Chương 437: Bắt đầu.



Nhất cử nhất động của cả Tạo Hóa Môn đều nằm dưới sự cảm ứng của Cổ Đức Nhân, căm bản không cần đặc biệt vận dụng thần niệm cũng có thể thông qua trận pháp trải rộng trong Tạo Hóa Môn vàtruyền thừa Đạo Khí mà dễ dàng dò xét đến từng độc tác hành vi của mỗi người bên trong.

Bởi vậy, Vu Nhân Kiệt và Vũ Văn Tinh Diệu viếng thăm, căn bản không hề qua được ánh mắt của lão. Nguồn: http://truyenyy.com

Vu Nhân Kiệt thì không sao, nhưng lễ vật của Vũ Văn Tinh Diệu thìlại khiến cho Cổ Đức Nhân nhức đầu.

Cho dù Dương Thiên Lôi và Phong Linh Nhi ở bên trong đại hội bịgiết chết, với thực lực của đám Trương Tử Hàm, liền có thể trong cuộc thi đấu đoàn đội mà lọt vào thứ hạng trước tám. Điều này cũng đồng nghĩa, muốn đem Trảm Không Kiếm phái loại bỏ ra khỏi Bát đại môn phái, căn bản là không có khả năng. Lão cũng không thể đối với đám Trương Tử Hàm mà tạo ra tình huống "ngoài ýmuốn" được, liên tục "ngoài ý muốn" như vậy, vậy thì không phải làvô tình vô ý nữa rồi. Huống chi, thực lực của đám Trương Tử Hàm, cho dù đối diện với Bộ Kinh Thiên và Bách Lý Tình Không, chênh lệch quá sức lớn, căn bản không thể xuất hiện tình huống "ngoài ýmuốn" được. Mà đối với những người khác, tựa hồ như trường hợp "ngoài ý muốn" này cũng không có khả năng xảy ra.

Bên trong Thanh Tĩnh Lưu Ly bình, trong khi mọi người tiến vào, Dương Thiên Lôi lại rời khỏi thời không pháp tắc.

Trương Tử Hàm, Dương Thiên Lệ, Sở Hương Hương, Lục Thanh Âm cùng Mộc Tử Vi, năm người trước tiên thôi luyện nhuyễn giáp và vũkhí Đạo Khí mà Tinh Diệu thương hội tặng cho các nàng. Sau đó, chúng nhân Vu gia bảo lại bồi luyện cùng nhóm các nàng.

Dương Thiên Lôi đem hết thẩy toàn bộ mọi chuyện lớn nhỏ giao lại cho Lăng Hy ẩn trong bóng tối và Vu Thanh Nhã ở ngoài sáng xửlý. Còn hắn thì cùng Tiêu Như Mộng, Bách Lý Thiên Thiên ngốc ở chung một chỗ, ở trước mặt Bách Lý Thiên Thiên cũng không chút gì cố kỵ, kể lại mọi chuyện phát sinh gần đây cho Tiêu Như Mộng.

Bách Lý Thiên Thiên nghe tới Tạo Hóa Môn, trong mắt nàng liền xuất hiện hai đạo tinh quang gần như không thể phát hiện được.

Cơ hội, đây đối với nàng mà nói chính là cơ hội duy nhất thoát khỏi Dương Thiên Lôi.

Mặc dù thân thể của nàng đã triệt để bị Dương Thiên Lôi chinh phục, nhưng dù sao cũng là một cô gái kiêu ngạo, một thiên chi kiều nữ được nâng niu chăm sóc như ở trên chín tầng trời nhưnàng, về mặt tâm lý há có thể bị khuất phục dễ dàng như vậy?

Nhất là nàng ở trước mặt Dương Thiên Lôi, nói dễ nghe một chút thì là tù binh, nói khó nghe, thì chính là nữ nô, hơn nữa lại còn lànô lệ tình dục!

Mặc dù nàng chiếm được lợi ích không thể nào sánh bằng, giúp cho nàng trong một thời gian ngắn ngủi liền tấn thăng lên đến Thần Đạo, nhưng nàng rõ ràng, chỉ cần một ngày mình không thoát khỏi nơi này, như vậy bất luận tu vi nàng cao đến đâu thủy chung cũng chỉ là một nữ đày tớ bị Dương Thiên Lôi nhốt trong chuồng màthôi!

Đây không phải cuộc sống mà nàng muốn.

Nàng muốn chính là được người mình yêu mến che chở bảo bọc cưng chiều sủng ái, chứ không phải là xếp sau vô số nữ nhân nhưvậy, kém người một bậc!

- Thiên Lôi, đợi khi đại hội tân nhân so tài kết thúc, ngươi nói với Phong Chưởng Giáo một tiếng, kết thúc hết thảy mọi chuyện giữa ta và Trảm Không kiếm phái đi… Tiêu Như Mộng, sẽ mãi mãi biến mất đi…

Tiêu Như Mộng nhẹ giọng nói.

- Ừm.

Dương Thiên Lôi đáp một tiếng, lần nữa tách ra khỏi hai nàng, một mình tiến nhập vào trong tu luyện.

Hắn phải cùng đám người Thương Huyền Bác giao thủ trước, chân chính quen thuộc cơ thể mình!

Đúng, chính là quen thuộc chính mình, quen thuộc với lực lượng tăng vọt bên trong thể nội, quen thuộc bảo kiếm cùng nguyên thần hào hợp làm một thể với chính mình, quen thuộc ba loại vô thượng thần thông mà trước khi đi, mẫu thân đã rót vào mi tâm hắn!

Đại hội tân nhân so tài, tại diễn võ trường đệ nhất trên ngọnLinh Thứu Phong khổng lồ đã chia ra phân biệt thành mười lôi đài. Mỗi cái lôi đài chính là một tổ, mười tổ đồng thời bắt đầu tiến hành vòng loại.

Mỗi tổ đều có một tổ trọng tài, gồm hai trọng tài tạo thành.

Chiến đấu còn chưa bắt đầu, chung quanh mười lôi đài đã xuất hiện vô số người, dưới sự an bài của Phong Vô Kỵ, đệ tử Trảm Không Kiếm phái chia ra làm mười tổ, chia ra đến trước mười lôi đài màchú ý mật thiết tới tình huống giao tranh của Dương Thiên Lôi vàmười người khác.

Mười tên đệ tử của một môn phái trong lúc ghi danh cũng chia ra thành mười tổ, mười cá nhân, cho nên sẽ không phát sinh tình huống đệ tử cùng môn phái giao tranh cùng một tổ.

Bởi vì Dương Thiên Lôi và Phong Linh Nhi đã xác định trước là ở tổNăm và tổ Sáu cho nên đám Trương Tử Hàm trong lúc ghi danh liền chọn tám tổ còn lại.

Trước khi các tổ tranh tài, đồng dạng cũng bốc thăm quyết định đối thủ của mình. Loại bốc thăm này dưới sự quản chế của tổ trọng tài, muốn ăn gian trừ phi là có thể mua chuộc được trọng tài rồi mới nói. Tình huống như thế ở trong thời điểm thi đấu đoàn đội có lẽ sẽxuất hiện. Nhưng trong lúc thi đấu cá nhân, căn bản là không cân thiết.

Bởi vì thi đấu cá nhân có mục đích tối quan trọng chính là giúp cho một số đệ tử trẻ tuổi tích cóp thêm chút kinh nghiệm chiến đấu màthôi. Thực sự có thể ảnh hưởng tới sự xếp hạng của các môn phái chỉ có mười người đứng đầu.

Có thể vô địch thi đấu cá nhân, môn phái có thể tăng lên mười phần; thứ hai: chín phần; thứ ba: tám phần, theo thứ tự giảm dần, kẻ xếp thứ mười chỉ có một phần.

Mà căn bản có thể xác định mười người hàng đầu thì đã có tới chín gã cảnh giới Thần Đạo chiếm hết chín danh ngạch. Bảy trăm chín mươi mốt người còn lại, chẳng qua cũng chỉ cạnh tranh nhau một cái danh ngạch nữa mà thôi, hơn nữa trên căn bản là xếp thứ mười mà thôi.

Cho nên Phong Vô Kỵ vừa mới bắt đầu liền giao phó cho đám Trương Tử Hàm, nếu như vận khí không tốt, trong khi thi đấu gặp phải cao thủ Thần Đạo kia, liền trực tiếp nhận thua. Không cần thiết phải đả cân động cốt, ảnh hưởng tới cuộc thi đoàn đội.

Trong nháy mắt, một ngày đã trôi qua.

Hết một ngày, mỗi tổ đều đã diễn ra hai đợt vòng loại, tám mươi còn bốn mươi, bốn mươi còn hai mươi. Quyết định ra nhóm hai mươi người mạnh nhất.

Dương Thiên Lôi, Phong Linh Nhi cùng với các cao thủ cảnh giới Thần Đạo khác tự nhiên không cần phải nói, căn bản chỉ cần leo lên lôi đàn rồi đứng yên, đối thủ sẽ trực tiếp nhận thua. Cảnh giới Tiên Thiên cùng với cảnh giới Thần Đạo chính là hai cái khái niệm bất động, căn bản không cùng chung cấp bậc, cho nên không có ai ngu ngu ngốc ngốc mà tìm họa trên người cường giả Thần Đạo cả.

Huyền Thiên - Chương #437


Báo Lỗi Truyện
Chương 437/984