Chương 663: Võ Thanh.



- Không có gì, lần đầu tiên đến Ma Huyễn Tinh, chỉ là hiếu kỳ thôi. Nơi này xác thực không sai, ha ha... Đi thôi!

Ánh mắt Dương Thiên Lôi mang theo một tia hưng phấn nhìn thẳng bầu trời Ma Vân Khách Sạn, lên tiếng nói:

- Viễn Sơn huynh, ta e là phải ở đây chờ khoảng một tháng. Nếu không ngươi về trước tông môn tu luyện? Nơi đó hoàn cảnh so với ở đây tốt hơn nhiều..

Vừa nói, Dương Thiên Lôi đã dùng thần niệm truyền âm cho Võ Viễn Sơn:

- Cảm giác hình như có người theo dõi chúng ta.

Trong lòng Võ Viễn Sơn hơi nghi hoặc, bất quá cũng hiểu được Dương Thiên Lôi lớn tiếng nói, nên cũng lớn tiếng nói theo:

- Không quan hệ, đạo lữ và bọn tỷ muội của Tiêu huynh đệ, ta còn chưa gặp qua. Cũng không thể thất lễ... Hơn nữa, ta ở đây cùng có thể cùng ngươi uống chút rượu tâm sự, một tháng mà thôi, cũng không có gì...

Khi hai người nói chuyện, đã đi vào trong khách sạn, tổng đài phục vụ viên thấy huy chương trước ngực hai người, nhất thời vô cùng cung kính chạy ra nói:

- Tham kiến hai vị tiền bối!

- An bài cho chúng ta hai gian phòng!

Võ Viễn Sơn nói thẳng.

- Được, tiền bối đi theo ta!

Phục vụ viên trực tiếp nói. Cao thủ Chân Thần Cảnh của Trảm Ma Tông, ở tất cả khách sạn, thương hội dưới trướng, đều được hưởng quyền miễn phí, hơn nữa đều là phục vụ đỉnh cấp. Đương nhiên, cơ hội Chân Thần Cảnh cao thủ xuất hiện tại khách sạn cũng rất ít.

- Không cần, phòng tạp cho chúng ta là được. Hai huynh đệ chúng ta tại phòng khách uống một chút rượu!

Dương Thiên Lôi mỉm cười nói rằng.

- Tốt!

...

- Dương huynh đệ, sao ta không có cảm ứng được?

- Ta cũng không xác định, chỉ là có loại cảm giác bị giám thị.

Lúc Dương Thiên Lôi và Võ Viễn Sơn ngồi vào chỗ của mình, vừa nói chuyện, thần niệm cũng đồng thời giao lưu.

- Viễn Sơn huynh, ngươi nói các ngươi lần này hành động bị Võ Hồn Điện nắm trong tay rõ ràng. Tất nhiên là có gian tế đúng không?

- Không sai.

- Gian tế kia không có khả năng là người của Trảm Ma Tông chứ?

- Điều đó không có khả năng! Dương huynh đệ, Trảm Ma Tông tông chủ Tiếu Thượng là thân truyền đệ tử của gia sư. Hơn nữa là đại đệ tử, tương lai y bát khẳng định là hắn. Trảm Ma Tông vừa mới nhìn thấy gần trăm vị Tu Luyện Giả đều thành viên hạch tâm của chúng ta. So với ta đều đáng tin cậy. Do đó, dù có gian tế, cũng là ẩn nấp trong đám thành viên mới.

Võ Viễn Sơn nói rằng.

- Biến mất?

Sau khi trở lại phòng, loại cảm giác bị giám thị này rốt cục hoàn toàn biến mất, khiến Dương Thiên Lôi thở phào một hơi.

- Chủ nhân, nô tỳ Thúy Thúy!

- Nô tỳ Lan Lan, tham kiến chủ nhân!

Hai nữ phục vụ viên xinh đẹp, thanh âm cung kính nói.

- Các ngươi lui ra đi sao, ta không cần bất kỳ phục gì.

Dương Thiên Lôi phất tay, trực tiếp nói.

- Dạ, chủ nhân. Đọc Truyện Online

Hai người ứng một tiếng, rồi rời khỏi. Nhưng vào lúc này, Dương Thiên Lôi bỗng nhiên nói rằng:

- Chờ một chút! Ta bỗng nhiên lại có hứng thú, hai người các ngươi vào đi! Hầu hạ ta tắm rửa thay y phục!

- Dạ, chủ nhân!

Hai nàng lại ứng một tiếng, rồi nhẹ nhàng đẩy cửa phòng tắm ra, vẻ mặt tươi cười, nhưng hơi ửng đỏ, một tả một hữu, ôm cánh tay Dương Thiên Lôi, chậm rãi đi vào phòng tắm.

- Trước cởi quần áo!

Ánh mắt Dương Thiên Lôi mang theo một tia hèn mọn, nhìn hai nàng nói.

Hai nàng nhẹ nhàng ứng một tiếng, rồi xoay người đưa lưng về phía Dương Thiên Lôi, định cởi ra lụa mỏng trên người.

Nhưng vào lúc này, hai đạo ngũ sắc quang hoa rực rỡ lại bỗng nhiên đem các nàng vây quanh. Sau đó, hai nàng chỉ có Thần Đạo tam cấp, liền khom người, quỳ gối xuống đất, nói:

- Chủ nhân!

- Ai phái các ngươi đến? Có mục đích gì?

Dương Thiên Lôi trực tiếp hỏi.

- Tổng quản an bài, chỉ là để chúng ta hầu hạ chủ nhân cho tốt.

Hai nàng nhẹ giọng nói rằng, ánh mắt nhìn về phía Dương Thiên Lôi đã tràn ngập một cổ cung kính phát ra từ nội tâm.

- A? Không được động tay chân a. Các ngươi hiện ở chỗ này chờ ta.

Dương Thiên Lôi nói xong liền trực tiếp đi ra ngoài, hắn cần kiểm tra một chút.

Vừa mới ra khỏi phòng, trong lòng Dương Thiên Lôi liền lộp bộp một chút, cảm giác bị giám thị kia dĩ nhiên lại xuất hiện. Hiển nhiên, chỉ cần Dương Thiên Lôi ra khỏi phòng, hắn liền bị đối phương giám thị. Bất quá, thần tình Dương Thiên Lôi lại không chút nào biến hóa, trực tiếp đi tới cửa phòng Võ Viễn Sơn. Đập cửa thùng thùng.

- Tiêu huynh đệ? Sao vậy?

Võ Viễn Sơn rất nhanh liền ra mở cửa.

- Mời vào!

- Không cần, ta chỉ muốn nói với ngươi một tiếng. Các nàng hẳn là còn có rất nhiều ngày nữa mới đến được. Ta ở trong phòng bế quan tu luyện vài ngày.

Khóe mắt Dương Thiên Lôi lộ ra một tia dâm đãng của nam nhân, hạ giọng nói rằng:

- Gian phòng của ta có hai cô gái rất khá, thừa dịp lão bà còn chưa đến, điên cuồng chơi vài ngày, hắc hắc...

- Được được, ha ha ha... Ta đây cũng bế quan tu luyện vài ngày! Ta là thực sự tu luyện!

...

Lần thứ hai trở lại phòng, cũng không quá lâu, gọi nữ hài Lan Lan, liền đi ra khỏi phòng của Dương Thiên Lôi, bước nhanh tới hậu viện khách sạn.

- Lan Lan, sao ngươi lại đi ra?

Khi Lan Lan mới vừa đi đi ra khỏi khách sạn, một đạo thân ảnh đã quỷ dị xuất hiện trước mặt nàng, nói rằng.

- Tiêu tiên sinh muốn uống Trúc Diệp Phiêu Hương, trong phòng không có loại rượu này, Lan Lan đi thương khố lấy.

- Tiền thia không phải có sao?

- Tiêu tiên sinh nói ở thời gian dài, hắn muốn lấy nhiều. Tiền thai không đủ.

Lan Lan nói rằng.

- Như vậy a. Vậy ngươi tới lấy đi sao! Đi nhanh về nhanh, đây chính là Chân Thần Cảnh cao thủ của Trảm Ma Tông chúng ta, phải hầu hạ cho tốt!

Chủ quản nói rằng.

- Chủ quản xin yên tâm.

Lan Lan nói xong, liền xé rách hư không, hướng thương khố ngoài mấy trăm dặm đi tới.

Thế nhưng, không ai biết là, khi Lan Lan vừa mới tiến nhập không gian hỗn loạn, một đạo ngũ sắc quang hoa dĩ nhiên từ mi tâm của nàng hiện ra, trong không gian hỗn loạn biến thành hai Lan Lan.

Lan Lan lúc đầu kia, nói rằng:

- Được rồi, ngươi mau đi đi! Ta trở về trước, bất kỳ kẻ nào tìm ta, đều nói ta đang bế quan, biết không?

- Chủ nhân xin yên tâm.

Lan Lan thật vẻ mặt không thể tưởng tượng nhìn chính mình trước mặt, vô cùng cung kính nói. Nói xong xuất hiện tại phía trên thương khố.

Mà Dương Thiên Lôi thì trực tiếp hóa thành một đạo lưu quang, dùng tốc độ nhanh nhất bắt đầu phi hành trong không gian hỗn loạn.

Hơn mười phút sau, Dương Thiên Lôi đi tới cách Ma Vân Thành ngoài mấy trăm vạn dặm, xuất hiện trong sa mạc mênh mông, không người.

- Hô -.

Dương Thiên Lôi thở dài một hơi, không còn cảm ứng được cái loại cảm giác bị giám thị nữa.

Kim thiền thoát xác!

Dương Thiên Lôi dùng Đại Dịch Dung Thuật đem chính mình biến thành Lan Lan. Đồng thời ngay cả cảnh giới cùng tức đều trở nên hoàn toàn giống nhau. Cho dù là tổng quản quen thuộc Lan Lan đều không nhận ra. Trong nháy mắt hắn ra khỏi phòng, dù hắn là "Lan Lan", loại cảm giác bị giám thị vẫn lại xuất hiện. Chỉ là trong nháy mắt liền biến mất mà thôi. Đương nhiên, trước khi ra khỏi phòng, Lan Lan chân chính đã bị Dương Thiên Lôi thu nhập trong Thanh Tĩnh Lưu Ly Bình..

Mà ở trong không gian hỗn loạn, lại đem Lan Lan phóng xuất. Còn mình thì trực tiếp rời khỏi khách sạn.

Thần niệm bàng bạc từ trong mi tâm Dương Thiên Lôi lóe ra, Đại Thiên Nhãn Thuật nhất thời khởi động. Trong sát na, tràng cảnh trong phương viên mấy nghìn dặm đều xuất hiện trong đầu Dương Thiên Lôi. Tuy rằng hắn có thể tra xét xa hơn, thế nhưng cũng không dám quá khoa trương. Chỉ cần phương viên mấy nghìn dặm không có gì uy hiếp, cũng đủ rồi.

Xác định không có vấn đề gì, mi tâm Dương Thiên Lôi tản mát ra thất thải quang mang thôi xán. Trong sát na, chúng nữ đều xuất hiện ở bên cạnh hắn.

- Thiên Lôi, làm sao bây giờ? Hiện tại bọn họ chỉ là giám thị ngươi. Nếu như thực hạ thủ đối với ngươi...

Vừa xuất hiện, Lăng Hi đã hơi nhíu mày, nhìn Dương Thiên Lôi hỏi.

Lời nói của Lăng Hi, Dương Thiên Lôi sớm đã nghĩ đến, đây chính là chuyện khó nhất. Chỉ cần cao thủ giám thị mình, cũng không phải Dương Thiên Lôi có thể chống lại. Điểm ấy, Dương Thiên Lôi rất rõ ràng. Nếu như không phải hắn có thể chất đặc thù và thiên phú kỳ dị, hắn căn bản không có khả năng cảm ứng được đối phương giám thị. Bởi vì thần niệm của đối phương tuyệt đối hoàn toàn siêu việt cảnh giới của hắn. Khẳng định là Chân Thần Cảnh Thiên Giai cao thủ.

- Hiện tại bọn họ chỉ là giám thị, ta nghĩ... Sở dĩ không có xuất thủ, đại khái là do tên sư phụ hồ đồ Võ Thanh của Viễn Sơn cũng sẽ đến. Lúc này, bọn họ xuất thủ căn bản không thể khai báo. Đây là thứ nhất. Thứ hai, hẳn là còn chưa có làm rõ thân phận của ta. Hiện tại, chỉ có Viễn Sơn biết. May là lúc đó để Viễn Sơn giữ bí mật cho ta. Bằng không... phỏng chừng tất cả mọi người đều biết. Nội quỷ a... Trảm Ma Tông, khẳng định mẹ nó là nội quỷ! Long sinh long, phượng sinh phượng, nhi tử của con chuột sẽ đào thành hang động. Năm đó Tiếu Kiến Nhân vì tiểu Thiến cũng muốn mượn phu phụ Võ Đạo Viễn cùng với Khương Thiển Khâu lấy mạng ta? Tên vô sỉ như vậy, lão tử hắn có thể tốt chỗ nào? Tiếu Biệt Ly, Tên mập kia khẳng định là kẻ đê tiện, tiếu lí tàng đao. Lão tử hắn Tiếu Thượng, tuy rằng không nhìn ra cái gì, nhưng khẳng định càng cao minh hơn.

- Nói đúng lắm!

Để Dương Thiên Lôi và chúng nữ thất kinh là đúng lúc này, dĩ nhiên có một đạo thanh âm bỗng nhiên xuất hiện trong tai mọi người. Thanh âm kia dĩ nhiên là từ dưới thân Dương Thiên Lôi truyền ra.

- Ai?

Dương Thiên Lôi và chúng nữ nhất thời bay lên không trung, vây thành một vòng, nhìn chằm chằm sa mạc hoang vu dưới thân. Thần niệm bàng bạc nhất thời tản mát ra, thế nhưng khiến mọi người kinh ngạc là vẫn không cảm ứng được bất kỳ sinh mệnh khí tức gì cả.

- Không cần khẩn trương, ta chính là sư phụ hồ đồ Võ Thanh của Viễn Sơn mà ngươi nói.

Thanh âm kia lại truyền ra, lúc này đây, theo tiếng nói của hắn, sa mạc yên tĩnh hoang vu bỗng nhiên xuất hiện một dòng xoáy cát chảy. Một lão giả người đầy bùn cát, râu tóc bạc trắng, phía sau đeo một hồ lô lớn, vẻ mặt mỉm cười từ trong dòng xoáy chậm rãi hiện ra, nhìn cực kỳ lôi thôi.

- Võ Thanh? Là ngươi một mực giám thị ta?

- Ta cũng không có thời gian rỗi như vậy. Chỉ các ngươi đến địa phương quá khéo. Đại mạc hoang vu này là nơi ta ẩn thân. Chỉ là nghe được ngươi nói, mới đi ra gặp ngươi mà thôi. Tiểu huynh đệ, nghe ngươi vừa nói, ngươi hẳn là Tiêu Thiên đã cứu Viễn Sơn đi sao?

Lão giả nhìn Dương Thiên Lôi nói rằng.

Dương Thiên Lôi thở phào một hơi, chậm rãi hạ xuống trước mặt lão giả. Đến bây giờ, Dương Thiên Lôi tuy rằng đứng trước lão giả, nhưng vẫn không hề cảm thấy chút khí tức nào của hắn. Loại tu vi thâm bất khả trắc này chính là mẫu thân và thâm bất khả trắc đều xa xa không bằng. Hiển nhiên, thực lực của lão giả này e là đã đạt tới cảnh giới đỉnh phong của Cửu Thiên Chi Nội, Chân Thần Cảnh Thiên Giai đỉnh phong Đại viên mãn!

Người như thế nếu như sẽ đối phó với mình mà nói, e là ngay cả chạy cũng khó có một chút cơ hội.

- Ngươi làm sao chứng minh ngươi là Võ Thanh tiền bối?

Dương Thiên Lôi nói rằng.

- Cái này đơn giản.

Lão giả mỉm cười nói rằng. Vừa nói, cánh tay đầy cát kia của hắn nhẹ nhàng vung lên, một mặt Tinh Không Thông Linh Kính nhất thời xuất hiện trước mắt mọi người.

- Sư phụ!

Hình ảnh bên trong, Võ Viễn Sơn kích động hô lên, rồi quỳ xuống mặt đất. Thế nhưng vừa mới quỳ xuống lạy, lại bỗng nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt khiếp sợ nhìn Dương Thiên Lôi, nói:

- Dương... Tiêu huynh đệ, sao ngươi lại ở cùng một chỗ với sư phụ? Ngươi không phải đang bế quan tu luyện sao?

- Ách... Viễn Sơn huynh, cái này... Ngươi tạm thời coi như ta đang bế quan tu luyện. Ngày hôm nay nói với ngươi có người giám thị ta. Cái khác...

Dương Thiên Lôi đang đinh nói, lão giả bỗng nhiên ngắt lời, nói rằng:

- Cái khác chờ sư phụ qua đó lại nói. Ngươi coi như cái gì cũng không biết là được.

- Dạ, sư phụ!

Võ Viễn Sơn cung kính nói rằng.

- Hiện tại tin tưởng ta chính là sư phụ hồ đồ Võ Thanh đi sao?

Lão giả mỉm cười nhìn Dương Thiên Lôi hỏi.

- Ách...Cái này đương nhiên tin tưởng rồi!

Dương Thiên Lôi có chút xấu hổ nói rằng.

- Đi thôi, xuống mặt đất lại nói!

Võ Thanh nói rằng. Vừa nói lại phất tay một cái, trên sa mạc hoang vu lần thứ hai xuất hiện dòng xoáy cát chảy. Trong chốc lát liền hình thành một sa động sâu không thấy đáy đủ một người rơi xuống. Võ Thanh trước nhảy vào.

Dương Thiên Lôi liếc mắt nhìn chúng nữ, nói:

- Đi, xuống dưới xem sao!

Lúc mọi người nhảy vào sa động, mặt đất rất nhanh liền khôi phục bình thường, từng đạo bạch quang hiện lên, Dương Thiên Lôi và chúng nữ xuất hiện trong một không gian hình tròn. Trong đó tràn ngập thiên địa linh khí nồng hậu và một mùi thơm kỳ dị. Mùi thơm này khiến Dương Thiên Lôi và chúng nữ ngửi một chút, liền cả người có cảm giác phiêu diêu dục tiên, nhất thời trở nên thần thanh khí sảng.

- Đây là cái gì?

Dương Thiên Lôi nhất thời khiếp sợ nhìn một cái cây tản ra quan mang nhàn nhạt trong suốt, ở hạc tâm của không gian, hỏi. Không hề nghi ngờ, đây là Thiên Địa linh vật kinh người nhất mà Dương Thiên Lôi và chúng nữ từng gặp qua. Chỉ ngửi hương khí tỏa ra cũng khiến Dương Thiên Lôi cảm giác khiếp sợ, càng không nói tới đem nó luyện chế thành đan dược sẽ có hiệu quả ra sao.

Huyền Thiên - Chương #663


Báo Lỗi Truyện
Chương 663/984