc Kiếm Pháp mà nàng tu luyện chính là kỳ học của Cửu Linh Tông, hết sức khó luyện, người có thể luyện thành bộ kiếm pháp này bên trong tông chưa đầy mười người!

Mà nàng chỉ có mất gần ba năm đã có chút thành tựu, không biết gặt hái được bao nhiêu tán dương! Lúc trước bức cho Bích Tình Viên lui, mặc dù có thành phần uy lực của thần binh, nhưng cũng đủ để chứng minh uy lực của kiếm pháp này!

Đây là chuyện nàng tự đắc nhất, nhưng Chu Hằng lại dám chửi bới kiếm pháp của nàng, này há có thể không làm cho nàng giận dữ!

Nàng bản tính không ác, một kiếm này chẳng qua là dạy cho Chu Hằng một bài học, cũng là không nghĩ muốn đả thương hắn.

Ai ngờ Chu Hằng chẳng qua là dưới chân nhẹ nhàng điểm một cái đã tránh thoát, lại nở nụ cười sáng lạn như ánh mặt trời đối với nàng, thiếu chút nữa làm cho nàng giận điên lên!

Tiểu tử đáng giận, đây là đang khiêu khích nàng sao?

Lâm Phức Hương chỉ cảm thấy một cổ lửa giận bốc lên, xoát xoát xoát, nàng không ngừng huy kiếm, muốn cho tên tiểu tử ghê tởm này nếm mùi đau khổ.

Loại trình độ kiếm pháp này. Một vạn năm cũng đừng nghĩ đụng tới góc áo của mình!

Ở trong mắt Chu Hằng, kiếm pháp của Lâm Phức Hương đầy sơ hở, hắn dễ dàng liền có thể tránh thoát, thậm chí cổ tay của đối phương mới vừa động, hắn liền biết rằng nàng muốn xuất ra chiêu thức gì, đã sớm phản ứng trước.

Dĩ nhiên, đây cũng là bởi vì hắn học được Phi Vân Bộ, nếu không có thể nhìn ra sơ hở là một chuyện, có thể kịp thời né tránh hay không lại là một chuyện khác! Mà nếu là lực lượng của Lâm Phức Hương mạnh hơn chút nữa, tốc độ mau hơn một chút nữa, sau khi vượt qua cực hạn của Phi Vân Bộ, như vậy căn bản không cần chiêu thức gì, một kiếm đâm ra liền có thể đả thương người đoạt mệnh!

- Tiểu tử thúi, ngươi chỉ biết tránh né sao?

Lâm Phức Hương không công kích được, không ngờ dùng phép khích tướng.

Chu Hằng cười ha ha một tiếng, ngạo khí trong lòng dâng lên, không khỏi nói:

- Ta đây sẽ phá cho ngươi xem!

Thương, trường kiếm bên hông của hắn tuốt ra khỏi vỏ, mắt thấy Lâm Phức Hương đánh tới một kiếm, hắn tiện tay dựng kiếm lên.

Nụ cười của Lâm Phức Hương không khỏi biến sắc, một kiếm này nhìn như không chút để ý, cũng là nhắm thẳng vào sơ hở duy nhất trong kiếm pháp của nàng, nếu là nàng không biến hóa, như vậy đầu tiên nàng sẽ bị một kiếm này đâm thủng bụng, sau đó trường kiếm của mình mới có thể đâm tới đầu vai của Chu Hằng.

Nàng vội vàng kêu một tiếng, gót sen nhấc lên, thân hình uyển chuyển tung bay, lui nhanh bảy thước.

Thật ra thì, lấy năng lực phòng ngự Luyện Cốt Cảnh của nàng, chính là bị Chu Hằng đâm vào bụng vị tất có thể tạo thành bao nhiêu thương tổn đối với nàng, ngược lại bảo kiếm của nàng chém đinh chặt sắt, có thể một kiếm cắt đứt nửa người trên của đối phương xuống!

Nhưng thứ nhất, Lâm Phức Hương cũng không nghĩ mạo hiểm như vậy, thứ hai, hai người cũng chỉ là đang luận bàn, tranh luận một chút, ỷ vào cảnh giới, binh khí sắc bén để thủ thắng có ý nghĩa gì?

Ngẫu nhiên a?

Lâm Phức Hương không tin Chu Hằng có thể phá Phi Bộc Kiếm Pháp của nàng, dưới chân điểm một cái, nàng thoát ra, trường kiếm vung lên, xuất ra một đạo bóng kiếm như thác nước.

Chu Hằng cười nhạt, tiện tay xuất ra một kiếm.

Lại bị tiểu tử này ngẫu nhiên phá được?

Thân hình Lâm Phức Hương vội vàng lộn nhào; không tin mà tiếp tục phát động công kích.

Lui lui lui lui!

Liên tiếp sau 36 kiếm, vẻ kinh sợ trên mặt Lâm Phức Hương càng ngày càng nhiều, bởi vì tiểu tử ghê tởm này tuyệt đối không thể liên tục ngẫu nhiên 36 lần, phá giải toàn bộ kiếm pháp nàng vẫn lấy làm kiêu ngạo!

Nàng ngừng lại, hung hăng giẫm chân, bộ ngực đầy đặn bởi vì động tác này mà run rẩy kịch liệt một chút, bốn bề sóng dậy, cực kỳ đồ sộ.

Kiếm Động Cửu Thiên - Chương #10


Báo Lỗi Truyện
Chương 10/1151