Chương 631 : Trở về Vấn Đỉnh Sơn


- Tần đại ca, Đại Thương Sơn này thực sự rất đẹp, rời xa tranh đấu và sát phạt nhân gian, Nhạn nhi thực sự rất thích ở đây. Tần đại ca, huynh nói, nếu mà Nhạn nhi biết huynh từ lúc chúng ta còn rất nhỏ, như vậy thì tốt biết bao.
Tần Vô Song cười cười:
- Cảm giác đó cũng chưa chắc tốt hơn so với hiện tại được.
Tần Vô Song ngẫm lại, trước lúc bản thân xuyên việt đến cái thế giới này, đã biết thân phận chủ nhân của thân thể này, căn bản không có cái gì thần kỳ cả, chỉ e là Nhạn nhi thật không có quá nhiều sự yêu mến với hắn.
- Sao có thể thế? Tần đại ca, muội nhất định sẽ thích huynh. Quân tử chính trực như huynh, bất luận ở nơi nào, Nhạn nhi đều rất thích.
- Ha ha. Quân tử chính trực? Nhạn nhi, ta xứng với bốn chữ đó sao?
- Đương nhiên, Tần đại ca, muội cảm thấy huynh xứng đáng.
Mộ Dung Nhạn rất chân thành nhìn Tần Vô Song, trong ánh mắt một chút ý tứ hàm xúc gì khác lạ cũng đều là không có, đây là lời ca ngợi phát ra từ tận đáy lòng.
Tần Vô Song thở dài:
- Nhạn nhi, dưới tay ta, lây dính nhiều máu tươi nhiều đến như vậy, tạo nhiều sát nghiệp như vậy, chỉ sợ hai chữ quân tử này rất khó làm được à. Nhưng ta cũng không hối hận, việc ta làm, ta tự hỏi không thẹn với lòng, trên không có lỗi với trời cao, dưới không thẹn với lương tâm mình.
- Ừm, Tần đại ca, huynh cũng đừng nghĩ nhiều. Đại lục Thiên Huyền, ngươi tranh ta đoạt. Không thể nào không tạo ra sát nghiệp. Chỉ cần điểm xuất phát không phải chủ động có ác tâm, thì đó là cử chỉ của người quân tử.
Mộ Dung Nhạn rất biết cách an ủi Tần Vô Song. Tần Vô Song kéo tay nàng, đi tới sơn động của Đệ nhị hoàn trong Thất Tuyệt Liên Hoàn Trận.
Mộ Dung Nhạn cảm thấy có chút ngoài ý muốn:
- Tần đại ca, thật không ngờ rằng sâu trong vách núi này, lại có một cái sơn động như vậy, quy mô lại còn rất lớn nữa chứ. Là huynh khai phá ra sao?
Tần Vô Song mỉm cười nói:
- Nhạn nhi, đây là nguyên nhân quan trọng nhất mà hôm nay ta dẫn nàng tới. Sơn động này không phải ta mở đâu. Kể ra, sơn động này nguồn gốc có rất nhiều điều bí ẩn. Cho tới tận bây giờ, vẫn không có kẻ nào biết được tất cả bí mật của sơn động này, kể cả ta.
- Bao gồm cả huynh?
Mộ Dung Nhạn chớp chớp ánh mắt, vẻ xinh đẹp tuyệt trần, lông mi nhẹ nhàng nhướng lên, vẻ đẹp không sao có thể diễn tả được.
Tần Vô Song gật gật đầu:
- Nhạn nhi, ta từng nói với nàng, ta có thể từ các quốc gia nhân loại nhỏ bé như thế này mà nổi danh, có thể từ các quốc gia nhân loại mà bộc lộ hết tài năng, có thể chống lại La Thiên Đạo Trường, thứ dựa vào, chính là sơn động này đã mang đến rất nhiều kỳ ngộ cho ta.
Tần Vô Song cũng không giấu diếm, nhìn thấy Mộ Dung Nhạn vẻ mặt có chút nghi hoặc, đem kỳ ngộ của bản thân đối với Thất Tuyệt Liên Hoàn Trận, kể tỉ mỉ rõ ràng một lượt.
Mộ Dung Nhạn nghe như mê như say, mê mẩn không thôi. Nhất là sau mỗi một vòng đột phá, lại mang tới một kỳ ngộ mới, lại càng khiến cho Mộ Dung Nhạn nghĩ thấy vô cùng có ý nghĩa, mà nói tới lúc gặp nguy hiểm, Mộ Dung Nhạn lại nhịn không được siết chặt cánh tay của Tần Vô Song.
Rõ ràng biết Tần Vô Song không có việc gì, lại vẫn là căng thẳng hồi hộp không thôi, trong lòng nhảy loạn không ngừng.
Đến khi Tần Vô Song nói xong, Mộ Dung Nhạn lúc này mới từ từ lấy lại tinh thần, thở phào nhẹ nhõm:
- Tần đại ca, nói như vậy, Thất Tuyệt Liên Hoàn Trận này, huynh mới thăm dò đến Đệ tứ hoàn sao?
- Ừm, Đệ ngũ hoàn ở ngoài Vô Tận Đông Hải. Ta tạm thời cũng không định sẽ đi.
Tần Vô Song biết, Vô Tận Đông Hải là khẳng định cần đi, nhưng chắc chắn không phải là bây giờ.
Tuy rằng yêu cầu thấp nhất đến Vô Tận Đông Hải là cấp bậc Động Hư Cảnh, thì hắn cũng đã đạt tới rồi.
Mộ Dung Nhạn trong lòng giống như được rót mật ngọt, nàng chẳng những cảm thấy trong lòng rất vui vẻ, hơn nữa còn có một phần ý thức trách nhiệm.
Tần đại ca không có cùng bất kỳ một kẻ nào khác chia sẻ bí mật của Thất Tuyệt Liên Hoàn Trận, nàng là người đầu tiên biết bí mật này. Chỉ riêng điều đó thôi thì đã cũng đủ nói lên địa vị bản thân mình ở trong lòng Tần đại ca.
Tuy rằng, Tần đại ca lựa chọn giấu diếm những người khác, điểm xuất phát là tốt. Nhưng có thể được là người đầu tiên cùng Tần Vô Song chia sẻ bí mật này, Mộ Dung Nhạn quả thực rất có lý do để vui vẻ.
- Tần đại ca, lần đó huynh phái ra những cao thủ, những cao thủ đó đưa ta quay về Phiêu Tuyết Lâu, huynh nói đều là linh thú, linh thú huynh nói đó chính là trong Phong ấn Đồ quyển sao?
Tần Vô Song gật gật đầu:
- Đúng, mười hai đầu Linh thú Phong ấn, cũng là át chủ bài giúp ta cho tới nay có thể bảo toàn được trong cuộc chiến đấu với La Thiên Đạo Trường.
Hắn nếu như đã quyết định cùng Mộ Dung Nhạn chia sẻ mấy điều bí mật này, tự nhiên sẽ không giấu diếm điều gì nữa. Hắn cũng tin tưởng chắc chắn rằng, Mộ Dung Nhạn khẳng định sẽ giữ gìn điều bí mật này cẩn thận.
- Tần đại ca, xem ra, không chỉ là một mình Nhạn nhi nhìn trúng Tần đại ca huynh à. Lão thiên gia cũng nhìn trúng Tần đại ca rồi. Nếu không sao lại có thể ban cho Tần đại ca một cái phúc duyên lớn như vậy.
Mộ Dung Nhạn nghĩ thấy rất tự hào, Hiên Viên Khâu nhiều cường giả đến như vậy, nhiều thanh niên trẻ kiệt xuất đến như vậy, vậy thì sao nào? Thất Tuyệt Liên Hoàn Trận, vẫn lựa chọn Tần đại ca.
Mộ Dung Nhạn thanh khiết thông minh, tự nhiên biết Thất Tuyệt Liên Hoàn Trận không thể coi thường. Tần đại ca mới chỉ có tiến nhập tới Đệ tứ hoàn, mà cũng đã có nhiều kỳ ngộ như vậy.
Phía sau còn có ba hoàn nữa, tăng lên từng hoàn từng hoàn một, khẳng định là vô cùng cường đại. Cho nên, nàng thật sự có lý do tin tưởng rằng, một ngày nào đó trong tương lai, Tần đại ca của nàng nhất định có thể trở thành kẻ đứng đầu cả Đại lục Thiên Huyền!
Tuy rằng, Mộ Dung Nhạn không có dã tâm lớn như vậy, nhưng nàng lại có dự cảm như vậy.
Sau khi hai người cùng giữ chung bí mật này, hai trái tim liền gần sát nhau rất nhiều. Ở Thiên Tứ Vương Phủ sống khoảng nửa tháng, Tần Vô Song lúc này mới chuẩn bị tới Tinh La Điện. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Trước khi đi, Tần Vô Song lại đem ra hai khỏa Ngọc bài Truyền thức, một khỏa giao cho phụ thân, một khỏa giao cho tỷ phu Đạt Hề Minh.
Không nằm ngoài sự dự liệu của Tần Liên Sơn, gia tộc Đạt Hề Thế gia, đối với chuyện của Thành Thành tiến nhập vào Cấm địa của Thần, biểu hiện cực kỳ hứng thú, chẳng những không phản đối, ngược lại lại rất tán thành.
Đây là chuyện đã có trong sự dự kiến, có thể cùng cường giả Cấm địa của Thần tạo quan hệ, điều vinh quang này, quả thực đã vượt qua sức tưởng tượng của bọn họ.
Đạt Hề Hằng thân là nhất gia chi chủ, không thể nào mà một chút đầu óc cũng không có.
Tần Liên Sơn quyết định lần này không đi Thiên Đế Sơn, nguyên nhân thì Tần Vô Song cũng rất rõ ràng. Di cốt của tổ tiên Tần Vũ trước khi có thể tiến vào Xá Thân Cốc, phụ thân tạm thời sẽ không đi.
Đây là sự khích lệ vô hình đối với Tần Vô Song hắn.
Còn hôn sự của Tần Vô Song cùng Mộ Dung Nhạn, cũng là không vội. Cho nên Tần Liên Sơn tạm thời cũng không cần phải đi Hiên Viên Khâu gấp gáp làm chi.
Tần Vô Song và phụ thân ước định, nếu hắn ở Hiên Viên Khâu có bất kỳ động tĩnh gì khác thường, bọn họ lập tức tới Tinh La Điện cùng năm vị Điện chủ hội hợp, tiến vào Vô Tận Đông Hải né tránh tình thế nhất thời.
Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất. Rất nhiều việc, Tần Vô Song cũng là không thể không phòng bị một chút. Tuy nói là Thiên Đế bệ hạ đã hạ lệnh xác minh, nhưng có những thủ đoạn âm thầm, thì lại không thể không phòng.
Thành Thành tuy rằng tuổi nhỏ, nhưng cũng biết lần này cậu dẫn nó tới một nơi hoàn toàn khác với bình thường, cũng không khóc ầm ĩ, giống như một người lớn vậy, ngược lại còn quay sang an ủi Tần Tụ.
- Mẹ à, Thành Thành ở Hiên Viên Khâu chờ các người, mẹ đừng có khóc.
Tần Tụ một bên lau nước mắt, một bên dặn dò:
- Thành Thành, con đi tới đó phải nghe lời của cậu, siêng năng tu luyện, không được lười biếng.
Sau khi chia tay lưu luyến bịn rịn, Tần Vô Song lúc này mới mang theo Thành Thành đi hướng tới Tinh La Điện. Tinh La Điện trùng kiến đã ngăn nắp hơn nhiều, không còn lộn xộn như trước nữa.
Long Hổ Môn cũng là vô cùng thức thời, sau khi bị Tần Vô Song cảnh cáo, kỳ hạn một tháng còn chưa tới, năm đại thủ lĩnh Long đầu, Hổ đầu của Long Hổ Môn đã tới Tinh La Điện dập đầu tạ tội.
Tinh La Điện đương nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua, hung hăng quở mắng Long Hổ Môn một trận, đem những hung thủ đã giết chóc đệ tử của Tinh La Điện, đương trường hiến tế để cúng bái cho những vong hồn của của đám đệ tử chết thảm.
Trong số đó, bao gồm rất nhiều Đệ tử Trung tâm và Trưởng lão của Long Hổ Môn. Lần thất bại này, Long Hổ Môn từ nay về sau sẽ không thể gượng dậy nổi, không còn sức mà phát sinh bất kỳ một ý đồ nào nữa.
Địa vị Tinh La Điện chẳng những lại lần nữa lại là bá chủ khu vực phía Đông, thậm chí ở cả các quốc gia nhân loại, cũng làm kinh sợ những thế lực muốn ngo ngoe. Trở thành đệ nhất bá chủ không có kẻ nào có thể tranh luận.
Ngay cả Cửu Ô Thần Miếu cùng Đế Thích Cung, cũng không thể không thừa nhận địa vị của Tinh La Điện. Dù sao Tinh La Điện hiện giờ đã có tới hai cường giả Luyện Hư Cảnh. Còn có vài vị cường giả cấp bậc Linh Võ Đại viên mãn, từ Điện chủ đến Hộ pháp, còn có Trưởng lão và các Đệ tử Trung tâm, tu vi mỗi kẻ đều là tăng lên vượt bậc, tuy rằng lần này tổn thất mất rất nhiều môn hạ đệ tử bình thường, nhưng lực lượng nòng cốt ở các quốc gia nhân loại vẫn chiếm ưu thế tuyệt đối, khiến cho Cửu Ô Thần Miếu cùng Đế Thích Cung không thể không bái phục chịu thua.
Nhìn thấy loại cục diện này, Tần Vô Song tự nhiên là thập phần vui mừng. Cùng năm vị Điện chủ ước định, vẫn như sách lược trước đây, chỉ cần có chút nguy hiểm nào, không cần toàn lực chống đỡ, trước tiên tiến vào Vô Tận Đông Hải để né tránh.
Rời khỏi các quốc gia nhân loại, Tần Vô Song đi vào Chi Tế Sơn, sau khi cùng Bao Bao và Cô Đơn hội hợp, lại quay trở về Hiên Viên Khâu.
Một đường không có chuyện gì xảy ra, lần trước sau khi rời khỏi Hiên Viên Khâu, thời gian thấm thoát cũng đã trôi qua hơn nửa năm, Tần Vô Song lại lần nữa quay về tới Vấn Đỉnh Sơn, vô cùng ít giao tiếp, thậm chí căn bản là không có mấy người biết chuyện hắn đã rời khỏi Vấn Đỉnh Sơn.
Thành Thành nhỏ tuổi, lần đầu tiên rời nhà, nhưng sức chịu đựng cũng vô cùng tốt, dọc đường đi chưa từng kêu khổ, mặc dù rất nhớ phụ thân cùng mẫu thân, cũng chỉ là đặt ở trong lòng, chưa bao giờ biểu hiện ra ngoài. Tính cách đó khiến Tần Vô Song cảm thấy vô cùng vui mừng.
Với độ tuổi của tiểu tử này mà có được định lực cùng sức nhẫn nại như vậy, tuyệt đối là có thể đào tạo thành nhân tài. Ngay cả Mộ Dung Nhạn, cũng cảm thấy đứa cháu trai này còn nhỏ mà vô cùng lanh lợi. Tiểu tử này dọc đường đi đều là "cậu, mợ" gọi không ngừng, khiến cho Mộ Dung Nhạn trong lòng cảm thấy vô cùng ngọt ngào.
Trở lại Vấn Đỉnh Sơn, Tần Vô Song ngay lập tức liền đi bái kiến Tam Chưởng môn Tần Trùng Dương. Tần Trùng Dương nhìn thấy Tần Vô Song bình an trở về, cũng là rất vui mừng. Thấy Tần Vô Song lại mang theo một đứa trẻ nhỏ, không khỏi có chút kỳ quái.
Tần Vô Song giải thích một chút, vẻ mặt Tần Trùng Dương lúc này mới hiểu ra, nhìn thấy tiểu tử bốn năm tuổi kia, nói nghiêm túc:
- Vô Song, đứa nhỏ Thành Thành này nếu như đã là cháu trai của ngươi, huyết mạch với ngươi có chút giống nhau. Chúng ta trước hết dẫn nó thử đi kiểm tra một chút thiên phú. Chưa biết chừng lại là một tên Tần Vô Song nữa hoành thiên xuất thế à, ha ha ha.
Hiện tại Tần gia Vấn Đỉnh Sơn không thiếu người, nhưng lại thiếu hụt nhân tài trẻ tuổi. Tần gia lớn như vậy, địa bàn quản lý cũng lớn như vậy, nhưng hiện tượng nhân tài thế hệ sau bị gián đoạn lại vô cùng nghiêm trọng.
Khuyết thiếu các hạt giống ưu tú, đây là vấn đề làm đau đầu Tần gia mấy trăm năm nay, khiến cho bọn họ không ngừng tìm kiếm trong các chi mạch, tìm tòi hạt giống ưu tú.
Quá trình thí nghiệm cũng không phức tạp, toàn bộ quá trình Tần Vô Song cũng đều tham dự qua rồi. Đứng ở bên ngoài sân, nóng lòng sốt ruột, cứ mong ngóng Tần Trùng Dương đi ra nói cho hắn kết quả.
Tâm tình của Tần Vô Song, rõ ràng là có chút thấp thỏm không yên, ngay cả thời điểm mà hắn lần đầu tiên tham gia Khảo nghiệm Võ đồng, cũng không có hồi hộp căng thẳng tới như vậy.
Tham gia Khảo nghiệm Võ đồng, trong lòng hắn là đã sớm biết trước kết quả. Nhưng mà kiểm tra thiên phú của Thành Thành, hắn lại căn bản không có biết trước. Đợi chờ một lát, Tần Trùng Dương liền từ bên trong đi ra, cước bộ vội vàng, nhìn thấy Tần Vô Song, nụ cười rạng ngời vui vẻ hiện lên trên mặt, cười bắt chuyện đi tới:
- Hảo tiểu tử, Vô Song, ngươi đem cái thiên tài địa bảo gì để bồi dưỡng tiểu tử này vậy, thiên phú rất cao! Ngay cả trong Tần gia Vấn Đỉnh Sơn chúng ta, ít nhất cũng là nhân tài năm trăm năm mới có một. Được lắm được lắm, tiểu tử này, từ nhỏ cần phải được bồi dưỡng thật tốt!
- Này tiểu tử, có bằng lòng làm đệ tử quan môn của ta không?
Lời này vừa hỏi ra, Tần Vô Song nhất thời khóc dở mếu dở. Thành Thành làm đệ tử quan môn của Tam Chưởng môn? Cái vai vế này, há chẳng phải là có chút lộn xộn sao?

Khí Trùng Tinh Hà - Chương #631


Báo Lỗi Truyện
Chương 631/1046