Chương 532: Bốn năm lẻ mười tám ngày. (Hạ)



Giờ này khắc này, hắn mặc một thân bạch sắc đạo bào, mang theo vẻ mỉm cười thản nhiên, đôi mắt sáng răng trắng tinh, khuôn mặt như vẽ, một cái nhăn mày một nụ cười, đều tản mát ra sự xinh đẹp kinh diễm còn hơn xa nữ nhân. Không có người nào hoài nghi, nếu như hắn mặc trang phục nữ nhân vào thì... tất nhiên sẽ trở thành một "Họa thủy" nhiễu loạn toàn bộ tu luyện giới.

- Trần tiểu tỷ, ngươi tốt!

Khi nhìn thấy Trần Thiến tiến đến, mà khi nhìn thấy mình lại ngây cả người, Hạ Quân Trúc ôm quyền mỉm cười với Trần Thiến, thanh âm nhẹ nhàng nao nhã nói. Giơ tay nhấc chân, đều tràn ngập một cổ mị lực khiến khiến phần đông các thiếu nữ trong đại sảnh đều trở thành hoa si, mặc dù là bọn người Kỷ Tiêu Lam vốn là đàn ông chân chính, cũng có chút thần sắc hoảng hốt.

- A...

Trần Thiến lập tức kinh ngạc mở miệng nhỏ ra, con mắt trừng lớn, trên khuôn mặt nhỏ tuyệt mỹ vậy mà đỏ bừng, thể hiện vẻ vũ mị và thẹn thùng.

Ba ánh mắt vụng trộm nhìn chăm nhìn toàn bộ nhất cử nhất động của toàn bộ đại điện, thấy như vậy một màn lập tức tràn ngập vui sướng mà liếc mắt nhìn nhau. Ba người này không phải là ai khác, đúng là cha mẹ và gia gia của Trần Thiến. Thần sắc của Trần Thiến như thế, nói rõ cái gì? Nói rõ là đệ nhất mỹ thiếu niên Hạ Quân Trúc có được thực lực và thiên phú cường đại này, trong nháy mắt liền đả động được cái tim của Trần Thiến.

Kể cả bọn người Kỷ Tiêu Lam cũng cho rằng như vậy. Nụ cười trên mặt Hạ Quân Trúc cũng càng trở nên ngọt ngào tự tin hơn. Nữ nhân, chỉ cần là nữ nhân mà Hạ Quân Trúc hắn muốn chinh phục, còn không có người nào không quỳ gối trước phong độ tư thái tuyệt thế và thiên phú của hắn cả!

Mặc dù là tôn nữ mà Trần gia gia chủ sủng ái nhất, Trần Thiến, cũng sẽ không ngoại lệ!

Nhưng...

Khiến tất cả mọi người kinh ngạc chính là, loại vũ mị và thẹn thùng này của Trần Thiến chỉ tồn tại trong nháy mắt, trong hai tròng mắt tuyệt mỹ liền nước mắt như mưa!

- Bốn năm lẻ mười tám ngày...

Trần Thiến đã quên đi tẩ cả, quên việc bản thân mình muốn quên hắn, quên việc bọn họ căn bản không có khả năng, quên tất cả mọi người đang nhìn chăm chú vào mình... Nàng chỉ biết, suốt bốn năm mười tám ngày, nàng chỉ biết là, hắn đã liên hệ với mình rồi, suy nghĩ duy nhất cũng chỉ có hắn...

Giờ khắc này, hận hắn đa tình cũng tốt, hận hắn vô tình với mình cũng thế, Trần Thiến thầm muốn nghe được thanh âm của hắn, trông thấy hắn...

Gặp gỡ bất ngờ trong ngắn ngủi, trãi qua mọi chuyện với nhau, chỉ trong thời gian chừng một tháng ngắn ngủi, nhưng nàng dùng bốn năm mười tám ngày cũng không thể nào quên được...

Thân thể mềm mại của Trần Thiến run rẩy lấy ra một mặt truyền tấn pháp bảo, nước mắt chảy ra không biết là vui sướng hay bi thương, kinh ngạc mà cảm ứng ba động yếu ớt từ đó truyền ra.

Tất cả mọi người kinh ngạc nhìn Trần Thiến, không rõ ràng cho lắm.

Bỗng nhiên ba động yếu ớt kia trở nên ngày càng mạnh mẽ, bắt đầu tự hành tản mát ra tử sắc hào quang bàng bạc!

Thời gian qua đi từng phút giây, Trần Thiến cứ như vậy mà nhìn pháp bảo trong tay, nước mắt không ngừng tuôn ra...

Một phút đồng hồ, hai phút, ba phút...

Sau khi qua trọn vẹn năm phút đồng hồ, tử sắc hào quang sáng chói kia chẳng những không có yếu bớt, ngược lại còn đang tiếp tục tăng cường!

Đúng lúc này, cha mẹ, gia gia của Trần Thiến cùng với bọn người Kỷ Tiêu Lam, Kỷ Tiêu Vân, Triệu Nguyên đã ý thức được gì đó, nguyên một đám mở to hai mắt nhìn!

Dương Thiên Lôi!

Chỉ có sự xuất hiện của Dương Thiên Lôi mới có thể khiến cho Trần Thiến thất thố như thế thôi!

- Nhận đi, nhận đi!

Kỷ Tiêu Lam, Triệu Nguyên và những người quen thuộc với khí tức của Dương Thiên Lôi, đều lo lắng mà nhìn Trần Thiến. Hi vọng Trần Thiến tranh thủ thời gian kết nối. Nhưng Trần Thiến chỉ run rẩy, khóc, hai mắt đẫm lệ mông lung mà dừng ở truyền tấn pháp bảo trong tay. Truyện Tiên Hiệp

Không phải nàng không muốn nhậnp, mà là nàng có chút không tin đây là sự thật

Bốn năm lẻ mười tám ngày, hắn từ lúc mình rời đi đên bây giờ đều phờ lờ mình, chỉ trầm thấp, nghiêm túc mang theo một tia không bỏ, hô lên tên nàng, nhưng chưa từng giữ nàng lại, lại càng không nói gì. . Ngươi không phải là thích gạt người sao? Không phải nói lừa gạt thiện ý thì không gọi là lừa gạt sao? Vậy sao người không tiếp tục lừa gạt ta?

10 phút.

Tử sắc hào quang của truyền tấn pháp bảo đã lên đến cực hạn, không tăng cường thêm nữa, nhưng lại không thể có dấu hiệu suy yếu bớt!

Giờ khắc này, dù là khuôn mặt của gia gia Trần Thiến cũng có chút động!

Tất cả mọi người, đương nhiên rõ truyền tấn pháp bảo mà Trần Thiến xuất ra là thứ gì.

Tinh Không Thông Linh Kính!

Ở trong vòng ngàn dặm, chỉ cần rót chút thần niệm vào là có thể liện hệ được với nhau, căn bản không nhìn ra chút ba động nào, nhưng một khi vượt qua khoảng cách này, thì theo khoảng cách gia tăng, thần niệm cần thiết cũng phải cường đại hơn, nếu vượt qua ngồi sao thì... cần thần niệm vô cùng khổng lồ, hơn nữa khoảng cách giữa các ngôi sao càng xa, càng khổng lồ!

Mà lúc này, Tinh Không Thông Linh Kính lại lóng lánh ra hào quang màu tím!

Màu tím là khái niệm gì?

Điều này nói rõ người đang liên hệ với Trần Thiến, khoảng cách với Khôn Tử Tinh đã đạt đến cực hạn mà Tinh Không Thông Tinh có thể khởi động, ít nhất cũng vượt qua vô số ngôi sao và tinh vực!

Loại tình huống này, mặc dù là cao thủ Thần Đạo bát cấp đỉnh phong cảnh cũng chỉ có thể duy trì khởi động trong 3 4' đã là tương đối không dễ rồi, nhưng lúc này đã qua suốt 10 phút rồi mà tử sắc hào quang của Tinh không Thông Linh Kính vẫn lóng lánh như trước!

- Chân Thần Cảnh... Chỉ có cường giả Chân Thần Cảnh mới có thể làm được! Chẳng lẽ... Không phải là Dương huynh đệ?

Bọn người Kỷ Tiêu Lam, Triệu Nguyên trông thấy thần niệm của người liên hệ với Trần Thiến hùng hồn và cường đại như thế, lập tức nghi hoặc trong nội tâm. Điều này hiển nhiên không phải là Dương Thiên Lôi có thể làm được, nhưng ngoại trừ Dương Thiên Lôi ra, ai có thể làm cho Trần Thiến kích động như thế được?

Trần Thiến rốt cục cũng hơi bình phục lại, phát ra thần niệm của bản thân!

Đúng lúc này, mọi người đang khiếp sợ và tò mò lập tức di động nhao nhao vọt tới phía sau Trần Thiến, bọn hắn đều muốn biết, người liên lạc với Trần Thiến đến tột cùng là ai, dù là cha mẹ và gia gia của Trần Thiến cũng không ngoại lệ!

Theo thần niệm của Trần Thiến rót vào, Tinh Không Thông Linh Kính từ từ bay lên, tử sắc hào quang bên trong, bỗng nhiên từ trung gian chậm rãi kéo dài ra bốn phía, lóng lánh xuất ra đạo đạo nhũ bạch sắc hào quang, một đạo thân ảnh như nước sóng theo mơ hồ dần dần rõ ràng, hiện ra trong mắt tất cả mọi người!

Huyền Thiên - Chương #532


Báo Lỗi Truyện
Chương 532/984