Chương 84: Ta sẽ không đáp ứng



- Aaaa…! Thân ái…Không! Trương lão sư, mau buông tay! Ta không nói nữa là được!

Dương Thiên Lôi nhất thời khoa trương kêu to lên nói.

- Phì! Đại sắc lang, không có cốt khí!

Mộc Tử Vi hung dữ trừng mắt nhìn Dương Thiên Lôi. Nhất là thấy bộ dáng vô cùng thân thiết của Dương Thiên Lôi và Trương Tử Hàm, lại còn gọi "Thân ái!", như là chính mình không tồn tại vậy. Nói thế nào mình cũng danh chính ngôn thuận là nàng dâu nhỏ của hắn.

"Phi! Phi! Phi! Ta mới không cần làm tiểu tức phụ của hắn. Hắn yêu ai, thân thiết với ai, đâu có liên quan gì tới ta?"

Mộc Tử Vi tự an ủi mình như vậy, chỉ là lửa giận trong lòng không hiểu vì sao lại không thể dẹp xuống được.

- Cái này cũng không sai biệt lắm!

Trương Tử Hàm đắc ý nói. Chỉ là khi nói xong, bỗng nhiên ý thức được chuyện gì, nhất thời khuôn mặt đỏ bừng, nhìn thoáng qua ánh mắt đang trừng trừng nhìn mình của Dương Thiên Lệ, vội vàng thấp giọng nói:

- Thiên Lệ tỷ, muội… Muội là lão sư của Tiểu Lôi…

- Ừ! Biết rồi! Tỷ tỷ biết rất rõ, nhưng sau này cứ gọi tỷ là nhị tỷ là được rồi!

Dương Thiên Lệ rất nghiêm túc nói.

Khi đám người Dương Thiên Lôi đi tới đại sảnh tham gia yến hội, người còn chưa nhiều lắm, chia thành từng tốp nhỏ ngồi lưa thưa ở các góc trong phòng khách.

Những đệ tử trẻ tuổi này hầu hết đều là người có tư cách tham gia thí luyện, mà những đại nhân vật uy danh hiển hách như Dương Hồng Toàn, Mộc Thành Sâm, đều là đi đưa lễ.

- Tiểu ma nữ!

Vừa mới bước vào cửa, Dương Thiên Lệ đứng mũi chịu sào liền nghe thấy có người đang vui vẻ gọi ra biệt hiệu của mình. Không cần nhìn Dương Thiên Lệ cũng biết là ai. Dám ở trước mặt mà gọi ra biệt hiệu của nàng, cũng chỉ có hảo tỷ muội "tiểu yêu nữ" cùng nàng xưng danh "Yêu ma nhị nữ" mà thôi.

Một thân ảnh màu tím trong nháy mắt liền đi tới trước mặt mọi người.

- Tiểu yêu nữ, tới rất sớm a. Nhớ tỷ tỷ không?

Dương Thiên Lệ mỉm cười khiêu khích, giống như đại gia khẽ nâng cằm tiểu yêu nữ.

- Nhớ a! Tối hôm qua ngủ ngon lắm hả? Hắc hắc!... Ah! Chào Thiên Lôi đệ, Tử Hàm muội muội!

Tiểu yêu nữ không chút ngượng ngùng, nhìn Dương Thiên Lệ, sau khi nói xong mỉm cười với Dương Thiên Lôi và Trương Tử Hàm.

Khuôn mặt nhỏ nhắn khêu gợi của Dương Thiên Lệ nhất thời đỏ bừng. Nàng đương nhiên biết tiểu yêu nữ đang nói tới các gì. Đó rõ ràng là bí mật ngoại trừ cha mẹ cũng chỉ có nàng, tiểu yêu nữ ở cùng ký túc xá với nàng và Dương Thiên Lôi biết.

- Hương Hương tỷ!

Trương Tử Hàm nhẹ giọng đáp.

Dương Thiên Lôi biểu tình như gặp quỷ nhìn bộ dáng kề vài sát cánh của Dương Thiên Lệ cùng Sở Hương Hương. Hai người này không phải là hoa bách hợp trong truyền thuyết chứ? Mà câu nói kia của Sở Hương Hương cũng đã cho thấy, nàng biết bí mật này của Dương Thiên Lệ.

- Các ngươi quen nhau?

Dương Thiên Lệ hơi kỳ quái hỏi. Truyện Tiên Hiệp

- Đương nhiên quen nhau! Chúng ta tìm chỗ nào đó ngồi đi. May mà các ngươi tới, bằng không đám ruồi nhặng kia thật sự là làm ta tức chết!

Sở Hương Hương nhìn đám thiếu niên vừa vây quanh mình có chút chán ghét nói.

- Có gì không đuổi được? Nói với muội bao nhiêu lần rồi, nếu có con ruồi nào theo ta liền ra sức đánh, đánh đến khi hắn không dám quấn quít bên muội nữa mới thôi, không nhất thiết phải giả bộ cái gì văn nhã. Muội xem tỷ tỷ a… Ai dám lằng nhằng với tỷ? Tử Hàm muội muội cũng nên học đi. Nếu muội mạnh mẽ như tỷ, tiểu tử Lôi gia kia cũng không dám quấn quít lấy muội như vậy. Ừ, còn có Tiểu Vi, muội lớn lên cũng nên làm như vậy đi.

Dương Thiên Lệ bộ dáng như đại tỷ tỷ giáo huấn đám nữ nhân xinh đẹp bên cạnh.

Dương Thiên Lôi im lặng không nói, Dương Thiên Ngạo vẫn như trước vân đạm phong khinh, tựa hồ biết mà không thể trách. Bất quá hai tên gia hỏa này vẫn như tâm linh tương thông mà len lén liếc nhau một cái. Đối với Dương Thiên Ngạo, Dương Thiên Lôi cũng không có ác cảm gì. Hắn không nói nhiều, lúc nào cũng thể hiện một dáng vẻ vô cùng trầm ổn, lòng dạ thâm sâu. Bản tính như vậy cũng tốt, Dương Thiên Lôi cũng không quá để ý. Tuy nhiên, vừa rồi khi Dương Thiên Lệ nổi điên chà đạp Lôi Hoành, Dương Thiên Ngạo tuy rằng không xuất thủ, nhưng trên người hắn vẫn bảo trì tinh thần lực dao động. Dương Thiên Lôi tin rằng, chỉ cần Dương Thiên Lệ có bất kỳ nguy hiểm gì, hắn sẽ không chút do dự mà xuất thủ. Chỉ bằng điểm ấy, đã đủ để Dương Thiên Lôi thừa nhận vị đường huynh này rồi.

- Tiểu tử Lôi gia? Tỷ nói là Lôi Hoành sao?

Đôi mắt dường như có thể nhìn thấu nhân tâm của Sở Hương Hương nhìn thoáng qua Trương Tử Hàm, lại quay đầu hỏi Dương Thiên Lệ.

- Lôi Hoành? Là hắn sao? Đã bị tỷ đánh cho thành đầu heo rồi! Ha ha ha!

Dương Thiên Lệ đắc ý nói.

Không giống với tính cách tùy tiện của Dương Thiên Lệ, Sở Hương Hương vô cùng thân thiết cầm tay Trương Tử Hàm nói:

- Đừng lo lắng! Lôi gia tuy rằng mạnh mẽ, nhưng cũng không dám làm gì Trương gia của muội đâu.

Nghe Sở Hương Hương nói thẳng suy nghĩ trong lòng mình, Trương Tử Hàm ngạc nhiên ngẩng đầu:

- Thực như vậy sao?

- Đương nhiên thật!

Đúng lúc này, Dương Thiên Lôi bỗng nhiên vô cùng chắc chắn nói. Kỳ thực Dương Thiên Lôi đã sớm nhìn ra lo lắng của Trương Tử Hàm, chỉ là ngại cho lòng tự trọng của nàng, hắn không muốn nói ra trước mặt mọi người mà thôi. Hắn cần trực tiếp dùng hành động để chứng minh. Không ngờ Sở Hương Hương vừa mới tới đã nói toạc ra mọi tâm sự của Trương Tử Hàm như vậy.

- Thấy chưa? Tiểu tử thân… Dương Thiên Lôi có thể không quan tâm muội sao? Đương nhiên, tỷ tỷ cũng sẽ như vậy.

Sở Hương Hương mỉm cười, trêu chọc nói. Chỉ là bỗng nhiên nghĩ đến trước đây mình bị Dương Thiên Lôi tập kích bộ ngực, sau lại bị hắn hôn môi, nhất thời đem "thân ái" đổi thành Dương Thiên Lôi, nghiêm túc nói.

- Mọi người đang nói cái gì thế?

Dương Thiên Lệ nghe không hiểu gì cả.

- Ma nữ, tỷ chỉ thích hợp với đấu đá dũng mãnh mà thôi. Loại tư duy cần chỉ số IQ cao thế này tỷ không cần xen vào.

Sở Hương Hương không khách khí nói.

- Yêu nữ đáng chết! Chờ buổi tối trở lại ký túc xá xem tỷ thu thập muội thế nào.

Dương Thiên Lệ tàn bạo nói, cũng thực sự không hỏi thêm gì về chuyện kia nữa.

- Nhưng… Gia gia muội…Đã đáp ứng Lôi gia rồi…

- Đáp ứng cái gì?

Dương Thiên Lôi và Sở Hương Hương đồng thời hỏi.

- Chuyện…Đính hôn giữa muội và … Lôi Hoành.

Thanh âm Trương Tử Hàm như tiếng muỗi kêu, thấp giọng nói, khuôn mặt tuyệt mỹ trở nên đỏ bừng.

- Nàng có đáp ứng không?

Dương Thiên Lôi sớm biết khi Trương gia và Lôi gia bắt tay cùng đến, tất nhiên sớm đã đạt thành hứa hẹn nào đó. Mặc dù sớm đã nghĩ tới chuyện này, nhưng khi nghe chính miệng Trương Tử Hàm nói ra, vẫn khiến hắn vô cùng giận dữ. Một cỗ khí thế cuồng ngạo nhất thời từ trên người hắn phát ra:

- Chỉ cần nàng không muốn, ngay cả Thiên Vương lão tử đã đáp ứng rồi, cũng đừng mơ!

- Ta đương nhiên không muốn, chỉ là gia gia…

- Gia gia nàng muốn hi sinh nàng, thành toàn cho Trương gia?

Dương Thiên Lôi lạnh giọng hỏi, trong lòng đối với gia gia Trương Tử Hàm đã không có bất luận hảo cảm gì.

- Không phải… Gia gia nói, chỉ cần ta có thể trở thành đệ tử Trảm Không Kiếm Phái, Lôi gia sẽ không dám quá phận. Khi đó, sẽ theo ý của ta…

- Ý nàng là nếu như nàng không thể trở thành đệ tử Trảm Không Kiếm Phái, nàng sẽ phải đáp ứng?

Dương Thiên Lôi hỏi tiếp.

- Ta…

Trương Tử Hàm có chút ngạc nhiên nhìn Dương Thiên Lôi giống như là thay đổi thành một người khác. Loại tình huống này nàng không phải không nghĩ tới, chỉ là chính nàng cũng không biết nếu tình huống này xảy ra, mình sẽ đối mặt như thế nào. Tuy nhiên, lúc này nhìn đôi mắt đen láy, thâm thúy, tản ra quang mang khó hiểu của Dương Thiên Lôi, nàng đã biết lựa chọn của mình là gì. Nàng nhìn thẳng Dương Thiên Lôi, vô cùng kiên quyết nói:

- Ta sẽ không đáp ứng!

Nỗi thương tâm vừa trào lên cổ họng Dương Thiên Lôi khi nghe nàng nói như vậy, rốt tục đã lắng dịu xuống. Tuy rằng cho dù Trương Tử Hàm trả lời thế nào, hắn cũng nhất định không thể rời xa nàng, nhưng hắn lại không hi vọng nữ nhân của mình là một người đối mặt với cường quyền liền yếu đuối, nhận mệnh. Đương nhiên, điều này cũng được xây dựng trên cơ sở hiểu biết của Trương Tử Hàm về thân phận hắn. Nếu như hắn không phải người Dương gia mà chỉ là một người bình thường, cho dù Trương Tử Hàm trả lời ngược lại, hắn cũng không chú ý chút nào, dù sao nàng căn bản không thể phản kháng. Vì tồn vong của gia tộc, nàng lựa chọn như vậy không có gì đáng trách. Nhưng hiện tại lại khác, Trương Tử Hàm biết rõ hắn là ai, càng biết rõ thực lực của Dương gia, nếu như còn đưa ra lựa chọn như vậy, chí ít chứng minh hai điểm. Một là, Trương Tử Hàm căn bản không coi hắn là người có thể dựa vào, hai là, Trương Tử Hàm là một loại nữ nhân rất dễ thỏa hiệp.

Hai điểm này, bất luận là điểm nào cũng không phải là điều Dương Thiên Lôi muốn thấy.

Sau khi hai người nhìn nhau tới mấy giây, Dương Thiên Lôi bỗng nhiên lộ ra nụ cười xán lạn, rất vui mừng, cũng rất vô sỉ nói:

- Vậy mới tốt nha! Nàng còn có ta, còn có Dương gia, còn có… Sở gia, có phải không Hương Hương tỷ?

- Đó là đương nhiên!

Mặc dù có chút hiềm nghi bị Dương Thiên Lôi lợi dụng, nhưng Sở Hương Hương cũng không chút phật lòng, rất quyết đoán nói:

- Đợi chúng ta gặp gia gia muội, phụ hoàng chuyện gì cũng đều nghe ta hết.

- Tỷ thực mạnh mẽ. Tuy nhiên, gia gia chúng ta hẳn là cũng sẽ nghe lời chúng ta, phải không? Nhị tỷ? Thiên Ngạo ca?

Dương Thiên Ngạo mỉm cười gật đầu, Dương Thiên Lệ cũng biểu hiện ý đương nhiên.

Nếu đã quyết định nên làm thế nào, mọi người cũng không chịu ngồi yên, trực tiếp nhanh như chớp chuồn ra khỏi phòng khách, nửa canh giờ sau lại làm như không có chuyện gì chạy trở về.



Lại qua nửa canh giờ nữa, phòng khách yến hội đã tập nập người, những lão gia tặng lễ vật cũng đều chạy qua đây.

Đám gia hỏa Lôi Hoành kia cũng theo sau hai lão giả cũng đoàn người đi tới. Người này vừa đến, ánh mắt liền quét khắp nơi, rất nhanh nhìn thấy đám người Dương Thiên Lôi, trong mắt toát lên một tia âm độc, quay sang một lão giả bên cạnh nói:

- Trương gia chủ, Tử Hàm ở bên kia. Người có thể kêu nàng qua đây không?

- Việc này…

Lão giả này chính là gia gia của Trương Tử Hàm, Trương Vân Sơn. Vừa biết chuyện Trương Tử Hàm bỏ qua Lôi Hoành, lão còn có điểm lo lắng, nhưng khi biết người Dương gia, lại khiến lão bình tĩnh hơn nhiều. Hơn nữa, là gia chủ Trương gia, lão đã từng gặp qua không biết bao nhiêu người, lần đầu tiên thấy Lôi Hoành liền biết vì sao nàng không thích hắn. Không cần phải nói, chỉ bằng thái độ nói chuyện của hắn với mình cũng khiến Trương Vân Sơn rất không vừa lòng. Tốt xấu gì Trương Vân Sơn cũng là người đứng đầu một nhà, còn là gia gia của Trương Tử Hàm, nhưng Lôi Hoành không ngờ lại hoàn toàn là một bộ dáng vênh mặt hất hàm sai khiến.

- Sao thế? Người đổi ý rồi sao?

- Đổi ý? Đổi ý cái gì?

Đúng lúc này, Dương Thiên Lôi vốn đã sớm có dự định, dẫn theo đám người Trương Tử Hàm đi tới, nhìn Lôi Hoành khinh thường nói một câu. Sau đó nở một nụ cười nịnh nọt, so với Trương Tử Hàm còn thân thiết hơn, đi tới cạnh Trương Vân Sơn, cúi thấp người trước vẻ mặt ngơ ngác không hiểu ra sao của Trương Vân Sơn, nói:

- Gia gia, ta là Dương Thiên Lôi, là bằng hữu tốt nhất của Trương Tử Hàm. Lão nhân gia người sau này chính là thân gia gia của ta.

"Phụt!"

Những lời Dương Thiên Lôi nói trực tiếp khiến đám người Dương Thiên Lệ, Sở Hương Hương, và Phong Mã Ngưu bật cười, ngay cả Dương Thiên Ngạo cũng nhịn không được cười thành tiếng. Những lời này của hắn cũng quá khôi hài, quá vô sỉ đi. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Trương Tử Hàm đỏ bừng, hận không thể tìm được lỗ nẻ nào mà chui xuống.

- Ngươi là người Dương gia?

Lôi Văn Vũ vốn vẫn đang mặt lạnh không nói gì, đột nhiên hỏi Dương Thiên Lôi.

Đám người Dương Thiên Lệ và Sở Hương Hương lập tức ngưng tiếng cười nói. Bọn họ cảm nhận được một loại uy thế cường đại khiến bọn họ không thể kháng cự.

- Lão là ai?

Dương Thiên Lôi nghiêng đầu, liếc mắt quan sát khuôn mặt vô cảm của lão giả, giống như là quan sát quái vật, khinh thường hỏi, tựa hồ không hề cảm nhận thấy uy thế mà lão giả vừa phóng xuất ra.

Đám người Dương Thiên Lệ, Sở Hương Hương nhất thời có chút kinh ngạc nhìn Dương Thiên Lôi. Bọn họ rất rõ ràng, Dương Thiên Lôi biết người trước mặt là ai. Hơn thế nữa, điều khiến bọn họ khiếp sợ không chỉ bởi khí thế cường đại của người kia, mà còn là thân phận của lão. Đừng nói Dương Thiên Lôi, ngay cả Dương Hồng Toàn cũng phải nhường nhịn ba phần. Lôi Văn Vũ này tuy là quan văn, nhưng văn võ kiêm toàn, hơn nữa tu vi bản thân cũng không phải chuyện đùa, chỉ là hắn thâm tàng bất lộ, không dễ dàng biểu hiện ra mà thôi.

- Lôi Văn Vũ!

Lão giả lạnh giọng nói, từ trên mặt hắn không nhìn ra bất cứ biểu tình gì.

- Không biết! Hẳn là người Lôi gia phải không? Thật giống nhau a, đều là bộ dạng này!

Dương Thiên Lôi nói xong liền trực tiếp nghênh đầu lên, làm một động tác lỗ mũi hướng lên trời, sau đó khôi phục vẻ bình thường, mỉm cười nói:

- Lão nhân gia, xin nhắc ngài một câu, khi bước đi nên cẩn thận một chút. Đi như vậy rất dễ bị vấp ngã đó.

- Làm càn!

Lôi Văn Vũ tuy rằng tâm cơ thâm trầm, vui buồn không lộ ra mặt, nhưng một tiểu nhi ba thước lại dám hỗn láo với mình như thế, khiến hắn nhất thời lửa giận công tâm.

- Làm càn? Tể tướng đại nhân, ngài nói ai làm càn vậy?

Đúng lúc này, một thanh âm sang sảng bỗng nhiên từ phía sau truyền tới. Dương Hồng Toàn, Mộc Thành Sâm, một trái một phải cùng Sở Kinh Hồn đi tới. Người còn chưa đến, Dương Hồng Toàn đã lớn tiếng nói.

Huyền Thiên - Chương #84


Báo Lỗi Truyện
Chương 84/984