Chương 063: Thề bảo vệ đến cùng


- Người của Tần gia nghe đây, Tộc trưởng Tần gia cấu kết ngoại quốc, tội đáng muôn chết. Bây giờ quan phủ đến điều tra, mau mau mở cửa. Chỉ trừng trị kẻ cầm đầu, những người không liên quan đồng loạt miễn tội chết. Nếu chần chừ ngoan cố, giết không tha.
Kế sách này của Hứa Tam Lập quả thật quá độc ác, giả mạo quan phủ, lại còn chụp cho Tần gia cái tội phản quốc nữa chứ. Chiêu này quả là một đòn chí mạng đánh vào tâm lý bọn gia đinh Tần gia.
Đám gia đinh này đều là những người sinh ra và lớn lên trong Bách Việt Quốc, chưa bao giờ có suy nghĩ phản bội nước nhà. Tự nhiên bị quy cho cái tội phản tặc, đương nhiên là phải căng thẳng rồi.
Hứa Tam Lập nghĩ kế này có thể loại bỏ tất cả mọi sự phản kháng, nhanh chóng lọt vào được bên trong trang viên Tần gia, đốt nhà giết người xong rồi sẽ rời đi sớm.
Nhạc Trưởng lão nhìn Hứa Tam Lập đầy ngưỡng mộ, cũng hùa vào quát:
- Chúng ta đếm từ một đến mười, nếu không mở cửa, chúng ta sẽ bắt đầu tấn công, giết hết không tha!
Phụ tử Tần Liên Sơn không có mặt ở trang viên. Mọi chuyện lớn nhỏ trong trang đều do Tần Tứ Hỷ chủ quản. Còn công tác phòng vệ an toàn thì do Đội trưởng Đội hộ vệ trang, Tần Liên Xuyên phụ trách.
Tần Liên Xuyên không phải là người trong gia tộc Tần gia mà là huynh đệ kết nghĩa với Tần Liên Sơn, bản thân không có huyết thống Tần gia nhưng đã kết nghĩa kim lan với Tần Liên Sơn, hơn nửa đời người phục vụ cho Tần gia nên cũng đổi sang họ Tần. Trong mắt Tần Liên Sơn, ông với những người khác trong gia tộc Tần gia chẳng khác nhau là mấy.
Tần Liên Xuyên là cao thủ Lực Võ Cảnh Cửu đẳng. Đội hộ vệ mà ông huấn luyện tổng cộng có bốn tiểu đội, mỗi tiểu đội ba mươi người, tất cả một trăm hai mươi người.
Một trăm hai mươi người này có thể nói đều là võ trang tư nhân của Tần gia trang. Mặc dù so với những Thế gia, Hào môn khác thì còn thua xa nhưng ở trấn Đông Lâm này thì không ai qua mặt được.
- Tứ Hỷ gia, những người này là quan phủ thật sao?
Tần Liên Xuyên ngập ngừng hỏi.
Tần Tứ Hỷ lập tức phủ nhận:
- Không thể nào, Tộc trưởng và thiếu gia giành được thắng lợi trong cuộc cạnh tranh Hào môn là chuyện đáng mừng, làm sao có thể cấu kết với nước ngoài được? Lúc này quan phủ đều đang giúp Chân Võ Thánh Địa chủ trì Gia tộc Luận phẩm, làm gì còn thời gian phá án?
- Nói như vậy, bọn này là giả mạo!
Tần Liên Xuyên hằm hằm nhìn ra bên ngoài trang viên, xoa xoa hai tay, nói:
- Bất luận bọn chúng là đầu trâu mặt ngựa từ đâu đến, Tần Liên Xuyên này nhất định sẽ khiến chúng không còn đường lui.
- Không được lỗ mãng, phải lấy sự an toàn của trang viên làm đầu.
Tần Liên Xuyên gật gật đầu:
- Ừm, cái này ta hiểu.
Rồi tiến lên trước mấy bước, cất cao giọng:
- Là quan phủ phá án thì phải có công văn? Có lệnh bài quan gia gì không?
Bên ngoài, Hứa Tâm Lập lạnh lùng:
- Thật to gan, dám bày trò à, không sợ ta tịch thu toàn bộ tài sản nhà ngươi sao?
Tần Liên Xuyên bật cười ha hả:
- Yêu ma từ đâu đến dám mạo danh quan phủ. Có gan thì vào đây xem, bảo đảm khiến cái đầu chó của ngươi rơi xuống đất.
Hứa Tam Lập thấy uy hiếp không được quay sang ra hiệu cho Nhạc Trưởng lão rồi quay đầu quát lớn:
- Hứa Chu, Hứa Viên, hai huynh đệ ngươi đưa theo người trong tộc chờ tấn công, ta và Nhạc Trưởng lão bây giờ sẽ vượt tường vào trong, lấy tiếng huýt gió làm hiệu lệnh.
- Vâng, phụ thân!
Hứa Chu và Hứa Viên cùng hận Tần gia đến tận xương tủy nên sớm đã luyện tập ma quyền sát chưởng chờ đến ngày được trút hận.
Hứa Tam Lập cùng Nhạc Trưởng lão quát khẽ một tiếng rồi hai người cùng bay khỏi lưng ngựa, như hai con diều hâu, chớp mắt đã thấy đứng trên bức tường cao.
Một là Chân Võ Cảnh Ngũ đẳng, một là Chân Võ Cảnh Tứ đẳng, đương nhiên là phải khác người thường rồi.
Tần Liên Xuyên nhìn thấy hai bóng người mờ ảo như ma quỷ vừa vượt qua tường liền ngay lập tức hô khẽ:
- Cung tiễn thủ chuẩn bị, phạm vi tường bao trăm bước!
- Rõ!
Trong bốn tiểu phân đội có hai tiểu phân đội chủ lực là Cung tiễn thủ, người người đều là thân xạ thủ tiễn pháp cao siêu, đều là những thiết đả hán tử do Tần Liên Xuyên dày công tuyển chọn rồi huấn luyện nghiêm khắc. Dù nhìn thấy cao thủ như thế này nhưng bọn họ cũng không hề run sợ.
- Tứ Hỷ gia, ngài đưa hết người làm trong tộc xuống mật thất, ở đây cứ giao cho ta!
Tần Liên Xuyên nhìn thấy thân thủ của đối phương biết ngay chuyện hôm nay không đơn giản chút nào mà vô cùng nguy hiểm liền trầm giọng nói với Tần Tứ Hỷ.
Tần Tứ Hỷ cũng không mất công chần chừ, quay đầu gọi mọi người nhanh chóng rời đi. Sau khi chỉ đạo cho đám người làm rời đi an toàn, Tần Tứ Hỷ lập tức quay lại đến bên Tần Liên Xuyên.
- Tứ Hỷ gia, sao ngài còn không đi?
- Liên Xuyên, ngươi bảo hai tiểu phân đội của ngươi theo ta đi bảo vệ Tổ đường!
Tần Liên Xuyên lập tức giật mỉnh tỉnh ngộ, gật đầu nói:
- Phân đội hai, Phân đội bốn đi theo Tứ Hỷ gia, tất cả nghe Tứ Hỷ gia chỉ huy. Phân đội một, Phân đội ba luân phiên bắn tên cho ta!
Tên bay rào rào như những con châu chấu hung hãn không ngừng lao về phía Hứa Tam Lập và Nhạc Trưởng lão.
Hai người này thực lực mặc dù lợi hại nhưng với cơn mưa tên này muốn áp sát được cũng là chuyện không thể. Hai người hết né sang trái lại tránh sang phải, một bên tránh tên, một bên huýt gió gọi bọn Hứa Chu bên ngoài đưa người tiến vào.
Đám người Hứa gia như một đám hổ điên mang theo nỗi oán hận ầm ầm xông vào.
Tần Liên Xuyên thấy một lúc xông vào hai ba mươi người, thân thủ ai ai cũng nhanh nhẹn, hơn nữa còn có vài gã cường giả Chân Võ Cảnh dẫn đầu, sự việc xem ra không ổn chút nào.
- Phân đội một tiếp tục bắn, Phân đội ba lùi lại trăm bước luân phiên yểm trợ cho nhau từ phía sau!
Nhìn thấy đội hộ vệ của Tần gia trang lui lại phía sau, Hứa Chu liên tục vẫy tay, hét lên điên cuồng:
- Xông lên cho ta, giết sạch đám người Tần gia, chó gà cũng không tha! Giết, giết, giết!
Chíu! Chíu! Chíu!
Lại một trận mưa tên nữa ào ào bay đến.
Phập! Phập! Phập!
Nhưng vẫn không đủ. Đám người Hứa gia vừa nhanh vừa mạnh, cơn mưa tên này chẳng ăn thua gì.
Hứa gia lúc này rõ ràng là đã không còn quan tâm đến chuyện sống chết nữa, chỉ cần những nhân vật cốt cán của gia tộc không sao, một chút máu xương thì tiếc gì.
Mục đích của bọn chúng chỉ có một: Giết! Giết! Giết!
Giết sạch tất cả!
Tâm trạng Tần Liên Xuyên cực kỳ nặng nề. Cho đến giờ phút này mặc dù đội hộ vệ của ông vẫn chưa có ai chết hay bị thương, cũng tiêu diệt được bảy, tám tên có thanh thế. Nhưng có thể thấy được đối phương có năm, sáu người là cường giả Chân Võ Cảnh, những cường giả Chân Võ Cảnh này ngay cả một tên cũng chưa hề bị thương. Một khi tên hết, hỏa lực không giảm được tốc độ tiến công của đối phương, để cho đám người này áp sát thì chuyện cận chiến chẳng khác nào thả sói vào giữa bầy cừu.
Đám hộ vệ này, thể lực mỗi người đều chỉ là Lực Võ Cảnh Ngũ đẳng, Lục đẳng. Ngay cả Tần Liên Xuyên cũng chỉ mới Lực Võ Cảnh Cửu đẳng.
Hay nói cách khác, không có một cường giả Chân Võ Cảnh nào ở đây, nếu như phải cận chiến, khó lòng mà chống đỡ nổi.
Nghĩ đến đây, Tần Liên Xuyên hét lớn:
- Lui về Tổ đường, sống chết bảo vệ Tổ đường, người còn, Tổ đường còn!
Hứa Tam Lập tay chống hông, quan sát trận đồ, nhìn tình thế, hét lớn:
- Đuổi theo, đánh vào Tổ đường Tần gia, tiêu hủy Tổ đường, để cho linh hồn tổ tiên Tần gia không còn chỗ dung náu, biến hết thành cô hồn dã quỷ!
Phía trước Tổ đường, Tần Liên Xuyên mang theo hai tiểu phân đội tập hợp cùng Phân đội hai và Phân đội bốn sắp xếp sẵn trận hình, lặng im chờ đợi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Những hộ vệ này từ nhỏ đã ăn bổng lộc Tần gia, tuyệt đối trung thành. Kẻ thù trước mắt dù mạnh nhưng không ai có ý định lùi bước. Nét mặt ai cũng căng thẳng mang theo một tâm trạng sẵn sàng hy sinh, quyết tâm sống chết cùng kẻ thù, quyết bảo vệ Tổ đường đến cùng!
Hứa Tam Lập đã dẫn theo đám người Hứa gia xông đến, bật cười đắc ý nhìn Tổ đường Tần gia, nét mặt dữ tợn, trợn mắt uy hiếp:
- Không muốn chết thì tránh ra, không sợ chết thì đứng lại.
Nhạc Trưởng lão hừ khẽ một tiếng, thanh đao thép sáng loáng trong tay, hét lớn:
- Ta đánh trận đầu!
Đao múa một đường lấp lánh, tốc độ cực nhanh, đánh thẳng vào trung tâm trận hình của đội hộ vệ.
- Bắn cho ta!
Tần Liên Xuyên ra lệnh.
Viu!
Lưỡi đao thép của Nhạc Trưởng lão xoay trái xoay phải, chặn đứng tất cả. Tên rụng lả tả còn Nhạc Trưởng lão thì đã tiến được vào gần trận hình của Phân đội một.
- Đội trường thương! Phóng!
Lại một mệnh lệnh nữa.
- Xoạt!
Ba mươi thanh trường thương từ đằng sau phóng ra, hướng thẳng về phía Nhạc Trưởng lão.
Thân thể Nhạc Trưởng lão khẽ co lại, lưỡi đao thép chắn bên ngoài, rồi lưỡi đao xoay một đường sáng lóa, mũi đao rơi lả tả xuống đất.
Nhạc Trưởng lão cười gằn một tiếng lao thẳng vào giữa đám người, tay giơ đao hạ, động tác nhanh gọn như người ta gặt lúa, chớp mắt năm, sáu tên hộ vệ đã đổ gục.
Nhưng những hộ vệ này vô cùng dũng mãnh, dù đã ngã xuống nhưng một khi vẫn còn hơi thở thì họ vẫn lao vào Nhạc Trưởng lão, kẻ ôm chân, người cắn xé, chẳng coi cái chết ra gì.
Nhạc Trưởng lão cảm thấy hai chân mình cứng đờ bởi vì đã bị bốn tên hộ vệ hai trái hai phải bám chặt lấy.
Nhạc Trưởng lão hét lên một tiếng, đao lại vung lên, trực tiếp chặt đứt bốn cánh tay đang bám chặt lấy hai bên đùi. Dù trong lòng căm hận vô cùng nhưng nhìn đám hộ vệ Tần gia dũng mãnh như hổ điên, tự nhiên ông cũng có chút sờ sợ.
Nhưng nếu hai chân bị ôm chặt, tốc độ đương nhiên sẽ giảm đi, rất có khả năng còn bị mấy chục mũi thương bắn vào nữa, lúc ấy khác gì con nhím.
- Các huynh đệ, giết hết cho ta! Cường giả Chân Võ Cảnh, giết một tên có thưởng, giết hai tên thưởng gấp đôi.
Tần Liên Xuyên hét to một tiếng, xách theo trường thương, xông lên phía trước.
Đột nhiên, một ánh sáng trắng lóe lên trước mặt, Tần Liên Xuyên chỉ thấy hai mắt hoa lên, cánh tay trở nên vô cùng nặng nề. Một giây sau đó, cánh tay hắn hoàn toàn rơi xuống đất.
Hứa Tam Lập cười gằn tiến lên trước, một kiếm chặt đứt cánh tay Tần Liên Xuyên.
- Bảo tất cả bọn họ lập tức dừng lại.
Hứa Tam Lập kề thanh kiếm lên trên bả vai của Tần Liên Xuyên.
Tần Liên Xuyên vẫn cố mỉm cười khinh miệt:
- Nằm mơ!
- Vậy ngươi đi chết…
Chữ "chết" vừa dứt, cánh tay đã kịp vung lên định kết thúc mạng sống của Tần Liên Xuyên.
Đột nhiên một tiếng động phá không từ đâu truyền đến.
Vụt!
Một luồng cường lực cực mạnh bắn thẳng vào lưỡi kiếm của hắn, tia lửa văng tung tóe khắp nơi.
Hứa Tam Lập chỉ cảm thấy kẽ ngón tay nơi giữa ngón cái và ngón trỏ đau nhói, máu tươi tuôn ào ào, không thể nắm chắc thanh trường kiếm được.
Rồi gần như cùng lúc, vang lên một tiếng thét:
- Bọn tiện nhân Hứa gia, một đứa cũng không tha!

Khí Trùng Tinh Hà - Chương #63


Báo Lỗi Truyện
Chương 63/1046