Chương 231: Tứ cường xuất hiện


Tần Vô Song đột nhiên ngộ đạo, một phút lơ đãng, trong lòng lại tự nhiên lĩnh hội được cảnh giới thần diệu nhất tâm nhị dụng. Lập tức hắn tâm vô tạp niệm, hai tay phóng ra, một tay huy động Tử Dương Kiếm, một tay sử dụng Thiên Mạch Ngưng Kình Kiếm, hai đường kiếm khí bất đồng, lập tức tấn công khiến cho Triệu Mục Chi không có lấy một cơ hội để thở.
Hắn dùng chiêu số công kích không giống nhau như vậy, tương đương như lấy hai địch một, dưới tình huống này, dù cho thực lực của Triệu Mục Chi có cường hãn đến đâu thì cũng căn bản không thể nào chống đỡ. Ngăn bên trái thì không chống được bên phải, ứng phó bên phải thì không thể nào chống được bên trái, đỡ được đằng này thì hỏng đằng kia, khổ sở vô cùng.
Tần Vô Song thấy rất rõ ràng mọi thứ, tay trái Thiếu Thương Kiếm lao ra, phun ra một đạo khí tức linh lực, tựa như bầu trời xẹt qua một đạo cầu vồng tuyệt đẹp. Xuy một tiếng, bắn tới trên cánh tay của Triệu Mục Chi. Loảng xoảng một tiếng, Triệu Mục Chi tay không kềm được, bất chợt buông tay, cặp phán quan bút rơi xuống mặt đất.
Binh khí rơi xuống, giống như mãnh hổ bị nhổ hết nanh vuốt, khuôn mặt tuấn tú của Triệu Mục Chi nhất thời tái mét, cắt không ra giọt máu, bay nhanh ra hướng sau lao đi, thật giống như một đầu sói hoang bị thương, biểu hiện nhất thời mang theo cảm xúc phẫn nộ, hung ác, ác độc.
Tần Vô Song công kích quái dị như vậy, hắn quả thực là chưa từng thấy bao giờ.
Cường giả quyết đấu, một bên bị thương thì có thể nói thế cục cuộc chiến đã được định đoạt. Tần Vô Song cũng không tiếp tục đánh tới nữa, mà nắm chặt thanh kiếm trong tay, đứng đó ngưng trọng, chăm chú nhìn mọi cử chỉ của Triệu Mục Chi.
Chỉ cần Triệu Mục Cho có một chút biểu hiện tiến tới thì hắn sẽ không do dự mà nắm thanh kiếm công kích vào những bộ phận hiểm yếu nhất của Triệu Mục Chi.
- Triệu sư huynh, nếu ngươi không muốn ta tiếp tục công kích ngươi nữa, thì tốt nhất không cần phải đong đưa cánh tay áo như vậy đâu. Ta biết trong đó nhất định có quỷ kế. Tiểu đệ không nhất định có thể phòng ngự được trò gian xảo đó nhưng trước khi ngươi động thủ thì kiếm khí của ta sẽ đánh ngươi trước.
Triệu Mục Chi vốn là có chút tâm lý may mắn, muốn dùng thứ ở trong tay áo để chuyển bại thành thắng. Lúc này nghe Tần Vô Song bóc trần ra như vậy thì trong lòng đột nhiên như chìm sâu vào đáy biển.
Trên đài, Tam Điện chủ không che giấu được thấp giọng mắng:
- Đây là nhân vật yêu nghiệt nào, chiêu số lại quái dị đến như vậy? Tần Vô Song này thật sự là tới từ Bách Việt Quốc sao?
Sự oán giận này khiến cho những kẻ khác cũng không có lời gì để nói. Thẳng thắn mà nói, năm vị Điện chủ không có một chút cảm giác rằng Bách Việt Quốc có phong thủy tốt, mà lại có khả năng sản sinh ra một thiên tài tuyệt thế như Tần Vô Song đây?
Nhưng sự thật lại đúng là như vậy. Tần Vô Song là Quán quân trong cuộc thi Thí luyện Võ đồng tới từ Bách Việt Quốc. Sự thật nữa chính là, Tần Vô Song là một con hắc mã, lại tiếp tục phóng thẳng tới.
Mà cái gã được xưng là "Hắc mã sát thủ", Triệu Mục Chi vốn là đệ tử hạt giống xếp vị trí thứ ba năm rồi, thì vô tình đã bị đào thải ra khỏi Tứ cường, chỉ có thể đi tranh đoạt ở vị trí thứ năm mà thôi.
Trong lúc Triệu Mục Chi nhịn đau trên võ đài, ba vị Điện chủ cũng đã âm thầm buồn bực tột đỉnh, mà Truân Trung Trì trong lòng lại mừng như điên.
Tứ cường, Tần Vô Song xuất hiện trong Tứ cường! Tất cả mọi chuyện này, khiến Truân Trung Trì khoái trí vô cùng. Thanh Vân Điện nhất mạch, rốt cục cũng xuất hiện một thiên tài.
- Nếu Phù nhi chiến thắng Đặng Bá Hổ, thì nhất mạch của Thanh Vân Điện chúng ta đã độc chiếm hai trong bốn ghế Tứ cường. Thành tích này, cho dù là nhất mạch Đại Điện chủ cũng rất ít khi từng có. Đặng Bá Hổ tuy rằng thực lực của hắn chiến thắng Lữ Đằng nhưng so với thực lực của Phù Nhi thì vẫn còn sự chênh lệch không nhỏ.
Truân Trung Trì nghĩ như vậy, ánh mắt không đừng được bất giác hướng nhìn về phía Chu Phù ở bên Diễn võ đài.
Đặng Bá Hổ hiển nhiên đã bị Chu Phù kiểm soát và khống chế. Chu Phù trong tay múa may một dải hồng lăng, giống như một đầu xích long quay cuồng, chiêu số kỳ dị không nói hết, công kích đánh ra là vừa cương vừa nhu, vô cùng lợi hại.
Đặng Bá Hổ chiến thắng Lữ Đằng, tự nghĩ ít nhiều cũng có thực lực đấu một trận chiến với Chu Phù, may mắn thì còn có thể thủ thắng được. Nhưng hắn cuối cùng lại phát hiện bản thân có chút quá lạc quan. Dưới sự công kích của Chu Phù, sự chênh lệch thực lực giữa hai người không ngừng bị kéo dài vô hạn.
Chu Phù công kích thật giống như một đóa hoa, với dải hồng lăng trong tay, đem cả hai cùng hòa quyện trên võ đài thành một rặng mây đỏ, ở sâu trong rặng mây đỏ này, mỗi một đạo công kích cũng đều làm cho Đặng Bá Hổ cảm thấy vô cùng khổ sở, chật vật.
Bất luận Đặng Bá Hổ có gây sức ép thế nào, trước sau cũng không thể nào thoát ra khỏi dải hồng lăng đang quấn bện, càng vòng càng nhanh, cuối cùng bị lạc trong rặng mây đỏ đó, bị Chu Phù chém đến một cái giữa ngực, bất đắc dĩ nhận thua.
Cuộc chiến vào Tứ cường rốt cục cũng hạ màn.
Một Tứ cường mới xuất hiện, Vi Dực chiến thắng đồng môn Hoàng Triêu Dương, tự nhiên là điều tất nhiên, không gì ngoài dự đoán. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Đệ tử Trung tâm giỏi nhất của nhất mạch Ngũ Điện chủ là Miêu Trung Hiệp cùng Nhị đệ tử nhất mạch của Đại Điện chủ là Lục Thiếu Nam trong lúc đó vẫn chiến đấu, cuối cùng vẫn là kết quả của năm ngoái, Miêu Trung Hiệp vẫn là cao hơn một chiêu, có được vị trí trong Tứ cường.
Ngũ Điện chủ vô cùng vui tươi hớn hở, nói:
- Đại đệ tử này của ta, vòng tiếp theo bất luận là gặp ai thì cũng nhất định là sẽ đạt được phong quang vô cùng.
Hắn cũng biết thực lực của Miêu Trung Hiệp, ở cả thế hệ trẻ tuổi này, thì Miêu Trung Hiệp cũng không thể nào xếp được trong Tứ cường. Lần này có thể lên được vị trí này, hoàn toàn cũng là nhờ vào vận may, khiến cho hắn vô cùng hài lòng.
Lời này của hắn tự nhiên sớm tới đã bị Tam Điện chủ và Tứ Điện chủ khinh thường. Môn đồ cực mạnh của bọn họ đều bị hai kẻ quái dị của nhất mạch Nhị Điện chủ làm đào thải, nếu không thì vị trí trong Tứ cường sao lại có thể rơi vào tay Miêu Trung Hiệp được.
Nhưng quy củ là như vậy, trận bài danh thi đấu luôn luôn có những vận may. Bọn họ cũng chỉ biết đốc thúc đệ tử cố gắng tranh đoạt hạng thứ năm. Tuy rằng hạng thứ năm với hạng thứ tám thì cũng chẳng có gì khác biệt nhưng dù sao hạng thứ năm cũng là một khái niệm hoàn toàn khác. Năm hạng đầu, còn có thể cam đoan cục diện của năm vị Điện chủ. Rơi xuống hạng thứ sáu, sự cân bằng vốn có giữ năm vị Điện chủ cũng theo đó mà rơi theo.
Vui sướng nhất vẫn là Truân Trung Trì, chiến đấu đến giai đoạn này, tuy rằng còn có hai trận thi đấu bài danh nữa nhưng trên cơ bản là đã có thể xác định được vị trí.
Nếu không xảy ra điều ngoài ý muốn, thì đệ nhất Quán quân thuộc về Vi Dực. Mà hạng thứ hai và hạng thứ ba thì không hề nghi vấn gì, khẳng định sẽ phải thuộc về hai đệ tử của Thanh Vân Điện.
Còn về Miêu Trung Hiệp, thực lực của hắn thậm chí còn không bằng Triệu Mục Chi với Đặng Bá Hổ, tự nhiên trong Tứ cường cũng chỉ có thể ở vị trí thứ tư.
Hiện tại điều nghi vấn duy nhất đó là, hai đệ tử của Thanh Vân Điện, kẻ nào có thể xếp vị trí thứ hai, kẻ nào xếp vị trí thứ ba. Vòng tiếp theo, nếu đệ tử nhất mạch Thanh Vân Điện đụng tới Vi Dực thì sẽ đánh nhau ra sao? Đây cũng là sự nghi vấn duy nhất còn tồn tại đến giờ của trận bài danh lần này.
Không hề nghi vấn, nổi bật nhất trong trận thi đấu bài danh năm nay chính là xuất hiện của con hắc mã Tần Vô Song. Hắn đã thành công tiến vào Tứ cường. Chỉ cần tiếp tục thắng được ở trận chiến đấu tiếp, liền lập tức tiến vào Tam cường.
Một khi hắn có thể thắng được Triệu Mục Chi, lẽ nào hắn lại không đối phó được Miêu Trung Hiệp?
Bởi vậy tất cả mọi người đều thấy, vị trí thứ ba này của Tần Vô Song là không thể thoát khỏi tay hắn.
Đây là sự ghi chép trước giờ chưa từng có trong lịch sử. Năm đầu tiên Đệ tử Cao cấp tiến nhập vào Đệ tử Trung tâm, trong trận thi đấu bài danh lại liền lập tức tiến vào Tam cường.
Tần Vô Song lúc này cơ hồ trở thành thần tượng của các đệ tử đến từ các nước Công quốc, trở thành tấm gương phấn đấu của mọi người, đương nhiên ngoại trừ Đại Ngô Quốc. Mà các trận đấu xếp hạng từ hạng chín đến hạng mười sáu cũng đã kết thúc vòng đấu.
Đệ tử Lữ Đằng và Giản Duệ của nhất mạch Thanh Vân Điện cũng đã có những bước tiến đột phá, tiến vào cấp bậc từ hạng chín đến hạng thứ mười hai. Vòng tiếp theo tiếp tục khiêu chiến với hạng danh và hạng mười! Có thể nói trận thi đấu lần này, toàn Thanh Vân Điện có được khí thế toàn thắng. Truân Trung Trì tự nhiên là hưng phấn vô cùng.
Đêm đó, Truân Trung Trì triệu tập tất cả Đệ tử Trung tâm ở Thanh Vân Điện để ăn mừng. Trong bữa tiệc, tất cả các đệ tử đều hướng Truân Trung Trì kính rượu, cảm tạ sự dạy dỗ của sư phụ.
Truân Trung Trì cũng là vô cùng sảng khoái, rượu đến chén là cạn, hoàn toàn cùng đệ tử vui vẻ. Quá ba tuần rượu, Truân Trung Trì đột nhiên nói:
- Lão Nhị cũng Lão Tam, hai kẻ các ngươi, cạnh tranh vị trí thứ chín và thứ mười, trước mắt thì cũng không có đối thủ mạnh mẽ nào. Hồng Lệ dù rằng lợi hại nhưng hắn đã bị Vô Song làm cho bị thương trong trận lần trước, khẳng định sẽ không hơn được Lão Nhị.
Lữ Đằng tỏ thái độ nói:
- Sư phụ, đệ tử tất nhiên sẽ dốc toàn lực ra đối phó, tranh thủ giữ vị trí thứ chín!
Tam đệ tử Giản Duệ cũng tự nhiên không thua kém:
- Đệ tử cũng đem toàn lực ứng phó, tranh thủ hội cùng Nhị sư huynh thành hạng chín, hạng mười.
Truân Trung Trì ha hả cười to:
- Nếu là các ngươi đều có thể thăng cấp vào mười hạng đầu thì Thanh Vân Điện chúng ta lần này cũng thật nổi bật. Bốn trên mười người, lịch sử chưa từng có!
Trong khẩu khí của Truân Trung Trì, không thể dấu được một tia sung sướng. Lập tức quay đầu nói với Tần Vô Song và Chu Phù:
- Phù nhi với Vô Song trong vòng tiếp theo rất có thể sẽ cùng Vi Dực quyết đấu, ta muốn hỏi các ngươi, nếu là đụng độ với Vi Dực, các ngươi sẽ đối đãi như thế nào?
Chu Phù trầm tư một lát, bất đắc dĩ thở dài:
- Phù nhi tự nghĩ, so với Vi Dực sư huynh cũng còn một đoạn chênh lệch, chỉ sợ không thể địch nổi. Đối đãi như thế nào, xin sư phụ chỉ dạy.
Theo như ẩn ý của Chu Phù, nàng nhiều nhất cũng chỉ có thể đấu với Vi Dực một lúc, xác minh một chút thực lực của mình so với Vi Dực có bao nhiêu phần chênh lệch, tuyệt đối sẽ không liều chết đối đầu. Truân Trung Trì khẽ gật đầu, ánh mắt lại hướng nhìn về phía Tần Vô Song, chờ hắn đáp lại.

Khí Trùng Tinh Hà - Chương #231


Báo Lỗi Truyện
Chương 231/1046