Chương 236: Là chiến là hòa?(tt)


Vi Dực chậm rãi mở miệng, khí thế toàn thân lại một lần nữa dâng cao, dung hợp Thiền Dực Đao trong tay hắn thành một chỉnh thể, một người một đao, dường như trong lúc đó đột nhiên đã hoàn thành một cái khế ước không gian thiên địa kỳ diệu, khí thế của người cũng là khí thế của đao, mà khí thế của đao, cũng là khí thế của người. Hai cái này đã dung hợp hoàn mỹ thành một chỉnh thể siêu nhiên.
Một đao này còn chưa xuất ra, khí thế đã nổi lên, khiến cho tất cả những kẻ đang xem dưới khán đài đều biến sắc, ẩn hiện một loại dự cảm bất lành.
- Vi Dực sư huynh hình như sắp vận dụng tuyệt kỹ!
- Ngoạn mục à, thực không nghĩ tới, tên Tần Vô Song này cư nhiên lại có thể chịu đựng được đến như vậy!
- Hừ hừ, tiếp tục chịu đựng thì cũng là lên tới cực đỉnh rồi. Một đao này của Vi Dực sư huynh nghe nói là tuyệt kỹ do chính Đại Điện chủ truyền cho, ẩn chứa bên trong nguyên lý thuộc tính công kích cơ bản của ngũ hành, thần diệu vô cùng. Lấy thực lực là Sơ Linh Võ Cảnh của Tần Vô Song khẳng định là không thể nào đỡ được đao này.
- Chậc chậc, cho dù thua, Tần Vô Song sau trận chiến này cũng đủ để nổi danh thiên hạ. Trong Đế quốc Đại La, làm gì có kẻ trẻ tuổi nào có thể giống như Tần Vô Song, lấy thế hắc mã, có thể làm trọng thương đến truyền nhân mạnh nhất của Tinh La Điện, khiến hắn phải sử dụng tuyệt kỹ cuối cùng?
Những kẻ đang xem dưới chiến đài, mỗi kẻ đều khí huyết cuồn cuộn. Nhất là vài tên Võ đồng đến từ Bách Việt Quốc, máu lại sôi sục, hận là không thể đem toàn bộ năng lượng của mình đem tập trung toàn bộ trên người Tần Vô Song, trợ giúp Tần Vô Song chiến thắng trận này.
Bọn họ rất hi vọng Tần Vô Song có thể thắng.
Nếu Tần Vô Song có thể đỡ một đao này, vậy không cần tranh luận, hắn sẽ trở thành ngôi sao sáng chói trong trận bài danh của các Đệ tử Trung tâm. Bất luận kẻ nào cũng không có cách nào có thể cướp được ánh hào quang của hắn, cũng không thể cướp đi ánh sáng rực rỡ chói lòa của hắn!
Tâm tình của Tần Vô Song hoàn toàn không bị bất cứ một nhân tố nào bên ngoài ảnh hưởng, tâm hắn như nước. Hắn rõ ràng hơn ai hết, một đao tiếp theo này, là một đao mạnh nhất của Vi Dực, khẳng định là thủ đoạn cuối cùng của hắn rồi.
Nhưng mà, Tần Vô Song cũng thật bình tĩnh, hắn cũng rõ ràng hơn ai hết. Mặc kệ đao này có nghịch thiên bao nhiêu, Tần Vô Song hắn căn bản không hề sợ. Bởi vì trong quá trình thân thể đang hồi phục nhanh chóng, Tần Vô Song rõ ràng cảm thấy có một luồng khí tức cực đại bên trong khí hải đang phun trào, phát sinh biến hóa nhanh chóng.
Loại biến hóa này vô cùng thần diệu, vô cùng huyền bí, giống như cảm giác thay da đổi thịt ở trong cái sơn động tại Đại Thương Sơn trước kia. Cảm giác sự tẩy lễ thần kỳ này lại một lần nữa trào dâng lên toàn thân.
Lần trước, Tần Vô Song tỉnh tỉnh mê mê, nhưng lúc này đây, hắn lại mẫn cảm nắm rõ vô cùng, đây là dấu hiệu của đột phá!
Hắn vạn lần không nghĩ tới, trong giờ khắc quan trọng mấu chốt cùng chiến đấu với Vi Dực sư huynh, trong cơ thể hắn thế nhưng lại xuất hiện điềm báo đột phá. Tuy rằng có dấu hiệu đột phá không có nghĩa là sẽ lập tức đột phá nhưng ít ra, Tiên Thiên Trung Linh Võ Cảnh này đã chạm được tới cánh cửa rồi. Nói cách khác, giá trị linh lực dự trữ trong cơ thể hắn đã đạt đến cảnh giới như tích nước tràn đầy rồi.
Cảnh giới như thế này, thực ra tương đương như hai chân đã đạp xuống rảnh giới giữa Trung Linh Võ Cảnh và Sơ Linh Võ Cảnh, một đầu bên này vẫn là Sơ Linh Võ Cảnh, còn một đầu bên kia, đã là Trung Linh Võ Cảnh rồi!
Một sự tự tin lớn mạnh từ trước tới giờ chưa từng có đang trào dâng trong lòng. Tần Vô Song đột nhiên cảm giác được, lực sát thương trong một kích vừa rồi của Vi Dực sư huynh vậy mà đã hoàn toàn được chữa khỏi! Vô cùng thần kỳ!
Trong đầu Tần Vô Song lại quay trở về hồi ức kỳ ngộ gặp được trước kia ở trong cái hang động trên Đại Thương Sơn. Không ngừng thông hiểu được sự việc, thể nghiệm được sự thần kỳ kia, lại một lần nữa trong giờ phút này được kiểm chứng, lần tẩy lễ thần kỳ kia chính là một sự kỳ ngộ vô cùng trọng đại.
- Vi Dực sư huynh, một đao này của ngươi thực xuất không được sao?
Bên trong nụ cười của Tần Vô Song không có bất kỳ một ác ý gì, có thì chỉ có sự thong dong không màng danh lợi, một sự trao đổi điềm tĩnh.
Hắn không muốn Vi Dực xuất đao này là bởi vì hắn đã không còn muốn cùng Vi Dực phân thắng bại nữa. Nói chính xác hơn, hắn không muốn khiến Vi Dực lúc này lại bị bại dưới tay hắn.
Nhưng sự hữu hảo của hắn, Vi Dực nghe tới, lại trở thành một loại biểu hiện nhát gan sợ sệt. Vi Dực trầm giọng nói:
- Tần sư đệ, một đao này, khí thế đã thành, mũi tên đã ở trên dây, không thể không bắn. Một đao này đi ra ngoài, chỉ có hai loại kết quả, ngươi tự mình lựa chọn!
Tần Vô Song không nói gì, chỉ là vẻ mặt an nhiên tự tại, mỉm cười nhẹ.
Vi Dực điềm nhiên nói:
- Kết quả thứ nhất, sự thể hiện cường thế của ngươi sẽ phải phơi thây dưới đao của ta. Loại kết quả thứ hai, ngươi thức thời xuống võ đài, tự nhận thua thì sẽ được bảo toàn tính mạng! Là sinh là tử, là sự lựa chọn cẩn thận trong suy nghĩ của ngươi. Tần sư đệ, ngu huynh xin khuyên ngươi một câu, đừng vì một phút vui vẻ nhất thời mà chậm trễ trong sự lựa chọn sống chết.
Trác Bất Đàn ở xa xa nghe được lặng lẽ thở dài, một đao mang theo ác niệm này của Vi Dực, ông ta chung quy cũng không có ra tay ngăn chặn. Trác Bất Đàn làm một kẻ đứng xem, hiển nhiên nghe ra trong giọng nói của Tần Vô Song có ý niệm muốn hòa hoãn, cũng nghe ra khẩu khí rộng lượng hữu hảo của hắn. Nhưng mà Vi Dực lại không thể lĩnh ngộ được điểm này.
Sự chênh lệch cảnh giới, trong một khắc đây đã rõ ràng xuất hiện. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Cao minh như Trác Bất Đàn sao mà nhìn không ra được sự biến hóa giống như Phượng Hoàng Niết Bàn của Tần Vô Song trong lúc này chứ? Há có thể nhìn không ra thương thế của Tần Vô Song lúc này, đang được khép lại bằng một tốc độ kinh người, trong chớp mắt, giống như sinh long hoạt hổ, hơn nữa lực chiến đấu rõ ràng lại tinh tiến không ít. Tất cả đều nằm trong nhãn pháp của Trác Bất Đàn, nhưng hắn tuyệt đối không đi bóc trần, cũng tuyệt đối không đi ngăn trở. Ở trong lòng hắn sớm đã nhìn thấu sự đấu tranh nội bộ trong Tinh La Điện.
Mà vẻ mặt của Truân Trung Trì cũng ngưng trọng, mặc dù lão thành như hắn, nhưng lúc này cũng không nhịn được tim đang đập thình thình trong lồng ngực, hắn cũng nhìn ra một đao tiếp theo của Vi Dực là đao đem toàn bộ sức lực dồn vào. Tần Vô Song này, là đệ tử quan môn mà hắn đã ký thác niềm hi vọng vô hạn, có thể chống đỡ được không?
Hắn rất muốn kêu ngừng trận đấu, bảo Tần Vô Song từ bỏ. Nhưng mà, khí thế trên Diễn võ đài đã thành, ngoại giới không được quấy nhiễu, đây là tổ huấn của Tinh La Điện.
- Vô Song à Vô Song, thời khắc sinh tử, hi vọng ngươi có thể đưa ra một sự lựa chọn đúng đắn.
Trong lòng Truân Trung Trì đã buông bỏ ý niệm thắng bại. Nếu có thể, hắn hi vọng Tần Vô Song sẽ lập tức từ bỏ. Chiến đấu đến bước này, nhất mạch của Thanh Vân Điện cũng đã không coi là thất bại rồi, cũng đã giống như sự dự liệu trước kia, thắng bại của trận này chỉ là chuyện nhỏ!
Đao thế hình thành, tay trái của Vi Dực nhẹ nhàng nâng lên, thân đao tản mát ra ánh sáng hào quang như ngọc, giống hệt như ánh nắng chiếu rọi, phát ra một trận ánh sáng chói mắt mà vô cùng sắc nhọn. Xuy! Một tiếng xé gió sắc nhọn vang lên.
Ánh sáng trên Thiền Dực Đao đột nhiên bùng phát mãnh liệt, dường như trong lúc đó, quang hoa của toàn bộ thái dương đều ngưng tụ lại trên thân Thiền Dực Đao. Ánh sáng nhoáng lên trong lúc đó, thế nhưng đã đem cả Diễn võ đài bao trùm lên một tầng bạch quang, tất cả những khoảng không mà tầm nhìn có thể nhìn được, đã đao khí thuần khiết mà bá đạo toàn bộ nhét chặt!
Trác Bất Đàn thở dài một tiếng. Một đao này, là một chiêu mà hắn đã truyền cho Vi Dực, Thiên Tuyệt Tam Đao, vận dụng lực tự nhiên, trực tiếp quán chú vào bên trong đao mang, mang theo công kích Kim thuộc tính, lực phá hoại vô cùng to lớn, có thể nói là thôn phệ cả thiên địa, không gì có thể địch nổi!
Nhìn một đao này của Vi Dực xuất ra, hắn liền biết sự lĩnh ngộ của Vi Dực đối với Thiên Tuyệt Tam Đao lại tiến thêm một bậc, không hổ danh thân phận Linh căn Tiên Thiên của hắn. Một đao này, mượn tinh hoa linh lực thái dương, hình thành nên thức thứ nhất Thiên Tuyệt Chi Đao.
Thanh âm như kim chúc nổ tung, chấn động cả hư không, mang theo khí thế không gì có thể địch nổi, hướng Tần Vô Song hùng dũng chém tới.
Một đao cực mạnh, khí thế chấn nhân, rốt cuộc dâng trào mà ra, mang theo khí thế sát ý lãnh liệt xé rách không gian, phảng phất khí tức của nó như muốn đem thân thể Tần Vô Song xé rách ra thành trăm mảnh nhỏ.
Một đao này vừa ra, dưới khán đài đã là một mảnh kinh hãi hoảng sợ, kẻ nào cũng cảm nhận thấy toàn thân bị một trận châm kim. Cách xa như vậy, dư chấn sản sinh từ công kích tự nhiên của Kim thuộc tính khiến cho bọn chúng không thể tránh khỏi phải lùi về sau mấy bước.
Mà giờ phút này, thiên địa cũng dường như trở nên u tối. Tất cả ánh sáng tựa hồ như đều bị một đao kia hấp thu hết, hoàn toàn phóng thích lên trên Diễn võ đài.
Các đệ tử Tinh La Điện đứng vây xem bên ngoài, trong tầm nhìn, chỉ có thể nhìn thấy một đạo quang mang không gì địch nổi đang chiếu rọi trên Diễn võ đài. Toàn bộ Diễn võ đài, ngoại trừ ánh đao, không còn thấy gì khác nữa.
Quá là chấn động, mọi người cũng đều hít một ngụm lãnh khí, ngay cả những kẻ đã bại dưới tay Tần Vô Song, lúc này cũng không thể không vô cùng bái phục. Một đao như vậy, đổi lại là bọn chúng thì sớm đã bị băm vằm thành trăm đoạn rồi.
Tần Vô Song giờ phút này, trên mặt phảng phất như núi cao sừng sững ngàn năm, phảng phất như mặt đất vạn năm không thay đổi, sừng sững bất động, nhưng bên trong cặp mắt của hắn rõ ràng bắn ra một đạo ánh sáng vô cùng tinh nhuệ, dưới hàng ngàn hàng vạn ánh đao, trong luồng ánh sáng vô hạn kia, thấy rõ một đao trí mạng kia, lộ số công kích nhìn thấy rất rõ ràng. Một đao này quả thực có thể nuốt thiên địa, chém giang hà. Nhưng mà, Tần Vô Song lúc này lại dường như rời khỏi tam giới, vượt qua ngũ hành. Bất luận một đao trảm thiên diệt địa này có mạnh mẽ đến thế nào thì bản thân hắn đều có thể siêu nhiên nằm ngoài sự công kích khủng bố kia vậy.
Đột nhiên, Tần Vô Song thân ảnh khẽ vặn vẹo một cái, toàn thân như phát ra một đoàn khí vụ, lập tức thân thể của hắn giống như một trận gió thổi, mơ hồ chợt lóe, lại mơ hồ biến mất trong không trung. Một đao tràn ngập khí thế lúc này mới chém xuống. Leng keng! Tiếng kim loại nổ tung vang lên tê minh, dường như không khí cũng bị chấn động cho tan nát. Nhưng bản thân Tần Vô Song đang đứng ngay dưới một đao này, lại biến mất vô tung vô ảnh. Người đâu rồi? Vi Dực ngẩn ngơ cả người. Một đao sở hướng vô địch này của hắn ngập trời mà đến, bản thân hắn cũng không thể đoán trước được uy lực của nó, cũng không có cách nào có thể nhìn rõ cục diện bên dưới. Thậm chí ngay cả việc Tần Vô Song làm cách nào mà biến đi, biến đi hướng nào hắn cũng mơ hồ chẳng biết! Người đi đâu rồi?
Liền vào lúc này, một thanh âm lạnh lùng, trong nháy mắt ánh sáng vừa thu liễm lại, đã vang lên bên phải của Vi Dực:
- Vi Dực sư huynh, một đao này quả thật rất bá đạo, nhưng cũng chỉ vỏn vẹn có thế thôi sao?
Thanh âm này vừa ra, toàn thân Vi Dực như nhất thời chấn động, phảng phất như điện giật, ngây ra như phỗng. Sao có thể như thế được? Sao có thể như thế?
Một đao này, lúc đầu hắn nghĩ có hai loại khả năng, một là Tần Vô Song bị chém làm hai mảnh, hai là Tần Vô Song chủ động bỏ cuộc phóng xuống Diễn võ đài. Nhưng mà, thanh âm của Tần Vô Song lại lạnh nhạt như thế, hiển nhiên cùng với hai loại kết quả mà hắn tưởng tượng không có chút quan hệ gì. Như vậy, câu nói hào hùng lúc trước của hắn, đã quyết định kết quả của hắn trong trận chiến này, chung quy cũng kết thúc trong bi kịch. Hắn bại rồi!

Khí Trùng Tinh Hà - Chương #236


Báo Lỗi Truyện
Chương 236/1046