Chương 666: Âm Dương Niết Bàn Kinh thăng cấp



- Sư phụ, làn này ngươi có dự định gì?

Trong Minh Huyền Bảo Khố, khi Võ Thanh nói để Dương Thiên Lôi tự hành tu luyện, Dương Thiên Lôi hỏi.

- Hiện tại ngươi là Điện Chủ, không cần hỏi ta. Ta hết thảy đều nghe theo ngươi an bài! Thành viên của Trảm Ma Tông, thực lực cùng với tình huống của tên bại hoại Võ Cương kia, ngươi đều đã rõ ràng! Ngươi nghĩ làm sao bây giờ?

- Nếu sư phụ tin tưởng ta. Vậy thì tại tiên cảnh không gian cùng bọn họ quyết chiến đi sao! Bất quá hiện tại, chúng ta vẫn không nên bại lộ! Vẫn lấy thân phận Trảm Ma Tông tiến nhập! Dương Thiên Lôi nói.

- Tiên cảnh không gian cũng không phải ai cũng có thể đi vào được. Trong mười người chỉ có một người hữu duyên đi vào được đã là hiếm có. Võ Thanh nói.

- Có thể tiến vào bao nhiêu thì hay bấy nhiêu. Bất quá, sư phụ, ngươi ở trong Thanh Tĩnh Lưu Ly Bình đi sao. Ngươi nói cho Tiếu Thượng biết ngươi không đi tiên cảnh không gian, mà là muốn nhân cơ hội Võ Cương tiến nhập tiên cảnh không gian, đối phó Võ Hồn Điện! Dương Thiên Lôi nói.

- Không sai, lúc đó ta muốn ngươi thu phục ta, cũng là ý này! Ta nói như thế, chỉ cần Tiếu Thượng tiết lộ tin tức, Võ Cương tự nhiên không dám tiến nhập tiên cảnh không gian!

- Đúng rồi! Hắn không tiến nhập, chúng ta lại xen lẫn trong Trảm Ma Tông, liền có thể phục kích! Có sư phụ bang trợ, ta nghĩ, thực lực của chúng ta như quả cầu tuyết, cấp tốc lớn mạnh! Cho dù là Tiếu Thượng Tiếu Thượng cũng có thể bị ta độ hóa! Một khi rời khỏi tiên cảnh không gian là lúc chúng ta phát động tổng tiến công đối với Võ Cương! Bất quá, sư phụ thu được Thần Khấp Chi Lệ, tựa hồ phải đợi Thần Táng Sơn xuất hiện mới được. Ngươi không có vấn đề chứ?

- Đương nhiên không thành vấn đề. Lấy tu vi của ta, lại dùng thêm thế lực bảo hộ của mình? Yên tâm đi! Chờ ta thu được Thần Khấp Chi Lệ, sẽ cùng ngươi hội họp.

- Vậy là tốt rồi.

- Được rồi, đưa ta ra ngoài thôi. Ta sẽ đem toàn bộ đệ tử tin được triệu tập tới trước, đến lúc đó ngươi đem bọn họ độ hóa! Võ Thanh nói. Lúc này, Võ Thanh đã minh bạch Dương Thiên Lôi Võ Đạo Dương cùng với mấy vạn đệ tử của Võ Hồn Điện Thương Minh Đường.

- Ừm. Không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất. Tạm thời độ hóa bọn họ trước, chờ khi thành công, lại giải khai cho bọn họ cũng được. Dương Thiên Lôi nói.

Sau khi Võ Thanh rời khỏi. Dương Thiên Lôi vẫn ở huyệt động dưới sâu của sa mạc. Huyệt động là hạch tâm của cả sa mạc, bị Võ Thanh bày trọng trọng cấm chế vô cùng cường hãn. Cho dù là cao thủ cấp bậc Võ Thanh cũng khó phát hiện chỗ ẩn thân này.

Dương Thiên Lôi và chúng nữ ở trong Thanh Tĩnh Lưu Ly Bình khởi động thời không pháp tắc cường hãn. Dương Thiên Lôi bởi vì Hồng Nhan Hoa mà tấn chức đến Nhân Giai đỉnh phong Đại viên mãn chi cảnh, lại cùng chúng nữ kiều diễm triền miên ba ngàn năm.

Khiến Dương Thiên Lệ, Trần Thiến, Sở Hương Hương, Vu Thanh Nhã càng tiến bộ. Hơn nữa, Dương Thiên Lôi còn không ngừng dùng thần hồn công kích của Võ Hồn Điện, cường hóa thần hồn của chúng nữ. Khiến nhục thân, tâm thần của nàng đều có đề cao kinh người.

Đương nhiên, khi khởi động thời không pháp tắc, Hoàng Niếp Niếp, Vu Tiểu Ức, thời gian, Vũ Đại Lãng, Dương Thiên Ngạo cùng với một nghìn gã đệ tử Thiên Âm Môn cũng hết thảy bị Dương Thiên Lôi đưa vào tu luyện trong tầng một của Minh Huyền Bảo Khố. Hơn nữa, mỗi người đều được phân phối cao thủ Thần Đạo của Thiên Nga Tộc tới bồi luyện, tốc độ tiến bộ tuyệt đối là kinh người.

Bất quá, bởi vì tầng hai của Minh Huyền Bảo Khố cần Thần Đạo ngũ cấp trở lên mới có thể bước vào. Do đó, bọn họ tạm thời phải lĩnh ngộ ảo diệu của bích chướng. Nhưng không có phương thức lịch lãm tốt hơn, chỉ có dựa vào phương thức cùng cao thủ Thiên Nga Tộc chiến đấu để lĩnh ngộ, cộng thêm vô số sinh hồn Khôi Lỗi cũng thành một trong không gian lịch lãm tốt nhất của bọn họ.

- Hô! Dương Thiên Lôi thở dài một hơi, ôm trọn nhị tỷ. Tuy rằng vừa mới lại một lần hoàn thành Âm Dương Niết Bàn Kinh, nhưng trong đan điền Dương Thiên Lôi vẫn là nhiệt huyết đấu la. Cho tới bây giờ, hắn và Dương Thiên Lệ vẫn chưa bước ra một bước cuối cùng. Không phải Dương Thiên Lôi không muốn, hắn từ lâu đã muốn cùng nhị tỷ mê chết người không đền mạng này chân chính đại chiến mấy nghìn hiệp, nhưng Dương Thiên Lệ lại thủy chung không chịu.

Cho đến bây giờ, trong chúng nữ, nghiêm khắc mà nói chỉ có hai người Lục Thanh Âm và Dương Thiên Lệ vẫn còn duy trì tuyệt đối thuần âm chi thể. Tuy rằng Trần Thiến cũng là thuần âm chi thể, nhưng ở trong Mộng Huyễn Tinh lịch lãm, hai người dù sao cũng là cũng đã thực sự đại chiến qua. Mà Lục Thanh Âm, chí ít phải chờ tới đem Thiên Âm Môn đạo thống hoàn toàn truyền thừa xuống mới được. Do đó chỉ có Dương Thiên Lệ mới là Dương Thiên Lôi trước mắt ao ước nhất.

- Nhị tỷ, ta không được a...đền làm thực đi sao? Không được ghé vào trên người Dương Thiên Lệ, mặt đối mặt, nhìn khuôn mặt tràn ngập mê hoặc kia của nàng. Một bàn tay to nắm chặt bộ ngực sữa no đủ, rất tròn, cứng chắc kia của Dương Thiên Lệ. Không thể không nói, Dương Thiên Lệ cùng nữ nhân khác có khác nhau rất lớn. Thân hình nàng so với chúng nữ cao gầy, thon dài hơn. Nếu như đơn thuần so sánh chân mà nói, không hề nghi ngờ, đây là đôi chân mê hoặc nam nhân nhất mà Dương Thiên Lôi từng nhìn thấy. Mà bộ ngực sữa của nàng cũng mềm mại, co dãn hơn chúng nữ không ít. Trương Tử Hàm, Nguyễn Hi Vũ tuy rằng tu vi cao hơn nàng, nhưng Dương Thiên Lệ cho Dương Thiên Lôi một loại cảm giác càng kiện mỹ hơn. Tựa như loại nữ hài vận động trong xã hội hiện đại. Khắp người đều lộ ra vẻ khỏe đẹp, hơn nữa toàn thân trên dưới không chút sẹo, vòng eo tinh tế, mông phì rất tròn, chân ngọc thon dài... Đọc Truyện Kiếm Hiệp

Xác thực, Dương Thiên Lôi hiện tại chỉ cần cùng Dương Thiên Lệ song tu, khẳng định là dục hỏa thiêu đốt nhanh nhất, cũng là kịch liệt nhất. Tuy nhiên có ăn không được, bao giờ cũng là tốt nhất, hoặc nhiều hoặc ít có tác dụng. Thế nhưng Dương Thiên Lôi rõ ràng, từ cái đêm giông tố ở Dương lần đầu tiên nhìn lén Dương Thiên Lệ gợi cảm vô song, đáy lòng hắn đã bị châm lửa, chỉ là khi đó. Bởi vì Dương Thiên Lôi chưa biết thân phận thật sự của mình nên chỉ có thể đem nó áp chế dưới đáy lòng. Mà hiện tại, đã không còn nhiều cố kỵ như vậy, thời gian cách nhiều năm như vậy, loại ham muốn này đã lớn tới mức nào?

Lúc này đây, Dương Thiên Lôi lại khẩn cầu đến mức ánh mắt nóng bỏng dị thường.

Bất quá, thấy Dương Thiên Lệ chỉ là mang theo nụ cười mị hoặc như hoa đào, chẳng những không có trả lời hắn, ngược lại dùng ngọc thủ thon dài của nàng nhẹ nhàng du động hỏa nhiệt cứng rắn giữa hai chân Dương Thiên Lôi. Hắn lại nói: - Nếu như ngươi không đáp ứng. ta sẽ dùng sức mạnh a!

- Phốc... Đệ đệ, tỷ tỷ còn tưởng rằng ngươi vẫn muốn loại xuống phía dưới như vậy... Là ngươi vẫn không yêu cầu đấy chứ?

- Ách... Ngươi không phải nói nương không cho phép sao?

- Nương không cho phép, nhưng là sau khi chúng ta rời khỏi Thủy Nguyên Tinh, thì không quản nữa. Mà ngươi...a... Dương Thiên Lệ còn muốn nói nốt. Nhưng đã bị Dương Thiên Lôi trong nháy mắt hưng phấn đến cực hạn trực tiếp chặn miệng nàng lại. Trong sát na, thân thể hai người liền quấn lấy nhau, trở nên nóng rực như lửa.

Dương Thiên Lệ nói đúng là sự thật. Từ lúc gặp lại, Dương Thiên Lôi mỗi một lần cùng nàng song tư. Hai người đều là biểu diễn giả tạo, Dương Thiên Lôi cho rằng mẫu thân không cho phép, cũng không có yêu cầu. Dương Thiên Lệ tuy rằng vô cùng mị hoặc, khiến bất cứ nam nhân nào cũng muốn. Nhưng trên thực tế, nàng cũng như rất nhiều nữ tử, bưu hãn, chỉ là đối với những người khác, đối với Dương Thiên Lôi, nàng vẫn chung quy không chịu tự mình yêu cầu Dương Thiên Lôi làm thật!

Mà hiện tại, Dương Thiên Lôi rốt cục mở miệng. Nàng đâu còn có thể cự tuyệt?

Một chút rút rè, bị Dương Thiên Lôi chọc, dã man và cuồng dã tiềm tàng trong cơ thể nàng nhất thời bày ra. Cùng nữ nhân khác hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau. Trong sát na liền cùng Dương Thiên Lôi quay cuồng một chỗ. Đôi chân thon dài, trong suốt quấn lấy thắt lưng Dương Thiên Lôi, để hắn cày đến hưng phấn, ngắn ngủi hai phút sau, Dương Thiên Lệ đã phát ra tiếng rên rỉ say lòng người. Khu rừng đen nhanh chưa từng bị xâm nhập đã biến thành một mảnh ngập nước.

Dương Thiên Lôi phát ra một tiếng thú rống trầm thấp. Bỗng nhiên đem Dương Thiên Lệ đặt ở dưới thân. - Nhị tỷ, ta đến đây!

Phá dưa, Dương Thiên Lôi đã phi thường có kinh nghiệm, mỗi một lần đều khiến hắn kích động dị thường. Bởi vì hắn rõ ràng, bắt đầu từ lúc này, nàng đã chân chính là của mình.

Nhẹ nhàng mà chậm rãi, thắt lưng Dương Thiên Lôi dần dần ép xuống, cây gây lửa nóng, cứng rắn kia không ngừng mà tiếp cận đào nguyên thần bí. Khi chạm đến cấm địa ướt át, thân thể mềm mại của Dương Thiên Lệ run rẩy, khẩn trương, xác thực rất khẩn trương. Tuy rằng hai người đã vô số lần quấn lấy nhau, nhưng tràng cảnh hôm nay cũng là lần đầu tiên.

Rốt cục, khi Dương Thiên Lôi thuần thục ở giữa nhụy hoa, thâm nhập một chút...

Khiến Dương Thiên Lôi nghĩ không ra là Dương Thiên Lệ đang ôm eo Dương Thiên Lôi, lại bỗng nhiên cố sức đè ép, đồng thời thân thể mềm mại của nàng mạnh mẽ ưỡn lên!

- A! Dương Thiên Lệ phát ra tiếng thét chói tai, vừa hưng phấn vừa đau khổ. Nhị tỷ bưu hãn này dĩ nhiên lựa chọn một loại dã man hoàn toàn khác với chúng nữ.

Lần đầu tiên, nàng dĩ nhiên đã bưu hãn như vậy, Dương Thiên Lôi dĩ nhiên nhịn không được ôn nhu một chút thẳng tiến.

Xiết chặt!

Gắt gao quấn lấy, lửa nóng bao bọc, trắng mịn bao dung.

Khoái cảm trong nháy mắt này khiến Dương Thiên Lôi cũng có chút không khống chế được mình. May là kinh nghiệm chiến trường, không có xuất hiện cục diện vừa bắt đầu đã kết thúc, nộp vũ khí đầu hàng.

Hai tay Dương Thiên Lệ như kìm sắt gắt gao ôm lấy thắt lưng Dương Thiên Lôi, đình chỉ một phút đồng hồ, nàng nhíu mày, mới dần dần giãn ra, tản mát ra một cổ cuồng dã, dĩ nhiên nhìn Dương Thiên Lôi, nói: - Thiên Lôi, đến đây đi!

- Ách... Nhị tỷ, sao không gọi ta là đệ đệ?

- Từ hôm nay trở đi, tỷ sẽ không thể gọi ngươi là đệ đệ! Ngươi cũng không thể gọi nhị tỷ!

- Vậy gọi ngươi là gì? Tiểu Lệ Lệ? Dương Thiên Lôi vừa nói, đã bắt đầu di động thắt lưng, Dương Thiên Lệ nhịn không được phát ra tiếng rên rỉ động lòng người, nói ngắt quãng: - Tốt...a...tốt... Dương Thiên Lôi căn bản không nghĩ tới thân thể Dương Thiên Lệ dĩ nhiên mẫn cảm như vậy. Mỗi một lần nhẹ nhàng lên xuống, chỗ lửa nóng trắng mịn đang bao bọc kia đều chặt đáng sợ, phảng phất nhưa Dương Thiên Lệ thủy chung ở vào trạng thái co giật. Loại trạng thái cực phẩm này, chúng nữ hoàn toàn không ai có. Hơn nữa Dương Thiên Lôi có thể khẳng định, Dương Thiên Lệ căn bản không phải cố ý làm thế, càng không dùng tới bất kỳ năng lực gì của Tu Luyện Giả. Mà chỉ là do phản ứng tự nhiên của nhục thân.

Điều này làm cho Dương Thiên Lôi kìm lòng không được, đẩy nhanh tiết tấu. Hai người nhất thời căn bản không còn tinh lực nói chuyện, hoàn toàn dung nhập loại kiều diễm cùng linh nhục giao dung...

Hai mươi phút, vừa vặn hai mươi phút, trong lòng Dương Thiên Lôi kích động, nhưng lại hoảng sợ phát hiện, nhị tỷ còn chưa tới triều hoan trong truyền thuyết. Mà mình thì đã giữ không được. Hơn nữa cũng không muốn giữ. Trong sát na, hắn tựa như dã thú, bắt đầu chạy nước rút. Còn Dương Thiên Lệ dĩ nhiên không có chút rụt rè và đau đớn của lần đầu tiên, điên cuồng mà đón nhận Dương Thiên Lôi công kích.

Không phải nàng không đau, mà là nàng bưu hãn, đau nhức cũng vui vẻ. Đã là một đóa hoa nở rộ đến mức tận cùng, một đóa hoa chín đủ. Giờ khắc này, vì Dương Thiên Lôi, vì để hắn cảm thụ được nàng không giống với nữ nhân khác, Dương Thiên Lệ không có chút rụt rè. Tuy rằng đây là lần đầu tiên của nàng, thế nhưng nàng cũng không phải chưa thấy qua Dương Thiên Lôi và người khác đến...

Do đó, nàng biết làm sao để Dương Thiên Lôi thoải mái.

- A! Cả người Dương Thiên Lôi căng thẳng phát ra một tiếng rên rỉ trầm thấp, Dương Thiên Lệ cũng phát ra một tiếng thét chói tai. Thân thể hai người tựa như đồng thời co rút. Giờ khắc này, rốt cục để Dương Thiên Lôi vui mừng là hai người cùng đạt tới triều hoan trong truyền thuyết.

- Ầm ầm... Hai tiếng nổ vang bỗng nhiên xuất hiện trong óc Dương Thiên Lôi và Dương Thiên Lệ. Lúc này đây, Dương Thiên Lôi căn bản không có nghĩ khởi động Âm Dương Niết Bàn Kinh, thế nhưng, giờ khắc này dĩ nhiên tự hành khởi động!

Giống như lần đầu tiên của hắn và Trương Tử Hàm căn bản không bị Dương Thiên Lôi khống chế, liền tự hành khởi động!

Một cổ khí tức càng huyền ảo để năng lượng trong cơ thể hai người liên kết với nhau làm một. Trong sát na liền ở trong cơ thể hai người tuần hoàn mở ra!

Khiến Dương Thiên Lôi ngạc nhiên là, hắn dĩ nhiên cảm giác được lúc này Âm Dương Niết Bàn Kinh phảng phất như có khác biệt rất lớn so với quá khứ. Bởi vì chẳng những thần niệm, pháp lực của hai người giao hòa với nhau. Mà ngay cả tâm cảnh cùng suy nghĩ trong lòng cũng hoàn toàn giao dung. Giờ khắc này, bọn họ có thể cảm ứng được rõ ràng suy nghĩ của đối phương.

- Thăng cấp sao?

Trong lòng Dương Thiên Lôi khiếp sợ nói, hắn căn bản không ngờ, Âm Dương Niết Bàn Kinh vốn là biến thái còn có thể thăng cấp! Tựa như đệ nhất thiên và đệ nhị thiên của Huyền Thiên Chân Kinh đã phát sinh biến hóa kinh người!

Trong lòng Dương Thiên Lệ cũng là khiếp sợ! Nguyên bản nàng vẫn cho rằng Âm Dương Niết Bàn Kinh chơi đùa hay thực chiến, hiệu quả hẳn là không lớn lắm. Thế nhưng giờ khắc này, nàng cảm giác cùng lúc song tu hoàn toàn khác nhau.

Huyền Thiên - Chương #666


Báo Lỗi Truyện
Chương 666/984