Chương 248


Tần Vô Song tốc độ cực nhanh, tiến ra bên ngoài Bích Phù Sơn, trở lại doanh địa. Lúc này thì bọn người Triệu Mục Chi cũng đã tới khá lâu rồi. Chín gã Đệ tử Trung tâm đang thương nghị tiếp theo sẽ hành sự như thế nào, đột nhiên thấy Tần Vô Song vội vàng chạy về, đều âm thầm có chút giật mình.
Bởi vì trang phục trên thân của Tần Vô Song ít nhiều có chút rách rưới, trên người đều đẫm vết máu, hiển nhiên là dấu vết sau một trận chiến khốc liệt. Nhất là bên ngoài da thịt của Tần Vô Song còn có một đạo vết máu cào rách, hiển nhiên đều là vết trầy xước do bị đầu Phong Lang kia công kích bá đạo.
Tần Vô Song thần sắc ngưng trọng:
- Chư vị, ta tiến vào trong núi, gặp phải Chiến linh thú công kích. Nhưng vẫn may mắn là không có nhục mệnh sư môn, đã đánh gục được con chiến linh thú kia. Nhưng mà ta cảm thấy bản thân khí hải quay cuồng, hình như có dấu hiệu sắp sửa đột phá. Xin chư vị hộ pháp cho ta một ngày một đêm.
Mấy tên Đệ tử Trung tâm nghe Tần Vô Song kể hời hợt qua loa, lại biết rõ sau lưng trận chiến này ẩn chứa vô số điều hung hiểm. Nghe Tần Vô Song nói sắp sửa đột phá, cả đám cũng đều trố mắt há hốc miệng kinh ngạc. Chu Phù thì ha hả cười, nói:
- Vô Song sư đệ, ngươi sắp sửa đột phá tiến vào Trung Linh Võ Cảnh sao?
- Ta cảm thấy khí lực phát triển vô cùng rõ ràng, chư vị, xin lỗi không bồi tiếp được.
Tần Vô Song cũng không khách sáo, chui vào trong lều của mình, trực tiếp bế quan.
Những người khác đều mang theo vẻ mặt dò xét, hiển nhiên là vẫn chưa lấy lại được tinh thần sau khi nghe chuyện này, chỉ có Vi Dực khá là tỉnh táo:
- Đừng có ngẩn ngơ ra đó nữa, địch nhân lần này khẳng định không chỉ có một đầu Chiến linh thú. Mọi người đều phải thật cẩn thận, một khi Tần sư đệ cần phải đột phá, hành động của chúng ta tạm thời gác lại một chút. Một ngày một đêm không được để cho kẻ nào xâm lấn trong phạm vi một trăm trượng xung quanh đây.
Vi Dực ở trong số các đệ tử vẫn là vô cùng có uy tín. Xét đến cùng, Vi Dực cũng đã làm Lão Đại của thế hệ trẻ bao nhiêu năm như vậy, sức ảnh hưởng được xây dựng nhiều năm như vậy, vẫn là còn tương đối sử dụng được.
Những đệ tử này cũng đều không dám chậm trễ, tất cả cùng hành động. Bất luận thế nào, Tần Vô Song vào núi gặp mãnh thú, tiêu diệt mãnh thú, đây là một công lao lớn. Mà hắn lúc này là Đội trưởng, hoàn thành nhiệm vụ trở về, trùng hợp sắp sửa đột phá, bọn họ tự nhiên không có lý gì mà không hộ pháp cho hắn cả.
Mặc dù trong đầu Triệu Mục Chi cũng chẳng vui vẻ gì cho cam, nhưng cũng gật đầu đáp ứng.
Trong chín gã Đệ tử Trung tâm, Vi Dực có thực lực mạnh nhất, tuần tra tới lui bên ngoài, bên trong là Chu Phù cùng với Lữ Đằng và Giản Duệ. Tầng cuối cùng mới là Triệu Mục Chi, Đặng Bá Hổ cùng Miêu Trung Hiệp ba người.
Như vậy trong ngoài ba tầng thế lực phòng ngự, dù kẻ địch có đến tập kích thì cũng không thể thọc sâu vào trong được, không dễ dàng gì khiến cho đối thủ trong một chốc có thể tiến vào trong doanh địa.
Tần Vô Song ngồi trong doanh trướng, trong lòng bình tĩnh dị thường. Một ngày một đêm, chính là hắn phỏng đoán cẩn thận mà thôi. Nếu sự tình thuận lợi thì có lẽ rạng sáng ngày mai liền có thể đại công cáo thành.
Bởi vì hắn phát hiện, hòa tan linh lực của đầu Phong Lang kia vô cùng thuận lợi, trong lúc đó cũng không hề có gặp trở ngại gì. Tần Vô Song thấy, khí hải của chính mình giống như đại dương mênh mông, hải nạp bách xuyên, một đường thuận lợi, không có chút ngăn trở nào, không có bất kỳ một tia có dấu hiệu không đủ dung lượng.
Lúc này Tần Vô Song cũng biết, cái duyên kỳ ngộ gặp được trước đây ở Đại Thương Sơn có thể là vô cùng nghịch thiên, biến thân thể hắn trở nên vô cùng biến thái. Bất luận hắn hấp thụ linh lực thế nào đi chăng nữa thì từ trước đến giờ đều không gặp phải tình trạng thân thể không thoải mái, cũng không có cảm giác bị bài xích gì.
Từng đạo linh lực, không ngừng bị dung hợp vào giữa khí hải, mà bên trong khí hải còn chủ động sinh ra một lực hấp thu, dường như vô cùng cấp bách, vô cùng thèm thuồng, đem linh lực của Phong Lang chủ động hấp thu dung hợp vào.
Đây là một loại cảnh giới vô cùng lý tưởng, mặc dù là Đại Điện chủ Trác Bất Đàn kia, nếu giờ phút này biết khí hải của Tần Vô Song đột nhiên sinh ra loại phản ứng như vậy thì chắc chắn sẽ vô cùng giật mình.
Bởi vì đây là một loại biểu hiện khí hải sinh ra sinh mệnh lực phi thường thần kỳ. Đan điền khí hải bình thường đều là vững vàng ổn định, loại khí hải giống như thế này có thể nói là vạn người khó kiếm được một cái. Những người như thế khi tu luyện có thể nói chí ít cũng có tốc độ nhanh gấp rưỡi những kẻ tu luyện bình thường.
Tần Vô Song thực ra cũng không vội vàng hấp tấp, chậm rãi ổn định từng tia linh lực, mãi đến một tia linh lực cuối cùng dung hợp hoàn toàn vào giữa khí hải. Tần Vô Song chậm rãi khai thông, chỉ cảm thấy đan điền không ngừng được mở rộng, dường như là có một sinh linh bé nhỏ vừa mới ra đời đang dùng tốc độ phát triển nhanh chóng mắt thường có thể nhận ra được, không ngừng phát triển…
Linh lực cũng theo sự mở rộng của đan điền, không ngừng vận động, phát ra sức sống mạnh mẽ. Tần Vô Song dẫn đường linh lực, vận hành tuần hoàn không ngừng trong cơ thể.
Hắn biết, Trung Linh Võ Cảnh chính là sự tiếp diễn của Sơ Linh Võ Cảnh, tuy rằng ở giữa có một khoảng cách nhưng khoảng cách đó một khi được lấp đầy, Trung Linh Võ Cảnh cũng chỉ là sự tiếp diễn của Sơ Linh Võ Cảnh mà thôi. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Chỉ có điều, Trung Linh Võ Cảnh ở thời điểm vận hành chu thiên đã có một loại tính chủ động, có thể dựa theo thuộc tính ngũ hành bên trong kinh mạch bắt đầu vận hành. Loại phương thức vận hành này lại có một chút không giống với Sơ Linh Võ Cảnh. Ví dụ như, gan thuộc mộc, tim thuộc hỏa, ruột thuộc thổ, phổi thuộc kim, thận thuộc thủy…
Thuộc tính của ngũ hành cơ bản, từ giữa thân thể bắt đầu phóng đại, bắt đầu hiện rõ. Tần Vô Song cuối cùng cũng hiểu được vì sao Trung Linh Võ Cảnh lại có thể vận dụng thuộc tính công kích.
Bởi vì cơ bản tu luyện Trung Linh Võ Cảnh đó là dựa theo những con đường vận hành không giống nhau dựa theo thuộc tính ngũ hành đối ứng trong cơ thể. Đối chiếu mấy con đường vận hành này, trong lúc tu luyện, tự nhiên cũng có thể đem thuộc tính ngũ hành phân chia ra.
Tần Vô Song bắt đầu nếm thử, dựa theo con đường đối ứng thuộc tính của ngũ hành cơ bản, vận hành kỳ kinh bát mạch, chính kinh mười hai mạch. Những lộ tuyến vận hành này không có cái nào mà không đối ứng với ngũ hành vận chuyện. Trải qua các huyệt đạo trên toàn thân, hình thành một tuyến, từ các tuyến lại cấu thành một mặt lập thể, từ đó mà đạt được hiệu quả toàn thân.
Cũng không biết phải trải qua bao nhiêu lâu, Tần Vô Song chỉ cảm thấy linh lực toàn thân đang vận hành ở các kinh mạch trên cơ thể vận hành, một lúc sau, dường như cùng được hấp thu về đan điền, không hẹn mà cùng lúc hướng vào trong đan điền phóng tới. Tần Vô Song chỉ cảm thấy trong lòng như có từng dòng nước ấm kích động, một loại thể nghiệm thần kỳ mà từ trước tới giờ chưa từng cảm nhận, tràn ngập toàn thân, khiến hắn cảm thấy toàn thân bình thản vô cùng, nói không ra được sự dễ chịu, hài lòng.
Trung Linh Võ Cảnh! Trong đan điền của Tần Vô Song, từng dòng nhiệt lưu không ngừng bốc lên, dường như muốn đưa Tần Vô Song vào một con đường nào đó, phiêu bồng như thần tiên. Trong đầu của Tần Vô Song, lặp đi lặp lại cũng chỉ có bốn chữ: Trung Linh Võ Cảnh.
Vù! Tần Vô Song biết đây là thời khắc mấu chốt nhất, chỉ cần không ngừng hướng dẫn dòng nhiệt lưu này, khiến cho nó ở trong đan điền đạt tới một mức độ cực cao nào đó, dừng lại trở xuống, đó là lúc lần bế quan này đã kết thúc…

Ở sâu trong Bích Phù Sơn, một gã nam tử áo bào xám đột nhiên nhíu mày, mở mắt ra. Từ trong trạng thái bế quan của hắn mà tỉnh lại, miệng lẩm bẩm vài câu văn gì đó tựa như câu chú, hai bàn tay không ngừng bắt ấn.
Một lát sau, cặp mày kiếm của nam tử áo bào xám này nhướng lên, trong đôi mắt tối tăm bắn ra một tia đạo quang mang vô cùng tàn ác, mang theo vài phần dữ tợn, giật mình nhảy lên. Lại một lần nữa niệm chú, tay múa thủ ấn không ngừng, thế nhưng vẫn như cũ giống như ném đá xuống đại dương, không hề có phản ứng.
- Ừm? Tiểu Phong chạy đi đâu rồi? Trong vòng phạm vi của ta mà ta gọi lại không về?
Trong lòng mặc dù nghĩ như vậy, thế nhưng toàn thân lại có một trận co rút, thân thể toát ra một tia lãnh ý, một ý niệm vô cùng không tốt nảy trong đầu, không ngừng truyền thẳng lên trên bộ não.
- Không đúng không đúng…
Tên nam tử áo bào xám khẽ đánh nhẹ lên đầu mình một cái.
- Ta vừa mới bế quan tỉnh lại, có điều đột phá, lẽ ra không nên có ý niệm nóng nảy trong đầu, đây là việc thế nào đây? Còn nữa, Tiểu Phong là linh thú khế ước của ta, hộ pháp cho ta, không có khả năng rời khỏi ta quá ba trăm dặm. Chẳng lẽ…?
Trong đầu nam tử áo bào xám có một chút cảm giác bất an, không ngừng lớn dần lên, cuối cùng hợp lại, xuất ra một cái ý nghĩ vô cùng đáng sợ.
- Tiểu Phong đã xảy ra chuyện?
Nam tử áo bào xám vừa nghĩ vậy, rất nhanh vọt ra ngoài Bích Phù Sơn, vận khí thần thức, lần theo khí tức linh thú khế ước của mình mà không ngừng tìm kiếm. Không lâu sau, hắn liền tìm ra chút manh mối.
Dọc theo manh mối này, một đường hướng thẳng tới phía trước, ý niệm trong đầu hắn càng lúc càng bất an. Hắn căn bản có thể xác định, đầu mãnh thú Phong Lang hung hãn mà hắn luôn xem nó như tay chân của mình, lúc này rất có thể đã không còn tồn tại trên đời này nữa. Nhưng mà, trong đầu vẫn mang theo tia may mắn cuối cùng, hắn vẫn là vội vàng đi tìm tòi.
Đầu Phong Lang này đối với hắn mà nói, chỉ e là huynh đệ ruột thịt cũng không thân thiết bằng như con Tiểu Phong này. Một người một thú, cùng nhau trải qua không biết bao nhiêu trận chiến, cùng nhau trải qua không biết bao nhiêu thời điểm sinh tử, cảm tình sâu đậm này đã vượt qua loại tình cảm bình thường của nhân loại. Sống phải thấy sói, chết phải thấy xác. Đây chính là điểm mấu chốt của nam tử áo bào xám.
Đột nhiên bước đi của hắn nhanh hơn, thân thể giống như cơn gió lao thẳng về phía trước. Ngay trước một gốc cây cực lớn, phần ruột bị linh lực xoắn ốc tấn công, tách rời ra hai bên, ở giữa có một cái động lớn vô cùng. Mặt đất lại gồ ghề lồi lõm, có dấu hiệu rõ ràng một đầu Phong Lang đã chui xuống đất.
Hán tử áo bào xám vừa nhìn, thiếu chút nữa là một ngụm máu từ trong cổ họng hắn bắn ra ngoài. Cảnh tượng này chỉ sợ cả đời hắn sẽ không thể nào quên. Trong cái hố dưới lòng đất kia, rõ ràng là đầu một cái đầu sói với bộ mặt dữ tợn đáng sợ, trừng hai mắt lớn, vẻ mặt vô cùng sợ hãi tuyệt vọng.
- Tiểu Phong!
Nam tử áo bào xám ôm ngực, cơ hồ cảm thấy trời đất tối tăm mù mịt, dưới chân thiếu chút nữa đứng không vững. Hắn chụp lấy cái đầu sói kia, trong ánh mắt tàn nhẫn của hắn hiện lên một tia bi thương vô hạn không gì có thể hình dung được, lại bị sự phẫn nộ và hung ác bao trùm.
- Tiểu Phong, là ai đã giết ngươi? Là ai?
Nam tử áo bào xám ngửa mặt lên trời thét dài, hắn giờ phút này phẫn nộ đến cực điểm, quả thực không thể dùng từ nào để hình dung, hận là không thể lại tiến tới Ba Thục Quốc tàn sát mười vạn người để thỏa mối hận trong lòng! Chỉ e rằng như vậy cũng khó có thể diệt hết được ngọn lửa hận thù trong lòng hắn lúc này!
Tiếng thét dài này hướng lên tận mây xanh, ngay cả chim chóc trong rừng cũng bị tiếng gầm này làm cho sợ hãi, hoang mang rối loạn không thôi, sợ quá tung bay tán loạn bốn phía, phành phạch vỗ cánh, hoảng hốt không thôi.
Nam tử áo bào xám buồn đau vô hạn nhìn cái đầu sói trong tay, cẩn thận từng chút một giống như đang thu dọn xác của một gã huynh đệ thân thiết vậy, một bên tà ác nói:
- Tiểu Phong, mặc kệ là kẻ nào làm, ta nhất định sẽ bắt hắn phải trả giá lớn, ta muốn tiêu diệt chín đời tổ tông nhà hắn, chặt bỏ thủ cấp của bọn chúng, lột da bọn chúng để làm bộ quan tài da cho ngươi, dùng đầu lâu của bọn chúng để tạo bia mộ cho ngươi, dùng nội tạng của bọn chúng để hiến tế cho linh hồn của ngươi trên trời! Tiểu Phong, hãy đợi ta!
Nói tới đây, trong mắt của hắn không còn một chút tia bi thương, cũng không còn một tia cảm xúc dao động, mà là vô cùng bình tĩnh, bắt đầu hành trình kế hoạch báo thù của hắn.
Hắn phân tích, kẻ có thể giết chết được Phong Lang hẳn phải có thực lực Trung Linh Võ Cảnh và theo hiện trường chiến đấu thì thấy thực lực của đối phương cũng không chênh lệch với Tiểu Phong bao nhiêu, nếu không tuyệt đối sẽ không thể nào để Tiểu Phong thong dong phát động công kích lâu như vậy. Bởi vậy, trong mắt hắn có một niềm tin chiến thắng mãnh liệt.

Khí Trùng Tinh Hà - Chương #248


Báo Lỗi Truyện
Chương 248/1046