Chương 949: Đệ tử Chủ Thần, đầu cơ kiếm lợi.


Lâm Kinh Phong không thẹn là đệ tử chân truyền của Chủ Thần, mặc dù bị Tần Vô Song một lời nói toạc ra, nhưng sau khi tâm thần khẽ rùng mình, liền khôi phục lại bình tĩnh, cũng không có vì những lời này của Tần Vô Song, mà rối loạn lòng người.
Chậm rãi thu bảo kiếm giống như ánh trăng trong tay lại, nhàn nhạt cười nói:
- Nếu ngươi đã muốn nhận thức Chủ Thần Khí, xem ra, là có hy vọng đạt được. Rất tốt, nếu ngươi có thể thắng ta, cái đầu này của ta, và Chủ Thần Khí trong tay, ngươi có thể lấy đi. Nhưng mà, ta cũng muốn biết, ngươi có bản lĩnh gì?
Tần Vô Song cười ha ha nói:
- Đừng hỏi ta có bản lĩnh gì, chỉ cần biết, ta có đủ bản lĩnh đoạt lấy Chủ Thần Khí của ngươi!
- Quả nhiên rất điên cuồng!
Lâm Kinh Phong lạnh lùng nói:
- Hy vọng thực lực của ngươi cũng có thể điên cuồng giống như khẩu khí của ngươi! Bằng không…
- Cường giả của Đại lục Thiên Tượng ta, từ trước đến nay dám nói thì có thể làm được. Chuyện không làm được, chưa bao giờ huyênh hoang. Lâm Kinh Phong, ba chiêu, ta chỉ có ba chiêu. Ngươi tiếp được, xem như ngươi thắng!
Tần Vô Song xòe ra ba đầu ngón tay.
Lâm Kinh Phong không giận chỉ cười:
- Ta nói các hạ, ngươi tưởng rằng hai chúng ta là trẻ con vật lộn sao? Loại cách con nít chọc giận ta, thú vị lắm sao?
- Không không không, ba chiêu, ngươi nhìn kỹ đi!
Tần Vô Song cười cười:
- Thiên tài của Đại lục Phong Vân, nghe nói là thiên tài mười vạn năm mới gặp một lần đúng không? Sở thích độc ác lớn nhất của ta, chính là giẫm lên thiên tài, bóp chết thiên tài từ trong nôi!
Nói xong, Âm Dương Tạo Hóa Đao chém xuống, đao nhọn cuốn lên:
- Âm Dương Cực Quang!
Hình vẽ của Âm Dương Ngư quá nhanh, phấp phới hư không, trực tiếp tập kích tới.
Âm Dương Cực Quang này, xác thực cường đại, khắp bầu trời, lập tức lõm xuống một dấu vết hình vẽ cực sâu, giống như một ấn pháp cực lớn, đem khí áp của không gian không ngừng đề thăng, không ngừng đề thăng. Sức mạnh áp xuống phía bên Lâm Kinh Phong chí ít tăng gấp trăm lần.
Lâm Kinh Phong ngay từ ban đầu nhìn thấy Tần Vô Song lấy ra một thanh vũ khí Thiên Thần Đạo một kiếp, trong lòng cười thầm, phá đao này, cũng muốn tranh phong với Chủ Thần Khí sao?
Nhưng nhìn thấy chiêu thức tân kỳ của Tần Vô Song, lòng khinh thường liền thu lại mấy phần. Nhìn thấy Âm Dương Cực Quang áp tới, khí áp lại có thể không ngừng đề thăng, lúc này mới biết lợi hại.
Không chút suy nghĩ, trong tay vô số xiềng xích ngân quang lấp lánh, nhất thời rậm rạp quanh người hắn hình thành lên một đạo phòng ngự hoàn mỹ.
Khí áp đó liên tục xông tới hơn mười cái trước mặt phòng ngự liên thức, lại không nhúc nhích tí nào. Cuối cùng không cách nào loại bỏ được phòng ngự liên thức đó.
- Ồ? Chủ Thần Khí?
Trên khóe miệng Tần Vô Song tràn ra một nụ cười.
- Hừ, tiểu tử, biết là tốt rồi!
Tần Vô Song cười lớn một tiếng:
- Vậy thì thế nào? Xem tên!
Âm Dương Tạo Hóa Đao vừa thu lại, Thần Tú Cung tựa hồ lấy khí thế tốc độ tuyệt luân trực tiếp mở cung như trăng tròn, chín mũi tên đồng loạt bắn ra.
Chín mũi tên giống như lưu tinh, mang theo quang mang hoàng kim, giống như chín đạo kim long khí thế to lớn, rít gào mà tới.
- Hừ, đao không dùng được, tên có thể dùng được sao?
Lâm Kinh Phong vô cùng có tự tin đối với Chủ Thần Khí của mình. Cổ tay nhẹ nhàng rung lên, một dây xiềng xích, đột nhiên giống như linh xà bay múa liền biến ra một cái chùy lớn.
Lưu Tinh Chùy!
Lưu Tinh Chùy đỡ trên hư không, nhất thời ngăn cản khí thế của Thần Tú Cung. Liên thức phòng ngự phảng phất giống như khuếch trương vô hạn, không ngừng kết thành lưới phòng ngự, gắt gao bám trụ chín đạo kim quang.
Ngân quang và kim quang giao hội, phảng phất giống như nhật nguyệt tranh sáng, vô cùng tráng lệ.
Tần Vô Song nhìn rất chân thành cười nói:
- Rất tốt, lực phòng ngự không thẹn là Chủ Thần Khí, rất mạnh! Chiêu thứ ba, xem ngươi chống đỡ như thế nào?
Sau lưng Tần Vô Song phát ra loại thanh âm cổ quái, một đạo tử khí ngút trời xông ra. Âm Dương Tử Vân Dực lại một lần nữa sinh thành.
Hai luồng quang mang nắm lấy mơ hồ sau lưng, phảng phất như hai con mãnh thú chuẩn bị xông ra khỏi nhà giam bất cứ lúc nào, phát ra tiếng gầm nhẹ khiến người ta sởn tóc gáy.
- Tiểu tử này, chơi trò gì vậy? Hay là cũng có Chủ Thần Khí?
Trong đầu Lâm Kinh Phong lóe lên một tia nghi hoặc, lập tức vô cùng thản nhiên:
- Cho dù có Chủ Thần Khí, vậy thì thế nào chứ? Lưu Tinh Chùy này của ta, chính là Chủ Thần Khí cường đại do sư phụ ban tặng cho ta, lực phòng ngự nhất lưu, lực công kích chính là siêu cấp cường đại. Tiểu tử này, tiến sát khu vực công kích của ta, ta sẽ để hắn nhận thức một chút, cái gì gọi là Chủ Thần Khí chân chính!
Lâm Kinh Phong trong lúc suy nghĩ, trên khóe miệng tràn ra một nụ cười đùa cợt. Hiển nhiên, hắn dự định lựa chọn tiếp cận công kích đối với Tần Vô Song, là vô cùng khinh thường.
Ai cũng biết, càng tiếp sát Chủ Thần Khí, chết sẽ càng thảm!
Nhưng mà, đối thủ phảng phất vốn không đem Chủ Thần Khí nhét vào trong phạm vi suy nghĩ.
Hai tay rung lên, đã đánh trộm tới.
Hai cánh sau lưng hai luồng khí thế, càng diễn càng kịch liệt, hiển nhiên, hai luồng kỳ quang cùng xông lên, một đạo màu xanh, một đạo màu cam, hai đạo kiếm quang, phảng phất giống như tinh linh của kiếm, tràn ngập linh lực, lập tức, tựa hồ giống như muốn đem toàn bộ linh lực thiên địa trong không trung hấp thu sạch sẽ.
Quang hoa chói mắt, thoáng cái khiến toàn bộ hư không vì đó mà mất sắc.
Lâm Kinh Phong kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn hai đạo kiếm treo cao này:
- Đây… lẽ nào cũng là Chủ Thần Khí?
Khí thế cường đại như vậy, nếu nói không phải Chủ Thần Khí, Lâm Kinh Phong cũng không tin.
- Đòn thứ ba, Lâm Kinh Phong, giác ngộ đi!
Tần Vô Song vỗ hai cánh, song chưởng đè ép xuống, hai đạo kiếm quang, nhất thời giống như hai đạo phi bộc từ trên trời giáng xuống, rơi thẳng ba ngàn thước, giống như ngân hà treo ngược, khí thế cực mạnh, lập tức đem luồng uy áp của Lưu Tinh Chùy đó, đè xuống ngày càng thấp.
- Cái gì?
Lâm Kinh Phong giật mình phát hiện, khu vực phòng ngự của Lưu Tinh Chùy, lại hoàn toàn không nghe theo hắn sai khiến, co rút liên tục, không ngừng giảm bớt.
- Chuyện gì thế này, hai thanh kiếm này, cho dù là Chủ Thần Khí, chênh lệch cũng không lớn đến mức như vậy chứ?
Ầm!
Hai đạo quang mang hạ xuống, giống như thác nước kinh thiên vừa rơi xuống đến cùng, trực tiếp đè ép xuống. Toàn bộ phòng ngự liên thức xiềng xích do Lưu Tinh Chùy hình thành, hoàn toàn bị áp chế.
Vô số đạo thần lực, không ngừng từ mối ghép chui vào, giống như vạn đạo phi châm bắn tới.
Lâm Kinh Phong lập tức biết không ổn.
Nhưng mà, quyết đấu của cường giả, đợi đến lúc ngươi phát hiện không ổn, thường thường chuyện đã không thể cứu vãn rồi.
Kiếm quang cường đại, không chút lưu tình đánh tới, từng vòng từng vòng quấn quanh Lâm Kinh Phong.
- Hóa cương vi nhu!
Tần Vô Song khẽ quát một tiếng, kiếm quang đầy trời, nhất thời hóa thành từng đạo khí lưu giống như dải lụa, trói gô cổ và chéo cánh tay Lâm Kinh Phong ra sau lưng.
Một tiếng loảng xoảng. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Phòng ngự của Lưu Tinh Chùy, triệt để bị đánh vỡ, bị hai đạo kiếm quang sắc bén hoàn toàn áp chế, phát ra tiếng rên rỉ tuyệt vọng, rơi xuống biến thành bụi bặm.
Tần Vô Song vỗ vỗ tay, cánh tay vung lên, một kiếm quyết chém ra, thu hồi lại bản thể của hai đạo kiếm quang.
Hai đạo kiếm quang này, tự nhiên chính là Thiên Tôn Thần Khí, Tần Vô Song lần này, cũng là lần đầu tiên thi triển. Khổ công trong thời gian dài, tế luyện hai thanh Thiên Tôn Thần kiếm Thiên Chi Khuê Lang, hôm nay lấy ra sử dụng, lại có thể trực tiếp khắc chế được Chủ Thần Khí.
Đương nhiên, cũng chính là vì thao túng của Lâm Kinh Phong đối với Chủ Thần Khí còn kém cỏi, vì vậy Tần Vô Song mới có thể thừa cơ hành động.
Nếu đổi lại là một Thiên thần Cao cấp đến thi triển Chủ Thần Khí này, Tần Vô Song tuyệt đối sẽ không thể dễ dàng đánh bại như vậy, thậm chí, quyền chủ động căn bản không có khả năng nắm giữ trong tay hắn!
Nói đến cùng, vẫn là chênh lệch về thực lực, cộng thêm áp chế về mặt trang bị!
Lâm Kinh Phong được gọi là thiên tài mười vạn năm mới gặp một, giờ đã trở thành tù nhân của Tần Vô Song.
Tần Vô Song vẫn là quy củ cũ, tiến hành bào chế như thường, Thần Cổ Chi Độc xâm nhập vào trong Thần hồn của Lâm Kinh Phong, trực tiếp tẩy não, đem Lâm Kinh Phong bào chế thành Thiên Thần Đạo Khôi Lỗi.
Lâm Kinh Phong là tuyệt thế thiên tài, thiên tài tuyệt đối không phải là nói suông. Tần Vô Song có rất nhiều chỗ dùng được, đầu cơ kiếm lợi, đương nhiên sẽ không giết chết Lâm Kinh Phong.
Thần hồn của Lâm Kinh Phong, mặc dù còn cường đại hơn Hồng Nhạc một chút. Nhưng cảnh giới Thần hồn của Tần Vô Song, chính là truyền thừa huyết mạch đến từ Thánh Hoàng cường giả, so với thiên tài mười vạn năm mới gặp một lần như hắn, càng mạnh hơn rất nhiều.
- Chủ nhân!
Đợi Lâm Kinh Phong hồi phục lại ý thức, đã trở thành Khôi Lỗi của Tần Vô Song.
Tần Vô Song thản nhiên nói:
- Đi theo ta!
Nơi phát sinh đại chiến, đương nhiên không nên ở lâu, trực tiếp dẫn Lâm Kinh Phong đi.

Với địa vị đệ tử quan môn Chủ Thần của Lâm Kinh Phong, Tần Vô Song biết, người này tuyệt đối là món hàng đáng giá. Phải tìm được một nơi an toàn, xét hỏi cẩn thận.
Vừa hỏi, Tần Vô Song thật sự là giật mình kinh ngạc.
Đại lục Phong Vân, hiện giờ lại có ba Chủ Thần! Ngoài hai vị Chủ Thần Phong Vân ra, lại xuất hiện thêm một Lôi Chủ Thần.
Còn cường giả Đại lục Phong Vân phái tới Ô Thước Tinh, có hơn ngàn người. Thiên Thần Đạo cường giả, cũng có hơn mười mấy người, mạnh nhất chính là Thiên thần Cao cấp cấp bậc Thiên Thần Đạo sáu kiếp!
Phải biết rằng, Thiên thần Cao cấp, ở Đại lục Phong Vân, nhiều nhất cũng chỉ có mười người. Tất cả đều là trợ thủ đắc lực nhất dưới trướng Chủ Thần!
Phái đến Ô Thước Tinh này làm việc, lại có thể có Thiên Thần Đạo sáu kiếp cường giả!
Xem ra, hai mươi tiểu đội tốp đầu tiên của Đại lục Thiên Tượng, thực lực so với Đại lục Phong Vân, vẫn là chênh lệch rõ ràng!
Nhưng mà, Tần Vô Song quan tâm hơn không phải là tình hình của Ô Thước Tinh, mà là Đại lục Thiên Huyền. Hiện giờ, Đại lục Phong Vân đối với Đại lục Thiên Huyền, đang ôm một loại suy nghĩ như thế nào?
- Đại lục Thiên Huyền?
Biểu tình của Lâm Kinh Phong vô cùng kinh ngạc:
- Chủ nhân, ngươi cũng biết Đại lục Thiên Huyền sao?
- Đúng, đừng có nhiều lời, ngươi trực tiếp nói đi!
- Đại lục Thiên Huyền, là một đại hận trong lòng sư phụ của ta. Vì Tinh Hà Kết Giới của Đại lục Thiên Huyền, lại có thể cường đại đến mức đích thân sư phụ ta tự mình động thủ cũng không cách nào trực tiếp phá vỡ được. Vì vậy, sư phụ quyết định, một khi Tinh Hà Kết Giới bị phá hủy, phải đích thân tới Đại lục Thiên Huyền một chuyến. Xem xem Đại lục Thiên Huyền rốt cuộc có huyền cơ gì, lại có thể bố trí kết giới mạnh như vậy.
Tần Vô Song âm thầm chép miệng, Phong Chủ Thần muốn ra tay sao? Như vậy xem ra, sư phụ nói hắn từng động qua một chút tay chân trong Tinh Hà Kết Giới, cũng không sai. Bằng không, cho dù Thần hồn của Chúng Thần Đại lục Thiên Huyền phong ấn, sợ rằng cũng khó ngăn cản được công kích liên tục của Chủ Thần.
- Được, trong mắt Phong Chủ Thần, Tinh Hà Kết Giới đó ước chừng có thể duy trì được bao lâu?
- Năm sáu ngàn năm. Hiện tại ba đại Chủ Thần đã bắt đầu công tác chuẩn bị, chuẩn bị sao năm ngàn năm, liên thủ đánh tan Tinh Hà Kết Giới, sát nhập Đại lục Thiên Huyền. Căn cứ vào phán đoán của Lôi Chủ Thần, Đại lục Thiên Huyền đó nhất định có huyền cơ khác, có lẽ có càng nhiều kỳ ngộ ở đó. Đại lục Thiên Huyền, hiện tại là một nơi ba vị Chủ Thần đại nhân chú ý nhất, còn đáng chú ý hơn so với Ô Thước Tinh này!
- Ô Thước Tinh này, có chỗ nào hấp dẫn bọn họ chứ?
- Tinh thạch, còn có tài nguyên ở đây… vô cùng thích hợp làm Vị diện nô lệ của Đại lục Phong Vân chúng ta, bảo vệ ngoại vi xung quanh Đại lục Phong Vân chúng ta. Kế hoạch của ba vị Chủ Thần đại nhân là chế tạo ra một mạng lưới Vị diện bảo vệ xung quanh bên ngoài, bảo đảm Đại lục Phong Vân ta sẽ không trở thành mục tiêu công kích của kẻ địch ngay lúc đầu tiên!
- Dã tâm thật lớn!

Khí Trùng Tinh Hà - Chương #949


Báo Lỗi Truyện
Chương 949/1046