Chương 412: Đại náo Dã Nhân Tộc



Sợ hãi, tuyệt vọng, trong nháy mắt, tất cả ý niệm đó cùng xông lên trên đầu. Trưởng lão đó ra sức chống cự, trong miệng không ngừng kêu gào không thôi, hiển nhiên là không muốn rơi vào đầm lầy tuyệt vọng này.
Những Trưởng lão Dã Nhân Tộc nhìn thấy đồng bạn bị Tần Vô Song một phát đánh rơi vào trong đầm lầy, đều hét lớn lên, mười mấy món vũ khí đồng thời múa may, giống như liều mạng xông tới phía Tần Vô Song.
- Giết chết hắn!
- Mọi người hãy cố gắng tận sức, giết chết hắn!
Tiếng la hét nổi lên bốn phía, các loại binh khí, ngưng tụ thành các loại linh lực công kích, bốn phương tám hướng tấn công về phía Tần Vô Song.
Tần Vô Song cười lớn một tiếng, tay trái vung lên, Nộ Giao Chi Hồn trên tay, bay vút lên trời cao liên tiếp dao động ba vòng, chỉ nghe thấy tiếng bạo liệt của ba luồng khí mang vù, vù, vù, thanh âm của khí bạo này giống như ngọn sóng vậy, hết đợt này đến đợt khác, không ngừng khuếch tán ra ngoài.
Ba luồng linh lực gợn sóng, hết vòng này đến vòng khác, mang theo lực khuếch tán cường liệt, hướng ra bên ngoài mà xuất đi.
Lực chấn động cường đại này, nhất thời bao trùm lên toàn bộ tất cả lực công kích, chấn động ầm ầm, ngược lại hình thành lên lực bắn ngược lại, kêu gọi tất cả quay về.
Khi Tần Vô Song múa may Nộ Giao Chi Hồn, cây thương tổ truyền trên tay cũng không dừng lại, một đạo sức mạnh lại một lần nữa thôi giục, trấn áp lần thứ hai.
Thế trấn áp này giống như một cây rơm cuối cùng áp đổ cả con lạc đà. Rầm một tiếng, thân hình của gã Trưởng lão Dã Nhân Tộc đã mạnh mẽ bị áp xuống một hai thước, vũng bùn trực tiếp dâng lên tới ngực, đến giờ phút quan trọng, hai tay của kẻ đó vẫn không cách nào tự do nhúc nhích, chứ đừng nói là chống đỡ uy áp của Tần Vô Song.
Lực nuốt chửng của đầm lầy phía dưới, từng dòng, từng dòng không ngừng truyền đến, đầm lầy này lâu nay đã quen với việc nuốt chửng người ngoài, bây giờ lại trở thành nơi lấy mạng của gã Trưởng lão.
Mỗi một đạo lực nuốt chửng, càng kéo hắn về nơi chết chóc.
- A!
Một tiếng hô thảm thiết tuyệt vọng còn chưa hét lên được một nửa, gã Trưởng lão đó ngay cả chỏm tóc trên đầu cũng bị chìm ngập trong đầm lầy.
Tần Vô Song chậm rãi thu hồi cây thương, xoay người loại nhìn chăm chú vào đám Trưởng lão đang còn đầy nỗi khiếp sợ trong lòng, thản nhiên cười nói:
- Dã Nhân Tộc! Lần trước khi ta tới Chi Tế Sơn, Dã Nhân Tộc các ngươi có người đánh lén ta, muốn dồn ta vào chỗ chết. Hôm nay, Dã Nhân Tộc các lại mưu đồ đối phó với Hầu Tộc, mà Hầu Tộc lại vừa vặn có đại ân với ta.
- Hừ, ít phí lời đi! Nếu ngươi đã đến trung tâm Thâm Uyên của Dã Nhân Tộc thì đừng nghĩ đến chuyện bỏ đi!
- Xử lý hắn!
Những Trưởng lão này của Dã Nhân Tộc, kẻ nào cũng thuộc đẳng cấp cao, thân thủ nhanh nhẹn dũng mãnh, nếu không làm sao có thể ngồi trên địa vị Trưởng lão của Dã Nhân Tộc vốn nổi tiếng là dũng mãnh, nhanh nhẹn được?
Dã Nhân Tộc không giống như nhân loại, về mặt phương diện mưu lược bọn chúng không quá giỏi, cũng không sở trường về tính kế nhiều mưu như nhân loại, thủ đoạn biện pháp giải quyết của bọn chúng chính là giết chóc, nguyên thủy mà trực tiếp.
Cho nên, một khi bọn chúng đã nhận định kẻ địch thì sẽ không có bất cứ huyễn tưởng nào.
Tần Vô Song cười ha ha, hắn đương nhiên không phải tới để liều mạng với Dã Nhân Tộc. Một chút hành động vừa rồi của hắn, đã đủ uy hiếp rồi, hiệu quả đạt được rồi, há còn dây dưa ở lại làm gì.
Cước bộ nhấc lên, thân hình đã bay tới chỗ xa cách mười mấy trượng, trong miệng hô to:
- Thâm Uyên Dã Nhân Tộc nghe cho kỹ một lần nữa đây, nếu không ra đầu hàng thì vận mệnh của các ngươi sẽ là bị tiêu diệt toàn tộc!
Tần Vô Song cũng không quan tâm phía sau có bao nhiêu Trưởng lão không ngừng la hét đuổi theo, một đường gào thét, khiến cường giả của Dã Nhân Tộc nơi Thâm Uyên dưới nền đất không ngừng bị thu hút.
Tần Vô Song không nhanh, cũng không chậm, tốc độ vừa phải, không ngừng lượn vòng. Theo tính toán của hắn, Tử Điện Phần Diệm Thú đi phóng hỏa, có lẽ không sai biệt lắm đã tới được Thánh Miếu hiến tế. Qua một lát, sẽ có tin tức truyền ra. Năng lực phóng hỏa của Tử Điện Phần Diệm Thú, Tần Vô Song đã nhận thức qua rồi, tuyệt đối không thể coi thường.
Ý niệm trong đầu còn chưa chuyển hết, vực sâu dưới đất đột nhiên toát ra vô số dã nhân, tất cả đều thần tình hoảng hốt, không ngừng chạy trốn, giống như điên cuồng, trong miệng nói ra những lời độc có Dã Nhân Tộc mới có, thần thái lo lắng khủng hoảng, gào to trên đường.
Tần Vô Song thấy biến cố này, trong lòng rung động:
- Lẽ nào Tử Điện Phần Diệm Thú đã làm xong việc rồi?
Nghĩ đến đây, Tần Vô Song càng không dây dưa thêm, nhanh chóng chạy về phía cửa ra vào của vực sâu dưới đất, định tiếp ứng cho Tử Điện Phần Diệm Thú.
- Ha ha…
Xa xa, tiếng cười tùy ý của Tử Điện Phần Diệm Thú giống như sấm sét, không ngừng vang lên.
- Lão Đại, thật là sảng khoái.
Tử Điện Phần Diệm Thú hiển nhiên cũng đang chạy gấp, vừa chạy vừa la to:
- Ta đem toàn bộ bộ lạc của Thâm Uyên Dã Nhân Tộc bọn chúng đốt cháy hết, đốt chết bọn chúng, ha ha!
Tần Vô Song vừa nghe lời này, trong lòng thầm cười khổ. Biết Tử Điện Phần Diệm Thú bị kìm nén mấy ngàn năm, trong đầu vốn có dòng khí thô bạo, hôm nay để hắn hành động đơn độc, không có lực ràng buộc phía sau, đương nhiên là vô cùng làm càn. Tất cả lệ khí trong đầu đều phát tiết ra ngoài, Bộ lạc Dã Nhân Tộc này trở thành đối tượng giải tỏa cho nó.
Ngọn lửa này, nó không những đem đốt Thánh Miếu hiến tế, mà còn vừa đi vừa đốt, phàm là nơi nào có kiến trúc, có thể đủ chỗ để đốt, nó nhất định không bỏ qua!
Dã Nhân Tộc không ngừng có người chui ra, gào khóc thảm thiết không ngừng, thanh âm này khiến những Trưởng lão nghe được, kẻ nào cũng vô cùng kinh hãi.
Một lát sau, hỏa thế liền từ Thâm Uyên dưới đất toát ra.
Lực chân hỏa của Tử Điện Phần Diệm Thú, không thể so sánh với lửa bình thường. Ngọn lửa này đã biến Tổng bộ của Thâm Uyên Dã Nhân Tộc dưới đất thành một biển lửa. Hỏa thế xông lên, trực tiếp từ dưới đất lan tràn ra.
Tử Điện Phần Diệm Thú hét to:
- Sảng khoái, ha ha, sảng khoái quá!
Tần Vô Song thấp giọng quát một tiếng:
- Mau đi sang bên này.
Phía sau Tử Điện Phần Diệm Thú, lại là một nhóm cường giả Dã Nhân Tộc, chen chúc mà đến, hiển nhiên những Dã Nhân Tộc này đối với hung thủ đốt cháy bộ lạc của bọn chúng cũng là hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, chỉ hận không thể đem nó đốt thành tro bụi.
Tử Điện Phần Diệm Thú và Tần Vô Song hợp lại, thấy sau lưng có rất nhiều cường giả Dã Nhân Tộc xông tới, lệ khí lại một lần nữa phát tác, vặn người, xoay thân lay động, miệng hé rộng ra, vù vù vù, liên tiếp mười mấy luồng chân hỏa lại trào lên xuất ra. Khí thế chân hỏa này vô cùng hung mãnh, tiến tới cấp tốc.
Liên tiếp mười mấy luồng khí thế to lớn. Nhất thời đem mười mấy Dã Nhân Tộc cuốn vào bên trong hỏa thế ở trước mặt. Luồng hỏa thế này, giống như ngọn sóng đánh tới.
Một vòng cuốn đến, nhất thời nuốt hết đám tộc nhân Dã Nhân Tộc vào trong đó, chỉ kịp nghe thấy những tiếng kêu thảm thiết, liền sau đó đã bị biển lửa bao vây, trong nháy mắt, đốt thành một đống tro tàn.
Tử Điện Phần Diệm Thú một khi giết người, khí thô bạo toàn bộ bị kích phát, rống to mấy tiếng, toàn thân hóa thành lưu quang, giống như đạn pháo, cuồn cuộn vút lên trời cao, ầm ầm, ầm ầm, va đập tới lui.
Cường giả của Dã Nhân Tộc lúc này càng giống như quạ đen, đông nghìn nghịt không ngừng chui ra. Trong phạm vi mười mấy dặm, đều là cường giả của Dã Nhân Tộc.
Chỉ là, vòng bao vây như vậy đối với Tử Điện Phần Diệm Thú mà nói, căn bản không có tác dụng. Loại công kích kiểu đạn pháo như nó, uy lực tương đuơng cực lớn. Mỗi một lần xung kích, cường giả của Dã Nhân Tộc lại ngã xuống một tảng lớn.
Tần Vô Song vung trường thương mở đường, quét sạch tất cả chướng ngại vật, xông về phía trước Tử Điện Phần Diệm Thú, quát khẽ nói:
- Giết vậy đủ rồi, mau rút lui!
Dù sao nơi này cũng là hang ổ của Dã Nhân Tộc, cho dù thực lực còn lưu lại của Dã Nhân Tộc không quá lớn mạnh, nhưng ở địa bàn của người ta, đặc biệt là ở trong đầm lầy hiểm trở này, vạn nhất bị bao vây cũng không phải là chuyện tốt.
Tử Điện Phần Diệm Thú nhếch mép cười:
- Rút lui sao?
Tần Vô Song không kịp phân minh, đập vào lưng của Tử Điện Phần Diệm Thú:
- Đi!
Tử Điện Phần Diệm Thú ở trước mặt Tần Vô Song, không dám lỗ mãng, cười hắc hắc:
- Được!
Linh lực toàn thân vừa động, nanh vuốt mở đường, hỏa thế phân ra. Toàn lực xông lên, đã nhảy tới chỗ cách đó hai mươi trượng.
Khi còn chưa chạm đất, Giao Nộ Chi Hồn của Tần Vô Song đã liên tiếp vẫy ba cái, đẩy xa toàn bộ đám cường giả Dã Nhân Tộc ở phía dưới, Tử Điện Phần Diệm Thú mượn lực nhẹ nhàng rơi xuống, lại một lần nữa bắn lên, lại là hai mươi ba mươi trượng.
Không ngừng nhảy vọt như vậy, không ngừng hướng về phía trước mà chạy.
Trưởng lão của Dã Nhân Tộc thấy bọn họ ung dung rời đi như vậy, không khỏi tức giận, quát lớn:
- Cung tiễn thủ, cung tiễn thủ, bắn chết bọn chúng!
Dã Nhân Tộc sở trường sử dụng cung tên, chỉ là cung tên này đối với Tần Vô Song và Tử Điện Phần Diệm Thú mà nói, căn bản không tạo ra uy hiếp lớn lao gì.
Những mũi tên đó còn chưa bắn tới trước mặt Tần Vô Song, đã bị cây roi của Tần Vô Song quét sạch, toàn bộ rơi xuống sạch sẽ. Tử Điện Phần Diệm Thú da thú dầy thô, đối với những cung tên này thậm chí như không nhìn thấy. Mũi tên do cường giả Tiên Thiên Sơ Linh Võ Giả bắn ra, đối với Tử Điện Phần Diệm Thú mà nói, căn bản chỉ là gãi ngứa mà thôi.
Chỉ là, những mũi tên không ngừng bắn tới, lại thiêu đốt lửa giận của Tử Điện Phần Diệm Thú, nó kêu lên:
- Lão Đại, hay là chúng ta quay trở lại xung phong liều chết một lần.
Tần Vô Song ung dung cười nói:
- Không cần!
Tiện tay vớ lấy, túm mười mấy mũi tên bắn tới trong tay, Thần Tú Cung kéo ra, đem mười mấy mũi tên này toàn bộ mắc lên trên.
- Mở!
Tần Vô Song khẽ quát một tiếng, cánh tay buông lỏng, mười mấy mũi tên dưới sự chuyển vận của Thần Tú Cung, với tốc độ giống như lưu quang, bay như tên bắn mà ra, hóa thành mười mấy luồng quang mang sặc sỡ, bắn thẳng tới trước.
Rào rào! Khắp bầu trời đều là lưu quang bay lượn.
Ngay sau đó, lại nghe thấy một loạt tiếng xì, ở chỗ cung tên bắn tới, nhất thời bắn tới một mảnh. Một loạt tiếp một loạt, không ngừng rơi xuống. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Tần Vô Song thuận tay một chút, khiến những cung tiễn thủ đó của Dã Nhân Tộc nhất thời giảm bớt kiêu căng, lần lượt lui bước. Những Trưởng lão của Dã Nhân Tộc thấy tình hình không ổn, không ngừng hét lớn, xông lên trước, cướp lấy cung tiễn, muốn tự mình bắn tên.
Tần Vô Song cười lạnh một tiếng, thuận tay lại bắt lấy mười mấy mũi tên, giống như lần trước, lại là một loạt mũi tên liên tiếp không ngừng bắn ra.
Mấy tên Trưởng lão nhìn thấy vẻ hung mãnh tiến tới của những mũi tên này, đang muốn né tránh, nhưng tốc độ thực sự quá nhanh, vừa phản ứng với đợt đầu tiên, đợt thứ hai đã đến không kịp làm động tác tiếp theo.
Xì xì mấy tiếng, mấy cường giả cấp bậc Trưởng lão nhất thời ngã xuống.
Tần Vô Song kẹp hai chân, thúc giục nói:
- Đi!
Trưởng lão của Dã Nhân Tộc thấy thủ đoạn của Tần Vô Song cao siêu như vậy đều ngây người như phỗng. vội phản ứng, lớn tiếng hô:
- Thông báo cho Tù trưởng, để bọn họ nhanh chóng quay về, thông báo cho Tù trưởng!
Tần Vô Song mặc dù nghe không hiểu ngôn ngữ của Dã Nhân Tộc, nhưng từ biểu tình và thủ thế của bọn chúng mà nhìn, cũng có thể đoán ra bảy tám phần.
Tử Điện Phần Diệm Thú cười nói:
- Thuận lợi rồi!
Tử Điện Phần Diệm Thú tinh thần phấn chấn:
- Lão Đại, chúng ta phục kích Tù trưởng của Dã Nhân Tộc ở đâu?
Tần Vô Song khẽ cười nói:
- Không vội, ra khỏi đầm lầy này rồi hãy nói.
Phá vỡ vòng vây tầng thứ nhất, phía sau lại càng không có ai. Sắc trời sáng bóng, Tần Vô Song và Tử Điện Phần Diệm Thú xông ra khỏi đầm lầy này.
- Không biết, Bao Bao đã tới được Hồng Phong Nhân Tộc chưa!
Tần Vô Song ít nhiều có chút lo lắng.
- Lão Đại, thủ đoạn của Bao Bao, bây giờ còn mạnh hơn ta và ngươi. Nó tự mình ra tay, còn có thể có vấn đề gì chứ?
Tử Điện Phần Diệm Thú trái lại rất là yên tâm.

Khí Trùng Tinh Hà - Chương #412


Báo Lỗi Truyện
Chương 412/1046