Chương 502


- Lão Đại, chuyện gì vậy?
Lão Nhị mũi sư tử hình như cũng đã cảm nhận thấy có chuyện gì bất ổn.
Hán tử tóc xõa vẻ mặt căng thẳng, chuyện bị tập kích bất ngờ ở Chi Tế Sơn này đã tuyệt đối nằm ngoài tầm dự liệu của hắn. Bọn chúng sớm đã lo lắng, nhưng chỉ là lo lắng gặp phải tập kích ở Bài Sơn Phủ chứ ai ngờ lại gặp phải tai nạn bất ngờ ở một nơi tuyệt đối vô hại như Chi Tế Sơn?
- Lão Tam, ngươi đã thấy con linh thú đó, tu vi của nó ra sao?
Hán tử tóc xõa trầm ngâm hỏi.
Hán tử gầy gò có vẻ kinh hồn khiếp đảm, ấp úng nói:
- Lão Đại, lúc ấy đệ hoảng loạn không kịp nhìn xem nó là tu vi gì. Đệ chỉ biết là nó rất lợi hại, Lão Tứ đứng trước mặt nó căn bản không kịp phản ứng gì đã trực tiếp bị nó quắp đi luôn.
Ánh mắt hán tử tóc xõa có chút âm hàn, hình như đang suy nghĩ điều gì. Một lúc sau mới có được chủ ý, quay sang nói với hán tử mũi sư tử:
- Lão Nhị, con linh thú này rất có khả năng đã âm mưu nhằm vào chúng ta. Theo như Lão Tam miêu tả, con linh thú đó có lẽ có thực lực của một Động Hư Cảnh cường giả. Nếu đúng như vậy, cho dù ba huynh đệ ta có hợp lại thì cũng không thể đánh lại được linh thú Động Hư Cảnh. Xem ra, chúng ta vẫn chưa phải là những kẻ đầu tiên đến đây.
Lão Nhị mũi sư tử hình như đã có chút lùi bước, linh thú Động Hư Cảnh đối với bọn hắn mà nói đã là quá mạnh, không phải là thứ mà bọn chúng có thể chọc vào. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Cho dù là hán tử tóc xõa, Lão Đại của Khê Sơn Lục Ma tu vi cũng chỉ là Hóa Hư Cảnh cường giả. Hóa Hư Cảnh cường giả mà đối phó với linh thú Động Hư Cảnh thì chỉ có duy nhất một con đường chết.
- Lão Đại, chúng ta làm thế nào bây giờ?
Ánh mắt hai người đó dừng lại ở chỗ hán tử tóc xõa, rõ ràng là đang chờ hắn quyết định. Hán tử tóc xõa trầm ngâm nói:
- Nếu như con súc sinh đó đã nhằm vào chúng ta, có muốn chạy cũng chạy không được. Tiến lên, chắc chắn sẽ rất khó khăn. Hoàn cảnh của chúng ta lúc này tiến thoái lưỡng nan, các ngươi cảm thấy, chúng ta nên lựa chọn cách nào?
- Bọn đệ nghe theo Lão Đại?
Lúc này, hai người đó cũng lục thần vô chủ, rõ ràng cũng đã mất đi trấn định. Hán tử tóc xõa gật gật đầu cũng không lần lữa nữa, nói luôn:
- Chỉ có duy nhất một con đường chết, nếu như đúng là nhằm vào chúng ta thì nó nhất định sẽ không buông tha cho chúng ta. Còn tiến lên, kiểu gì cũng chết! Nếu như tiến thoái đều chết, chúng ta không thể lựa chọn cái chết uất ức được! Từ khi chúng ta bước vào con đường tu luyện, chúng ra đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý để đối diện với cái chết. Nhưng ta tin rằng, cho dù phải chết, chúng ta cũng phải chết cho có giá trị. Vì vậy, ta quyết định, chúng ta phải tiếp tục tiến lên phía trước, chia thành ba cánh. Con linh thú đó dù có lợi đến đâu ba chúng ta mỗi người đi một đường, đặt cược vận khí, nếu như có một hai người may mắn sống sót rời khỏi đây thì những người khác cũng không hi sinh vô ích.
Lão Nhị mũi sư tử và Lão Tam gầy gò quay sang nhìn nhau, rõ ràng rất tán đồng ý kiến này của Lão Đại, cả hai cùng gật đầu nói:
- Được, Lão Đại, cứ quyết định như vậy!
Hán tử tóc xõa giơ tay, đập mạnh vào tay hai người còn lại.
- Nhớ kỹ, cố gắng sống sót để còn gặp lại nhau ở các quốc gia nhân loại.
- Xuất phát!
Cả ba người đều xuất thân từ tán tu, sớm đã giác ngộ với chuyện sinh tử. Huống hồ bọn chúng đều đã chuẩn bị tâm lý, lần này bất luận đi hay ở, nếu như con linh thú cố ý tìm bọn chúng gây rối, cho dù bọn chúng có không đi, thì cũng chẳng cầm cự được bao lâu.
Ba thân ảnh chia nhau ra, cùng tiếp cận về phía các quốc gia nhân loại, đồng thời biến thành ba đường lưu quang, mỗi người một phương thức khác nhau, chạy nhanh ra ngoài.
Cơ thể hán tử tóc xõa được một luồng lưu quang màu hoàng thổ quấn chặt, biến mất trên mặt đất. Hắn đã dùng Thổ Độn Phù, tốt hơn dùng Thổ Hành Phù rất nhiều lần. Một lần độn, có thể trực tiếp đi vài trăm dặm.
Có một lần độn này, hắn tin chắc rằng hoàn toàn có thể tránh được sự truy kích của linh thú Động Hư Cảnh. Hắn biết, linh thú Động Hư Cảnh nếu như là loài bay lượn thì sẽ không am hiểu công kích dưới mặt đất. Chỉ cần hắn độn đi vài trăm dặm, rồi lại thi triển Địa Hành Thuật, thoát khỏi sự truy tung thì tuyệt đối không có vấn đề gì.
Đương nhiên, trong lòng hắn ít nhiều cũng có chút áy náy. Lúc nãy hắn phân công như vậy, nghe thì có vẻ cơ hội sống sót ba huynh đệ tương đương nhau, nhưng trên thực tế, trong lòng hắn hiểu rõ nhất, nếu ba người chia nhau ra chạy trốn, kỳ thực chính là hai người kia yểm trợ cho một mình hắn chạy, bởi vì trên người hai người kia không có linh phù thi triển Độn thuật.
- Lão Nhị, Lão Tam, hy vọng hai người may mắn!
Một tia áy náy thoáng qua trong lòng hán tử tóc xõa rồi hắn cũng không suy nghĩ thêm nữa.
Mặc dù Khê Sơn Lục Ma bọn chúng tụ họp với nhau đã mấy chục năm, cảm tình vô cùng sâu đậm nhưng trong thời điểm sinh tử này, có thể thoát được một người còn tốt hơn là bị tiêu diệt toàn bộ.
Hán tử tóc xõa trong lòng có thể áy náy nhưng tuyệt đối không hối hận vì quyết định của mình.

Ở một địa giới nào đó trên Chi Tế Sơn, Tần Vô Song bình tĩnh đứng im, mắt nhìn thẳng phía trước, kiên nghị mà chuyên chú, trong ánh mắt lạnh lùng còn lộ ra một luồng hàn khí nồng liệt.
- Chủ nhân, chúng ta đã xử lý được ba tên, còn ba tên nữa đã trốn thoát. Thần Mã và Bảo Trư đang đi nghênh đón bọn chúng. Còn một tên, mượn dùng Thổ Độn Phù, đang chạy về phía trước.
Đây là tình báo mà Khiếu Nhật Thiên Phượng vừa mang về.
Tần Vô Song mỉm cười nói:
- Tên chạy trốn cứ để khảo nghiệm bản lĩnh của Yển Thử.
- Được, chủ nhân, ta đi lên trước canh gác xem có còn con tạp ngư nào muốn tiếp cận nữa không.
Tần Vô Song gật gật đầu:
- Nếu là tạp ngư thì đừng để bọn chúng tiếp cận. Nếu như số lượng bọn chúng quá đông thì hãy cùng Thần Mã, Bảo Trư kết hợp giải quyết.
Có ba con linh thú Động Hư Cảnh, Tần Vô Song tọa trấn phía sau cũng vô cùng an tâm. Đám Khê Sơn Lục Ma kia mới chỉ là khởi động làm nóng người mà thôi.
Tần Vô Song biết, trò hay vẫn còn ở phía sau, sáu người này, thực lực không hề kém, nếu không bọn họ sao có thể đến Chi Tế Sơn sớm nhất.
Tần Vô Song lúc này tâm lặng như nước, không hề có một gợn sóng. Trong đầu hắn chỉ có một suy nghĩ duy nhất:
- Chỉ cho lùi không cho tiến, kẻ biết rút lui, tha không giết, kẻ ôm mưu đồ vượt biên cảnh, giết không tha!
- Chủ nhân…
Khoảng nửa canh giờ sau, một tia hoàng quang lóe lên từ lòng đất, Yển Thử cũng chui từ dưới đất lên theo, dâng lên một cái đầu người tóc tai xõa tung:
- Tên này xâm nhập vào địa bàn của ta, ta chỉ dùng chút sức đã cắn đứt được đầu hắn. Mời chủ nhân nghiệm thu.
Tần Vô Song liếc nhanh qua, quả nhiên là thủ cấp của hán tử tóc xõa, không cần nhìn thêm, thản nhiên nói:
- Làm tốt lắm! Giải quyết sạch sẽ thi thể, tiếp tục giữ vững cương vị.
Thâu Thiên Yển Thử được chủ nhân khen ngợi, phấn khởi vô cùng, gật đầu nói:
- Vâng! Xin chủ nhân cứ yên tâm, Yển Thử ta sẽ tuyệt đối không để lọt lưới con cá nào.
Tần Vô Song gật gật đầu, không nói thêm điều gì.

Lúc này, dưới chân núi Hầu Vương Sơn đang tụ tập khoảng mấy chục tán tu của Hiên Viên Khâu, đám người này tụm năm tụm ba chứ chẳng có ai đơn thương độc mã.
Hiển nhiên, đám tán tu đến từ Hiên Viên Khâu này chẳng có kẻ nào là đồ ngốc. Bọn chúng biết, dù là các quốc gia nhân loại thì cũng không thể đi qua dễ dàng, đơn thương độc mã, tuyệt đối không thể giành thắng lợi. Bởi vậy đám người này đều tụm năm tụm ba, hợp thành tổ chức lâm thời, bọn chúng không muốn sau khi vào Chi Tế Sơn, người mỗi ngày một đông.
Đến bây giờ, đã tập trung được khoảng vài chục người, chí ít cũng phải có mười nhóm, trong những người này, đương nhiên cũng có kẻ mạnh kẻ yếu. Chỉ có điều, mọi người đều không hiểu sao lại phải dừng ở đây. Kẻ đến sau nhìn thấy người đến trước dừng lại thì cũng dừng theo tư duy quán tính.
- Tại sao chúng ta lại dừng ở đây?
Một hán tử đầu trùm khăn đỏ nói lớn, rõ ràng hắn đã phải đợi đến mất kiên nhẫn. Những người khác đều quay sang liếc hắn, mấy kẻ nóng tính cũng hùa theo:
- Đúng vậy, chỗ này không phải các quốc gia nhân loại, dừng ở đây làm gì?
- Đúng vậy, hay là có ai cố tình giở thủ đoạn đùa giỡn chúng ta, để chúng ta dừng ở đây còn hắn đi trước? Là ai dừng ở đây trước vậy?
Nghe thấy câu hỏi này, mọi người quay sang nhìn nhau, người nhìn ta, ta nhìn ngươi như muốn tố giác lẫn nhau. Lúc này, một thanh niên toàn thân áo trắng, mày tóc cũng bạc trắng cười lạnh nói:
- Là ta dừng ở đây trước đấy. Các ngươi muốn đi thì cứ việc đi, ta có bảo các ngươi dừng ở đây đâu.
Lời này vừa buông, tất cả mọi người ai cũng trừng mắt giận dữ, hiển nhiên đều có cảm giác bị lừa. Những kẻ nóng tính, nắm đấm kêu răng rắc, bộ dạng như muốn gây sự.
Gã thanh niên tóc bạc nói với vẻ khinh thường:
- Sao, muốn động thủ à?
- Tiểu tử, đừng có mà ngông cuồng! Ngươi rốt cuộc có âm mưu gì?
Gã thanh niên tóc bạc mỉm cười nhàn nhạt:
- Âm mưu, đám tôm tép các ngươi mà cũng xứng để thiếu gia ta giở âm mưu à? Bổn thiếu gia muốn ở đây hóng gió, các ngươi quản được không?
Trong đám tán tu hình như đã có kẻ nhận ra gã thanh niên tóc bạc, kêu lớn:
- Người này, là Ngân Quan Xà Ứng Long, mọi người cẩn thận chút.
Nụ cười nơi khóe miệng gã thanh niên tóc bạc càng trở nên quỷ dị.
- Cẩn thận một chút à?
Gã thanh niên tóc bạc bật cười âm trầm:
- Bây giờ muốn cẩn thận có phải phản ứng hơi muộn rồi không? Nhìn xuống chân các ngươi đi.
Đám tán tu thấy nụ cười trên mặt hắn có vẻ âm hiểm, lại nghe hắn nhắc nhở, nổi hết da gà cúi đầu nhìn xuống thì thấy cây cỏ dưới chân héo rũ, bốc lên từng làn khói xanh. Tiếp theo, một người kêu lên thảm thiết, chân bắt đầu phát ra những tiếng xèo xèo đinh tai rồi mục nát với tốc độc chóng mặt.
- Thế này là thế nào?
- A, có kịch độc! Đây là kịch độc có tính ăn mòn!
Đám tán tu bắt đầu kêu lên, kẻ nào phản ứng nhanh thì bắt đầu lấy lại tinh thần, chỉ Ứng Long mắng:
- Ngân Quan Xà, mau giao thuốc giải ra đây.
- Mọi người xông lên, giết hắn!
- Đúng, dù có chết thì cũng không để cho hắn thành công.
Đám người bắt đầu sôi lên sùng sục, lớn tiếng mắng nhiếc, nhưng trong đó thỉnh thoảng vẫn xen vào một vài tiếng kêu thảm thiết, hai người rồi đến ba người, độc dược phát tác rất nhanh.
Tứ phía xung quanh Ngân Quan Xà Ứng Long cũng bốc khói xanh, rồi hắn đột nhiên hư hóa trong làn khói xanh ấy, biến mất không chút dấu vết.
Tên Ứng Long này chính là cao thủ dụng độc!
Ngân quang lóe lên trong không trung, thân thể Ứng Long bay lên cùng làn khói, để lại một tràng cười lạnh lẽo, miệng phát ra ba tiếng huýt gió như đang chiêu hô đồng bọn

Khí Trùng Tinh Hà - Chương #502


Báo Lỗi Truyện
Chương 502/1046