Chương 112: Tiên Thiên chi uy


Võ Thánh đại nhân mắt không rời khỏi Tần Vô Song như đang cố đoán xem rốt cuộc hắn đang nghĩ gì trong đầu.
- Vô Song Hầu, trong lòng ngươi nghĩ thế nào thì cứ nói ra thế ấy.
Võ Thánh đại nhân mỉm cười nói. Bản thân ông cũng biết chuyện này là quá đột ngột đối với một thiếu niên nên tâm trạng phức tạp cũng là chuyện bình thường.
Tần Vô Song hít một hơi thật sâu, hắn quyết định tạm thời không nghĩ về vấn đề này mà sẽ giải quyết những thắc mắc về phương diện tu hành võ đạo trước.
Tần Vô Song ngẩng đầu, thái độ vô cùng nghiêm túc:
- Võ Thánh đại nhân, vãn bối muốn hỏi có phải Võ Thánh đại nhân ngài đã bước vào cảnh giới Linh Võ rồi không, và cảnh giới Linh Võ được phân chia như thế nào?
Võ Thánh đại nhân nở một nụ cười hài lòng. Ông biết thế nào Tần Vô Song cũng hỏi câu hỏi này. Nên ông ta liền trả lời ngay lập tức, không chút do dự:
- Nếu như ta không vào được cảnh giới Tiên Thiên Linh Võ thì làm sao chưởng quản được Võ Thánh Sơn? Còn chuyện cảnh giới Linh Võ được phân chia như thế nào trước tiên ta muốn quay lại hỏi ngươi một câu hỏi, ngươi có biết cảnh giới Linh Võ và cảnh giới Chân Võ khác nhau ở chỗ nào không?
Trước đây Tần Vô Song có nghe Đại Tôn giả nói qua loa về điều này nhưng hắn không hiểu nhiều cho lắm.
- Đại Tôn giả từng nói, muốn vượt qua được Chân Võ Cảnh, đạt đến thành tựu Tiên Thiên thì quan trọng nhất là phải hiểu rõ được một chữ Đạo. Hay nói cách khác, phải lĩnh ngộ được thế nào là Đạo. Có lẽ sự khác biệt giữa hai khái niệm này đều nằm ở chữ Đạo đó chăng?
- Thế, Đạo là gì?
Võ Thánh hỏi tiếp:
- Cứ trả lời theo cách hiểu của ngươi!
Tần Vô Song im lặng suy nghĩ một lát, nếu như để nói về Đạo của tu luyện võ đạo thì quả thật hắn chẳng biết phải diễn đạt thế nào cho rõ. Nhưng kiếp trước hắn cũng có đọc qua về văn hóa Đạo gia. Hắn chậm rãi nói:
- Đạo vốn dĩ không phải là Đạo. Nếu chỉ dựa vào ngôn ngữ con người thì không thể miêu tả chính xác được Đạo là gì. Nhưng thiên hành hữu đạo, sự vận hành của vạn vật trên thế gian này đều có Đạo. Cho nên Đạo có thể hiểu nôm na là căn nguyên, là quy luật vận hành của vạn vật trong vũ trụ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Võ Thánh đại nhân kinh ngạc nhìn người thiếu niên trước mặt.
Không thể nói là câu trả lời của Tần Vô Song không khiến ông hài lòng, mà Võ Thánh đại nhân không thể ngờ được là Tần Vô Song lại đưa ra một câu trả lời như thế này. Phải nói là câu trả lời của Tần Vô Song xét về đạo lý trên phương diện vĩ mô thì thậm chí ngay cả một Võ Thánh đại nhân như ông cũng không thể nghĩ tới. Vậy mà một con cháu quý tộc hạ phẩm sống ở nông thôn lại nói ra được cái đạo lý này? Không lẽ hắn chính là "yêu nghiệt" mà mọi người thường nhắc tới?
- Võ Thánh đại nhân, vãn bối chỉ nói những gì mình suy nghĩ, có phải đã lạc đề không ạ?
Tần Vô Song thấy nét mặt Võ Thánh đại nhân có vẻ kỳ lạ, không nén nổi tò mò, hỏi.
Võ Thánh đại nhân xúc động lắc đầu, nhìn Tần Vô Song hồi lâu rồi mới thở dài nói:
- Không lạc đề, hoàn toàn không lạc đề. Ngươi nói đúng lắm. Ý nghĩa sâu xa nhất của Đạo chính là đạo lý này. Còn gì muốn nói nữa không? Vô Song Hầu, ngươi thật sự khiến lão phu ngạc nhiên đấy.
Trước mặt Võ Thánh đại nhân, Tần Vô Song cũng không dám huênh hoang, chỉ khiêm tốn nói:
- Điều mà vãn bối nói chỉ là Đạo trên đại nghĩa vĩ mô, còn Đạo cụ thể của Linh Võ, vãn bối thực sự không hiểu.
Võ Thánh khoát tay:
- Không sao, đạo lý lớn còn hiểu, đạo lý nhỏ làm sao mà không thông được. Vô Song Hầu, để ta nói cho ngươi hay, cảnh giới Chân Võ Cảnh luyện khí kình là chính. Bất luận ngươi là Chân Võ Cảnh đỉnh phong hay nội kình đỉnh phong ngươi chỉ có thể dựa vào việc khống chế sức mạnh cơ bắp để tấn công đối phương. Còn Tiên Thiên, sao được gọi là Tiên Thiên? Chính là việc mượn sức mạnh tự nhiên của trời đất, lấy thân thể làm trung gian để tạo ra một sức mạnh cường hãn hơn gấp chục lần, trăm lần hay thậm chí gấp ngàn lần sức mạnh của Chân Võ Cảnh. Ngươi đừng nhìn một Chân Võ Cảnh cường giả thế tục hô phong hoán vũ mà tưởng là mạnh, chỉ cần gặp phải Linh Võ cường giả, đụng một ngón tay là có thể biến một Chân Võ Cảnh Cửu đẳng thành cát bụi ngay.
Mạnh gấp chục lần, trăm lần, ngàn lần sao?
Tần Vô Song đúng là biết giữa Hậu Thiên và Tiên Thiên nhất định phải có một khoảng cách rất lớn. Nhưng không thể nào nghĩ được khoảng cách đó lại lớn đến vậy.
Bản thân hắn bây giờ là Chân Võ Cảnh Cửu đẳng, nếu như tấn công hết sức, uy lực chắc chắn không nhỏ. Nếu trên cơ sở này mà tăng lên gấp chục lần, trăm lần, ngàn lần thì không biết sẽ là khái niệm gì?
- Vô Song Hầu có phải đang nghĩ là lời của lão phu đã hơi quá rồi không?
Võ Thánh đại nhân đột nhiên đứng dậy, chỉ vào chiếc ghế đá mà ông mới ngồi.
- Nếu như để Vô Song Hầu ra tay, thì ngoài phạm vi mười thước, Vô Song Hầu có thể đánh vỡ chiếc ghế đá này không?
- Mười thước?
Tần Vô Song len lén chùi mồ hôi. Nếu như phải vận hết nội lực trong người thì hắn vẫn có thể tấn công từ xa, nhưng nhiều nhất cũng chỉ là ba thước. Còn nếu muốn hình thành một lực sát thương cực lớn thì phải giải phóng nội kình bằng chưởng lực thì uy lực lúc đó mới mạnh được. Còn nếu ngoài mười thước, chưởng lực của Tần Vô Song cùng lắm chỉ có thể làm xê dịch được chiếc ghế đó thôi, đừng nói gì đến chuyện đánh vỡ nó.
Võ Thánh đại nhân khẽ mỉm cười, bước mười bước, mỗi bước chừng một thước.
Ước chừng đã ngoài mười thước, lúc đó ông mới dừng lại, quay đầu, năm ngón tay đột ngột nắm chặt lại, một vệt sáng màu xanh nhảy nhót trên lòng bàn tay Võ Thánh đại nhân như một con ma tinh nghịch vậy.
Đột nhiên, Võ Thánh đại nhân giơ cao cánh tay rồi đánh mạnh về phía chiếc ghế đá. Tần Vô Song chỉ kịp thấy một ánh sáng xanh lóe lên trước mắt.
Rầm!
Một âm thanh gọn ghẽ vang lên ngay sau đó, chiếc ghế đá biến mất khỏi tầm mắt mà thay vào đó là một đống đá vụn ngổn ngang trên mặt đất. Không một mảnh nào lớn hơn đầu ngón tay, tất cả đều nát như bụi.
Tần Vô Song hít một hơi thật sâu, không tin vào những gì vừa diễn ra trước mắt. Đây chính là uy lực của Tiên Thiên sao?
Thử nghĩ xem, nếu như chiêu vừa rồi của Võ Thánh đại nhân không phải là đánh vào chiếc ghế đá, mà là Tần Vô Song thì kết quả ra sao chắc không cần phải nghĩ.
Tiên Thiên, Linh Võ…
Tần Vô Song cứ lẩm nhẩm mãi cái khái niệm này, trong lòng chợt trào lên một cảm giác mà từ trước đến giờ chưa bao giờ có.
- Vô Song Hầu, đây là ta mới chỉ dùng ba phần sức mạnh thôi đấy.
Câu nói này của Võ Thánh đại nhân càng khiến Tần Vô Song trợn tròn mắt ngạc nhiên. Mới chỉ có ba phần sức mạnh mà đã đáng sợ đến vậy? Nếu có sức mạnh này thì mười Chân Võ Cảnh Cửu đẳng có tấn công cùng một lúc cũng chỉ có một kết cục duy nhất là cái chết mà thôi.
Tiên Thiên và Hậu Thiên đúng là khác nhau một trời một vực!
Võ Thánh đại nhân ung dung bước lại:
- Vô Song Hầu, ngươi thiên tư vô thượng, thực lực xuất chúng. Theo lão phu thấy thì chuyện tiến vào cảnh giới Tiên Thiên chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Chỉ đáng tiếc những người xuất thân từ Công quốc như chúng ta bản thân vốn không có Linh căn. Muốn vào cảnh giới Tiên Thiên thì bắt buộc phải đi qua Trùng quan.
Tần Vô Song không kìm được hỏi:
- Sớm đã nghe Đại Tôn giả sư nói trên thế giới này có người vừa sinh ra đã có Linh căn Tiên Thiên? Không biết là những thiên tài Tiên Thiên ấy, Đại lục Thiên Huyền có được bao nhiêu người?
Sắc mặt Võ Thánh đại nhân hơi chùng lại, một lúc lâu sâu mới lắc đầu mỉm cười buồn bã:
- Câu hỏi này của ngươi lão phu không thể trả lời được. Cụ thể Đại lục Thiên Huyền rộng chừng nào, có bao nhiêu cường nhân… nếu đứng ở vị trí của lão phu có lẽ chỉ nhìn thấy được một phần rất nhỏ.
Tần Vô Song vô cùng ngạc nhiên:
- Nếu nói như vậy, những người mới sinh ra đã ngậm chìa khóa vàng trong miệng cũng không phải là số ít?
Võ Thánh đại nhân gật đầu miễn cưỡng:
- E là như vậy!
Nhưng ông đã ngay lập tức thay đổi chủ đề:
- Nhưng những người mới sinh ra đã ngậm chìa khóa vàng trong miệng không nhất định là xuất sắc hơn những Hậu Thiên vượt vào được Tiên Thiên. Mỗi người đều có tạo hóa độc đáo của riêng mình. Tạo hóa vô cùng thần kỳ, theo như ta được biết thì ở Đại lục Thiên Huyền có không ít cường giả, họ đều là những Hậu Thiên dựa vào nỗ lực bản thân mà vượt qua được cánh cửa Tiên Thiên, bây giờ đều đã bỏ xa đám người sinh ra đã ngậm chìa khóa vàng trong miệng. Nói đi nói lại, vẫn là hai chữ: "Thiên đạo". Đương nhiên, không phải cứ nỗ lực là có thể giành được Thiên đạo. Tu hành võ đạo cũng phải xem tạo hóa, phúc duyên, vận số của mỗi người. Nỗ lực có thể tạo ra cường giả nhưng để vĩnh viễn là cường giả không ai đánh bại được thì phải là người chăm chỉ và nỗ lực nhất.
- Võ Thánh đại nhân, nói như vậy những người xuất thân từ Võ đồng hầu như đều không có Linh căn Tiên Thiên sao?
- Lão phu gần như có thể khẳng định là không một ai có Linh căn. Ở một nơi như Bách Việt Quốc, sinh ra mà đã có Linh căn, tỷ lệ xem ra hơi ít. Bởi vì ở quốc gia này không hề có linh khí để nuôi dưỡng Linh căn. Chỉ có những Đế quốc cấp cao thì tỷ lệ mới cao hơn một chút, nhưng có cao hơn cũng ở một mức độ nhất định. Linh căn Tiên Thiên không thể nhiều như con chó con mèo được. Bách Việt Quốc chúng ta trăm năm may ra mới có một Linh căn Tiên Thiên, còn những Đế quốc lớn thì ba đến năm năm sẽ có một người, thậm chí một năm sẽ sinh ra vài người. Đây là chuyện không thể mang ra so sánh được. Trong Đại lục Thiên Huyền, Bách Việt Quốc chúng ta bản thân chỉ là quốc gia cấp thấp thôi. Đây là sự thật mà chúng ta buộc phải thừa nhận, chuyện sinh ra ở đâu, chẳng ai có thể thay đổi được.
Vào cảnh giới Tiên Thiên Linh Võ có hai con đường. Một là Linh căn Tiên Thiên, hai là Trùng quan thành công để tiến vào cảnh giới Tiên Thiên. Nói cho cùng ông trời vẫn còn công bằng chán, cơ hội mọi người đều có, kẻ sinh ra đã ngậm chìa khóa vàng trong miệng thì có làm sao?
Kiếp trước có một câu rất tục nhưng cũng rất có đạo lý. Trước tiên đừng tính xem có béo hay không, mà hãy nghĩ đến chuyện càng béo thì càng khó lọt lỗ.
Tần Vô Song đã sống cả hai kiếp, cái hắn có nhiều nhất chính là chí khí, là cái tinh thần ngạo nghễ không sợ trời, không sợ đất, không chịu thua, không thỏa hiệp.
Võ Thánh đại nhân không phải đã nói ở Đại lục Thiên Huyền có rất nhiều cường giả đều là dựa vào nỗ lực bản thân, từ cảnh giới Hậu Thiên tiến được vào cảnh giới Tiên Thiên Linh Võ, bỏ xa đám người có Linh căn Tiên Thiên sao. Điều này càng khiến Tần Vô Song có thêm dũng khí. Dòng máu nóng trong người lại có dịp sục sôi.
Nhìn sự thay đổi trên nét mặt Tần Vô Song, Võ Thánh đại nhân cũng phần nào cảm nhận được sức mạnh ý chí và tinh thần của hắn. Trong lòng mừng lắm. Ông có thể thấy được trên người chàng trai trẻ này một luồng tinh khí gần như là thần thoại. Đó là một khí chất không thể tìm thấy được ở con cháu Bách Việt Quốc. Bất khuất kiên cường, không thỏa hiệp, không sợ hãi.
- Vô Song Hầu, có thể trong một trăm hai mươi người các ngươi không một ai có Linh căn Tiên Thiên, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là các ngươi không có tư cách nhận Linh duyên. Linh duyên này để chỉ các ngươi có tiềm lực để tu luyện đến Linh Võ hay không, mà đơn thuần hơn là để chỉ Linh căn Tiên Thiên. Vấn đề này ngươi phải làm rõ, không được vì lý do không có Linh căn Tiên Thiên mà tự xem thường mình.
Tần Vô Song cười hớn hở:
- Võ Thánh đại nhân, trong từ điển của Tần Vô Song không bao giờ có bốn chữ tự coi thường mình. Linh căn Tiên Thiên? Vô Song chỉ nghe được một câu "Trước tiên đừng tính xem có béo hay không, mà hãy nghĩ đến chuyện càng béo thì càng khó lọt lỗ, chuyện Hậu Thiên Trùng quan Vô Song hoàn toàn có niềm tin là có thể vượt qua được đám người ngậm khóa vàng trong miệng!
Trong khí phách, trong hào khí đó đang bùng cháy lên ngọn lửa của sự tự tin, của sự kỳ vọng!

Khí Trùng Tinh Hà - Chương #112


Báo Lỗi Truyện
Chương 112/1046