Chương 727: Một tiếng thét dài.



- Mộc chưởng giáo có thể làm cho gia huynh tỉnh lại, tại hạ đại biểu cả Mạnh gia, vô cùng cảm kích!

Tuy Mạnh Hạ Trảm kinh ngạc, nhưng từ đầu tới cuối Dương Thiên Lôi vẫn tản ra hạo nhiên chính khí, giống như lão thần tiên, chỉ bằng điểm này, đã đủ cho người ta tín nhiệm, huống chi ở trước mặt tu luyện giả trong thiên hạ? Hắn tin tưởng Dương Thiên Lôi sẽ không xằng bậy. Hơn nữa, vừa rồi hắn đã thăm dò qua, khí tức tà ác trên người Mạnh Hạ Huy, không phải là hắn có thể chống lại, chớ đừng nói chi là thanh trừ.

- Khách khí, trừng phạt trừ gian diệt ác, nghĩa bất dung từ, ta không thể làm hết tất cả mọi việc , nhưng nhất định sẽ làm hết sức!

Dương Thiên Lôi ôm quyền nói ra.

Bỗng nhiên mi tâm của hắn phát ra hào quang sáng chói, nhưng mà, cũng không phải là hào quang bảy màu, cũng không phải ngũ sắc quang hoa, mà là một loại thần niệm ngưng tụ thành mũi nhọn ánh sáng. Trong chốc lát bao trùm Mạnh Hạ Huy!

Đương nhiên, Dương Thiên Lôi làm như vậy, chính là vì che dấu tai mắt của người khác. Đồng dạng, Dương Thiên Lôi cũng không phải ăn no không việc gì làm mà cứu Mạnh Hạ Huy. Đối với hắn mà nói, Mạnh Hạ Huy là một người cạnh tranh. Nhưng mà, Tiếu Kiến Nhân cũng vậy! Dương Thiên Lôi làm như vậy, đơn giản vì hai điểm, một là mượn cơ hội này, vạch trần Tiếu Kiến Nhân là tà ác, tuyên dương chính khí của mình, hai là, thông qua việc cứu Mạnh Hạ Huy, dò xét xem khí tức tà ác của Tiếu Kiến Nhân rốt cuộc là tồn tại gì.

Vừa rồi Tiếu Kiến Nhân thể hiện thực lực của mình, Dương Thiên Lôi hoàn toàn không nắm chắc sẽ chiến thắng, thậm chí không có khả năng chiến thắng.

Cho nên, Dương Thiên Lôi thà cứu chữa đối thủ nhỏ yếu, cũng phải lý giải đối với địch nhân cường đại.

Vào lúc này, ánh mắt tất cả mọi người tập trung vào người của Dương Thiên Lôi và Mạnh Hạ Huy.

Hai tay Dương Thiên Lôi nhanh chóng kết xuất ra từng pháp ấn vô cùng huyền ảo, mọi người chưa từng nhìn thấy loại pháp ấn này, không ngừng đánh vào trong thể nội của Mạnh Hạ Huy, thần sắc ngưng trọng dị thường. Mà tâm tình của mọi người cũng bị cuốn theo động tác của Dương Thiên Lôi, cực kỳ kinh ngạc.

Bởi vì tay Dương Thiên Lôi kết xuất pháp ấn, hạo nhiên chính khí trên người hắn trở nên vô cùng đậm đặc, giống như Tiêu Kiến Nhân vừa rồi tản mát ra tà khí, hạo nhiên chính khí tản ra tới tận chân trời, hào quang màu ngà sữa, giống như khói báo động bay lên.

Nhưng mà, không ai biết, Dương Thiên Lôi làm như vậy, chỉ là thủ đoạn che mắt mọi người, thủ đoạn chính thức của Dương Thiên Lôi chính là song chưởng dán lên mệnh môn của Mạnh Hạ Huy!

Dương Thiên Lôi vận dụng năng lượng thần bí trong đan điền và thần niệm vô cùng tinh thuần, lập tức hóa thành từng sợi, cảm ứng được cổ khí tức tà ác kinh khủng trong đó, không ngừng phát ra, dung nhập vào trong thể nội Mạnh Hạ Huy.

Thời điểm Dương Thiên lôi kết xuất pháp ấn, trên mặt Tiếu Kiến Nhân còn tràn ngập khinh thường. Nhưng mà, khi song chưởng của Dương Thiên Lôi dán vào người Mạnh Hạ Huy, thần niệm và pháp lực từ từ dung nhập vào bên trong, Tiếu Kiến Nhân lại nhíu mày!

- Vì sao hắn có thể phá tan phong ấn mà ta bố trí? Điều này sao có thể?

Trong nội tâm Tiếu Kiến Nhân khiếp sợ nói ra. Cổ khí tức tà ác này, chính là pháp lực tinh thuần nhất của hắn, hắn bố trí phong ấn, đó là sau khi hắn lĩnh ngộ phù văn và bảo tháp cường hãn, ngưng luyện ra. Phong ấn cường hãn như thế, với hắn mà nói, đó là ác mộng, phong ấn này đã giam cầm hắn bao nhiêu tuế nguyệt dài đằng đẳng? Vì sao Dương Thiên Lôi có thể xuyên thấu?

Khiếp sợ!

Nhưng mà, Dương Thiên Lôi thật sự xuyên thấu, hơn nữa năng lượng thần bí đang vận chuyển một cách điên cuồng, từ từ cắn nuốt năng lượng của Tiếu Kiến Nhân.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, ánh mắt tất cả mọi người đều tập trung trên người Dương Thiên Lôi và Mạnh Hạ Huy, ngay cả trọng tài cũng không ngoại lệ, tạm thời không tuyên bố Tiếu Kiến Nhân thắng lợi.

Rốt cục, sau nửa canh giờ, năng lượng màu đen bao phủ Mạnh Hạ Huy, dần dần biến mất, màu sắc da thịt của hắn đã khôi phục lại như lúc ban đầu.

Suốt nửa canh giờ, Dương Thiên Lôi đã thôn phệ năng lượng của Tiếu Kiến Nhân một cách hoàn toàn, tuy bề ngoài không nhìn ra chút dị thường, nhưng Dương Thiên Lôi không có biểu hiện ra vẻ nhẹ nhàng, nhất là cổ năng lượng tà ác kia, ngay cả năng lượng thần bí trong cơ thể của hắn cũng không thể luyện hóa, chỉ có điều tạm thời bị Dương Thiên Lôi cưỡng ép thu vào trong cơ thể của mình mà thôi.

- Phốc...

Sau khi hai tay của Dương Thiên Lôi rời khỏi Mạnh Hạ Huy, sau đó thu hồi khí tức của chính mình, bỗng nhiên Mạnh Hạ Huy nhổ ra một ngụm máu đen, sau đó ho khan kịch liệt mấy tiếng.

- Được rồi, nhanh chóng mang hắn về tĩnh dưỡng đi.

Dương Thiên Lôi cưỡng chế lấy khí tức tà ác đang quay cuồng trong cơ thể của hắn, nhẹ giọng nói ra.

- Đại ân không lời nào cảm tạ hết được!

Mạnh Hạ Trảm ôm lấy Mạnh Hạ Huy, sau đó khom người thi lễ với Dương Thiên Lôi thật sâu, trầm giọng nói ra. Thời điểm này, Mạnh Hạ Huy cũng từ từ mở to mắt, nhưng chỉ lộ ra một khe hở nhỏ, rõ ràng vẫn còn suy yếu.

- Mau đi đi!

Dương Thiên Lôi phất phất tay, nói ra.

Mạnh Hạ Trảm gật đầu, trực tiếp hóa thành một đạo lưu quang biến mất phía chân trời.

- Đa tạ Mộc chưởng giáo! Đa tạ Mộc chưởng giáo!

Vào lúc này, khu vực Mạnh gia, không biết ai dẫn đầu hô một tiếng, lập tức cả Mạnh gia bộc phát ra tiếng cảm tạ khinh thiên động địa.

- Mộc chưởng giáo! Mộc chưởng giáo!

Ngay sau đó Long gia và cả tu luyện giả trong diễn võ trường bắt đầu la lớn tên của Dương Thiên Lôi.

Ngay cả âm thanh trọng tài tuyên bố Tiếu Kiến Nhân chiến thắng cũng bị tiếng hô lấn át.

Công phu giả bộ trâu bò của Dương Thiên Lôi đã luyện đến mức lô hỏa thuần thanh, thần tình lạnh nhạt, ôm quyền chào hỏi mọi người xung quanh diễn võ trường, xem như đáp tạ nhiệt tình của mọi người. Mà ánh mắt lạnh lùng của Tiếu Kiến Nhân nhìn Dương Thiên Lôi, hừ lạnh một tiếng, trực tiếp xé rách hư không rời đi!

Một ngày kinh tâm động phách qua đi.

...

Nhanh chóng trở về khách sạn Tiên Hồn, Dương Thiên Lôi và Hạ Tích Trúc, bọn người Trần Phá Thiên tiến vào trong Thanh Tĩnh Lưu Ly Bình.

- Thiên Lôi, vì sao người cứu Mạnh Hạ Huy?

Lúc tiến vào trong, Trần Phá Thiên nhịn không được lên tiếng hỏi. Truyện Sắc Hiệp

- Gia gia, để sau hãy nói!

Vào lúc này, trên mặt Dương Thiên Lôi hiện ra một tia thống khổ, mồ hôi lạnh ứa ra nói:

- Ta phải luyện hóa khí tức tà ác của Tiếu Kiến Nhân trước mới được!

Dương Thiên Lôi nói xong, liền biến mất trước mặt mọi người, tiến vào trong Thông Thiên Cổ Thụ.

Huyền Thiên - Chương #727


Báo Lỗi Truyện
Chương 727/984