Chương 967: Tinh Thạch Vương Cực phẩm.


Tần Vô Song nhìn xung quanh, khu vực Tây Bắc này, căn cứ vào đánh giá, là một khu vực khai thác mỏ có sản lượng vô cùng khả quan. Từ các phương diện mà nhìn, có lẽ sẽ có số lượng rất lớn tinh thạch.
Khai thác tinh thạch trong ba ngày, Tần Vô Song cuối cùng cũng thu hoạch được rất nhiều tri thức về phương diện tinh thạch, đối với tình huống khai thác, phân bố và hình thành của tinh thạch Đại La cũng có không ít hiểu biết.
- Đội trưởng, nhất định phải nghĩ cách!
Lỗ Đồng nói:
- Đám tinh thạch tốt như vậy, chứng minh địa thế trong này vô cùng tốt, nhất định có thể thai nghén ra Tinh Thạch Vương Cực phẩm. Chúng ta hai ngày trước đã đào được tinh thạch Cực phẩm rồi, nhưng tư chất vẫn không phải là cao cấp nhất. Ta tin tưởng rằng, bên trong này, nếu mở ra, nhất định còn có tinh thạch Cực phẩm!
Lỗ Đồng đã từng tham gia rất nhiều lần khai thác tinh thạch, vì vậy, những lời này đều là lời nói kinh nghiệm. Hắn tính cách trầm ổn, dám nói lời này, về cơ bản là có tự tin rất lớn.
- Đội trưởng, nếu không, thử xem đi. Lâm Kinh Phong không phải có Chủ Thần Khí sao? Để hắn lấy Chủ Thần Khí thử xem, dùng tốc độ nhanh nhất, mở ra một khe hở. Không cần quá sâu, chỉ cần mở ra cái khe có thể xuống tay thôi.
Lâm Kinh Phong xấu hổ cười cười:
- Chủ Thần Khí của ta, không phải lợi khí. Kỹ thuật này, không làm được!
Đây thật ra không phải là tự coi nhẹ mình, cũng không phải khiêm tốn quá mức.
Lưu Tinh Chùy, xác thực không phải lợi khí. Ngươi nói công kích đại khai đại hợp, hoặc là phòng ngự chi chít khắp nơi, Lưu Tinh Chùy xác thực là một món vũ khí cực tốt.
Nhưng mà, muốn Lưu Tinh Chùy đi làm những kỹ thuật khai phá mà chỉ có loại lợi khí mới có thể hoàn thành, thật sự là tiêu hóa không nổi.
Tần Vô Song thấy mọi người có chút nghi hoặc nhìn Lâm Kinh Phong, xua xua tay:
- Mọi người đừng hiểu lầm, Chủ Thần Khí của hắn là Lưu Tinh Chùy. Một chùy đập xuống, toàn bộ khu mỏ này đều bị hắn oanh phá.
Lỗ Đồng nghe vậy, cảm giác vô cùng đáng tiếc, cảm giác tiếc nuối hiện rõ trên mặt hắn.
- Ta đến thử xem!
Tần Vô Song cười cười:
- Các ngươi đều lui ra sau đi.
Mọi người giật mình, bọn họ đã từng nhận thức qua vũ khí của Tần Vô Song, Âm Dương Tạo Hóa Đao, còn có một cây roi, còn có một đôi song kiếm.
Lẽ nào, đó là Chủ Thần Khí?
Những người này, chưa từng nhận thức qua Chủ Thần Khí. Đương nhiên không biết lợi hại của Chủ Thần Khí. Đối với Chủ Thần Khí cũng khuyết thiếu một loại nhận thức tất yếu.
Lâm Kinh Phong đã từng nhận thức qua lợi hại của đôi song kiếm Thiên Chi Khuê Lang của Tần Vô Song, cười nói:
- Chủ nhân ra tay, Lưu Tinh Chùy của ta cũng chống đỡ không nổi, khẳng định có thể mã đáo thành công!
Mọi người nghe xong lời này, đều tự giác tản ra bốn phía.
Tần Vô Song song chưởng vừa nhấc, Thiên Chi Khuê Lang bay ra, hai đạo quang mang, xoay quanh trên đỉnh đầu. Tần Vô Song hai tay nắm chặt, nắm song kiếm ở trong tay, cười lớn một tiếng.
Kiếm quyết trong tay vừa động, thân thể đã biến mất trong hư không, chỉ nhìn thấy tử quang vừa động, đột nhiên hiện lên trên vách núi quặng mỏ đó. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Hai tiếng xuy xuy!
Hai đạo kiếm quang, tựa hồ là đồng thời rơi xuống cùng một khu vực, kết hợp thành một đạo kiếm quang. Mỏng dài, giống như lưỡi dao xẹt qua vậy.
Ca ca!
Tiếng đứt gãy truyền ra. Lõi tầng rõ ràng xuất hiện trên vách núi đá. Một đường vết nứt nhỏ như sợi tóc xuất hiện trước mắt mọi người.
Một kiếm này, còn dứt khoát hơn dao cắt đậu phụ, trực tiếp phá vỡ cái khe giữa hai đường nhỏ.
Kỹ thuật siêu cấp, tuyệt đối là kỹ thuật siêu cấp. Cái dựa vào không phải là cậy mạnh, mà là kiếm kỹ cực kỳ cao minh. Kỹ xảo của kiếm kỹ này, đã đến cấp bậc tương đối tinh tế.
- Được, Đội trưởng, đây thật sự là người tài giỏi không gì làm không được, quá mạnh rồi!
Lỗ Đồng cũng mừng rỡ quá đỗi:
- Thật tốt quá, Đội trưởng, còn lại, cứ giao cho ta!
Có khe hở giữa hai đạo vết nứt ra này, công cụ của hắn rất dễ hạ thủ. Một đường khai thác mở ra, chuyện ngoài ý muốn lại phát sinh. Dọc đường khai thác sâu mấy trăm trượng, một khối tinh thạch cũng không có.
- Sao có thể như vậy?
Lỗ Hùng kêu lên, việc thăm dò lẽ nào xảy ra sai sót:
- Khu vực này, rõ ràng linh lực rất sung mãn, tinh thạch sao có thể phân bố thưa thớt như vậy? Đào lâu như vậy, vẫn chưa tới tầng trung tâm sao?
- Tiểu Lỗ, không cần nóng vội!
Cửu Vĩ Hồ Vương ở bên cạnh an ủi nói.
Tiểu Lỗ than thở nói:
- Thật là quỷ dị.
Lỗ Đồng quát lớn:
- Ngươi ít nói mấy câu đi, Đội trưởng, ngươi nhìn xem, thổ nhưỡng trong con đường này, rõ ràng không giống với thổ nhưỡng bình thường.
- A? Bên trong có thông đạo gì sao?
Tần Vô Song dù sao cũng không lành nghề bằng Lỗ Đồng.
- Có. Những thổ nhưỡng này, đều là của tầng bao vây bên ngoài tinh thạch, thoát rơi xuống, mới có thể biến thành loại thạch nhưỡng hình thức như vậy.
- Như vậy là có ý gì? Tầng bao phủ bên ngoài tinh thạch? Lẽ nào nói, tinh thạch của khu vực này đã bị người ta khai thác rồi?
Tần Vô Song nhíu mày hỏi.
Lỗ Đồng trầm ngâm một lát nói:
- Loại tình huống này, trước kia ta cũng chưa từng gặp qua. Nhưng mà, căn cứ vào phỏng đoán của ta, loại Đội trưởng nói, có lẽ là tình trạng bình thường. Mà ở đây, lại không nhìn thấy dấu vết bị khai phá gì, hơn nữa vừa rồi trước khi Đội trưởng phá vỡ tường tinh thạch này, nơi này, rõ ràng chưa từng bị phá hỏng. Ta suy đoán, tinh thạch vốn có của nơi này, vẫn chưa bị khai thác.
- Vậy tại sao lại chỉ còn thừa lại một tầng bao vây chứ? Lẽ nào bản thân tinh thạch tự bay đi sao?
Không đợi Tần Vô Song hỏi, Thiết Hoằng lại thiếu kiên nhẫn trước.
- Ha ha, Đội phó, bản thân tinh thạch không biết bay được. Các ngươi nhìn những thổ nhưỡng này, có một loại liên tưởng gì không, cảm thấy chúng giống cái gì?
Tần Vô Song cười nói:
- Ta thấy chúng, giống như một tầng da của một tầng da rắn lột xuống vậy!
- Đúng, Đội trưởng, ngươi nói rất đúng. Tinh thạch này có tầng tinh thạch bao phủ, giống như đạo lý lột da vậy. Đội trưởng, ta phỏng đoán một chút, nếu đoán sai, đừng chê cười.
- Lỗ Đồng, cứ nói đừng ngại!
Tần Vô Song cười nói:
- Tất cả mọi người đều là người một nhà, không có chê cười cái gì đâu.
- Đúng vậy, Lão Lỗ, ngươi có gì muốn nói thì cứ nói đi. Để lại làm gì?
Lỗ Đồng cười cười, gật đầu nói:
- Ta phỏng đoán, tinh thạch này, nhất định vẫn còn, chỉ có điều, xuất hiện với hình thức khác. Ta nghe nói, tinh thạch cũng là vật có linh tính, nơi bình thường, tinh thạch đồng đẳng là rậm rạp, nhưng cũng có một loại tài nguyên khoáng sản đặc thù. Một khi khu vực có Tinh Thạch Vương, nếu có Tinh Thạch Vương, Tinh Thạch Vương này sẽ sản sinh một loại lực triệu hoán, lực hấp thu, đem tinh thạch xung quanh không ngừng hấp thụ tới, đến gần toàn thân nó mà trướng lên, vừa cung cấp linh lực cho Tinh Thạch Vương, lại vừa hấp thu linh lực của Tinh Thạch Vương. Tuần hoàn bổ sung như vậy, hai bên đều đề cao tư chất!
- Nói như vậy, há không phải là…
- Đúng, nếu là loại khả năng này, vậy thì tinh thạch sản xuất của nơi này, có khả năng sẽ vượt qua tất cả thu hoạch mà chúng ta có trước đó, thậm chí gấp hơn mấy lần. Một khi xuất hiện Tinh Thạch Vương Cực phẩm, chúng ta thật sự giàu to rồi. Có lẽ, chúng ta sẽ giàu có hơn cả Chủ Thần Điện!
Giàu có hơn cả Chủ Thần Điện?
Hoàn toàn choáng váng. Ngay cả Cốc Phong luôn không rời miệng khỏi tinh thạch, cũng hoàn toàn ngây dại. Đây là đang nằm mơ sao? Giàu có hơn cả Chủ Thần Điện?
- Chư vị, ta cũng không phải đang nói đùa. Nếu ai có được một khối Tinh Thạch Vương Cực phẩm, hắn sẽ có tư cách trở thành Chủ nhân của một Tinh vực. Cho dù là Chủ Thần, cũng phải kính trọng hắn. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là phải coi giữ được Tinh Thạch Vương Cực phẩm này mới được. Một khối Tinh Thạch Vương bình thường, thành tựu đủ để so sánh với ba Chủ Thần. Nếu hơi phóng đại một chút, thậm chí có thể thành mười Chủ Thần cũng không chừng.
Tần Vô Song cũng bị những lời nói của Lỗ Đồng làm cho động lòng, ha ha cười nói:
- Lỗ Đồng, nếu thật sự đáng giá như vậy, vậy chúng ta mạo hiểm lần này, cũng là đáng giá lắm!
Lỗ Đồng nghiêm mặt nói:
- Đội trưởng, mặc dù không có khu vực khai thác mỏ này, thu hoạch của chúng ta cũng đáng giá rồi. Có muốn tiếp tục xâm nhập không?
- Đó không phải là lời nói vô nghĩa sao? Tại sao lại không thâm nhập sâu vào chứ?
Ánh mắt của Cốc Phong cũng đỏ lên, kêu nói.
- Xâm nhập là chuyện dễ dàng, nhưng nếu là Tinh Thạch Vương Cực phẩm, bên cạnh nhất định có một số linh thú bảo vệ phối hợp, thực lực sâu không thể lường. Tính nguy hiểm, cũng là…
Tần Vô Song gật gật đầu:
- Chư vị, ta tiến vào đây!
Lúc này, thân là Đội trưởng, không xung phong đi đầu thì còn nói gì được nữa.
- Đội trưởng, ta cũng đi!
Thiết Hoằng tranh giành nói.
Những người khác cũng đều mong chờ muốn thử, Tần Vô Song cười nói:
- Chư vị, các ngươi đi, vậy chi bằng để ta đi sẽ thích hợp hơn. Ta là Đội trưởng, thời khắc mấu chốt, để các ngươi đi vào mạo hiểm, làm sao xứng làm Đội trưởng của các ngươi chứ. Yên tâm đi, nếu có được Tinh Thạch Vương Cực phẩm, tất cả chúng ta sẽ có phần!
- Đội trưởng, xem lời nói này của ngươi kìa. Nếu là phần duy nhất, đương nhiên phải thuộc về ngươi rồi. Chúng ta chính là tùy tùng, cũng không có cống hiến gì.
- Đúng vậy, Đội trưởng, chúng ta có thể đến được đây, kỳ thực đã là dính ké hào quang của Đội trưởng rồi. Đội trưởng, ngươi là người làm đại sự, chúng ta đều nhìn ra. Nếu chỉ có một khối Tinh Thạch Vương Cực phẩm, đó chính là của Đội trưởng ngươi. Nếu có hai khối, những người còn lại chúng ta sẽ cùng hưởng chung.
- Đúng, nếu ai không phục, thì bước ra lý luận với Hắc Dực ta!
Hắc Dực mạnh mẽ nói.
Thiết Hoằng cũng cười nói:
- Đội trưởng, nguyện vọng của mọi người đều chân thành, ngươi đừng trì hoãn nữa. Hơn nữa, ngươi đi vào nguy hiểm, chúng ta cũng chỉ là ở đây chờ xem, không thể chiếm tiện lợi của ngươi được.
Tần Vô Song xua xua tay:
- Vậy đợi ta ra rồi nói sau!
Lỗ Đồng đưa công cụ đào bới cho Tần Vô Song, dặn dò một số việc. Tần Vô Song năng lực hiểu biết rất cao, rất nhanh đã nắm bắt được.
Một đường hầm chật hẹp, không ngừng được đào ra. Tần Vô Song xâm nhập vào, càng cảm nhận được một luồng linh lực cường đại đang kêu gọi ở xa.
Đột nhiên, Tần Vô Song cảm nhận được một luồng nhiệt độ cao tràn đầy, giống như thủy triều vọt tới phía trước. Song kiếm vắt ngang ở trước mặt, thân thể hóa thành cầu vồng, bay về phía trước.
Thế nhưng không lùi mà tiến tới!
Vù, một đạo quang mang trong suốt, hình thành một sóng công kích cường đại, ầm ầm cuốn tới. Tần Vô Song chỉ song kiếm tới, quát:
- Phá!
Song kiếm cùng phát, ầm ầm đâm về phía ánh sáng chói mắt.
Ầm!
Hai luồng sức mạnh đâm vào nhau. Một tiếng rít chói tai truyền ra, một đạo quang đoàn toàn thân ngân quang, ở trong đường hầm liên tục cuốn động, tốc độ không ngừng giảm bớt. Lại là một con linh thú có hình dáng giống như Địa Linh Kim Quang Thử phóng ra, hai mắt đề phòng nhìn chằm chằm vào Tần Vô Song, phát ra từng trận tiếng hét bén nhọn!
- Nghiệt súc này, lẽ nào là một con Địa Linh Kim Quang Thử?
Tần Vô Song cảm thấy khó tin, Địa Linh Kim Quang Thử chính là toàn thân kim sắc.
Còn con linh thú này mặc dù tạo hình giống nhau, toàn thân lại là ngân quang, giống màu sắc của tinh thạch lóng lánh, căn bản không nhìn ra bất cứ một tia kim quang lấp lánh nào.
Chính xác mà nói, nó giống một con Địa Linh Ngân Quang Thử hơn!
Linh thú đó hiển nhiên thực lực rất cường đại, chi sau xẹt qua mặt đất, thân ảnh giống như đạn pháo, bắn về hướng Tần Vô Song.

Khí Trùng Tinh Hà - Chương #967


Báo Lỗi Truyện
Chương 967/1046