Chương 610 : Âm Dương Sinh Tử Kiều


Yến Truy Dương điên cuồng hướng về phía cây cột bên trong đại điện mà đi qua, Tần Vô Song quan sát một lát liền biết được ý đồ của Yến Truy Dương.
Yến Truy Dương này rõ ràng chính là muốn tiến vào bên trong đại điện. Nếu đây đúng là sào huyệt của Thái cổ Yêu long, để cho Yến Truy Dương đạt thành ý nguyện, là người đầu tiên tiến vào bên trong Bàn Long Điện, tuyệt đối không phải là chuyện tốt. Vạn nhất tên Yến Truy Dương này nhanh chân giành được trước, đạt được huyết mạch của Thái cổ Yêu long, được nó tẩy lễ, đột nhiên sản sinh ra biến dị huyết mạch, đạt được lực lượng tối thượng, loại khả năng này cũng không phải là không thể xuất hiện.
Lại nhìn tên Yến Truy Dương kia đã tiến tới gần cây trụ lớn bên trong. Tuy rằng hắn thúc giục nguyên thần cực đại, rất nhanh sẽ trở nên sức cùng lực kiệt, nhưng nếu như hắn có thể phá vỡ được cây cột lớn kia, thì đã trực tiếp tiến vào trong Bàn Long Điện. Nếu như Thái cổ Yêu long thực sự có truyền thừa huyết mạch xuống thì nhất định không thể để cho hắn lấy được.
Bất luận thế nào thì cũng tuyệt đối không thể cho tình huống đó xuất hiện. Tần Vô Song nghĩ đến điều này, liền đem Thần đạo Hộ Thuẫn thúc giục, giống như một con tàu cao tốc vậy, hướng về phía đại điện bên trong mà vọt vào.
Yến Truy Dương thấy Tần Vô Song phóng đến, vô cùng khẩn trương, thúc giục lực lượng toàn thân, múa may trường đao Thần đạo hướng về phía cây cột lớn bên trong kia mà điên cuồng chém tới.
Hiện tại trong đầu hắn chỉ có một ý niệm, lao ra khỏi vùng lốc xoáy loạn lưu này, chạy trốn vào trong Bàn Long Điện.
Trong khu dòng xoáy loạn lưu này, Tần Vô Song cũng biết, Thần Tú Cung khẳng định là không có chính xác, áp lực trong lốc xoáy loạn lưu này đã vượt qua thủy áp ở độ sâu năm trăm trượng. Với tu vi của Tần Vô Song trong giờ phút này, muốn mặc kệ đám lốc xoáy loạn lưu này cũng là vô cùng khó khăn.
Cho nên, hắn cũng bất chấp hậu quả ép sát mà qua, chính là thừa dịp Yến Truy Dương đang toàn lực công kích cây long trụ phía trong, thân hình chậm chãi đong đưa, dẫn theo cái Thần đạo Hộ Thuẫn kia, đồng thời cũng vừa đề phòng Yến Truy Dương có thể xoay người tập kích bất ngờ.
Tấm chắn này, có công có thủ. Tần Vô Song chỉ cần tiếp cận Yến Truy Dương, liền có thể thúc dục Thần đạo Hộ Thuẫn, giết chết Yến Truy Dương.
Yến Truy Dương đã gần sắp sửa sức cùng lực kiệt, Tần Vô Song tự nhiên là rõ ràng về điểm này. Mà Tần Vô Song hắn đường dài truy sát, cũng là tiêu hao linh lực rất lớn.
Chỉ là sau khi Tần Vô Song bị tổn hao thì lập tức dùng Linh Lực Nguyên Châu kia bổ sung lại linh lực, cho nên cũng tương đương với không tiêu hao chút nào.
Tần Vô Song hôm nay rốt cục cũng có thể lĩnh hội được, sáu kiện bảo vật mà Lỗ Tiên Lâu đã lưu lại cho hắn, không có vật nào là không có công dụng cả, Linh Lực Nguyên Châu này lúc ban đầu còn không cảm thấy gì, tại thời khắc mấu chốt sử dụng, quả nhiên là tác dụng vô cùng nghịch thiên.
So sánh với Yến Truy Dương đã sức cùng lực kiệt, Tần Vô Song hiện tại chính là đầy đủ sức lực. Thành ra trong không gian lốc xoáy loạn lưu này, lực hành động của Tần Vô Song vẫn là linh hoạt hơn tên Yến Truy Dương kia.
Điểm quan trọng nhất là trên người Tần Vô Song cũng đã từng được thần quang tẩy lễ qua, điều kiện thân thể có thể so sánh với Thần đạo cường giả, dưới sự đè ép của không gian loạn lưu này, thực sự cũng không chật vật như Yến Truy Dương.
Yến Truy Dương nhìn thấy Tần Vô Song đang từng bước tới gần, trong lòng lại càng lo lắng. Hắn lại chém vài đao, muốn phá hủy cây cột lớn bên trong kia. Chỉ là lúc này nguyên thần của hắn bị tiêu hao quá mức, cho nên ầm ầm chém hơn mười mấy cái vẫn không thể đem cái cột lớn này phá vỡ.
Lại quay đầu nhìn lên, Tần Vô Song đã tiếp cận khoảng cách một trăm trượng, mặc dù lúc này đang ở trong không gian loạn lưu, nhưng khoảng cách một trăm trương cũng là hoàn toàn có thể công kích được. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Yến Truy Dương trong lòng kinh sợ, biết nếu thêm lần nữa mà không phá vỡ được cây cột kia thì hôm nay chính là ngày chết của hắn. Dưới sự lo lắng, lực lượng lại dồi dào thêm vài phần. Dùng dũng khí toàn lực thúc dục, cư nhiên khiến cho Yến Truy Dương có thể chém cho cây cột kia xuất hiện một đạo vết nứt.
Yến Truy Dương mừng rỡ, biết cái vết nứt này vừa xuất hiện thì không bao lâu nữa cây cột này cũng sẽ đổ xuống. Lập tức toàn lực huy động cánh tay, dùng hết khí lực cả đời, rống to một tiếng:
- Phá cho ta!
Ầm!
Yến Truy Dương chỉ cảm thấy trước mặt một mảnh trở nên sáng sủa, thân mình lao hướng về phía trước, thế nhưng đã thật sự theo lỗ hổng kia mà lao ra.
Tự do rồi! Trong lòng Yến Truy Dương mừng rỡ như phát điên, bất chấp Tần Vô Song ở phía sau, dù có mất mạng cũng phải hướng theo Bàn Long Điện chạy vào.
Hắn chạy với tốc độ trối sống trối chết, quả thật có thể so sánh với tia chớp, làm cho kẻ khác căn bản là cũng nhìn không ra là hắn đang bị nội thương vô cùng nghiêm trọng, khí lực yếu ớt.
Tần Vô Song chỉ kém một chút nữa liền có thể tiếp cận được Yến Truy Dương. Chung quy vẫn là bị Yến Truy Dương ở dưới ngay mí mắt mà thoát đi. Chỉ là cây cột kia sau khi ngã xuống, áp lực mà Tần Vô Song cảm nhận, cũng lập tức thoải mái hơn rất nhiều. Hơn nữa Tần Vô Song có Thần đạo Hộ Thuẫn mở đường, không có tiêu phí bao nhiêu thể lực, liền chạy ra khỏi không gian lốc xoáy loạn lưu, cũng tới được trước cửa của Bàn Long Điện.
Trên con đường làm bằng ngọc thạch của Bàn Long Điện, dọc theo đường đi đều là máu tươi do Yến Truy Dương phun ra, một ngụm rồi lại một ngụm, hồng hồng loang lổ, dọc đường đều có.
Tần Vô Song theo mùi máu tươi truy tìm tung tích của hắn, không lâu sau liền tới trước một đại điện phát ra kim quang vô cùng huy hoàng.
Tần Vô Song ngẩng đầu nhìn lên, cái đầu của con cự long đang nằm kia, chính là bên trên của cái Chủ điện này. Đứng ở gần mà nhìn, càng có vẻ kiến trúc khí thế rộng rãi, khiến cho người ta sản sinh một loại cảm giác nhỏ bé vô cùng.
So sánh với Bàn Long Điện này, thân hình của Tần Vô Song quả thật giống như một con kiến nhỏ bé vậy. Nhìn thấy đầu con cự long kia trừng mắt nhìn lên trời, tâm linh Tần Vô Song thập phần rung động.
Khiến cho Tần Vô Song rung động không phải là tâm lý uy hiếp do bản thân kiến trúc này mang đến, mà là trong cấm chế bên trong đại điện này, cư nhiên khiến cho Quan Thức Chỉ Linh Ngọc Bàn của Tần Vô Song không thể hoạt động được.
Mãi đến lúc Tần Vô Song thấy Quan Thức Chỉ Linh Ngọc Bàn không thể hoạt động, mới thực sự ý thức được Bàn Long Điện này không giống như bình thường.
Quan Thức Chỉ Linh Ngọc Bàn không thể vận hành, không thể nắm giữ được tung tích của Yến Truy Dương, đây mới là chuyện mà Tần Vô Song lo lắng nhất.
Nghĩ tới đây, Tần Vô Song cũng không dừng lại, vẫn tiếp tục phóng vào, xuyên qua đại môn của đại điện. Sau khi tiến vào chủ điện, Tần Vô Song mới lĩnh ngộ được cái gì gọi là to lớn.
Tiến vào đại môn của Bàn Long Điện, lại là một vực sâu huyết sắc vắt ngang ở trước mặt. Nước bên trong cái vực sâu này là một mảnh đỏ sẫm, nhìn giống như là màu máu tươi chảy róc rách ở phía dưới vậy.
Có hai cái cầu thật dài, bắc ngang qua cái vực sâu kia, kéo thẳng đến thông đạo của bờ xa xa bên kia.
Hai cây cầu này có hình dạng cong như cầu vồng, nhìn qua như thật như ảo, làm cho người ta cơ hồ không thể nhận ra thật giả.
Điều khiến cho Tần Vô Song cảm thấy bất ngờ nhất chính là, trên cây cầu ở phía bên trái kia, Yến Truy Dương đang đứng đỉnh chỗ nhất hét lớn với Tần Vô Song:
- Tần Vô Song, có giỏi thì tới đuổi ta đi!
Tần Vô Song sửng sốt, Yến Truy Dương này, sao trong chớp mắt lại có thể kiêu ngạo hung hăng như thế?
Hóa ra, đằng trước hai cây cầu lớn bằng đá kia có hai khối thạch điêu. Trên hai tấm bia đá đó viết: Thiên Địa Bàn Long Điện, Âm Dương Sinh Tử Kiều.
Bên dưới mười chữ này, còn cố ý ghi rõ mấy chữ cực nhỏ. Nói rằng hai cây cầu này là một sống một chết. Nếu không cẩn thận, đi vào cây cầu chết, chỉ có một kết cục là phải chết. Mà đi vào cây cầu sống, thì cũng chỉ có người đầu tiên đi vào đó mới có đường sống. Kẻ tới sau cũng đồng dạng một con đường chết.
Tần Vô Song trong lòng trầm trọng, rốt cục cũng hiểu được vì cái gì mà tên Yến Truy Dương kia lại có thể không lo ngại gì như vậy.
Bất kể là Yến Truy Dương lựa chọn cây cầu là sống hay là chết, Tần Vô Song cũng không có khả năng đi theo truy sát hắn. Bởi vì nếu Yến Truy Dương chọn cây cầu chết thì chính là tử lộ, như vậy Tần Vô Song đuổi theo thì cũng là chôn cùng.
Nếu hắn chọn là con đường sống thì cũng chỉ có kẻ thứ nhất tiến vào là có thể được sống, kẻ đến sau cũng là một con đường chết.
Cũng khó trách sao mà tên Yến Truy Dương kia lại có thể đắc ý tới như vậy, hắn hiển nhiên là cũng nghĩ tới điều này.
Tần Vô Song nheo cặp mắt, nhìn thấy trò hề của Yến Truy Dương, nhất thời cũng không ngờ được hai cây cầu vắt ngang ở nơi này đã quyết định, hắn và Yến Truy Dương chỉ có thể một kẻ sống một kẻ chết, hoặc là cả hai kẻ cùng chết.
Mà giờ phút này, kẻ nào cũng không biết, hai cây cầu này, cái nào là cây cầu sống, cái nào là cây cầu chết. Cho nên tỷ lệ sống sót của hai người là như nhau.
Tỉ lệ năm ăn năm thua, cũng khó trách Yến Truy Dương lại trở nên đắc ý tới vậy.
- Tần Vô Song, ngươi không phải là ngạo mạn lắm sao? Không phải là ngang tàng lắm sao? Có bản lĩnh thì tới đây giết ta.
Một bụng đầy sự tức giận của Yến Truy Dương lúc này rốt cuộc cũng được phát tiết ra ngoài. Bị Tần Vô Song đuổi giết lâu như vậy, khiến cho nguyên khí của hắn bị đại thương, lúc này có thể phát tiết ra ngoài, sao mà hắn lại có thể không đợi Tần Vô Song tới chứ?
- Như thế nào? Ngươi câm điếc rồi sao?
Yến Truy Dương cười ha hả:
- Ngươi không phải là luôn gặp may mắn sao? Hôm nay ta thử coi kẻ nào vận khí tốt hơn. Năm ăn năm thua. Coi xem là ngươi đi lên tử lộ hay là ta đi lên tử lộ.
Tần Vô Song dừng ở trước hai cây cầu này cũng không biết nên chọn lựa ra sao. Hắn biết, chỉ có hai loại khả năng, hoặc là Yến Truy Dương thành công tiến vào đại điện, Tần Vô Song hắn không thể đuổi theo. Hoặc là một khả năng khác, có thể Yến Truy Dương đi vào tử địa, Tần Vô Song lại ngồi đây mà hưởng thành quả, sau đó lựa chọn cây cầu còn lại thuận lợi thông qua.
Nếu Yến Truy Dương này nhanh chân giành trước, đi lên con đường chính xác, như vậy thì điều duy nhất mà Tần Vô Song có thể làm chính là rời khỏi đây, nếu không để tên Yến Truy Dương này đạt được huyết mạch của Thái cổ Yêu long, thậm chí là thao túng cơ quan cấm chế của Bàn Long Điện này, khiến cho Tần Vô Song hắn chết không chỗ chôn ở đây.
Nghĩ tới dây, Tần Vô Song lại đơn giản khoanh chân mà ngồi, nhắm mắt không nói. Mặc cho tên Yến Truy Dương kia kêu gào.
Yến Truy Dương đương nhiên là chưa hết giận, tiếp tục mắng chửi:
- Tần Vô Song, ngươi ngồi ở đó cho rằng ta không chửi ngươi nữa sao? Ngươi là kẻ tới từ các quốc gia nhân loại, chẳng phải chỉ nhờ có được mấy lần vận khí *** chó hay sao? Thực nghĩ rằng bản thân là thiên kiêu chi tử à? Tốt thôi, bây giờ cho ngươi một cơ hội tới chứng minh, thế nào? Ta không phải là để lại cho ngươi một cây cầu sao? Có bản lĩnh thì lên đây coi xem kẻ nào mới thực sự là thiên kiêu chi tử!
Tần Vô Song thực sự rất muốn dùng một mũi tên bắn chết Yến Truy Dương, nhưng lại do cấm chế của Bàn Long Điện khiến cho hắn cũng không có cách nào thi triển vũ khí Thần đạo.
Yến Truy Dương thấy Tần Vô Song nhập định như thường, ngồi ở nơi đó giống như một pho tượng gỗ điêu khắc, chửi một trận cũng thấy mỏi miệng, mà thái độ của Tần Vô Song như không nghe thấy gì, cũng khiến hắn vô cùng mất hứng. Nhưng hắn cũng rõ ràng tình hình của hắn, lại tiếp tục mắng, đan điền của hắn đúng là không có cách nào có thể khôi phục được. Trước mắt giờ chỉ có thể phẫn nộ căm hận, hướng một bên cây cầu không ngừng tiến qua.
- Bàn Long Điện, ta tới đây. Nếu Yến Truy Dương ta có đủ vận khí thì hãy ban cho ta một đoạn phúc duyên này đi.
Yến Truy Dương trong lòng cầu nguyện.
Mỗi một bước cũng giống như đang đảo quanh một vòng trước cửa địa ngục, mà trong lòng hắn cũng là mỗi bước được mở khai, đón nhận một sự khảo nghiệm nghiêm trọng. Mắt thấy hắn cách đầu cầu ngày càng gần thì Yến Truy Dương cơ hồ nghĩ thấy mình đã nắm chắc thắng lợi.
Khi bước chân của hắn đã đạp lên một đầu cuối cùng của cây câu bên kia vực sâu thì Yến Truy Dương không nhịn được vung tay hô to. Qua rồi, đúng là thành công qua cầu rồi

Khí Trùng Tinh Hà - Chương #610


Báo Lỗi Truyện
Chương 610/1046