Chương 742: Ngu ngốc. (Hạ)



- Ta vốn cho rằng mình đã luyện hóa hoàn toàn, nhưng mà, hắn vừa mới nói, hắn chỉ phối hợp với ta mà thôi...

Kỷ Trùng Tiêu nói ra.

- Được! Một lời đã định!

Không giống như mọi người, Dương Thiên Lôi càng trở nên hưng phấn, ánh mắt bắn ra tinh quang lóng lánh, nói ra.

Bởi vì Dương Thiên Lôi đã khẳng định, thanh thần kiếm này tuyệt đối là tồn tại ngang hàng với Hiên Viên kiếm hồn và thần bí kiếm hồn, nếu không nói, sẽ không quỷ dị như thế, hơn nữa, đều có chung tính tình thối nát. Đương nhiên, Dương Thiên Lôi cũng từ những lời của thần kiếm này mà xác nhận nó có quan hệ với mình. Nếu không, vì sao khi năng lượng thần bí dung nhập vào trong nó, vẫn lưu lại trong đó, vì sao không trở về thân thể của mình.

Hiển nhiên là hắn cố tình gây ra.

- Kỷ gia gia, còn một vấn đề muốn hỏi ngươi, một chiêu cuối cùng ngươi đấu với Tiếu Kiến Nhân, ngươi có cảm giác được không, nhìn pháp lực và thần niệm hùng hồn của hắn, vì sao lúc đó lại có vẻ như không có sức? Tuy một kiếm của ngươi vô cùng cường hãn, nhưng ta cảm giác, ta cảm thấy hắn phải tiếp được vô cùng nhẹ nhàng mới đúng chứ...

Dương Thiên Lôi tiếp tục hỏi.

- Đúng là như vậy, chiêu thứ nhất qua đi, ta biết rõ mình sẽ thất bại, thời điểm ta phát ra chiêu cuối cùng, mục đích của ta lúc đó rất đơn giản... Đó là muốn ngươi càng thêm lý giải về thực lực của hắn, không nghĩ tới đã làm cho hắn bị trọng thương... Chẳng lẽ hắn cố ý?

- Không quá giống.

Dương Thiên Lôi nhíu mày nói ra. Tuy Dương Thiên Lôi không rõ thực lực của Tiếu Kiến Nhân mạnh yếu ra sao, nhưng với nhận thức của Dương Thiên Lôi với loại yêu nghiệt này, lại biết, tính cách của loại người này, quyết không cho phép mình có bất cứ chuyện mất mặt nào xảy ra, đây là điểm chung của tất cả ác nhân.

Nhưng thực lực của Tiếu Kiến Nhân không phải yếu, vì sao lại bị trọng thương?

Dương Thiên Lôi nghĩ mãi không ra. Truyện Tiên Hiệp

...

Khách sạn Tiên Hồn, trong gian phòng Tiếu Kiến Nhân, trong phòng tu luyện.

Lúc này, hắc khí lượn lờ, che kín mỗi một tấc không gian, Tiếu Kiến Nhân khoanh chân ngồi ở giữa, gương mặt rất đáng sợ, giống như cương thi, thân thể run rẩy kịch liệt, rõ ràng đang ở trong trạng thái tu luyện, nhưng hô hấp của hắn dồn dập, nặng nề, giống như tiếng dã thú thở dốc.

Dưới thời không pháp tắc, phải mất đến ba ngày, khói đen mới chui hoàn toàn vào cơ thể, sắc mặt, hô hấp cũng không phục lại bình thường.

- Hô!

Tiếu Kiến Nhân thở dài một hơi, tự nhủ:

- Thực lực Kỷ Trùng Kiền bạo tăng, suýt nữa đã làm bổn tôn tính sai. Khá tốt di vật của lão gia hỏa kia chỉ phối hợp chứ không chính thức hợp nhất với hắn.

Chỉ cần có đều âm thanh này tràn ngập ma khí thao thiên, hiển nhiên, đây hoàn toàn không phải là âm thanh của Tiếu Kiến Nhân.

Hôm nay quyết đấu với Kỷ Trùng Tiêu, hắn đã thắng hiểm, nhưng lại bị trọng thương, không phải do thực lực của hắn, mà là vid đối phó với không gian hỗn độn của Dương Thiên Lôi. Vào lúc này, thực lực của hắn còn chưa tới một phần mười. Bởi vì hắn đã phân ra tám tám sáu mươi bốn đạo phân thân, bài bố trí đại trận ở sáu mươi bốn phương vị trên Vũ Hồn Tinh! Đại trận này dùng để đối phó với Dương Thiên Lôi, đương nhiên không thể bại lộ khi đối phó với Kỷ Trùng Tiêu. Hơn nữa, cũng chỉ có như thế, hắn mới có cảm giác nắm chắc chiến thắng khi đấu với Dương Thiên Lôi.

...

Ba canh giờ qua đi, Dương Thiên Lôi và Tiếu Kiến Nhân trước sau đều tới diễn võ trường.

Trận chiến đỉnh phong sắp sửa bắt đầu.

Ba chữ Mộc chưởng giáo, đã vang vọng khắp diễn võ trường, thậm chí cả Tiên Hồn Thành. Mà Tiếu Kiến Nhân đã sớm bài ra mặt tà ác của mình, trừ Trảm Ma Tông ra, không còn người nào khác. Nhưng mà, thần sắc của Tiếu Kiến Nhân lạnh lùng, giống như không để ý. Lúc này, khí tức của hắn đã khôi phục đến đỉnh phong.

- Cuộc chiến bài danh Ngũ cường, trận đấu cuối cùng, tranh đoạt vị trí quán quân, chính thức bắt đầu! Mời Huyền Thiên Phái chưởng giáo Mộc Dịch Đình, Trảm Ma Tông tông chủ Tiếu Kiến Nhân lên lôi đài.

Âm thanh của Hải Thanh vang lên, trong chốc lát cả diễn võ trường bộc phát ra âm thanh hò hét trợ uy như trời như biển.

- Mộc chưởng giáo, tất thắng! Mộc chưởng giáo, tất thắng!

...

- Hừ, tất thắng sao? Ta sẽ làm cho tất cả các ngươi thất vọng, ta sẽ cho tất cả mọi người nhìn thấy thực lực chân chính của Tiếu Kiến Nhân ta.

Làm cho tất cả tu luyện giả cảm thấy ngoài ý muốn chính là, từ trước đến nay trầm mặc, Tiếu Kiến Nhân giống như bị câm, vào lúc này, lại nói ra lời lẽ âm tàn như thế, âm thanh kia tràn ngập ma khí thao thiên, vang vọng trong phương viên mấy vạn dặm quang diễn võ trường, làm cho ngàn vạn tên tu luyện giả Chân Thần Cảnh, cùng với vô số tu luyện khác nghe thấy rất rõ ràng, chỉ một câu, nhưng làm cho tất cả mọi người cảm thấy sợ hãi, trong nháy mắt, âm thanh hò hét chung quanh diễn võ trường im bặt, tràng diện vô cùng yên tĩnh.

- Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết!

Âm thanh của Tiếu Kiến Nhân từ từ lớn hơn vô số lần, cứ quanh quẩn trong óc của vô số tu luyện giả

- Vị trí minh chủ ta bắt buộc phải có! Kẻ thuận ta, ta sẽ dẫn kẻ đó vượt qua Cửu Thiên Đại Kiếp Nạn, kẻ nghịch ta, ta chính là Cửu Thiên Đại Kiếp Nạn! Ha ha ha...

Tiếu Kiến Nhân lạnh lùng, cuồng ngạo, cười to như ta chính là độc tôn, ngữ khí bế nghễ thiên hạ, khí tức khủng bố coi rẻ chúng sinh, cho dù là cao thủ Thiên giai đại viên mãn, vào lúc này cũng cảm thấy bị chấn nhiếp trong thời gian ngắn, lâm vào ngây ngốc.

- Ngu ngốc!

Đúng lúc này, Dương Thiên Lôi nói ra hai chữ.

Âm thanh không lớn, nhưng giống như một thanh lợi kiếm, trực tiếp cắm vào yết hầu Tiếu Kiến Nhân, làm cho tiếng cười của hắn dừng lại.

Đồng thời, hai chữ này như ẩn chứa một cổ khí tức huyền ảo, giống như một làn gió nhẹ thổi qua óc của mọi người, làm cho mọi người khôi phục thanh tĩnh.

Vào lúc này, không phải tất cả tu luyện giả đang ngây ngốc, mà là khiếp sợ!

Khiếp sợ tu vi của Tiếu Kiến Nhân và Mộc Dịch Đình!

Chiến đấu còn chưa bắt đầu, hai người đã giao phong với nhau!

- Phá ma tiên âm?

Tiếu Kiến Nhân lạnh lùng nhìn Dương Thiên Lôi, trong nội tâm tiếp tục kinh ngạc. Rốt cuộc Mộc Dịch Đình này là người nào? Ngay từ đầu Tiếu Kiến Nhân đã xem Mộc Dịch Đình là đối thủ trọng yếu, hơn nữa lúc tiến hành trận đấu, càng ngày càng khó nhằn. Chẳng lẽ trong một thời gian ngắn mà Chủ Thần Ấn của Dương Thiên Lôi đã trở nên mạnh hơn? Mấu chốt nhất là, trên người của Dương Thiên Lôi, hắn không phát hiện khí tức vốn có của địch nhân. Nói thực, nếu như không phải hắn nhìn thấy Dương Thiên Lôi lĩnh ngộ không gian hỗn độn, trong lòng của Tiếu Kiến Nhân, Dương Thiên Lôi đã không trọng yếu bằng Kỷ Trùng Kiền! Đương nhiên, đây không phải vấn đề thực lực, mà là khí tức!

Huyền Thiên - Chương #742


Báo Lỗi Truyện
Chương 742/984