Chương 919: Phân chia hòa bình, ba khối lệnh bài.


Người đến này, tự nhiên là Đại Chưởng môn của Côn Lôn Tiên Tông, Vương Thiền!
Trong số các cường giả chí tôn Đồ Đằng Tộc, Vương Thiền là người Tần Vô Song tương đối tán thành, trong điểm này, cùng Đại sư huynh Lý Bố Y có thể coi là không hẹn mà cùng hợp ý!
Tất nhiên, gặp phải tình hình này, Tần Vô Song tự vấn mình không thể giải quyết được Huyền Minh Tộc, cho nên đã mời Vương Thiền cùng tới.
Còn Vương Thiền thì phân phó thủ hạ theo dõi chặt nhất cử nhất động của Cửu Biến Thiên Yêu Bạch Hổ, không được đánh rắn động cỏ.
Động phủ của Thiên Thần Đạo ba kiếp lưu lại, đương nhiên là một chuyện lớn.
Không Minh Tử và Vương Thiền thường xuyên qua lại, với thực lực của Vương Thiền cũng hiểu rất rõ, nhìn thấy Vương Thiền đến, trong lòng thầm kêu khổ.
- Không Minh Tử đạo hữu, trước đây hình như ngươi không phải là người hay gây ra xích mích. Hôm nay sao bỗng nhiên thiếu kiên nhẫn vậy?
Vương Thiền hỏi.
Một tả một hữu, Tần Vô Song và Vương Thiền phân biệt đứng ở hai bên. Một chút mơ hồ, khí độ của Tần Vô Song, không ngờ so với Vương Thiền không hề kém cạnh. Nguồn: http://truyenyy.com
Không Minh Tử nhìn đệ tử đột nhiên mọc ra của Tần gia này, nhất thời cảm giác vô cùng xa lạ. Khí thế của gã thanh niên này, tại sao đột nhiên lại cường đại đến thế?
Thiên Đế Sơn chi tranh, Tần Vô Song làm sao đánh bại Tân Thiên Vấn, thông qua các con đường khác nhau, đã truyền khắp Đại lục Thiên Huyền, về thực lực của Tần Vô Song, cũng có nhận thức rất rõ ràng!
Mọi người đều biết, Tần Vô Song khi đó cũng chỉ là bấp bênh giữa Chân Thần Đạo và Hóa Thần Đạo. Mà Thiên Đế Sơn đại chiến, cách đây cũng chỉ chừng chưa tới hai mươi năm!
Tại sao Tần Vô Song bỗng nhiên lại có thực lực ngang ngửa với cường giả chí tôn Đồ Đằng Tộc?
Tốc độ tăng tiến này, đừng nói gặp qua, nghe cũng chưa từng nghe qua!
Không Minh Tử nghĩ rõ những điều này, lại nhìn phía cường giả của Huyền Minh Tộc, trong lòng có chút nghẹn đắng, cục diện hôm nay, vốn dĩ là ưu thế rõ rệt, nhưng cùng với sự xuất hiện của Vương Thiền, ưu thế đột ngột biến thành thế yếu rồi.
Không Minh Tử lần này đem theo bốn Chân Thần Đạo cường giả tới. Thực lực của hắn và Vương Thiền tương đương, nhưng bốn tên thủ hạ, mạnh nhất cũng chỉ là Chân Thần Đạo năm kiếp mà thôi, mắt nhìn Tần Vô Song uy phong lẫm liệt đứng ở dó, Không Minh Tử đối với thủ hạ cũng không có mấy phần tự tin.
Tuy nhiên, Huyền Minh Tộc là thế lực Đồ Đằng, trong hoàn cảnh này không thể nào quay đầu bỏ chạy. Động phủ của Thiên Thần Đạo ba kiếp, không được chia phần, Không Minh Tử sao có thể cam tâm?
- Vương Thiền đạo hữu, tin tức của ngươi quả là linh thông!
Không Minh Tử nói năng kỳ dị:
- Mọi người đều là người thông minh, động phủ của Thiên Thần Đạo ba kiếp, muốn Huyền Minh Tộc chúng ta phủi mông quay đi là không thể nào. So với ở đây lãng phí thời gian, không bằng mọi người bình tâm hòa khí ngồi đám phán một chút, phân chia thế nào cho tốt!
Tần Vô Song và Vương Thiền liếc mắt nhìn nhau, biết Không Minh Tử không dễ đối phó, nếu một chút lợi lộc cũng không chia cho hắn, đó là không thể nào.
Cho dù bọn họ có liên thủ đánh bại Huyền Minh Tộc, Không Minh Tử này rời đi, nhất định cũng thổi phồng sự thật lên, đem nước bẩn hắt hết lên đầu bọn họ! Đến lúc đó, phiền phức sẽ rất lớn.
Vương Thiền thản nhiên nói:
- Không Minh Tử đạo hữu, động phủ này, do Tần gia tìm thấy trước, chúng ta đến sau, được chia một bát cháo là đã không tồi rồi. Ta đưa ra một đề nghị, ngươi thấy thế nào?
Không Minh Tử hừ lạnh:
- Ngươi nói xem thế nào!
- Tần gia tới trước, được năm phần. Còn lại năm phần, ta được ba phần, ngươi được hai phần, thế nào?
Trên thực tế, đây là kết quả thương lượng giữa Tần Vô Song và Vương Thiền trên đường tới đây.
Không Minh Tử cười kỳ quái:
- Hai phần? Vương Thiền, ngươi nghĩ ngươi đang đuổi ăn mày đi sao? Tần gia thế nào mà lại được một nửa? Vương Thiền ngươi một người tới cũng đòi ba phần, chúng ta tới năm người lại chỉ có hai phần?
Vương Thiền không nói lời vô ích, chỉ hỏi:
- Hai phần, có lấy không?
- Ta lấy ba phần, ngươi lấy ba phần, Tần gia bốn phần. Đây là giá cuối!
Không Minh Tử ánh mắt vừa chuyển, nói ra phương án hắn nghĩ trong lòng, theo hắn thấy, đây đã là rất thỏa hiệp rồi.
Tần Vô Song cười lạnh:
- Không Minh Tử đạo hữu, hình như ngươi quên rằng, lúc này các người chẳng có vốn liếng gì để đàm phán. Nếu động thủ bây giờ, ngươi cho rằng Huyền Minh Tộc các ngươi sẽ nắm chắc mấy phần thắng?
Không Minh Tử ánh mắt hung lệ, trừng mắt nhìn Tần Vô Song, lạnh lùng nói:
- Sao, muốn đánh nhau phải không? Muốn đem tất cả mọi người đều lôi đến đây sao?
Tần Vô Song thản nhiên nói:
- Ai sợ ai? Dù sao đồng bạn của ta đã đem những thứ cần nhặt trong kia đều nhặt cả rồi.
Lời này vừa nói ra, Không Minh Tử sắc mặt đại biến.
- Hai phần, hoặc đồng ý, hoặc đường ai nấy đi. Đừng nghĩ ngươi mồm to, đem tin tức rải ra ngoài là có thể uy hiếp chúng ta.
Tần Vô Song không cho Huyền Minh Tộc một chút cơ hội thương lượng nào. Hai phần này, thực chất là nhượng bộ rất nhiều rồi, vì dù sao Huyền Minh Tộc cũng là thế lực Đồ Đằng.
- Không Minh Tử, hai phần kho báu, và tay trắng trở về, người thông minh đều biết phải chọn cái gì.
Vương Thiền thản nhiên cười đáp:
- Ta nghĩ ngươi không đến nỗi ngay cả lựa chọn cái gì cũng không biết chứ?
Không Minh Tử trong lòng thập phần tức giận, đây nào có cho hắn lựa chọn, căn bản là bị đối phương dồn vào thế bí, không chấp nhận cũng phải chấp nhận, tức giận đáp:
- Được, hai phần! Tuy nhiên, các ngươi không được giở trò, tất cả những thứ tìm được, đều phải công khai, lúc chia phần không được giở trò.
- Ha ha, Không Minh Tử, ngươi quá coi thường Vương Thiền ta rồi. Nếu đã dự định chia với ngươi, thì không cần thiết phải giở trò!
Vương Thiền và Tần Vô Song nhìn nhau một cái, đều là gật đầu.
Động phủ Thiên Thần Đạo này, quả thực không phải chuyện đùa. Trên thực tế, Bao Bao bọn họ căn bản không có gan bước vào thăm dò. Những lời Tần Vô Song nói trước kia đều là lừa gạt Không Minh Tử. Toàn bộ động phủ bị mở ra, quả nhiên là báu vật rất nhiều.
Hiện trường, không ngờ có tới bốn kiện vũ khí Thiên Thần Đạo!
Đây tuyệt đối là niềm vui ngoài ý muốn, Tần gia tự nhiên chia được hai kiện, Vương Thiền một kiện, Không Minh Tử một kiện, những thứ đồ tốt khác, các bên đều tuân theo phương án phân chia mà chia chác. Không Minh Tử vốn dĩ trong lòng có chút khó chịu, nhưng đồ tốt đến tay, liền cười tít mắt.
Động phủ này có ba tầng, bảo vật hai tầng trên đã phân chia hết cả rồi. Đến tầng thứ ba, nhân sĩ ba phương đều có rất nhiều hy vọng, trong lòng đều có cảm giác mong đợi.
Hai tầng trước đã có vũ khí Thiên Thần Đạo rồi, tầng thứ ba của động phủ, biết đâu lại có càng nhiều kỳ ngộ và kho báu.
Ba phương liên thủ, cấm chế của tầng thứ ba bị mở ra.
Làm mọi người ngây ngốc là, tầng động phủ thứ ba này, chẳng ngờ một cái bảo vật cũng không có, chỉ có ba tấm lệnh bài vô cùng kỳ quái!
Lệnh bài này hơi dài, giống như một thanh trủy thủ, lại giống một chiếc chìa khóa, phát tán ra một loại mê lực không giống bình thường.
Tần Vô Song và Vương Thiền nhìn nhau một cái, hiển nhiên là cũng không biết ba tấm lệnh bài này có ý nghĩa gì. Không Minh Tử ánh mắt đảo nhanh, giành nói trước:
- Hai vị, phải nói trước nhé. Ba tấm lệnh bài này, ta phải lấy một tấm!
Nếu theo phương án phân phối, hắn sẽ không được phân. Nhưng lệnh bài này chỉ có ba tấm, mà tầng động phủ thứ ba này, tầm quan trọng chỉ nghĩ cũng biết!
Cho dù không biết có tác dụng gì, Không Minh Tử cho rằng không lấy cũng phí, cho nên cũng phải đòi một tấm, hơn nữa, lão luyện như hắn, tự nhiên biết rằng thứ này để ở đây, tất nhiên phải có giá trị của nó.
Tần Vô Song không từ chối ý kiến này. Thứ đồ này, nhất định là tín vật gì đó, có một tấm là đủ rồi, cho Không Minh Tử một tấm cũng không ảnh hưởng đến toàn cục.
Vương Thiền thấy Tần Vô Song không phản đối gì, cười nói:
- Không Minh Tử, cất ngay cái thói nhỏ nhen đó đi. Của ngươi thì ngươi không thiếu phần, không phải của ngươi ngươi tranh cũng không được!
Không Minh Tử giương mắt trắng ra:
- Vương Thiền đạo hữu, hôm nay người của các ngươi đông, ta nhịn. Lần sau, hy vọng ngươi đừng đi một mình nhé!
Vương Thiền thản nhiên nói:
- Lần sau, ta hy vọng là có lần sau, chỉ không biết là, Dị tộc có cho chúng ta cơ hội lần sau không.
Nhắc tới Dị tộc, trong mắt Không Minh Tử cũng thấp thoáng một tia tắc nghẹn.
Tần Vô Song nói:
- Lời thừa không nói nữa, hai vị, lệnh bài này, mỗi người một tấm, lấy xong rồi lập tức rời đi thôi.
Ba đạo thân ảnh hóa thành ba đạo lưu quang, hướng về phía ba tấm lệnh bài bắt tới. Vào tay rồi, thuận thế hướng phía ngoài bay ra, trong nháy mắt đã ra ngoài động phủ.
Lần này mọi người dĩ hòa vi quý, ai cũng có được thứ mình muốn, có thể nói là ai cũng vui mừng. Cho dù là Không Minh Tử, cũng không còn gì để oán giận nữa.
Tần Vô Song nói:
- Hai vị, Thần Khí Mê Cung này, động phủ rất nhiều, hy vọng hai vị tiếp tục may mắn. Cũng hy vọng tất cả các thế lực khác của Đại lục Thiên Huyền cũng gặp may. Trước mặt Dị tộc, những mâu thuẫn nhỏ nhoi này của Đại lục Thiên Huyền căn bản không đáng nhắc tới. Chỉ hy vọng khi Dị tộc xâm lăng, chúng ta có càng nhiều quân bài để đối phó.
Không Minh Tử trong lòng rung động, ánh mắt nhìn Tần Vô Song, rõ ràng phức tạp hơn rất nhiều. Có thể làm tới cường giả chí tôn Đồ Đằng Tộc, tất nhiên không phải hoàn toàn không có đầu óc gì. Cái nhìn đại cục vẫn phải có, trước mặt Dị tộc, một chút mẫu thuẫn, một chút va chạm, có thể coi là gì chứ?
Dị tộc một khi xâm lấn, nếu thực lực của Đại lục Thiên Huyền không đủ, chỉ có thể chịu chết, nội chiến ư, tranh đoạt ư, đến lúc đó chỉ là phù vân!
Xấu hổ ho nhẹ một tiếng, Không Minh Tử đang định nói câu khách sáo, Vương Thiền đột nhiên nắm chặt lệnh bài trong tay, ánh mắt lộ ra tia cổ quái.
- Nhị vị, dùng Thần hồn giao lưu với lệnh bài này!
Tiếng nói của Vương Thiền, có chút run run, rõ ràng, tâm tình đã phải chịu một xung động rất lớn.
Tần Vô Song và Không Minh Tử nghe vậy, vội vàng làm theo.
Trong chốc lát, sắc mặt hai người cũng có chút biến đổi, nhìn nhau, ánh mắt bắn ra đều có cảm giác rất kỳ quái.
- Đây… Đây là thật sao?
Không Minh Tử có chút kích động nói.
Vương Thiền lúc này cũng hoàn toàn vứt bỏ mâu thuẫn trước kia, vui mừng ra mặt:
- Nếu lệnh bài đã chỉ dẫn như thế, chắc chắn không giả. Xem ra các vị tiền bối thời đại Thái cổ vẫn để lại cho chúng ta một chút hy vọng. Vô Song, ngươi thấy thế nào?
Vô Song ngược lại bình tĩnh nhất. Nhìn thấy hai vị cường giả chí tôn Đồ Đằng Tộc kích động như vậy, trong lòng Tần Vô Song nổi lên một cảm giác khác thường.

Khí Trùng Tinh Hà - Chương #919


Báo Lỗi Truyện
Chương 919/1046