Chương 622: Hổ lạc bình nguyên bị chó khinh



Tần Vô Song cũng biết, dọc con đường đi tới đây, xung quanh đều có vết máu, nhưng không có thi thể, chỉ có thể là do những kẻ còn sống an táng. Quả nhiên, vừa hỏi tới, Đồng Ngôn cũng xác nhận việc đó.
Đồng Ngôn và Tây Môn Tinh dù rằng không còn khẩn trương vội vàng như lúc đầu nhưng vẫn là Tần Vô Song hỏi một câu bọn họ đáp một câu, không khí ít nhiều có chút áp lực.
- Đúng rồi, Đồng huynh, mấy người xuất thân từ Bách Việt Quốc của chúng ta, bây giờ vẫn khỏe chứ?
Đồng Ngôn thở dài một tiếng:
- Mấy gã đệ tử Hạ gia sớm đã không còn rồi. Tai nạn lần này, Vạn Kim Bằng cũng đã chết. Ta cùng Tây Môn huynh đều là mạng lớn, đúng lúc đang tu luyện ở sâu trong núi, không có bị tới đuổi giết. Tỷ tỷ của ta được sư phụ huynh mang đi, đã đem ra Vô Tận Đông Hải rồi.
- Vô Tận Đông Hải?
Mộ Dung Nhạn khẽ có chút giật mình.
Tần Vô Song gật gật đầu, đây là điều vô cùng may mắn trong cái không may, bao gồm cả cao tầng và Đệ tử Trung tâm của Tinh La Điện, cùng với người nhà của hắn cũng đều vào Vô Tận Đông Hải, nếu không tai nạn lần này cũng sẽ là vạn kiếp bất phục.
Đang trong lúc nói, bên ngoài đột nhiên truyền tới ba âm thanh liên tục, ba tiếng huýt gió sắc bén. Đồng Ngôn và Tây Môn Tinh sắc mặt đều biến đổi:
- Lại tới nữa?
Tần Vô Song sửng sốt:
- Ai?
- Ngoài bọn khốn nạn Long Hổ Môn ra thì còn có thể là kẻ nào?
Đồng Ngôn nói tới đây cũng là nghiến răng nghiến lợi.
- Long Hổ Môn?
Tần Vô Song cơ hồ đều đã quên sự tồn tại của bọn chúng rồi. Long Hổ Môn này trước là cùng với Tinh La Điện, Thiên Cơ Tông là ba thế lực thủ lĩnh đặt song song ngang hàng trong các quốc gia nhân loại. Sau đó bởi vì Thiên Cơ Tông bị diệt, Long Hổ Môn bị uy hiếp thần phục Tinh La Điện, gia nhập Liên minh khu vực phía Đông, thừa nhận vị trí bá chủ của Tinh La Điện ở khu vực phía Đông.
Long Hổ Môn lẽ nào vẫn còn gan để làm loạn cái gì? Hoặc là dám thừa nước đục thả câu, nhìn thấy Tinh La Điện gặp rủi ro liền muốn nhân cơ hội chiếm lấy vị trí bá chủ khu vực phía Đông chăng?
- Vô Song, ngươi về thật đúng lúc. Mấy năm gần đây, Long Hổ Môn đã nhiều lần phái ra cao thủ tới để uy hiếp Tinh La Điện chúng ta giao ra ba thanh Chìa khóa Linh lực đi vào Vô Tận Đông Hải, còn giết chết mấy đệ tử Tinh La Điện của ta.
- Giết người?
Tần Vô Song vẻ mặt trầm xuống:
- Bọn Long Hổ Môn này chẳng lẽ chưa nghe qua lạc đà chết gầy vẫn còn lớn hơn ngựa béo sao? Tinh La Điện cho dù tạm thời có chút nguy cơ, bọn Long Hổ Môn này cảm thấy có thể một búa đánh chết Tinh La Điện này sao?
- Vô Song, ngươi không biết các quốc gia nhân loại đều thịnh truyền, ngươi đã bị thế lực cường thế của Hiên Viên Khâu xử lý. Nói các cao tầng của Tinh La Điện chúng ta đều đã bỏ Tinh La Điện mà chạy trốn. Cho nên bây giờ tất cả các quốc gia nhân loại đều nghĩ chúng ta tiêu tan rồi, đang chuẩn bị chiếm đoạt vị trí Đế quốc Thượng phẩm của Đế quốc Đại La.
Đồng Ngôn nói tới đây, trong khẩu khí tràn đầy sự áp bức và lăng nhục:
- Ngay cả những Công quốc của Đế quốc Đại La cũng ngo nghoe ngóc đầu dậy, không có sự uy hiếp võ lực của Tinh La Điện, bọn chúng đều có ý định quy hàng dưới trướng của Long Hổ Môn.
Tây Môn Tinh căm giận bất bình:
- Thật đúng là một đám cỏ đầu tường, gió chiều nào xoay chiều ấy, lúc nguy nan không nghĩ đến chuyện xuất lực vì quốc gia, mà lại nhất tâm nhất trí nghĩ chuyện đầu hàng.
Tần Vô Song lại không thấy đó làm lạ, nếu như nói Tinh La Điện thật sự ngã xuống, Đế quốc Đại La nhất định sẽ không có tiền đồ gì. Thế cục của khu vực phía Đông, ắt sẽ bị Long Hổ Môn chiếm giữ.
Bởi vì trong ba Đế quốc Trung phẩm của khu vực phía Đông, Thiên Cơ Tông đã bị tiêu diệt, sơn môn của Tinh La Điện thì đã bị kẻ khác phá hỏng, nguyên khí đại thương, những thế lực bên ngoài nhìn vào thì so với sự tiêu diệt cũng không có gì khác biệt lắm.
Như vậy thuận theo lẽ tự nhiên, cũng chỉ có Long Hổ Môn là đứng lên đảm đương được cục diện khu vực phía Đông.
- Đi, chúng ta ra ngoài xem, Tần Vô Song ta thật muốn xem xem bọn Long Hổ Môn này rốt cuộc có bao nhiêu tiền đồ mà cũng dám thừa nước dục thả câu, công nhiên giết hại đệ tử Tinh La Điện chúng ta.
Tây Môn Tinh với Đồng Ngôn tuy không biết tu vi của Tần Vô Song bây giờ như thế nào, nhưng bọn chúng đều biết, tu vi của Tần Vô Song ở các quốc gia nhân loại khẳng định là vô địch, nếu không thì sao hắn có để đọ sức được với cường giả siêu cấp của Hiên Viên Khâu mà vẫn còn sống sót?
Tinh La Điện hôm nay, thật sự là không thể chịu đựng thêm một lần công kích nữa.
Ngoài Đồng Ngôn và Tây Môn Tinh, tám gã đệ tử của Tinh La Điện còn đều trốn ở một nơi bí mật gần đó, cũng đã phóng ra ngoài cửa.
Tần Vô Song dẫn theo Đồng Ngôn, Tây Môn Tinh đi từ phía sau ra.
Nhìn thấy phía trước sơn môn, một đám tu luyện giả của Long Hổ Môn đang đứng đó khí thế náo nhiệt ồn ào, trong đó kẻ đầu lĩnh cư nhiên là Nhị Hổ đầu của Hổ đầug Hổ Long Môn.
Tuy rằng Ngụy Thăng Long và Hoàng Thanh Hổ là hai đại đệ tử mạnh nhất của Long Hổ Môn. Nhưng có thể trong mấy năm ngắn ngủi, cùng nhau tiến vào Cao Linh Võ Cảnh, tốc độ tăng tiến như thế này, ở các quốc gia nhân loại vẫn là khiến cho kẻ khác vô cùng sợ hãi.
Phải biết rằng, thời điểm Tần Vô Song tiến vào Tinh La Điện, năm vị Điện chủ cũng cùng lắm tu vi là Cao Linh Võ Cảnh mà thôi.
Bởi vậy Tần Vô Song liệu định, tên Ngụy Thăng Long và Hoàng Thanh Hổ này ắt phải gặp được một cái kỳ ngộ gì đó, nếu không thì sức mạnh của bọn chúng không thể tăng được đến vậy.
Hai tên Nhị Hổ đầu kia lạnh lùng nhìn ngắm mấy đệ tử còn sót lại ở trong Tinh La Điện, cười nói:
- Chỉ bằng mấy tên phế vật các ngươi mà cũng dám ở đây cản đường sao?
Còn Tần Vô Song kia tuy rằng yêu nghiệt, ở các quốc gia nhân loại hoành hành vô địch, nhưng ở Hiên Viên Khâu, hắn cũng chỉ như cái rắm. Đắc tội với thế lực siêu cường, một đầu ngón tay của người ta cũng có thể diệt hắn chục lần, trăm lần.
Cho nên, Long Hổ Môn lần này không cần lo ngại gì. Bọn chúng đã ẩn nhẫn hơn một năm, cũng đang đợi phản ứng của Tinh La Điện.
Thấy các cao tầng của Tinh La Điện thủy chung không lộ diện, còn Tần Vô Song thì căn bản không còn tin tức, nghĩ là các cao tầng của Tinh La Điện thì đều đã bị người từ Cấm địa của Thần giết chết rồi, còn Tần Vô Song thì cũng sớm đã bị xử lý.
Cho nên mấy tháng gần đây, Long Hổ Môn càng sôi sục ngo ngoe. Mấy lần phái môn hạ đệ tử tới khiêu khích, giết chóc những đệ tử còn sót lại của Tinh La Điện, kỳ thật là thăm dò trước khi hành động.
Nếu như Tinh La Điện còn có át chủ bài, không thể nào nhìn thấy đệ tử bị giết mà không có hành động gì. Vài lần thử, Tinh La Điện vốn không có phản ứng gì, càng cổ vũ sự kiêu căng của bọn chúng, khiến cho bọn chúng nhận định Tinh La Điện đã không còn khả năng tạo sóng to gió lớn nữa rồi.
Cho nên, Hạ Hổ đầu tự thân xuất ngựa, mang theo hai Đệ tử Trung tâm kiệt xuất nhất của Long Hổ Môn, cùng với một đám môn hạ đệ tử tiến tới Tinh La Điện, vốn là định tiêu diệt toàn bộ tàn dư của Tinh La Điện. Sau khi đã tiêu diệt toàn bộ Tinh La Điện, xong sẽ lật đổ Đế quốc Đại La, đem nắm giữ lấy đại quyền ở khi vực phía Đông, trở thành bá chủ khu vực phía Đông.
Mà sự kiện quan trọng nhất trong đó là cướp lấy ba cái Chìa khóa Linh lực của Vô Tận Đông Hải. Nguồn: http://truyenyy.com
Mấy tên đệ tử của Tinh La Điện kia kỳ thật cũng đều biết, năm vị Điện chủ đều đã đi Vô Tận Đông Hải rồi, nhưng những lời này bọn họ lại không thể nói cho Long Hổ Môn. Bởi vậy chỉ có thể lo lắng.
Hạ Hổ đầu sắc mặt phát lạnh:
- Các ngươi nghe đây, kẻ nào biết Chìa khóa Linh lực của Vô Tận Đông Hải, chỉ cần cung cấp manh mối có thể miễn chết. Thậm chí có thể gia nhập Long Hổ Môn của ta, trở thành một thành viên trong Long Hổ Môn ta. Nếu như u mê bất ngộ, biết mà không báo thì đừng trách bổn Hổ đầu khách sáo.
Lời này vừa nói xong, đám đệ tử Tinh La Điện đều chửi lớn:
- Tên họ Hạ kia thật không biết xấu hổ, Tinh La Điện chúng ta tuy rằng tạm thời sa cơ lỡ vận, nhưng mà xương cốt vẫn vô cùng rắn chắc, muốn uy hiếp chúng ta? Ha ha ha, đừng có mơ giữa ban ngày. Được lắm, muốn giết thì tùy vào các ngươi. Nhưng cũng chớ có quên, những tội nghiệt mà các ngươi gây ra cho Tinh La Điện chúng ta hôm nay, rồi sẽ có một ngày các ngươi phải hoàn trả gấp ngàn lần, vạn lần.
Hạ Hổ đầu cười lạnh, mấy cái gọi là nhân quả báo ứng hắn căn bản không thèm quan tâm. Hắn chỉ tin vào thời thế, tin rằng đây là cơ hội đổi đời của Long Hổ Môn.
- Thăng Long, Thanh Hổ, mấy tên phế vật này giao cho các ngươi, không cần lưu lại, giết không tha.
Hạ Hổ đầu truyền đạt mệnh lệnh một cách lạnh lùng cay nghiệt.
Ngụy Thăng Long cùng Hoàng Thanh Hổ không chút do dự, cùng song song bước ra khỏi hàng, giống như hổ lang xông tới. Mấy đệ tử bên Tinh La Điện lớn tiếng nói:
- Mọi người áp sát vào nhau, cùng liều mạng với bọn chúng. Giết một kẻ tính một kẻ.
Ngụy Thăng Long cùng Hoàng Thanh Hổ đều là nhe răng cười, chỉ bằng mấy thằng nhãi con này mà muốn cùng liều mạng với bọn hắn sao?
Ngụy Thăng Long vung tay lên, một đạo kiếm quang sắc lạnh bắn ra, chợt lóe ở trên hư không, nhất thời như hóa thành hoa mưa, sắc nhọn, bắn thẳng vào tám người kia.
Hoàng Thanh Hổ cười to:
- Ngụy sư huynh, ngươi vừa ra tay thì ta căn bản cũng không cần động thủ a!
Ngụy Thăng Long đang muốn đắc ý cười rộ lên, nụ cười ở khóe miệng vẫn chưa kịp lộ ra thì đột nhiên nhíu mày, tiếp đó là sắc mặt phát lạnh.
Sự tình khiến cho bọn chúng nghĩ không ra chợt phát sinh. Chỉ nhìn thấy hư không giống như có một đạo lực lượng vô hình phóng ra, ngưng tụ thành một luồng lốc xoáy trong hư không, đem toàn bộ những những kiếm quang kia, toàn bộ hút vào.
Luồng lốc xoáy kia đã đem toàn bộ hoa quang cắn nuốt vào trong. Giống như ném đá xuống biển, một chút phản ứng cũng đều không có.
- Kẻ nào?
Ngụy Thăng Long thất sắc kinh hãi, thủ đoạn thần thông như vậy, có thể hoàn toàn vượt qua phạm vi tưởng tượng của hắn.

Khí Trùng Tinh Hà - Chương #622


Báo Lỗi Truyện
Chương 622/1046