Chương 095: Võ đồng Thí luyện Vượt khu


Đệ đệ của Đồng Dao giật mình ngẩng đầu lên:
- Có nghĩa là sao?
Trong lòng hắn cảm nhận thấy có chút dự cảm không tốt, chẳng lẽ…
Tần Vô Song cau mày, thật lâu sau mới lộ ra một nụ cười khoái trá:
- Tốt lắm, đến rồi thì tốt.
- Cái gì mà đến rồi thì tốt?
- Chẳng lẽ ngươi không nhìn ra, đã có Võ đồng từ khu khác Vượt khu, xâm nhập vào khu Thí luyện của chúng ta. Đúng là nhanh thật! Khiến ta cũng muốn xem xem, tên này có ba đầu sáu tay thế nào?
- Đã có kẻ Vượt khu rồi?
Đệ đệ của Đồng Dao vốn cũng đã nghĩ tới điểm này nhưng còn chưa dám đối diện với sự thật đó. Điều này tác động mạnh tới hắn, trong lòng căn bản không muốn tiếp nhận. Từ đầu đến giờ, hắn mói chỉ kiếm được một ngọc bài duy nhất, mà cũng không phải dựa vào thực lực của mình. Thế nhưng, người đồng hương từ Xích Mộc Lĩnh trước mặt đã thu thập đủ 80 tích điểm. Hắn vốn tưởng đây đã là tốc độ nhanh nhất, có lẽ hắn sẽ là người đạt giải nhất trong cuộc Thí luyện Võ đồng lần này.
Lại không ngờ rằng, vẫn còn có người nhanh hơn. Thế nhưng tên này lại giết hại những Võ đồng trong khu Thí luyện của họ. Điều này khiến hắn có cảm giác nguy hiểm.
Tiếp tục tiến về phía trước, trước mặt lại có vài tên Võ đồng lục đục chạy tới, tuy rằng đều đội mặt nạ nhưng trong ánh mắt của chúng lại mang theo cảm giác sợ hãi rõ rệt.
Nhìn thấy hai người họ thản nhiên đi về hướng khu núi đá, những tên Võ đồng này không kềm được đều nhìn chằm chằm vào họ, trong mắt tràn đầy sự khó hiểu, thậm chí có chút châm chọc.
- Ê, hai ngươi các ngươi không muốn sống nữa à?
Một tên Võ đồng mang áo số hiệu Số 7 hô lên.
Đệ đệ của Đồng Dao dừng bước, tò mò hỏi:
- Lời ngươi nói nghĩa là sao?
- Trong khu núi đá bên kia có một tên Võ đồng Vượt khu từ khu Thí luyện khác đến đây, rất hống hách. Hắn tuyên bố muốn các Võ đồng trong khu Thí luyện của chúng ta dù có ngọc bài hay không đều phải đến chỗ hắn để xưng danh, giao ra ngọc bài mà hắn cần. Nếu không thì cứ cách hai canh giờ hắn lại giết một người, cho đến khi nào giết hết người trong khu Thí luyện của chúng ta mới thôi.
Đệ đệ của Đồng Dao ngây ngẩn cả người, còn có kẻ ngang nhiên giết người như vậy ư?
Tần Vô Song nghe xong, không thể không suy nghĩ. Những tên Võ đồng này đều dưới hai mươi tuổi, có thể nói là đa số chưa từng trải qua cảnh giết chóc tàn khốc.
Giết một người không khó, cái khó là gây ra tâm lý chết chóc.
- Ta muốn nói, các Võ đồng trong khu Thí luyện của chúng ta phải chăng là nên đoàn kết lại?
Tên Võ đồng Số 7 vung tay hô to. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Những tên Võ đồng đang tháo chạy nghe được cũng đều dừng lại.
- Đoàn kết lại? Như thế nào?
- Đúng vậy, đừng quên, giữa chúng ta vẫn có sự cạnh tranh. Ai có thể cam đoan giữa chúng ta không hại ngầm lẫn nhau?
- Đúng vậy, ta xem mọi người đều muốn lo cho bản thân trước. Cái gì mà đoàn kết, về cơ bản là không thể được.
Nói xong, mấy tên Võ đồng lại vội vàng chạy về phía trước. Hiển nhiên, theo họ nghĩ, khu núi đá đã trở thành khu vực nguy hiểm, cách nơi này càng xa thì càng an toàn.
Võ đồng Số 7 nhìn thấy mọi người không muốn hợp tác, thở dài một tiếng, nhịn không được liếc mắt về phía sau, trong ánh mắt mang theo vài phần sợ hãi, lại nhìn thấy Tần Vô Song cùng đệ đệ của Đồng Dao.
- Các huynh đài, nếu nhị vị hai người không có thực lực, ta khuyên các ngươi không nên đi qua đó. Nơi đây còn có một số Võ đồng vẫn chưa từ bỏ quyết tâm, định cùng tên kia liều mạng tranh cao thấp. Chẳng qua, ta đoán kết cục cuối cùng của bọn họ đều rất thảm hại.
Nói xong, lắc lắc đầu, chạy đi mất.
- Thế nào?
Tần Vô Song nhìn đệ đệ của Đồng Dao, muốn xem quyết định của hắn.
- Ngươi quyết định đi.
Nói xong Đệ đệ của Đồng Dao lại nhấn mạnh:
- Nếu ngươi nói đi thì chúng ta sẽ cùng đi.
- Được, vậy ngươi hãy theo sau ta, cũng đừng làm ra vẻ chúng ta đi cùng nhau, nhưng khoảng cách cũng không cần xa quá.
- Được!
Hai người bàn bạc xong, một trước một sau, tiếp tục xuất phát.
Hai thân ảnh tiến vào khu núi đá không người. Khu rừng đá đó quả nhiên đủ rộng mở. Hai người đi vào, nhất thời có cảm giác như đang tiến vào mê cung.
Tần Vô Song đang tránh từng tảng thạch đá lởm chởm xuyên qua, cẩn thận bước từng bước một.
Đi được ước chừng một khắc, ở trong khu núi đá đột nhiên truyền đến tiếng kêu thảm thiết thê lương. Tiếng kêu này sắc nhọn mà chói tai, phảng phất như tiếng kêu lúc sắp chết phát ra, làm cho ai nghe xong cũng phải rùng mình.
- Vương bát đản, ngươi giết ta đi.
- Hắc hắc, giết ngươi?
Một thanh âm nhàn nhạt thản nhiên vang lên:
- Bổn thiếu gia xem như đã hiểu, đám ngu xuẩn các ngươi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Nói mau, ngọc bài của ngươi ở đâu?
- Ta… ta đã đưa ra cho ngươi ngọc bài trên người ra, không phải ngươi đã lấy rồi sao? Ngọc bài Số 32 mà ngươi cần ta không hề có và cũng chưa từng thấy qua.
- Số 19 thì sao? Ngươi cũng chưa thấy hay sao?
Thanh âm trầm trầm kia tiếp tục hỏi.
- Không có, ta thực sự không thấy! Cho dù ngươi giết ta, ta cũng không giao ra được!
Võ đồng này hiển nhiên đang phải chịu đựng hình phạt tàn khốc nào đó, mỗi lời hắn nói ra đều có thể cảm nhận được sự run rẩy mạnh mẽ trong đó.
Đệ đệ của Đồng Dao nghe xong, nhất thời cũng thấy lạnh sống lưng.
Số 32, Số 19?
Hai ngọc bài này trong giờ phút này đều ở trong ống tay áo của hắn.
Tần Vô Song liếc mắt nhìn hắn mỉm cười. Đệ đệ của Đồng Dao không còn cách nào khác, cố gắng kìm nén nỗi sợ hãi trong lòng, không dám phát ra một tiếng, đứng sau một khối đá, trốn đằng sau một bụi cỏ.
Tần Vô Song lại suy tính trong lòng, cái mà đối phương tìm lại là ngọc bài Số 19 và Số 32. Rất rõ ràng, hắn chính là người ở khu Thí luyện khác Vượt khu qua đây.
- Vốn tưởng rằng tốc độ của mình đã nhanh, không ngờ tốc độ của tên này còn nhanh hơn. Xem ra, lần Thí luyện này không thể chủ quan được.
Tần Vô Song nhếch miệng cười:
- Ta qua đó một chút.
Đệ đệ của Đồng Dao còn chưa rõ chuyện gì, chỉ thấy trước mắt vụt qua một cái, thân ảnh của Tần Vô Song đã biến mất trước mặt hắn.
- Lẽ nào hắn trực tiếp đi khiêu chiến tên kia?
Một ý nghĩ thoáng qua, lòng tự trọng của một võ giả nhất thời nổi lên, khiến hắn nghĩ thấy chính mình lúc này không thể co đầu rụt cổ.
Một khi hai người đã kết quan hệ đồng minh, hơn nữa đã chứng minh thành ý với nhau, hôm nay hai người lại còn cùng nhau hành động, nếu gặp đối thủ mạnh mà một bên lại không tham gia cùng thì không thể chấp nhận được.
Nghĩ đến đây, muốn thoát khỏi đây cũng chẳng được.
Khoảng tầm bốn, năm trăm mét ở ngoài, trong khu núi đã có một vị trí tương đối cao. Một gã Võ đồng ở khu Thí luyện khác đang ngồi trên một tảng đá lớn ở vị trí đó, đang tra tấn một gã Võ đồng khác bị treo giữa không trung.
Nhìn thấy Tần Vô Song thong thả đi đến, tên kia hiển nhiên rất kinh ngạc, làm rơi luôn một nắm cỏ cây đang cầm trong tay, nhe răng cười nói:
- Lại có kẻ không sợ chết tự dẫn xác đến.
Tần Vô Song từ xa đã thấy rõ, sau lưng tên Võ đồng này có đánh số của Tiểu đội Số 13, còn số thứ tự trên lưng cũng là Số 19 giống đệ đệ của Đồng Dao.
Tên Võ đồng nhìn thấy số đánh trên người Tần Vô Song, cảm thấy uể oải, lắc đầu nói:
- Mẹ kiếp, Số 6! Như thế nào lại không phải là Số 19 và Số 32?
Sau đó hắn liếm lưỡi:
- Bất kể hắn là số nào, đã tự động đến đây, ta đỡ mất công đi tìm.
Nghĩ đến đây, mắt nhìn về phía Tần Vô Song ngắm nghía, cất thanh âm lạnh lẽo:
- Tiểu tử, nếu trên người ngươi không có ngọc bài, ngươi sẽ chết rất thảm!
Tần Vô Song cười khinh miệt, thản nhiên nói:
- Dù trên người của ngươi có hay không có ngọc bài, ngươi cũng đừng nghĩ đến chuyện rời khỏi khu vực này.
- Ồ?
Tên Võ đồng nhướng mi lên, bắt đầu nhìn dò xét Tần Vô Song.
Trong tình huống này, có thể áp đảo địch thủ như vậy, không thể không khiến hắn xem xét kỹ. Gia tộc của tên Võ đồng này đã có nhiều thế hệ làm sát thủ. Hắn vừa ra đời đã nhận được sự giáo dục của vô số các cao thủ trong gia tộc, đã sớm rèn luyện được khí chất của một sát thủ.
Các Võ đồng bình thường khi ở trước mặt hắn về mặt khí chất đều bị hắn áp đảo đến ba phần.
Hơn nữa lại thêm khí chất kiệt xuất của một sát thủ, nên ở trong khu Thí luyện của mình hắn như cá gặp nước, liên tiếp trong thời gian bốn, năm ngày, đã thu thập đủ 80 tích điểm, trở thành Võ đồng thu được 80 tích điểm đầu tiên, tiến hành Vượt khu, qua khu Thí luyện Số 3 của bọn Tần Vô Song.
Tại Tiểu đội Số 13 của hắn, đã có gần nửa số Võ đồng bị chết bởi tay hắn, có thể nói là hắn giết người như ma.
Bàn tay nâng lên, xẹt qua yết hầu của tên Võ đồng đang bị hắn tra tấn. Lại thu được một tính mạng nữa.
Tần Vô Song nhăn mày, hắn không thích điệu bộ của tên này. Trong cuộc Thí luyện, giết chóc là không thể tránh khỏi, nhưng nếu lấy giết chóc làm thú vui thì không hề dễ dàng.
- Thấy không? Hắn ta chính là kết cục của ngươi.
Tên Võ đồng đó nâng bàn tay lên, thản nhiên chỉ vào Tần Vô Song.
- Hay là ngươi chỉ có thể dựa vào việc giết người để che dấu nội tâm hèn nhát của ngươi?
Tần Vô Song lạnh giọng hỏi lại.
- Không cần nhiều lời! Ngươi có bản lĩnh thì có thể giết ta ngay tại chỗ. Ngươi là Số 6 đúng không? Trên người ta có vài ngọc bài mà rất đáng giá đối với ngươi. Nếu ngươi có thể giết ta thì chúng là của ngươi.
- Thật sao?
Tần Vô Song đột nhiên nhếch môi:
- Ta đây sẽ không khách sáo.
Lời vừa dứt, thân thể đã chuyển động.
Tên Võ đồng kia chỉ cảm thấy chớp đen vụt qua trước mắt, đã thấy đối phương đột nhiên biến mất. Tốc độ cực nhanh, cơ hồ vượt qua sự quan sát bằng mắt thường của hắn. Ngay sau đó, hắn đã cảm thấy một luồng sát khí mãnh liệt sát bên người.
Một người đã nhận được sự huấn luyện làm sát thủ mười mấy năm như hắn lập tức cảm nhận được một nguy hiểm lớn. Đang muốn lui bước thì Tần Vô Song đã tới trước mặt.
Lòng bàn tay đã đặt ở trước ngực hắn, lực đạo chưa phát ra, khóe miệng mỉm cười, mang theo một cảm giác xem thường cùng chán ghét, trong ánh mắt tràn đầy ý khinh miệt.
- Sao… sao lại thế này?
Tên Võ đồng sát thủ có cảm giác mãnh liệt như triều dâng trong lòng, bắt đầu lùi về sau.
Nhưng mà, bất luận hắn lùi thế nào, lòng bàn tay của Tần Vô Song dường như có thể theo hắn, luôn ở trên ngực hắn. Khi chạm tới vách đá, thì đã dừng lại ở trước cổ hắn.
Cảm giác vô lực, một loại cảm giác không ngôn ngữ nào tả nổi nhất thời nảy lên trong lòng hắn. Hắn khó có thể tin rằng chuyện như thế này có thể xảy ra.

Khí Trùng Tinh Hà - Chương #95


Báo Lỗi Truyện
Chương 95/1046