Chương 25 : Phụ thân vui mừng


Quan chủ khảo nhận được tin tức báo cáo, cũng giật mình:
- Quận La Giang nho nhỏ, vậy mà cũng có Võ đồng kiệt xuất như vậy sao? Điều tra rõ ràng thân phận Tần Vô Song ra sao?
- Hồi bẩm đại nhân, Tần Vô Song xuất thân từ hàn môn trấn Đông Lâm ở quận La Giang, xem như con cháu quý tộc nghèo túng!
Một gã thuộc hạ dâng lên một phần tư liệu.
- Hàn môn xuất ra nhân tài, từ xưa tới nay đều là như thế. Đáng tiếc phần lớn nhân tài, lại bị cơ chế thi tuyển làm hỏng.
Quan chủ khảo cảm khái liên tục, lập tức hạ đạt mệnh lệnh:
- Một khi đã bị ta gặp phải, nhân tài như vậy tuyệt không thể buông tha! Thông tri xuống, những thành tích của Tần Vô Song phải giữ bí mật tuyệt đối! Khảo nghiệm Võ Đồng lần này, chấp cho hắn thành tích Võ đồng Thất đẳng.
- Đại nhân, một khi đã phải cất nhắc hắn, vì cái gì không đơn giản cho hắn thành tích Võ đồng Cửu đẳng? Huống chi thành tích của hắn cũng xứng đáng Cửu đẳng mà.
Tên cấp dưới cẩn thận hỏi.
- Hắc hắc, cái này là thủ đoạn. Người trẻ tuổi thôi! Nếu trực tiếp cho hắn Cửu đẳng, sợ rằng hắn quá mức đắc ý kiêu căng, ngược lại không tốt. Cho hắn Thất đẳng, xem như tôi luyện một chút. Ngọc không mài không sáng a. Tiểu Lục, một viên ngọc đẹp như vậy, Chân Võ Thánh Địa rất cần. Nhớ rõ thông tri xuống, nhất định phải giữ bí mật, không thể để người ngoài biết tin này, để tránh quốc gia khác đến phá rối!
Quan chủ khảo này ở Chân Võ Thánh Địa Bách Việt Quốc có chút địa vị, thuộc loại nhân vật nhìn xa trông rộng.
- Vâng, thuộc hạ sẽ dặn dò, nghiêm khắc giữ bí mật!

Tần Vô Song hoàn tất khảo nghiệm, từ thông đạo quảng trường La Giang đi ra. Chờ ở bên ngoài là đám người Tần gia cùng Tần Tụ, vội vàng chào đón hỏi kết quả.
Những bậc phụ huynh quyền quý khác cũng mong con mình ra sớm nhất, khoe khoang trước mặt người khác. Điều khiến bọn họ bất ngờ là người ra đầu tiên lại là tiểu tử Tần gia! Một Võ đồng bị Võ Đồng Viện đuổi đi. Chẳng lẽ bị đào thải? Ngoài lý do đó còn lý do nào nữa?
Phải biết rằng, chưa đến một canh giờ đã đi ra, cách thời gian hoàn thành các hạng mục còn rất xa mà.
Đây khẳng định là giữa chừng bị đá ra. Tuy nói Tần Vô Song ba năm trước đã từng giết chết Trương Hiển, nhưng hiện tại xem ra, lần đó hẳn là ra tay đánh lén bất ngờ.
Mặc kệ nói như thế nào, trong thời gian ngắn như thế, không có khả năng thông qua Khảo nghiệm Võ Đồng! Điểm này cơ hồ mọi người tin tưởng không chút nghi ngờ.
- Tần Vô Song, kết quả thế nào?
Tần Tụ cực kỳ quan tâm thành tích của đệ đệ, vội hỏi.
- Tỷ, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện đi.
- Ha ha, Liên Sơn lão đệ, đừng nản chí a. Tuy rằng con của ngươi bị đào thải trước tiên…
Ngưu Đạt vác cái bụng bự đi tới, giả bộ mèo khóc chuột.
Tần Liên Sơn hừ nhẹ một tiếng, không thèm nhìn, hiển nhiên, Tần Liên Sơn cũng cảm thấy nhi tử đi ra quá sớm.
- Tần Vô Song, Ngưu Đấu nhà chúng ta còn có thể đi tiếp không?
Ngưu Đạt rất biết thực lực nhi tử, trước khi thi, cả nhà đối Ngưu Đấu kỳ vọng là Võ đồng Ngũ đẳng, Lục đẳng.
- Ách, dường như lúc chạy bộ bị sau đoàn người một vòng, không biết có thể chạy hết hay không nữa.
Tần Vô Song hiểu được lại giả bộ hồ đồ nói.
- Bậy bạ! Thực lực A Đấu nhà chúng ta, ta rõ ràng nhất.
Ngưu Phấn lên án mạnh mẽ, liếc qua Tần Tụ, toàn thân xương cốt lập tức kêu lên lách cách.
Một tên A Đấu (bất tài), một tên Ngưu Phấn (phân trâu). Tần Vô Song thực bội phục nghệ thuật đặt tên của Ngưu chưởng quỹ, cái này đúng là phá tên mà!
Ngửa mặt lên trời cười ha ha, than thở nói:
- Không tin thì thôi!
Trừng mắt nhìn Tần Liên Sơn một nhà ba người rời đi, Ngưu Đạt nổi giận quát:
- Ghen tỵ! Tiểu Phấn, ngươi xem, đây là rõ ràng là ghen tỵ!
Trương Mậu Thụy vui sướng khi người khác gặp họa, nói:
- Tần Liên Sơn dường như đường cùng nên vái tứ phương, còn trông cậy vào đứa nhỏ cho hắn giữ thể diện mà! Chung quy là bùn loãng không trát nên tường.
Mấy Tộc trưởng vọng tộc đứng một bên cũng đang chờ đợi con cháu, nghe vậy đều cười vang lên.
Hứa Tam Lập vốn là nhắm mắt dưỡng thần, bỗng nhiên lười biếng mở mắt ra:
- Tần gia ở quận La Giang hơn bốn trăm năm, bây giờ xem như xong rồi.
Ngay cả Hứa Tam Lập cũng cho rằng Tần Vô Song là giữa chừng bị đào thải ra, hắn chưa từng nghĩ tới tiểu tử Tần gia lại là hoàn thành hạng mục cuộc thi sớm như vậy. Nội dung Khảo nghiệm Võ Đồng tất cả mọi người rõ ràng, cho dù là người trưởng thành, có thực lực Lực Võ Cảnh Đỉnh phong tham gia, không qua hai ba canh giờ căn bản không ra được.

Tần Vô Song không để ý những người này nói sau lưng, lôi kéo phụ thân cùng tỷ tỷ, hưng phấn nói:
- Cha, tỷ tỷ, chúng ta tìm chỗ ăn một bữa, thừa dịp hiện tại các gia cửa hàng cũng chưa buôn bán, ít người quấy rầy!
- Hảo đệ đệ của ta, ngươi mau nói cho tỷ tỷ kết quả khảo nghiệm đi!
Tần Tụ trong lòng thật sự nôn nóng, đệ đệ đi ra sớm như vậy, khiến cho nàng dự cảm có điểm kỳ lạ.
- Tỷ, ngươi đừng nóng lòng, ta nói cho các ngươi, bốn hạng mục thí nghiệm, tất cả ta đều thông qua.
- Tất cả đều thông qua?
Tần Liên Sơn dừng lại, có chút khó tin:
- Tần Vô Song, ngươi ngươi xác định là thi hết tất cả nội dung?
- Ta xác định! Phụ thân, ta chẳng những thông qua, hơn nữa đều là lấy độ khó khăn cao nhất mà thông qua, hiện tại xem giám khảo như thế nào chấm điểm cho ta, một con cháu hàn môn.
Tần Vô Song nói có vẻ ý tứ hàm xúc sâu xa.
Lập tức hắn đem nội dung thi kể lại rõ ràng cho phụ thân cùng tỷ tỷ nghe. Tần Liên Sơn cũng từng tham dự Khảo nghiệm Võ Đồng, nghe Tần Vô Song nói được rõ ràng hợp lý, không ngừng gật đầu, nghe đến cuối cùng, Tần Liên Sơn sắc mặt biến đổi:
- Tần Vô Song, ngươi nói ngươi một phen đem chín mộc khôi lỗi trong trận toàn bộ phá nát?
Tuy rằng nhi tử ở nhà tu luyện bốn năm, đã chinh phục Tần Liên Sơn. Nhưng là chém gỗ nát vụn, tu vi này, vốn không phải một Võ đồng có thể làm được!
- Đúng vậy! Quy tắc không nói không cho phép. Ta thấy giám khảo cũng không so đo, cho ta điểm tròn.
Tần Vô Song không rõ phụ thân vì cái gì phản ứng lớn như thế.
Tần Liên Sơn hít sâu một hơi, nhìn chung quanh, lôi kéo Tần Vô Song đến chỗ vắng vẻ, lại hỏi một lần:
- Vô Song, từ nhỏ đến lớn, phụ thân cho tới bây giờ cũng thực tin tưởng ngươi. Chẳng qua hôm nay, ngươi nói là không có nửa câu nói dối?
- Phụ thân, cha con ta thử xem thủ kình đi.
Tần Vô Song biết giải thích rất dài dòng, hay là bày ra một chút thực lực cho phụ thân xem, để hắn hiểu.
Hắn vốn là nghĩ ở Gia tộc Luận phẩm phô diễn thực lực, cho phụ thân bất ngờ một phen. Nhưng kế hoạch lại biến hóa nhanh.
Hai cha con nắm chặt tay, Tần Liên Sơn hơi dùng sức, muốn đánh động nhi tử, không thấy phản ứng…
Tiếp tục vận lực, dùng đến bảy thành, vẫn không thấy phản ứng.
- Phụ thân, ta muốn phát lực…
Tần Vô Song nội kình khẽ nhúc nhích, nhẹ nhàng vùng ra khỏi tay Tần Liên Sơn.
Một cường giả Chân Võ Cảnh Tam đẳng, một quyền ít nhất có thể đập chết hai con trâu đực, cư nhiên bị nhi tử của mình nhẹ nhàng vùng ra, cước bộ Tần Liên Sơn lại đứng thẳng không xong, lảo đảo liên tục.
Tần Vô Song thuận tay, đem phụ thân đỡ lấy, mỉm cười nói:
- Phụ thân. Nguồn: http://truyenyy.com
Tần Liên Sơn lúc này đã không thể dùng kinh ngạc để hình dung, sững sờ một trận, hóa đá mười giây đồng hồ, đột nhiên nắm chặt hai nắm đấm, tại chỗ nhảy vài thước cao, hưng phấn quát:
- Tần Liên Sơn ta, có một hảo nhi tử!
Người qua đường bên cạnh gặp Tần Liên Sơn đột nhiên phát cuồng, đều là né tránh, dùng một loại ánh mắt kỳ dị đánh giá Tần Liên Sơn, thần tình nghi vấn người nọ chính là đầu óc có bệnh, lớn tuổi lại như ngây thơ chất phác giống đứa nhỏ.
Tần Liên Sơn mặt đầy xuân phong, kêu một tiếng, lôi kéo hai tỷ đệ Tần Vô Song:
- Đi, chúng ta đi tửu lâu tốt nhất!
Nam nhân này đã qua tuổi tứ tuần, vẫn có thể áp chế nội tâm tình cảm, ít khi lộ tình cảm ra ngoài, nhưng lúc này đây, hắn thật sự rất khó ức chế nội tâm kích động!
Vừa rồi cùng nhi tử thử lực, hắn rõ ràng cảm giác được trên người nó có một loại hơi thở kỳ diệu, là hơi thở phi thường cường đại của cường giả Chân Võ Cảnh! Giống như biển cát vực sâu giống nhau, thâm thúy khó dò.
Phải biết rằng, nhi tử mình mới mười sáu tuổi, cư nhiên luyện ra nội kình, hơn nữa là nội kình dị thường như thế! Nhìn vào gia phả Tần gia, từ trước chưa có vị tổ tiên nào từng có lịch sử tu luyện huy hoàng như vậy! Nói cách khác, con mình đã tạo ra kỷ lục mới trong gia tộc Tần gia!
Hắn hiện tại có chút hiểu được, nhi tử vì cái gì luôn tràn đầy tin tưởng, cứ như biết trước điều gì. Nguyên lai tiểu tử này vô thanh vô tức, nhưng lại luyện ra trình độ thực lực lợi hại!
Tần Tụ đối với võ đạo hiểu biết không sâu, cơ hồ là người thường. Thấy Tần Liên Sơn cao hứng phấn chấn, nàng cũng vui vẻ theo. Hàng nước mắt hạnh phúc rơi xuống. Bản thân nàng từ lúc còn nhỏ, phụ thân lúc nào cũng nặng nề hậm hực, khó được nhoẻn miệng cười, chứ đừng nói đến giống hôm nay nhảy nhót tại chỗ như vậy!
Cái này tất nhiên là chuyện vui lớn, Tần Tụ thông minh, biết là đệ đệ thi thành tích tốt lắm, phụ thân mới có thể vui vẻ như vậy. Nghĩ đến phụ thân cho tới nay vì gia tộc quan tâm, buồn bực không vui, Tần Tụ lại là chua xót, lại là hạnh phúc.
Rượu và thức ăn được đem lên, Tần Liên Sơn tự mình rót một ly cho hai người, cười nói:
- Tụ nhi hôm nay cũng uống một ly.
- Ân.
Tần Tụ bình thường không uống rượu, nhưng hôm nay, phụ thân vui cười cho nàng dũng khí cùng động lực.
- Vì Khảo nghiệm Võ Đồng của Vô Song, cạn!
Tần Liên Sơn sảng khoái vô cùng, ngửa đầu, một chén rượu lập tức vào bụng.
- Tỷ, ngươi chậm rãi uống, ta cùng phụ thân làm một ly!
Tần Vô Song bị không khí này cuốn hút, cũng uống một hơi cạn sạch.
Tần Tụ một bên lau hốc mắt, bưng chén rượu, nhưng lại một hơi uống hết. Uống xong, khuôn mặt lập tức trở nên đỏ bừng.
- Được! Tụ nhi cũng muốn uống. Vi phụ thay mẫu thân đã mất của các ngươi uống một chén!
Ngửa đầu lại thêm chén nữa, rượu có thể giúp người ta hưng phấn, huống chi Tần Liên Sơn lúc này hưng trí đã cao tới cực điểm.
Lại một ly tiếp nữa, Tần Vô Song lập tức rót đầy cho phụ thân. Tần Liên Sơn hào khí xông thiên, lại bưng lên chén:
- Một ly này, vì liệt tổ liệt tông Tần gia uống.
Lập tức cạn ba chén, Tần Liên Sơn buông chén, ha ha cười to, trong mắt đã lóe ra nước mắt trong suốt.
- Được đệ đệ, tỷ uống với ngươi một chén!
Tần Tụ một đôi mắt thu thủy, cũng tràn ngập nước, áp lực hơn hai mươi năm cảm xúc, một chén rượu tiếp nữa, đều phóng xuất ra hết.
- Tỷ…
Tần Vô Song muốn nói gì, Tần Tụ đã đem bầu rượu túm lấy, rót đầy một ly, nói với Tần Liên Sơn cùng Tần Vô Song:
- Phụ thân, Vô Song, uống ngay!
Một chén tiếp nữa, Tần Tụ không cầm nổi chén rượu, đã muốn gục xuống bàn. Nàng say, thực khoái trá, thực hạnh phúc mà say.
Tần Liên Sơn hốc mắt rưng rưng, đối Tần Vô Song khoát tay, cúi đầu nói:
- Vô Song, cho tỷ ngươi nghỉ ngơi một chút đi! Nhiều năm như vậy, làm thật khó cho nàng. Vì này gia tộc, ta đều cơ hồ đã quên, nữ nhi của ta Tần Tụ, đã hai mươi hai tuổi rồi!
Khẩu khí Tần Liên Sơn tràn ngập áy náy, Tần Vô Song cảm thụ được tâm tình phụ thân, tâm thần cũng là có chút nhộn nhạo, nhìn tỷ tỷ say gục xuống bàn. Trong lòng áy náy tăng nhiều. Đúng vậy, tỷ tỷ cũng hai mươi hai tuổi, những đại cô nương như nàng, đã có rất nhiều con rồi. Luận tướng mạo, luận công việc quản lý gia tộc, nhìn cả quận La Giang, tỷ tỷ có thể thua ai?
Chính là cũng bởi vì "Ác ma" ở tận sâu trong bóng tối, vẫn luôn tra tấn tỷ tỷ, làm cho nàng không được an bình, bỏ lỡ thời kỳ con gái như hoa như ngọc!
Tần Vô Song đang đợi, cái kẻ gọi là "Ác ma" kia xuất hiện. Hắn muốn làm một việc, chính là đem đối phương một quyền đánh văng, như thế mới có thể giải mối hận.

Khí Trùng Tinh Hà - Chương #25


Báo Lỗi Truyện
Chương 25/1046