Chương 639: Có gan thì tới chiến đấu một mình


Tần Lam nghĩ thấy, chính mình khổ sở đi theo đuổi một cái gì đó, chính là thứ ở trước mắt à. Vài năm nay, mấy cái phạm vi ở Thăng Long Pha, đều không tiếp nhận đệ tử chi mạch ngoại lai như hắn, đối với hắn cũng không tín nhiệm gì. Khiến cho chung quanh hắn đều vấp phải trắc trở, vẫn luôn muốn tìm một chỗ dựa vững chắc.
Chỗ dựa vững chắc này, không phải ở trước mắt sao? Tần Lam này rõ ràng phát hiện chính mình cũng không sợ hãi, ngược lại có chút cảm giác chờ mong.
Tu vi của Tử Đồng Kim Ngưu không vừa, hắn vừa đứng ra, cảm giác khí thế cũng đã áp bức mười phần, tuy rằng không có tiếp tục thúc dục, nhưng cũng khiến cho bọn Tần Thiếu Hồng cảm thấy khó thở không thôi.
Tất cả cây đại thụ bên ngoài sân, cho dù là những đại thụ hai người ôm không hết, dưới khí thế áp bức của hắn, cũng vì đó mà xoay nghiêng ngả. Phát ra tiếng thảm thiết "kẽo kẹt kẽo kẹt".
Tử Đồng Kim Ngưu cùng Phần Thiên Bạo Hổ, là hai trong số mười hai đầu Linh thú Phong ấn, dễ dàng bạo phát hung tính nhất, hơn nữa là loại linh thú sau khi bạo phát, lại có sức chiến đấu khiến kẻ khác vô cùng kinh khiếp.
Giờ phút này đây, Tử Đồng Kim Ngưu vẫn còn chưa bạo phát ra hung tính, nhưng tất cả khí thế sản sinh đã khiến cho bọn Tần Thiếu Hồng không thể chịu nổi.
Trong mười mấy kẻ này, bốn người bọn Tần Thiếu Hồng, đều là cấp bậc Hư Võ Đại viên mãn. Đúng là bởi vì có một thân tu vi này, lúc này mới khiến cho bọn chúng có thể trở thành thủ lĩnh của các phạm vi tại Thăng Long Pha.
Nhưng mà lúc này, bọn chúng bất đắc dĩ phát hiện, cái tu vi mà bọn hắn luôn luôn tự hào, ở trước mặt gã đại hãn cường hãn, vậy mà lại kém hơn mấy phần.
Khí thế đối phương tùy ý vừa thúc giục, nhất thời giống như là đang khóa bọn chúng vào một cái lĩnh vực nào đó. Nếu không phải bọn chúng phản ứng nhanh, liên tục lui về phía sau, đối phương lần này, có thể toàn bộ thôn phệ bọn chúng. Lập tức lui hơn trăm trượng, lúc này mới hoảng sợ nhìn Tử Đồng Kim Ngưu, biểu tình của mỗi kẻ nhất thời không còn cuồng ngạo như lúc trước nữa.
Tử Đồng Kim Ngưu cười điên cuồng một tiếng, lướt nhanh như sao băng vụt qua hướng phía trước đúng hai bước, ngạo nghễ nhìn bọn Thiếu Hồng:
- Tới đây tới đây, chạy nhanh vậy làm gì chứ? Vừa rồi khí thế kiêu ngạo biến đi đâu rồi nhỉ?
Tử Đồng Kim Ngưu mỗi lần tiến thêm một bước, bọn người Tần Thiếu Hồng cũng không tự chủ được lui về phía sau vài chục bước. Bọn chúng tuy rằng cuồng ngạo, nhưng cũng không phải là không có đầu óc. Thực lực biểu hiện ra của gã đại hán này, so với bọn chúng cao hơn quá nhiều quá nhiều…
Sự chênh lệch ở đây, căn bản không phải số lượng người nhiều mà có thể bù lại được.
Tần Vô Song nhìn qua tất cả một lượt, biết thời khắc gay go cũng dàn xếp xong rồi. Hắn cũng không định giáo huấn mấy tên gia hỏa này. Dụng ý kỳ thật rất đơn giản, chỉ là để mấy tên gia hỏa này biết khó mà trở về là được rồi.
Đến giai đoạn này, Tần Vô Song cũng không nghĩ tới phân cao thấp, cũng càng không thể làm mối quan hệ đôi bên trở nên tồi tệ thêm nữa. Dù sao cũng chỉ là xung đột nhỏ trong nội bộ, nói trắng ra là không hại đến đại thể.
- Tử Đồng, chậm đã!
Tần Vô Song ngăn lại động tác tiếp theo của Tử Đồng Kim Ngưu, chậm rãi đi lên trước, nhìn thấy bọn người Tần Thiếu Hồng còn chưa định lại thần, nhàn nhạt nói:
- Chư vị, hôm nay các ngươi tới cửa khiêu khích, nếu không phải cùng là đệ tử Tần gia, giờ phút này khẳng định đã có kẻ đổ máu, thậm chí chỉ còn cái xác lạnh nằm tại đây.
Tần Thiếu Hồng hiển nhiên còn có chút không phục, nhưng không phục thì sao chứ? Vừa rồi biểu hiện sợ hãi của bọn chúng cũng đủ cảm thấy vô cùng mất thể diện rồi. Mặc kệ như thế nào, trận chiến này, bọn chúng cũng đã thua không ngóc đầu dậy nổi rồi.
- Tần Vô Song, xem như ngươi lợi hại. Hôm nay mấy người chúng ta chuẩn bị không đầy đủ. Nhưng mà ngươi cũng đừng đắc ý, ngươi ỷ vào vận khí tốt, thu nhận được mấy tên thủ hạ lợi hại thôi sao?
Tần Hạo hiển nhiên có chút không phục, bắt đầu tìm cớ. Những kẻ khác tuy rằng không nói gì, nhưng nét mặt cũng là như vậy, hiển nhiên đều biểu đạt ý tứ giống nhau.
Tần Vô Song lãnh đạm nói:
- Ta không muốn cùng các ngươi thảo luận mấy vấn đề vận khí nhàm chán. Ta chỉ nói cho các ngươi biết, nhìn ở cùng là thân phận đệ tử của Tần gia, lúc này đây, ta không muốn chuyện bé xé ra to. Nhưng nếu các ngươi nghĩ thấy Tần Vô Song ta dễ nói chuyện, còn có lần sau, liền đừng trách ta không nhắc nhở trước. Ta sẽ cho các ngươi hiểu được cái gì gọi là hai chữ hối hận.
Tử Đồng Kim Ngưu hai mắt trừng to:
- Nhìn gì mà nhìn? Không nghe thấy hay sao? Nếu không nhìn thân phận các ngươi cũng họ Tần, một cái tát, cũng giết chết được các ngươi rồi.
Tần Vô Song nhàn nhạt cười:
- Tử Đồng, không được thô lỗ!
Tử Đồng Kim Ngưu cười hắc hắc, hướng về phía bọn người Tần Thiếu Hồng hừ một tiếng, lui về phía ra sau.
Tần Vô Song biết những kẻ này trong lòng không phục, lại nói:
- Chư vị, Tần Vô Song ta làm người, cũng không chú ý cái gì là cường thế. Cũng không định cùng chư vị kết những chuyện vô vị. Ta tới nơi này, cũng không phải nghĩ muốn dựa vào cái gì vững chắc. Ta chỉ nói cho các ngươi, nguyên nhân duy nhất ta tới nơi này, là bởi vì ta họ Tần. Nguyên nhân duy nhất ta hôm nay đối với các ngươi khách khí, bởi vì cũng giống nhau là các ngươi mang họ Tần. Cho nên chúng ta sau này ở chung như thế nào, quan hệ đi theo con đường nào, chư vị chính mình cân nhắc. Cần cương cần nhu, Tần Vô Song ta đều sẽ tiếp đón. Nhưng ta có lời mấy khó nghe, mặc kệ chơi đùa cái loại phương thức nào, Tần Vô Song ta có thể đảm bảo, đến cuối cùng, kẻ thua nhất định là các ngươi.
Bao Bao ẩn nhẫn đã lâu, lúc này cũng nhịn không được đi lên, kêu:
- Mấy kẻ các ngươi thật sự là chẳng biết cái gì, La Thiên Đạo Trường có cường hãn hay không? Cuối cùng cũng không phải cũng bị Lão Đại chúng ta xử lý sao? Phải, các ngươi là kẻ nổi bật nhất trong các Đệ tử Trung tâm của Tần gia, nhưng các ngươi thực nghĩ thấy bản thân rất mạnh, tại sao không đi tìm Thiên Phạt Sơn Trang đánh nhau, tại sao không đi tìm Lôi Đình Tông đánh nhau? Ở đây đấu tranh nội bộ, rất có ý nghĩa phải không?
Tần Vô Song nghe xong lời này, không khỏi phì cười. Khẩu khí này của Bao Bao rõ ràng chính là học trộm của Tần Vô Song hắn. Quả thực là một phiên bản từ khuôn mẫu mà ra.
Nếu là Tần Vô Song nói lời này, hiện tại thì cũng không quá đột ngột. Nhưng khẩu khí vẻ người lớn của Bao Bao, nghe vào thì cũng rất hấp dẫn kịch tính.
Ngay cả một kẻ luôn luôn nghiêm túc như Cô Đơn cũng là âm thầm cười mỉm.
Bọn người Tần Thiếu Hồng uy hiếp kẻ khác không thành, lại ngược lại rơi vào một cái cục diện như vậy. Trên mặt tuy không biểu hiện ra, nhưng tưởng tượng đến thực lực của kẻ vừa xuất đầu kia, bọn chúng ôm một bụng cơn tức muốn phát tác, chung quy vẫn là không dám. Nguồn: http://truyenyy.com
Tần Vô Song là kẻ cường hãn vô cùng, bọn chúng từ trong khẩu khí cũng nghe ra. Người ta hôm nay không trở mặt đó chính là nhìn ở thân phận mọi người đều là đồng tộc.
Nếu thực còn dây dưa tiếp tục khiêu khích, vạn nhất rước họa từ tên Tần Vô Song này, không hạ xuống đài được, làm loạn đến nơi của Chưởng môn nhân, cũng là có hại cho bọn chúng. Mặc kệ nói như thế nào, vẫn là bọn chúng tới làm loạn trước.
Tần Thiếu Hồng hít sâu một hơi, đang muốn nói vài câu. Tần Vô Song một mực cắt ngang, không kiên nhẫn xua xua tay áo:
- Được rồi, ta không muốn nghe mấy lời vô vị nữa. Tần Thiếu Hồng, là địch là bạn, các ngươi trở về tự mình cân nhắc. Nếu các ngươi lần sau đến, khách khách khí khí, mọi người vẫn là huynh đệ tốt trong gia tộc Tần gia, chuyện hôm nay, ta tự nhiên cũng sẽ không tuyên truyền ra ngoài. Nhưng mà, nếu lần sau đến vẫn là bộ dáng đối phó này, ta mặc kệ các ngươi có cái gì sau lưng, có chỗ dựa gì vững chắc, cũng tuyệt đối không cho các ngươi được sống dễ dàng!
Nói xong, vung tay áo:
- Tử Đồng, tiễn khách!
Tử Đồng Kim Ngưu hắc hắc cười to, đĩnh đạc tiến đến:
- Nghe thấy chưa? Chủ nhân nhà ta tiễn khách. Còn đứng đực mặt ở đây làm gì, muốn cùng ăn cơm trưa à?
Tần Thiếu Hồng vô cùng thấy mất mặt. Quả thực uất ức tới cực điểm rồi. Thế cục này, sao lại lệch hoàn toàn khỏi quỹ đạo mà hắn đã tính toán trước. Những lời nói trước đó đã chuẩn bị rất tốt, chuẩn bị tốt cả những chiêu số sẽ sử dụng, căn bản cũng không thể dùng được.
Hao phí nghẹn uất cả nửa ngày, vẫn là không đe dọa được hắn, không khỏi có chút bối rối, đỏ mặt, quát lớn:
- Tần Vô Song, ta muốn một mình đấu với ngươi! Có bản lĩnh, hai ta đấu tay đôi!
Tần Thiếu Hồng nói ra lời này, ba kẻ khác cũng không tránh khỏi có chút giật mình? Tần Thiếu Hồng này làm sao vậy? Ngang nhiên lên tiếng thách đấu tay đôi với Tần Vô Song?
Nhưng mà bọn họ lập tức tỉnh ngộ đi tới, lúc này, tựa hồ đánh nhau đơn lẻ mới là biện pháp cục diện tốt nhất. Ba kẻ này không khỏi có chút hối hận, đúng vậy, Tần Vô Song kia tuy rằng lợi hại, nhưng hình như cũng chưa tới Hư Võ Đại viên mãn. Một mình thách đấu, bọn chúng rất có khả năng chiến thắng!
Vì cái gì lại bị Tần Thiếu Hồng đề ra trước nhỉ?
Tần Vô Song sắc mặt trầm xuống, Tần Thiếu Hồng này thật đúng là chưa từ bỏ ý định à. Đúng là mặt dày không biết xấu hổ, vậy đừng trách ta không khách khí.
- Tần Thiếu Hồng, ngươi khẳng định?
Tần Vô Song trầm giọng hỏi.
Tần Thiếu Hông đã hoàn toàn có chút nóng nảy:
- Ta đương nhiên khẳng định. Tần Vô Song, ngươi có gan, cũng đừng sử dụng thủ hạ mà hỗ trợ! Dựa vào thủ hạ, tính là cái bản lĩnh gì?
Bao Bao nhịn không được mắng:
- Tần Thiếu Hồng, ngươi thật đúng là không biết xấu hổ. Ngươi cùng Thiên Phạt Sơn Trang và Lôi Đình Tông đi mà đơn đả độc đấu xem? Nhìn xem người ta có thèm đánh tay đôi với ngươi không. Lão Đại chúng ta chưa dẫm lên cái đuôi của ngươi? Ngươi có phải là cảm thấy chưa đủ mất mặt hay sao?
- Tần Vô Song, ngươi có gan hay không?
Tần Thiếu Hồng đối với sự khiêu khích của Bao Bao không để ý tới, tức giận giương mắt nhìn Tần Vô Song, hắn nghĩ thấy Tần Vô Song này không lên tiếng, khẳng định là đang sợ hãi, bằng không, hắn tại sao lại không đấu tay đôi với mình?
Tần Vô Song ánh mắt lạnh lùng, giương mắt Tần Thiếu Hồng, loại quang mang bình thản trong mắt, dần dần chuyển hóa làm một loại ánh lửa, khóe miệng tràn ra một cái bĩu môi phẫn nộ.
Tần Thiếu Hồng lại đem điều này coi là một loại khiếp đảm, cười lạnh nói:
- Tần Vô Song, đừng nói với ta, ngươi ngoài việc dựa vào thủ hạ, mà một chút bản lĩnh cũng đều không có nhé. Một mình quyết đấu, nếu ngươi có thể đánh thắng ta, sau này ở Thăng Long Pha, ngươi liền là Lão Đại của ta. Bất luận là đến đâu, ta thấy ngươi liền đi đường vòng!
Tần Thiếu Hồng vốn dĩ không phải là kẻ không có lý trí như vậy, nhưng hôm nay điều hắn gặp phải thật sự khiến hắn vô cùng căm giận, hắn nghĩ thấy trước mắt dùng phép khích tướng bức bách Tần Vô Song một mình quyết đấu, mới là biện pháp giải quyết tốt nhất.
- Một mình quyết đấu?
Tần Vô Song cười lạnh lắc đầu, nói thật, hắn cảm thấy đề pháp này thật sự quá ấu trĩ. Tu vi đến loại cảnh giới này của bọn chúng còn đi chơi mấy loại trò chơi cấp thấp của thời trẻ con?
Giết chóc trên chiến trường, một đao một thương, đều là đem hết biện pháp muốn đẩy đối phương vào chỗ chết. Một mình quyết đấu này nọ, ai chơi đùa với ngươi?
- Tần Vô Song, đừng nói với ta, ngươi không có đủ can đảm?
Tần Thiếu Hồng từng bước tới gần.
- Tần Thiếu Hồng, ngươi xác định, ngươi muốn cùng với ta đấu tay đôi?
Tần Vô Song hít sâu một hơi, đem lửa giận miễn cưỡng ngăn trong lòng.
Hắn chưa từng nghĩ tới thật sự phải sử dụng bạo lực với đệ tử Tần gia. Nhưng Tần Thiếu Hồng này, thật sự đã khiêu chiến tới giới hạn của hắn rồi!
Nếu ngươi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, vậy ta liền cho ngươi nếm mùi vị.
Tần Thiếu Hồng còn tưởng rằng Tần Vô Song mắc câu, nhe răng cười nói:
- Ta đương nhiên xác định, chỉ sợ ngươi không xác định!
- Tần Thiếu Hồng, cùng ta đấu tay đôi, ngươi chuẩn bị tâm lý mà chết đi. Sự khiêu chiến của ngươi, đối với ta mà nói là một loại mạo phạm. Mà ở trong này, dùng cách mạo phạm tới người của ta, chỉ có có một loại kết quả, đó là chết! Tần Thiếu Hồng, ngươi nếu không sợ chết, vậy để Tôn giả Tri Hòe lập cho ngươi một khế ước sinh tử, sau đó, thời gian địa điểm tùy ngươi chọn lựa!
Đây không phải đe dọa, Tần Vô Song từ khi bắt đầu từ lúc còn là Võ đồng, hắn luôn một mình chiến đấu, hai anh em Trương Hiển cũng trước sau đều chết ở trong tay hắn, còn có đệ tử của Cực Âm Lão Quái, Lệ Vô Kỵ, danh sách này, nối đuôi nhau nhiều không đếm xuể.
Tuy rằng Tần Vô Song không nghĩ đem đệ tử Tần gia trở thành thế đối đầu, nhưng Tần Thiếu Hồng này quyết không buông tha, hiển nhiên cũng chạm tới giới hạn của Tần Vô Song rồi.
Lửa giận của Tần Vô Song, rốt cuộc cũng bị Tần Thiếu Hồng châm lên.

Khí Trùng Tinh Hà - Chương #639


Báo Lỗi Truyện
Chương 639/1046