Chương 55: Đoán Cốt Công (thượng + hạ).



Dương Thiên Lôi không đói bụng, thực sự không hề có cảm giác đói. Thế nhưng cách ăn của hắn vẫn hung hăng chà đạp khung cảnh vốn nhã nhặn như trước, hai chân mở rộng ra, ống tay áo lướt qua, tay phải gắp nhanh, tay trái ôm bàn.

Càng không còn gì để nói chính là, khuôn mặt của người này nguyên bản rất thanh tú, nhưng luôn luôn mang theo một tia thần tình hèn mọn, đảo mắt nhìn qua đoàn người xung quanh, muốn có bao nhiêu khiếm nhã có bấy nhiêu khiếm nhã.

Càng nhiều thời gian chính là nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tuyệt mỹ của Trương Tử Hàm, một mặt nhàn, một mặt vừa cho vào cái miệng rộng tới mang tai thứ gì đó, hình tượng như thể hận không thể trực tiếp nuốt luôn Tử Hàm muội muội vào trong bụng.

Tử Hàm muội muội rất hối hận, vì sao mạc danh kỳ diệu, ma xui quỷ khiến thế nào lại dẫn hắn tới địa phương này? Sớm biết như vậy không bằng đóng gói thức ăn mang về, thế nhưng hiện tại hối hận cũng không còn kịp nữa rồi. Vì vậy Tử Hàm muội muội chỉ có thể dùng phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nghe dể an ủi tâm linh yếu đuối của chính mình, kiên trì đỏ mặt gian nan ăn một bữa cơm.

Sau khi ăn xong, thời điểm giúp Dương Thiên Lôi mua quần áo càng khiến Trương Tử Hàm không nói được lời nào, áo khoáng lên dễ làm, Tử Hàm muội muội việc nhân đức không nhường ai, giúp Dương Thiên Lôi chọn liền mấy bộ, người này cũng không hề có bất cứ kiến nghị nào, hoàn toàn theo Tử Hàm muội muội làm chủ. Nhưng nội y không phải thứ Tử Hàm muội muội có thể quản, sao có thể không biết xấu hổ quản chuyện này? Thế nhưng người này rất không nói gì trực tiếp cầm lấy một kiện nội khố, trưng cầu kiến nghị của Tử Hàm muội muội, khiến Tử Hàm muội muội xấu hổ đỏ bừng mặt, xấu hổ không dằn nổi, hận không thể tìm một lỗ nẻ đâm đầu vào, càng không biết nói gì chính là câu nói lẩm bẩm trong miệng Dương Thiên Lôi.

"Cái này không được, quá chặt rồi, ảnh hưởng phát dục… Cái này không tốt, kín gió, dễ ẩm ướt… Cái này cũng không được, không gợi cảm, mặc vào khẳng định rất ngốc nghếch, như một tên thổ tặc…"

Rốt cuộc Tử Hàm muội muội không thể nhẫn nhịn được nữa, trước khi chính mình bạo phát, cố gắng chọn cho Dương Thiên Lôi vài món, đi ra ngoài.

Đi ra khỏi cửa lớn, Tử Hàm muội muội hít sâu một hơi, lại thở ra một hơi thật dài, lúc này mới khiến tâm tình thả lỏng hơn một chút.

- Thân ái, ta giúp nàng lựa chọn vài món nha? Ta đoán nàng khẳng định sẽ không chọn, phương diện này ta chính là hành gia! Bảo chứng nàng mặc vào vô cùng thoải mái, vô cùng gợi cảm…

- Cút!

Rốt cuộc Tử Hàm muội muội không nhịn được bạo phát, cho dù trước mặt người khác cũng không còn quản được nhiều như vậy.

Nhất thời một trận gà bay chó sủa, đoàn người rộn ràng nhốn nháo thấy được hình ảnh không thể tưởng tượng nổi, đệ nhất mỹ nữ thủy tiên tử Trương Tử Hàm với khuôn mặt đỏ bừng, thần hình như điện đuổi theo đệ nhất bạch si Dương Thiên Lôi ôm theo một đóng y phục, lại giống như cá chạch, xoay chuyển qua lại trong đám người tròn một con phố, cuối cùng Tử Hàm muội muội ôn nhu như nước dĩ nhiên bắt được lỗ tai của Dương Thiên Lôi, rời khỏi khu thương nghiệp phía tây.

Mọi người không hiểu ra sao, chỉ là nghe được tiếng Dương Thiên Lôi kêu lên không ngừng:

- Ta chỉ muốn tốt cho nàng, ta đây là quan tâm nàng… Trời xanh a, đại địa a…



- Ta hiện tại truyền cho ngươi Đoán Cốt Công.

Sau khi hung hăng giáo huấn Dương Thiên Lôi một chặp, phát tiết lửa giận bùng cháy trong lòng, rốt cuộc Tử Hàm muội muội cũng bình tĩnh trở lại, tập trung vào tỷ thí sắp tới, để Dương Thiên Lôi mau chóng đề cao cảnh giới, Trương Tử Hàm quyết định truyền thụ cho Dương Thiên Lôi công pháp cơ bản của Tinh giả cấp bốn, Đoán Cốt Công.

- Đoán Cốt Công?

- Uhm, rèn luyện da màng, ngươi đã đạt tới yêu cầu Tinh giả cấp ba, trên thực tế bởi vì thể chất đặc thù của ngươi đã vượt xa yêu cầu rồi. Cơ thể, gân màng, da màng cũng đã rèn luyện tới cảnh giới đỉnh cao! Đỉnh cao đang nói ở đây chỉ là trình độ rèn luyện trăm phần trăm của ngươi mà thôi, ta cảm giác vô luận là lực lượng cơ thể của ngươi, độ co dãn gân mạch cũng như năng lực chống lại của da màng đều xa xa không đạt tới cực hạn, còn có không gian tăng lên rất lớn, vì vậy Hùng Vương Đoán Cơ Công, Cửu Chuyển Dịch Cân Kinh cùng với Quy Giáp Công, sau này ngươi vẫn cần phải tu luyện chăm chỉ, nhất là Quy Giáp Công, biết hay không?

- Uhm, hiểu rõ!

Dương Thiên Lôi nghiêm trang nói:

- Không luyện cái gì cũng phải luyện Quy Giáp Công, buổi tối nàng giúp ta rèn luyện!

- Uh, Đoán Cốt Công đối với các loại công pháp từ cấp ba trở lại khó khăn hơn rất nhiều, bởi vì nó cần phải có niệm lực cường đại hơn nhiều chống đỡ. Cơ thể, gân mạch, da màng tương thông với huyết mạch, thông qua một số tư thế và phương pháp tu luyện nhất định liền có thể rèn luyện được, thế nhưng cốt cách lại bị cơ thể, da màng vây quanh, muốn dùng tinh thần lực rèn luyện cần phải có niệm lực cường đại chống đỡ, dẫn đạo tinh thần lực quán chú vào trong đó!

- Niệm lực thiếu, dẫn đạo tinh thần lực liền rất nhỏ yếu, còn chưa tơi cốt cách sẽ bị da màng, cơ thể và gân mạch hấp thu hết, căn bản không thể rèn luyện được cốt cách. Đây cũng là nguyên nhân vì sao một ít người niệm lực kém chung quy không thể đột phá được Tinh giả cấp bốn.

- Đoán Cốt Công, dùng tinh thần lực rèn luyện 206 khối xương cốt toàn bộ thân thể, khiến xương cốt cứng rắn như sắt thép, lực xuyên thấu cường đại, thân thể càng thêm mẫn tiệp.

Thông qua lời giảng giải của Trương Tử Hàm, Dương Thiên Lôi hiểu rõ, Đoán Cốt Công không thoát ly khỏi tư thế và hình thể, cần niệm lực chống đỡ, dẫn đạo tinh thần lực, rèn luyện xương cốt, bước đầu tiên hắn phải tu luyện chính là thu nhiếp tinh thần, nhắm mắt nội thị.

Khi có thể cảm ứng được khung xương tồn tại rõ ràng, bước tiếp theo có thể bắt đầu dẫn đạo tinh thần lực rèn luyện xương cốt.

Sau khi Dương Thiên Lôi chậm rãi nhắm mắt lại, bắt đầu tu luyện, Trương Tử Hàm dừng lại trên gương mặt thanh tú, yên tĩnh kia, trong lòng hiện lên một cỗ tình tự không tên, để nàng không biết phải làm sao, khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng mang theo một tia ngượng ngùng, thấp thỏm, một loại cảm giác từ trước tới nay nàng chưa bao giờ thể nghiệm qua, giống như thiếu nữ hoài xuân ôm mối tình đầu. Giờ khắc này, nàng đã sớm quên đi tuổi tác của Dương Thiên Lôi, trong lòng của nàng, chính mình ngoại trừ tu vi cao hơn Dương Thiên Lôi ra, tựa hồ tại bất cứ địa phương nào, hắn biểu hiện so với chính mình càng thêm thành thục hơn nhiều, đây hoàn toàn không phải là điều mà một thiếu niên mới mười một tuổi có thể có được.

Bị cỗ cảm giác kỳ hiệu không hiểu này khiến trái tim đập nhanh hơn, Trương Tử Hàm vội vàng thu nhiếp lại tinh thần, nhắm lại hai mắt, nhẹ nhàng rút Huyền Băng Kiếm ra, chầm chậm rót tinh thần lực vào thân kiếp, bắt đầu tinh tế thể ngộ khí tăng huyền băng trên thân kiếm.

Nàng phải mạnh hơn, nàng đã từng không biết vì sao phải mạnh hơn, chỉ là mục tiêu của gia tộc như vậy. Mà hiện tại, khi nàng nhìn thấy Dương Thiên Lôi càng dần càng mạnh mẽ, nàng tựa hồ như đã có động lực của riêng mình để nỗ lực tu luyện khiến mình mạnh mẽ.



Một canh giờ, hai canh giờ, ba canh giờ…

Thẳng cho tới khi trời bắt đầu tối hẳn, Dương Thiên Lỗi vẫn như trước ngồi yên tại chỗ không nhúc nhích, giống như một pho tượng đá.

Lúc này, Trương Tử Hàm đã đứng lên từ lâu, cho dù đã thói quen với thiên phú siêu cấp của Dương Thiên Lôi, thế nhưng trong lòng vẫn khiếp sợ như cũ. Tinh giả bình thường, lần đầu tiên tu luyện Đoán Cốt Công, có thể ngồi một canh giờ không động đã rất hiếm gặp, thế nhưng Dương Thiên Lôi dĩ nhiên không nhúc nhích suốt mấy canh giờ, quanh thân trên dưới không hề có một chút thái độ uể oải, sắc mặt như thường, khí tức nhẹ, ổn, sâu, dài.

- Lẽ nào hắn nghĩ tu luyện một lần là có thể tới được cảnh giới nội thị?

Trương Tử Hàm thầm nghĩ trong lòng.

Thời gian như trước từng giây từng phút trôi qua, đêm tối vô thanh vô tức bao trùm toàn bộ học viện Cực Dương. Bầu trời học lên một ít tinh thần, tinh quang nhàn nhạt trải dài khắp mặt đất, trong vườn trường truyền tới tiếng gió thổi vi vu, học viện đã bắt đầu công tác tu luyện ban đêm.

Đúng lúc này, thân thể Dương Thiên Lỗi bỗng nhiên nhẹ nhàng run lên, lông mi tựa hồ hơi nhấc lên một chút, thoáng chốc trong lúc đó, Trương Tử Hàm nhìn thấy một màn vô cùng khiếp sợ.

Thân thể Dương Thiên Lôi tựa hồ biến thành một dòng xoáy cực kỳ to lớn, sinh ra lực hút vô cùng cường đại, tinh quang nhàn nhạt và tinh thần lực bàng bạc tồn tại trong thiên địa dĩ nhiên lấy tốc độ kinh người hội tụ về phía hắn, rất nhanh dũng mãnh truyền vào trong cơ thể hắn.

Trương Tử Hàm đã từng nhìn thấy tốc độ hấp thu tinh thần lực của Dương Thiên Lôi, thế nhưng lần này nhìn thấy một lần nữa vẫn khiếp sợ há to miệng, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng.

Yêu nghiệt! Biến thái!

Chỉ có một chữ như vậy mới có thể hình dung được sự kinh khủng của Dương Thiên Lôi. Trương Tử Hàm căn bản không dám tưởng tượng, một Tinh giả vừa mới đạt tới cấp ba đỉnh, lần đầu tiên tu luyện Đoán Cốt công, dĩ nhiên có thể điều động tinh thần lực bàng bạc như vậy, đừng nói là thực lực Tinh giả cấp sáu đỉnh như nàng, cho dù là cường giả cấp bảy, cấp tám cũng tựa hồ không thể làm được như vậy.

Đúng vào lúc này, Trương Tử Hàm bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện khiến nàng khiếp sợ.

- Hắn… Lẽ nào đã bắt đầu rèn luyện xương cốt? Đây mới là lần đầu tiên, lần đầu tiên hắn đã nội thị thành công? Lần đầu tiên hắn đã bắt đầu rèn luyện xương cốt?

Trương Tử Hàm chân chính hết chỗ nói rồi.

Sau một canh giờ, sắc mặt Dương Thiên Lôi bắt đầu tái nhợt, tốc độ hấp thu tinh thần lực bắt đầu chậm lại, cho tới khi hoàn toàn biến mất.

- Phù…

Rốt cuộc, Dương Thiên Lôi thở ra một hơi thật dài, chậm rãi mở mắt, nhìn thấy khuôn mặt tuyệt mỹ tràn ngập kinh ngạc của Trương Tử Hàm.

- Mệt mỏi thật, hoàn hảo thành công…

Dương Thiên Lôi mệt mỏi nói, tinh thần tựa hồ phi thường mệt mỏi, hiển nhiên là niệm lực tiêu hao, đồng thời nói chuyện người này trực tiếp lăn ra ằm ngửa trên mặt đất, nói tiếp:

- 206 khối, ta đã thấy được, bất quá thời điểm rèn luyện lại không cách nào làm được hết, lần này chỉ rèn luyện được 52 khối, hơn nữa cảm giác không hề có hiệu quả gì, quá mức thất bại…

- Quá… Quá mức thất bại rồi…

Trương Tử Hàm không biết làm sao để hình dung cảm giác của chính mình hiện tại, nàng chỉ là mở to hai mắt nhìn, há to miệng, may móc lập lại một câu của Dương Thiên Lôi khiến cho một thiên tài như nàng phải vô cùng xấu hổ.

- Khụ khụ… Thân ái, nàng đừng lo lắng, ngày mai, uh, ngày mai khẳng định sẽ nhiều hơn, ngày hôm nay tại thời điểm thấy được xương cốt, ta đã cảm giác có chút mệt mỏi, ngày mai ta nghĩ nói như thế nào cũng có thể một lần rèn luyện được một hơn một trăm khối xương cốt các loại!

- Phụt…

Trương Tử Hàm có loại xung động muốn phun máu tươi tại chỗ, người này sao có thể đả kích người khác như vậy? Trương Tử Hàm cưỡng chế xung động xông tới, ôm chặt lấy Dương Thiên Lôi, hôn lên khuôn mặt của hắn tới méo mó vặn vẹo, nói:

- Vậy ngày mai ngươi tiếp tục nỗ lực, cũng đừng để ta thất vọng, hiện tại niệm lực của ngươi tiêu hao rất nhiều, nhanh nhanh đi nghỉ ngơi… Ta giúp ngươi kiếm một ít thức ăn qua đây, buổi tối nếu đói bụng thì ăn.

- A… Ta không đói bụng, không cần phải lấy nữa!

- Vậy nhanh nhanh đi nghỉ ngơi đi!

Trương Tử Hàm nói.

Dương Thiên Lỗi bỗng nhiên tội nghiệp nhìn Trương Tử Hàm, thấp giọng nói:

- Thân ái… Ta không còn khí lực để đứng lên nữa rồi, nếu không… Nàng ôm ta đi vào?

- Nghĩ thực đẹp!

- Khụ khụ… Cùng lắm thì ta không bắt nàng phụ trách, như vậy được rồi sao!

- Như vậy còn không sai biệt lắm!

Trương Tử Hàm nhất thời vừa cười vừa nói, chỉ là nói xong liền ý thức được mình đã sai, dựa vào cái gì hắn yêu cầu chính mình ôm hắn, còn muốn chính mình phụ trách a?

Thế nhưng nhìn thấy Dương Thiên Lôi thực sự rơi vào tình trạng kiệt sức, trong lòng mềm nhũn, cũng không tiếp tục tính toán, nhẹ nhàng nhấc hắn lên, đi vào trong nhà, để hắn nằm xuống giường, hơi do dự một chút, Tử Hàm muội muội dưới ánh mắt kinh ngạc và vô cùng cảm động của Dương Thiên Lôi, rất ôn nhu, rất săn sóc, trợ giúp Dương Thiên Lôi cởi giầy và áo khoác.

Điều này khiến Dương Thiên Lôi sản sinh một chút áy náy, Tử Hàm muội muội thuần khiến thực sự đã bị hành động của chính mình lừa dối rồi sao? Hiển nhiên không được đầy đủ, càng nhiều chính là nàng chân chính quan tâm đối với chính mình.

Sáng sớm ngày hôm sau, trời tảng sáng.

Một đạo thân ảnh chạy như bay trong vườn trường của học viện Cực Dương, chớp mắt đã tới khu ký túc xá học sinh, chỉ mấy lần lên lên xuống xuống đã dừng lại trước cửa một tiểu viện, nhìn một chút đánh số tiểu viện, người này nhẹ nhàng gõ vào cửa tiểu viện.

Đây là một trung niên nhân, một thân nhung trang, thân đeo trường kiếm, áo giáp trước ngực có thêu một chữ Dương màu vàng, quanh thân thể hắn tản mát một cỗ khí tức túc sát cực mạnh, nhãn thần lãnh liệt sáng sủa, bất luận kẻ nào nhìn thấy hắn lần đầu tiên đều biết được, đây chính là chiến sĩ thân kinh bách chiến, không trải nghiệm qua lễ rửa tội bằng máu và lửa của chiến trường kiên quyết không thể có khí thế như vậy. Nguồn: http://truyenyy.com

- Chính là nơi này chăng? Tiểu thiếu gia hẳn là còn chưa rời giường!

Trung niên nhân thầm nghĩ trong lòng, tuy rằng biết lúc này gõ cửa có khả năng sẽ khiến người trong nhà phản cảm, thế nhưng trung niên nhân không hề có bất cứ do dự nào trực tiếp gõ mạnh.

Trung niên nhân vốn tưởng chí ít phải chờ đợi một hồi, thế nhưng để hắn không hề nghĩ tới chính là, chỉ sau mấy lần hô hấp hắn liền nghe được tiếng bước chân chạy tới cực nhanh trong sân, cửa tiểu viện trực tiếp mở ra.

Huyền Thiên - Chương #55


Báo Lỗi Truyện
Chương 55/984