Chương 302: Vu Nhân Kiệt.



Dọc đường đi Vu Thanh Nhã không ngừng giới thiệu tình huống đại khái của Thủy tinh cung cho Dương Thiên Lôi biết, nên Dương Thiên Lôi cũng coi như biết chút ít về Thủy tinh cung.

Thủy tinh cung cũng giống động thiên ở Thiên Tịch phong của Trảm Không kiếm phái vậy. Tổng cộng chia làm mười tám tần, từ Tiên Thiên cấp một tới cấp chín vừa đủ chín tầng. Chỉ có thực lực tương ứng thì mới có thể bước vào tầng tương ứng để tu luyện. Còn từ tầng mười tới tầng mười tám thì dành cho Thần Đạo. giống hệt như động thiên ở Thiên Tịch Phong.

Theo như Vu Thanh Nhã nói thì từ đời lão gia tổ tới này thì không ai có thể bước vào tầng mười sáu trở đi được. Đương kim gia chủ của Vu gia, cũng chính là gia gia của Vu Thanh Nhã mà cũng chỉ có thể vào tới tầng thứ mười lăm mà thôi.

Hai người bước qua cấm chế nặng nề, Vu Thanh Nhã khởi động hết mấy pháp bài, rốt cuộc cũng đi tới tầng thứ ba, là nơi Tiểu Ức bế quan.

Một năm, Tiểu Ức dĩ nhiên đã đột phá bình cảnh của Hậu thiên cấp chín, bước chân vào Tiên thiên chi cảnh. Lúc này đây đã tấn cấp Tiên thiên cấp ba. Tốc độ tu luyện của hắn so với bọn người Phong Mã Ngưu mà nói thì đúng là nhanh hơn rất nhiều.

Đây là điểm tốt mà gia thế mang lại, là chỗ tốt của việc vừa ra đời đã ngậm chìa khóa vàng.

Trảm không kiếm phái cũng chỉ có một tình huống đặc biệt là Dương Thiên Lôi mới có thể lấy được đãi ngộ tu luyện tại Huyền hoàng kỳ.

- Kim Cương Toản.

Ngay lúc Dương Thiên Lôi và Vu Thanh Nhã vừa mới bước vào tầng hai của Thủy Tinh Cung thì đã nghe được tiếng hét lớn của Tiểu Ức. Dương Thiên Lôi hơi sững ra, giọng nói này đúng là của Tiểu Ức, nhưng hắn vẫn thấy một đạo thân ảnh mờ nhạt đột nhiên bắn lên, cả người lập tức xoay trong một cách điên cuồng xông về phía trước, thình lình thi triển ra tuyệt kỹ mà Dương Thiên Lôi tự nghĩ ra Kim Cương Toản.

- Không tệ, đã có được ba phần thần vận của ca, bất quá vẫn còn kém xa.

- A? Đại ca.

Tiểu Ức đang xoay tròn điên cuồng, gần như không thể tin được vào tai của mình, cư nhiên lại nghe được thanh âm của Dương Thiên Lôi.

Hầu như trong một giây hắn đánh ra một tiếng nổ lớn, rơi xuống đất từ trên không thì cả người cũng bắn về sau rồi dừng lại, nhìn về phía phát ra thanh âm. Khi hắn vừa nhìn thấy người suất tới mức thiên địa bất dung đang đứng cùng một chỗ với Vu Thanh Nhã, đang nhìn mình đầy kinh ngạc, Tiểu Ức hơi kinh ngạc một chút, sau đó chính là một tiếng hú đầy hưng phấn vang lên, chạy về phía Dương Thiên Lôi nhanh như thiểm điện.

Trên khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành kia không hề che dấu vẻ hưng phấn và quang thải sáng lóng lánh chút nào, trực tiếp nhào lên người Dương Thiên Lôi, ôm chặt lấy hắn.

- Đại ca, nhớ chết tiểu đệ ta rồi…. Hơn ba trăm năm.. những hơn ba trăm năm .. ô ô…

Tiểu Ức vui mừng tới phát khóc, khiến Dương Thiên Lôi kinh ngạc không kịp hiểu gì, sau đó da gà toàn thân liền nổi lên, không hề do dự chút nào liền túm lấy Tiểu Ức khuynh quốc khuynh thành kia kéo ra xa một chút.

Không sai, là khuynh quốc khuynh thành, cái tên này thế mà lại mặc nữ trang, trên dầu gắn đủ loại trang sức, lông mi như vẽ, hai mắt như nước, môi đỏ như son, nếu không phải trước ngcuwj hắn phẳng lì như sân bay, thanh âm có chút âm hưởng nam nhân thì Dương Thiên Lôi quả thực không thể tin được cái loại "vưu vật" khiến người ta động tâm ngay trước mắt này lại là Tiểu Ức.

Hơn ba trăm năm, sau khi đột phá được bình cảnh Hậu thiên thì Tiểu Ức cũng bị lão gia tử khởi động Thời không pháp tắc, bế quan tu luyện hơn ba trăm năm.

- Sao bộ dạng của ngươi lại biến thành thế này?

- Hì hì….

Vu Tiểu Ức hai mắt lưng tròng, tràn ngập ủy khuất còn chưa kịp nói gì thì Vu Thanh Nhã đã cười vài tiếng.

- Đại ca nghĩ là đệ nguyện ý à? Còn không phải là tám vị tỷ tỷ của đệ ban cho sao?

- Tám vị tỷ tỷ làm? Vậy thì, Tiểu Ức… Ngươi sẽ không phải là đã bị bọn họ làm cái gì rồi chứ?

- Làm sao có? Đại ca, huynh yên tâm, đệ đây vẫn là nam nhân nguyên vẹn, đại ca của đệ đã tới đây, các tỷ cũng không thể cứ bắt đệ giữ bộ dạng quỷ quái này chứ? Dám cược thì dám thua, đệ nói lời giữ lời, nhưng việc đại ca tới là tình huống đặc biệt, nên có đối đãi đặc biệt tương ứng mới đúng chứ.

Vu Tiểu Ức làm ra vẻ đáng thương nhìn chằm chằm vào Vu Thanh Nhã nói.

- Tha cho ngươi một lát. Đợi gặp gia gia xong rồi thì lại mặc.

Vu Thanh Nhã nói.

- Đa tạ bát tỷ.

Vu Tiểu Ức vui mừng nói, vừa nói chuyện vừa thuần thục tháo hết trang sức trên đầu và tẩy lớp trang điểm trên mặt, sau đó lại cởi y phục nữ ra, đổi lại nam trang,

- Đại ca, huynh vừa mới nói Kim Cương Toản của đệ có ba phần thần vận, rốt cuộc là không đúng ở chỗ nào? Đệ đều làm theo những gì huynh nói mà.

Vu Tiểu Ức vừa sửa sang lại xong thì liền tràn ngập sùng bái nhìn Dương Thiên Lôi hỏi.

- Khí thế. Dũng cảm tiến lên, đừng quá câu nệ, khí thế xuyên thủng hết thảy, không biết sợ là gì.

Dương Thiên Lôi nói.

- Nếu không thì huynh thử thi triển một lần cho tiểu đệ xem thử đi?

- Không được. Kim Cương Toản nhất định phải có đối thủ thì mới có thể thi triển được.

- Cái này thì dễ thôi, tỷ, tỷ để đại ca đánh thử đi.

Vu Tiểu Ức nói không hề do dự chút nào với Vu Thanh Nhã.

- Được.

Vu Thanh Nhã đáp nhanh gọn.

Dương Thiên Lôi đổ mồ hôi như thác. Hắn vốn chỉ thuận miệng nói vậy thôi, ai ngờ Tiểu Ức lại nói vậy, ý tứ lập tức trở nên rõ ràng. Đương nhiên, đơn thuần như vu Tiểu Ức và Vu Thanh Nhã thì hoàn toàn sẽ không nghĩ tới phương diện khác.

- Thật tốt quá.

Tiểu Ức đứng bên cạnh đột nhiên nhảy cẫng lên, hô to:

- Đại ca, đánh đi, đánh tỷ tỷ của đệ thử đi.

….

- Thật sự muốn vậy sao?

- Đương nhiên rồi.

- Kim cương toản của ta rất lợi hại, sợ ngươi chịu không nổi.

- Làm sao sẽ vậy được? ngươi cứ vô tư đi.

Vu Thanh Nhã nói rất hăng hái, quanh thân lập tức tràn ngập một cỗ ý chí chiến dâng cao đấu và khí tức cường đại. Đọc Truyện Online

- Được rồi, đây là do ngươi yêu cầu, ta sẽ làm một lần cho ngươi coi, ngươi đừng có mà nghiền đấy nhé.

Cái tên Dương Thiên Lôi vô sỉ này cười đểu một cái rồi nói.

Thanh âm còn chưa dứt thì thân ảnh của hai người đã nhoáng một cái đã bay tới giữa sân, đứng ccahs nhau mấy chục thước, đứng dối mặt với nhau.



- Oanh ——

Một tiếng nổ kinh thiên vang lên, Dương Thiên Lôi khẽ quát một tiếng, cả người đột nhiên bắn lên, lấy tay thay kiếm, chỉ trong nháy mắt đã bắt đầu điên cuồng xoay tròn, niệm lực tinh thuần hội tụ pháp lực quanh thân thành từng đạo xoắn ốc, cánh tay phải của hắn cũng xoay trong một cách quỷ dị, biến thành dạng xoắn ôc, còn bàn tay thì lại biến thành mũi khoan.

Huyền Thiên - Chương #302


Báo Lỗi Truyện
Chương 302/984