Chương 306: Dạ. (Hạ)



Hai tên cao thủ khác cũng bay tới trước lôi đài.

Bất quá không có thượng lôi đài, rõ là họ khinh thường không muốn cùng lên đánh Dương Thiên Lôi cùng một lúc.

Vu Tiểu Ức bội phục nhất chính là loại cuồng ngạo này của Dương Thiên Lôi, vội vã chạy nhanh tới trước lôi đài, truyền âm nói:

- Lão đại, một gã Tiên thiên cấp sáu khác tên là Tôn Du Khâm, thực lực cũng thường thôi. Ngược lại thì cái tên có chút lãnh khốc kia lợi hại hơn nhiều, thiên phú cực cao, gọi là "Dạ" lão đại, huynh thật sự muốn bọn họ cùng xông lên à?

- Đương nhiên là thật, muốn để cho bọn họ tâm phục khẩu phục thì đương nhiên là ca muốn làm một trận thật oanh liệt cơ.

- Dương Thiên Lôi, Tư Không Hồi Ức ta lãnh giao ngươi trước, thử xem ngươi có lợi hại được như ngươi đã nói không.

Đúng lúc này, quanh thân Tư Không Hồi Ức tản ra khí tức cuồng bạo, lạnh lùng nói.

- Ngươi không đủ đâu. Ba người các ngươi cùng lên đi.

Dương Thiên Lôi vẫn mang theo vẻ tươi cười như cũ, không nóng không lạnh. Thần sắc trên mặt phảng phất như căn bản không hề đặt Tư Không Hồi Ức vào mắt vậy.

- Ha ha ha… ngươi bất quá chỉ là Tiên thiên cấp năm, chút tâm cơ này của ngươi mà cũng muốn giở ra cho bọn ta xem sao? Bất quá là muốn cho ba người bọn ta cùng lên, cho dù ngươi có thua thì cũng là vì ba người bọn ta liên thủ. Cần gì phải làm vậy?

Tư Không Hồi Ức nói.

- Đúng vậy, Dương Thiên Lôi, có gan thì đánh một trận với Tư Không sư huynh đi.

Dưới đám người lập tức truyền tới một tiếng giục. Mọi người sau khi nghe Tư Không Hồi Ức nói vậy thì lập tức đều minh bạch ý đồ của Dương Thiên Lôi, ngay cả ánh mắt của mấy thiếu nữ có chút háo sắc nhìn Dương Thiên Lôi lúc này cũng có chút thay đổi.

Cường giả cuồng ngạo mới chính là người mà các nàng tôn kính và ngưỡng mộ. Không có bản lãnh, chỉ dựa vào vài câu qua loa và chút tâm cơ thì không phải loại các nàng để ý.

- Là sao? Hai người các ngươi cũng nghĩ vậy?

Ánh mắt của Dương Thiên Lôi đột nhiên chuyển hướng nhìn hai cao thủ dưới đài, hỏi.

- Đương nhiên.

Tôn Du Khâm nói không chút do dự.

Trong hai con ngươi của thiếu niên được gọi là "Dạ" lóe lên một tia ngưng trọng, không nói lời nào.

- Được rồi, đã như vậy thì nguyên đám các ngươi lên từng tên cũng được, đừng có mà nói ca không có các ngươi cơ hội.

Dương Thiên Lôi lạnh nhạt nói, ánh mắt đột nhiên nhìn về phía Tư Không Hồi Ức, nói:

- Ra tay đi.

- Ra tay, chẳng lẽ ngươi cứ vậy mà quyết đấu với ta?

Trên mặt Tư Không Hồi Ức lại hiện ra vẻ khinh thường lần nữa.

- Không được sao?

Dương Thiên Lôi có chút không biết phải nói sao.

- Có thể, chỉ là sợ sau khi ngươi thua sẽ nói ngươi không có mặc nhuyễn giáp, không có vũ khí hữu dụng, đúng không? Thật xin lỗi, Tư Không Hồi Ức ta sẽ không cho ngươi cơ hội này đâu.

Tư Không Hồi Ức nói xong, lập tức cởi nhuyễn giáp quanh thân ra, tính luôn cả bảo kiếm trên tay đều là Càn Khôn Giới mà hắn nhận được.

- Ai, cái này mà cũng bị ngươi nhìn ra, Tư Không Hồi Ức đúng không? Bây giờ đã có thể bắt đầu được chưa?

- Đương nhiên.

- Tư Không sư huynh, cố gắng lên, cố gắng lên.

Từ đám người bên dưới lập tức truyền tới một trận hò hét.

Trong chớp mắt, chiến ý quanh thân Tư Không Hồi Ức lại điên cuồng dâng lên như một cơn bão, một cỗ pháp lực bang bạc tràn ra từ người hắn.

Còn Dương Thiên Lôi thì vẫn lạnh nhạt đứng yên như cũ, tựa hồ không có bất kỳ chuẩn bị chiến đấu gì cả.

Thế nhưng, ngay lúc hai tay của Tư Không Hồi Ức kết xuất pháp ấn, trong nháy mắt sẽ xuất chiêu thì thân ảnh của Dương Thiên Lôi đột nhiên lại biến thành một đám sương mù, biến mất tại chỗ, nháy mắt sau đó thì đám sương mù đã lan ra xung quanh hơn mười trượng, đa số mọi người đứng ở đây căn bản không thấy được chuyện gì xảy ra đã nghe được tiếng thét sợ hãi của Tư Không Hồi Ức, ngay sau đó, một thân ảnh liền bắn ra khỏi lôi đài, một tiếng ầm vang lên, đã bắn ra hơn cả trăm mét, tạo nên một trận cát bụi bay mịt mù.

- A? Tư Không sư huynh…

Trong đám người lập tức truyền tới từng đợt kinh hô.

Thân ảnh bất thình bay ra khỏi lôi đài chính là Tư Không Hồi Ức vừa nãy vẫn còn vênh váo không ai bằng.

Tư Không Hồi Ức vừa mới rơi xuống đất lại cuồng bạo đứng lên, thân hình nhoáng một cái liền bay về phía lôi đài lần nữa.

- Sao hả? Ngươi còn muốn đấu à?

Đúng lúc này, sương mù trên lôi đài đột nhiên tiêu tán, lộ ra gương mặt anh tuấn tới mức thiên địa bất dung của Dương Thiên Lôi cùng với pháp bào màu trắng trần thế khó bằng của hắn, trên khóe môi vẫn là nụ cười thản nhiên kia.

Đám người trong nháy mắt đã hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra, tiếng thét của mấy nữ hài lập tức vang lên.

Không có cách nào khác, thật sự là quá suất, quá ngầu, quá ngưu rồi, mặc dù là ủng hộ Tư Không Hồi Ức, nhưng cũng có không ít người lén lút tung hô. Đọc Truyện Online

- Ta…

Khuôn mặt của Tư Không Hồi Ức lập tức đỏ bừng, trong cơn thịnh nộ, hắn biết rõ là Dương Thiên Lôi đã hạ thủ lưu tình, nếu không thì hắn không đơn giản chỉ là bay khỏi lôi đài.

- Ta thua.

Tư Không Hồi Ức khó khăn lắm mới nói ra ba chữ này, ánh mắt hiện lên một tia sáng, ôm quyền hướng Dương Thiên Lôi nói, sau đó liền nhảy xuống khỏi lôi đài.

Ánh mắt của Tôn Du Khâm tràn ngập vẻ khiếp sợ nhìn Tư Không Hồi Ức, sau đó lại nhìn Dương Thiên Lôi, cuối cùng bất đắc dĩ lắc đầu, nói:

- Ta không phải đối thủ của ngươi.

Hắn không thể không thừa nhận, bởi vì hắn không thể thấy được Dương Thiên Lôi đã đánh Tư Không Hồi Ức bay ra khỏi lôi đài thế nào. Mà thực lực của hắn và Tư Không Hồi Ức lại tương đương nhau, hắn đi lên, chỉ sợ lại gặp phải kết quả này.

Sau khi Tôn Du Khâm nói xong, thân hình của thiếu niên quang thân tản ra khí tức lạnh như băng được gọi là "Dạ" nhoáng lên một cái, đã vô thanh vô tức đáp xuống trên lôi đài.

Đám người lập tức yên tĩnh trở lại, yên tĩnh tới mức không một tiếng động. Ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung trên lôi đài.

Dạ, ngoại trừ mấy huyết hạch của Vu gia ra thì hắn là đệ tử có thiên phú cao nhất trong đám đệ tử đời này của Vu gia bảo, con người của hắn cũng giống như tên của hắn vậy, đơn giản tới mức không thể đơn giản hơn. TRong cuộc sống của hắn, ngoại trừ tu luyện ra thì chỉ có tu luyện, những người có thể nghe hắn mở miệng nói chuyện chỉ có vài người, người có thể nghe hắn nói được ba chữ thì hoàn toàn không có. Bởi vì hắn nói chuyện cũng giống như tên của hắn vậy, cơ bản đều là một chữ. Hắn sống trên đời hai mươi năm, chỉ sợ tổng cộng những chữ hắn đã nói cũng không nhiều bằng những gì Vu Tiểu Ức nói trong một ngày.

Huyền Thiên - Chương #306


Báo Lỗi Truyện
Chương 306/984