Chương 638: Kẻ nào mạnh kẻ đó định phép tắc



- Kẻ nào là Tần Vô Song, đi ra cho ta!
- Tần Vô Song, đừng trốn nữa, ra đây!
Đừng nhìn mấy tên Đệ tử Trung tâm này dáng vẻ bệ vệ kiêu căng, nhưng cũng không phải thiếu suy nghĩ, biết lãnh vực cá nhân của kẻ khác cũng đã có được sự bảo hộ của các cao tầng, không thể xông loạn vào, bằng không, liền thật sự là vi phạm quy tắc của Tần gia, như vậy sẽ chịu xử phạt rất nặng. Bởi vậy bọn chúng tuy rằng huy động nhân lực, cũng không dám xâm nhập trong nội viện của Tần Vô Song.
Rõ ràng nhìn thấy Tần Vô Song đứng ở trong nội viện, lại cố ý lớn tiếng ồn ào, khiêu khích Tần Vô Song, hiển nhiên là để Tần Vô Song đi ra khỏi đó. Chỉ cần đi ra khỏi sân, bọn chúng sẽ dễ xử lý rồi.
Loại công việc gào thét này, tự nhiên không cần bọn Tần Thiếu Hồng làm, đều có đám lâu la chạy đi hoàn thành.
Tần Lam nhìn thấy khí thế ào ạt, hướng mắt nhìn Tần Vô Song, ý bảo hắn chạy nhanh liên hệ cấp trên. Chỉ là Tần Lam thật cũng không phải là kẻ hoàn toàn sợ phiền phức, cũng không có vội vã rời đi.
Tần Vô Song thật ra lại rất bình tĩnh, liếc mắt nhìn đám này, cười lạnh nói:
- Mới sáng sớm, các ngươi gào thét cái gì ở đây?
Trong từ điển của Tần Vô Song, sẽ không có hai chữ lùi bước. Một trận khí thế của La Thiên Đạo Trường hắn từng gặp qua, một trận khí thế của Phiêu Tuyết Lâu hắn cũng đã chứng kiến qua, tự nhiên sẽ không bị loại tiểu trận thế này dọa nạt. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Hắn bước đi thong thả chậm từng bước đi ra, đứng tựa vào bức tường bao quanh, lười biếng hỏi:
- Thứ lỗi ta trí nhớ tồi, mấy người các ngươi, xưng hô như thế nào nhỉ?
- Tần Vô Song, ngươi đừng tại đó mà giả vờ giả vịt. Hôm qua người của ngươi, xâm nhập địa bàn của Hồng thiếu gia, ngươi đừng nghĩ muốn trốn tránh trách nhiệm. Việc này, dù sao cũng phải có cái khai báo rõ ràng.
Tần Vô Song trong mắt đột nhiên bùng lên một đạo tinh mang, tập trung vị trí của Tần Thiếu Hồng, lãnh đạm nói:
- Khai báo? Ngươi cần ta khai báo cái gì?
Tần Thiếu Hồng thấy khẩu khí của Tần Vô ngông cuồng như vậy, trong lòng càng thêm căm tức, cùng đồng bọn nháy mắt làm hiệu, đi lên đằng trước:
- Ngươi chính là Tần Vô Song?
Tần Vô Song lãnh cười một tiếng:
- Được rồi, đừng ở đó mà giả vờ giả vịt. Chúng ta không phải chưa có gặp qua, ở Chính Khí Đường, đã gặp qua rồi. Làm bộ như không biết là cái kiểu gì?
Tần Thiếu Hồng lại thật không thể ngờ rằng, phong cách nói chuyện của Tần Vô Song lại sắc bén như vậy, nhất thời ngây ngẩn cả người, lập tức cũng là một tiếng cười lạnh:
- Được, ngươi đã nói như vậy, chúng ta liền nói thẳng. Ta giới thiệu trước một chút, vị này chính là Tần Hạo huynh, vị này chính là Tần Khê huynh, vị này chính là Tần Hồng Nhạn huynh.
Hắn giới thiệu ba người này, đúng là ba gã Đệ tử Trung tâm thủ lãnh không cùng phạm vi, cũng là ba kẻ chủ mưu khác trong việc lần này, bị Tần Thiếu Hồng kích động mà đến.
Tần Vô Song cũng không thèm liếc mắt nhìn, chỉ là nhàn nhạt hỏi:
- Người thì thật ra không cần giới thiệu, tại Chính Khí Đường cũng đã gặp qua, nhưng thật ra Tần Thiếu Hồng huynh, rốt cuộc tới đây có ý đồ gì? Có chuyện thì mau nói, còn không có việc gì, thì ta còn có việc, không phí công cùng các ngươi ở đây nói chuyện tào lao nhảm nhí.
Tần Vô Song sao không nhìn ra, bọn người này tới căn bản không có ý đồ tốt đẹp gì. Rõ ràng là tới cửa khi dễ áp bức, Tần Vô Song đương nhiên sẽ không cùng bọn chúng nói phí lời.
Tôn chỉ của Tần Vô Song rất đơn giản, ngươi hữu hảo, ta hữu hảo gấp bội, ngươi không hữu hảo, ta chỉ có hai nắm đấm tiếp đón ngươi.
Nếu không phải suy nghĩ tới tất cả mọi người là cùng tông Tần gia, Tần Vô Song đã sớm hạ lệnh đuổi khách rồi.
Nhưng lời này của hắn, vẫn là khiến cho bọn Tần Thiếu Hồng nghĩ cảm thấy khó chịu. Nhất là ba kẻ còn lại, đều là tức giận phừng phừng, xem ra Tần Thiếu Hồng nói không sai, Tần Vô Song này quả nhiên thực ngông cuồng. Ỷ vào Chưởng môn nhân yêu mến, liền vô pháp vô thiên, ngểnh mặt lên nhìn trời rồi sao?
Tần Thiếu Hồng trong lòng âm thầm cười lạnh, Tần Vô Song ngươi có bản lĩnh, lại quá ngông cuồng rồi. Ngươi càng ngông cuồng, ta lại càng có biện pháp. Lập tức quái khí âm dương nói:
- Tần Vô Song, ngươi mới tới, không hiểu quy củ. Một lần hai lần, cũng không tính. Nhưng ngươi liên tiếp ba lần không hiểu quy củ, có phải là cảm thấy Thăng Long Pha này, không có người tài ba khống chế được ngươi sao?
Lời này vừa ra, ba tên gia hỏa kia cũng đều dồn dập tiến tới.
- Đúng vậy, ngươi một kẻ mới tới, ngông cuồng cái gì?
- Đừng ngủ quên trong những công lao chiến tích đã qua. Ỷ vào Chưởng môn nhân yêu mến, liền nghĩ thấy tài năng ở Thăng Long Pha đều ngang hàng với mọi người đúng không? Đừng quên, Thăng Long Pha không phải là thôn làng ở các quốc gia nhân loại các ngươi, ở đây những người tài ba vô cùng nhiều!
- Ở Thăng Long Pha, cũng không nhìn xem chính mình có bao nhiêu thực lực. Hừ, thật sự là chẳng biết lễ độ.
Ba kẻ này, cũng cùng Tần Thiếu Hồng bàn tính đâu đấy cả rồi, một khi mở miệng, tất cả mọi người không thể lạc hậu, trước hết dùng miệng chế áp lấy Tần Vô Song.
Tần Thiếu Hồng cười lạnh nói:
- Nghe thấy chưa? Tần Vô Song, ngươi không đặt người nào vào trong mắt, đã khiến cho toàn bộ Thăng Long Pha đều rất không thích. Mấy kẻ chúng ta, chẳng qua là đại biểu tất cả Đệ tử Trung tâm của Thăng Long Pha tới hỏi han ngươi một chút.
Tần Lam nghe được âm thầm kinh ngạc, cừ thật, đến một lúc liền là bốn đệ tử thủ lĩnh của bốn phạm vi. Xem ra, Tần Vô Song lần này, thật là đắc tội không ít người à.
Chỉ là hắn thấy Tần Vô Song kia vẻ mặt trấn định tự nhiên, lại kinh ngạc thật sự. Tần Vô Song này, không sốt ruột sao? Việc này nếu đổi là Tần Lam hắn, e rằng sớm đã bị dọa tới bại liệt rồi.
- Hồng thiếu gia, đừng nhiều lời với hắn, chúng ta phải để hắn biết, Thăng Long Pha rốt cuộc là có những quy củ thế nào! Bằng không, tiểu tử này về sau còn chưa biết chừng lại hồ đồ chạy loạn đi?
Tần Vô Song dùng một loại ánh mắt xem náo nhiệt, nhìn thấy mấy tên gia hỏa này trước sau thay nhau ra biểu diễn, đột nhiên cười rộ lên:
- Quy củ? Thăng Long Pha này, còn có quy củ sao? Ta thật ngu dốt nông cạn, ai nói cho ta nghe chút đi?
Bọn người Tần Thiếu Hồng là hai mặt nhìn nhau, nghĩ thầm kẻ này không phải giả ngu đó chứ? Quy củ của Thăng Long Pha này hắn lại không biết?
- Nói nha, đừng giấu, ta nghe đây. Phải là quy củ thực sự, ta theo quy củ mà làm, cũng không định muốn làm kẻ đặc biệt à!
Tần Vô Song hiển nhiên rất biết cách nói.
Bốn người bọn Tần Thiếu Hồng này, cũng không là đứa ngốc, biết loại quy tắc ngầm này, là không thể nói ra công khai. Cái việc này, chỉ có thể hiểu, không được truyền ngôn.
Nhưng Tần Vô Song này, cũng không biết là giả ngu, hay là không hiểu ngầm được, ngang nhiên lại hỏi ra vấn đề rõ ràng bọn chúng không tiện trả lời.
Trả lời thế nào? Chẳng lẻ nói cho hắn, địa bàn Thăng Long Pha này, bị bọn chúng phân chia? Địa bàn mỗi kẻ, thì kẻ khác không thể dễ dàng xâm nhập?
- Tần Vô Song, ngươi bớt giả ngu cho ta!
Tần Hạo kia là kẻ đầu tiên không nhẫn nhịn được:
- Vào tới Thăng Long Pha này, không có ai lại không biết quy củ trong này.
- Vậy sao? Ta không phải là đang muốn biết sao? Hay là ngươi nói chút cho ta biết?
Tần Vô Song cười tủm tỉm.
Tần Hạo không phải kẻ ngu ngốc, đương nhiên sẽ không chính mồm nói ra. Ánh mắt đột nhiên dừng ở trên người Tần Lam, chỉ chỉ Tần Lam:
- Tên kia, ngươi có biết đúng không? Ngươi nói với hắn?
Tần Lam bị Tần Hạo chỉ tay như vậy, trong lòng run run, khoát khoát tay:
- Không phải chuyện của ta, ta không biết, ở đây ta không làm gì cả.
- Ngươi không biết?
Tần Hạo vừa nghe lời này, nổi giận. Tần Lam sao có thể không biết?
Tần Lam vừa nghe, nghĩ thầm tiêu đời rồi, Tần Vô Song có thể làm bộ như không biết, hắn thì không thể làm bộ như không biết được à. Hắn còn chủ động nghĩ muốn dung nhập phạm vi của bọn họ, chỉ có điều là bị cự tuyệt thôi.
Tần Vô Song thản nhiên nói:
- Hắn không làm chủ ở trong này, nói rồi không tính. Các ngươi nói, mới tính!
Tần Thiếu Hồng cười lạnh nói:
- Tần Vô Song, ta biết ngươi giỏi thế nào, hóa ra cũng chỉ là cái hư danh hão huyền, hạng người giả điên giả dại.
Tần Vô Song thản nhiên nói:
- Vậy thì vẫn hơn những kẻ không xứng làm kẻ mạnh? Các ngươi đều dám có quy tắc chế định của riêng mình, sao lại không dám đem nói mấy cái quy tắc đó ra với ta? Sợ ta đi cáo trạng sao?
Nói cách khác, bọn chúng sợ là sợ Tần Vô Song đi cáo trạng. Lời từ miệng kẻ nào nói ra, kẻ đó liền đen đủi.
- Ngươi muốn cáo trạng, ngươi cứ việc đi là được!
Tần Thiếu Hồng làm ra bộ dáng như thực không thèm để ý.
- Ngươi đừng nói vội, dựa vào điểm nhỏ này của các ngươi, ta ngay cả hứng thú quan tâm cũng đều không có, chứ đừng nói đến cáo trạng.
Tần Vô Song có chút không kiên nhẫn:
- Cần làm gì thì làm đi, đừng ở đây gây chú ý. Ta còn có việc!
- Tần Vô Song, ngươi cảm thấy, hôm nay mấy kẻ chúng ta đến đây, có thể để ngươi dễ dàng rời đi hay sao?
- Ồ? Hay là các ngươi còn dự định để ta nằm mà rời khỏi đây?
- Không sai, ngươi hôm nay nếu không để cho Hồng thiếu gia một lời khai báo rõ ràng, nói không được, chúng ta đành phải theo quy củ làm việc. Ngươi cũng đừng oán chúng ta khi dễ ngươi, đây là quy củ của Thăng Long Pha.
- Cho Tần Thiếu Hồng một cái khai báo?
Tần Vô Song chậm rãi nói:
- Hắn cần khai báo gì?
- Rất đơn giản, người của ngươi, ngày hôm qua xâm nhập địa bàn của Hồng thiếu gia, ngươi phải chịu nhận lỗi với Hồng thiếu gia, từ nay về sau, không được chống đối với Hồng thiếu gia. Ở Thăng Long Pha, cũng phải ngoan ngoãn vâng lời, thành thành thực thực!
- Ý là bảo ta ra vẻ đáng thương đúng không?
Tần Vô Song nhàn nhạt cười hỏi.
- Ngươi có thể lý giải như vậy là tốt rồi, đây vẫn là thuộc tầm hiểu biết của ngươi!
Tần Hạo ngạo nghễ nói.
Tần Vô Song mặt khẽ phát lạnh:
- Rất tốt, hóa ra đây là quy củ của Thăng Long Pha đúng không? Vậy các ngươi nghe rõ đây, quy củ của Tần Vô Song ta chính là, quy củ kẻ nào khiến ta sảng khoái, ta liền chơi đùa quy củ đó với hắn. Quy củ kẻ nào khiến ta không sảng khoái, ta liền khiến cho kẻ đó cũng không được vui vẻ. Mấy kẻ các ngươi, nếu không muốn mất vui, thì lập tức biến ngay trước mắt ta, nếu không, muốn tính thế nào, cứ việc ra tay. Thứ mà các ngươi vừa nói thật đúng là tà môn ngoại đạo, Tần gia cuồn cuộn chính khí, vậy mà còn có đám các ngươi con sâu làm rầu nồi canh như vậy.
Tần Thiếu Hồng sắc mặt biến đổi, lạnh giọng hỏi:
- Các ngươi cũng nghe thấy rồi chứ? Thằng nhãi này nói chuyện có thể ngông cuồng như vậy, đây là hoàn toàn không đặt chúng ta trong mắt đâu.
Tần Vô Song khẽ xua xua tay:
- Đừng ở đó phí lời! Tần Thiếu Hồng, đừng tưởng rằng ta không biết lòng tiểu nhân này của ngươi, thủ hạ của ta ngày hôm qua đã nói rõ với ngươi rồi, muốn tìm ta, trực tiếp tới là được. Ta lại thật xem nhẹ ngươi, ngang nhiên còn có thể chiêu nạp đến nhiều đồng đảng như vậy. Thật đáng buồn là, một đám các ngươi, dưới sự lợi dụng của Tần Thiếu Hồng, còn dào dạt nghĩ thấy thực quang vinh. Các ngươi không sợ làm bẩn danh tiếng của Tần gia Thiên Đế Sơn sao?
Tần Vô Song giận dữ quát mắng:
- Các tổ tiên của Tần gia, một đao một thương ở bên ngoài đánh trận tạo ra Tần gia, tấm biển khối chữ vàng này, tiêu phí bao nhiêu tâm huyết, chảy xuống bao nhiêu mồ hôi và máu. Các ngươi lại ở trong nội bộ, kẻ nào biết góc tường nhà kẻ đó. Các ngươi không thấy mất thể diện, ta còn cảm thấy mất thể diện thay cho các ngươi.
Nói xong, Tần Vô Song thủ thế một cái, mười đầu Linh thú Phong ấn, cùng với Bao Bao và Cô Đơn, chen chúc từ trong viện đi ra.
Tần Vô Song nhàn nhạt nói với Tử Đồng Kim Ngưu:
- Tử Đồng, nhìn qua hình như mấy tên gia hỏa này có điểm tinh lực quá thừa, ngươi cùng bọn họ chơi đùa một chút, nhưng đừng xuống tay quá nặng.
Tử Đồng Kim Ngưu đang lo không có đối tượng luyện tập, nghe Tần Vô Song dặn dò như vậy, đồng ý một câu như sấm sét, ha ha cười to đi ra, trừng mắt hét lớn:
- Mấy người các ngươi, cùng tiến lên đi!
Thanh âm này một rống, khí thế dâng trào, toàn thân dâng lên một đạo dòng khí giống như luồng sóng kinh hãi, đè ép qua.
Tần Vô Song thanh âm lười biếng từ phía sau ung dung vang lên:
- Tần Thiếu Hồng, bốn người các ngươi, cũng nghe rõ đây, nếu các ngươi có thể kiên trì quần đấu cùng với thủ hạ của ta một khắc, quy củ ở đây các ngươi định. Nếu kiên trì không được, có thể chạy được bao xa, các ngươi liền cút cho ta xa bấy nhiêu.
Khí phách, đây là khí phách trong truyền thuyết a!
Tần Lam ở bên cạnh nhìn thấy tình hình này, trong lòng nhất thời dâng lên một loại cảm giác hưng phấn kỳ lạ, ánh mắt nhìn Tần Vô Song, lại trở nên không giống như trước.

Khí Trùng Tinh Hà - Chương #638


Báo Lỗi Truyện
Chương 638/1046