Chương 161: Quyển Quyền Thần Công (hạ).



Trong nháy mắt khi bay lên, ánh mắt Dương Thiên Lôi rất nhanh quét một vòng. Nhất thời trong lòng cả kinh. Đập vào mắt hắn vậy mà là rừng cây vô biên vô tận, vô luận hắn rơi xuống chỗ nào, cũng gặp phải vô số công kích.

- Không có khả năng. Đây tuyệt đối là thủ thuật che mắt,

Đại não Dương Thiên Lôi cấp tốc tính toán, hai mắt bắn ra tinh quang, tựa như tìm kiếm khe hở trong trận pháp hoa đào của Kim Dung. Chỉ là, hắn đối với trận pháp cũng không có bất luận nghiên cứu gì, muốn từ đó nhìn ra một tia manh mối, cũng là hết sức khó khăn.

- Vèo vèo vèo…

Khi thân thể Dương Thiên Lôi bay đến vị trí tối cao, dưới thân bỗng nhiên truyền đến vô số tiếng xé gió, từng đạo lá cây tản ra quang mang băng lam sắc bén, giống như mũi tên mang theo khí tức băng hàn kinh khủng bắn về phía Dương Thiên Lôi.

- Thái Cực xoay tròn như ý! Quyển Quyển Thần Công!

Dương Thiên Lôi gầm lên một tiếng, cơ bắp, gân mạch toàn thân nhất thời trở nên run rẩy. Cả người hắn đang ở không trung vậy mà xoay tròn như con vụ, năng lượng trong đan điền hoàn toàn chuyển hóa thành năng lượng hệ thủy, ngoại phóng ra khỏi cơ thể, hóa thành từng gợn nước nhu hòa, khi hắn xoay tròn hóa thành từng vòng sóng cuồn cuộn, mãnh liệt trào ra mang theo lực thôn phệ kinh nhân.

Nếu có cao thủ ở đây mà nói, tất sẽ kinh ngạc tột đỉnh.

Hiển nhiên, chiêu tinh kỹ này của Dương Thiên Lôi căn bản không thuộc về đại lục Huyền Thiên, hoàn toàn là do hắn tự nghĩ ra.

Từ lần trước chiến đấu cùng Kim Tuyến Xà, Dương Thiên Lôi liền nghĩ cách làm sao tránh né được công kích số đông. Vậy là rất tự nhiên liền nghĩ tới một màn Thủy tổ Trương Tam Phong của Võ Đang lĩnh ngộ Thái Cực Quyền.

Lấy như thắng cương, tá lực đả lực, bốn lạng bạt ngàn cân.

Mà Dương Thiên Lôi lúc này chính là bằng vào rèn luyện cơ bắp, gân mạch một trăm phần trăm, mạnh mẽ thay đổi trọng tâm cơ thể, khiến thân thể trong không trung xoay tròn mà không có bất kỳ chỗ mượn lực nào. Đồng thời đem năng lượng kỳ dị trong đan điền chuyển hóa thành tinh thần lực ngoại phóng hệ thủy nhu hòa phóng ra xung quanh, nương theo vòng tròn hình thành một vòng xoáy cực lớn quanh thân, xoay tròn như ý, tá lực đả lực. Đọc Truyện Online

Bất luận công kích gì trong nháy mắt tiếp cận thân thể hắn sẽ gặp phải vòng xoáy cường đại kia, bị thay đổi phương hướng, hấp thu hoàn toàn vào trong dòng xoáy. Nhưng một khi có công kích vượt qua lực thôn phệ của vòng xoáy, Dương Thiên Lôi hiển nhiên sẽ không tránh được.

Phốc phốc phốc…

Một vài lá cây giống như thiêu thân mà lao vào trong vòng xoáy. Bản thân Dương Thiên Lôi xoay tròn tại trung tâm không bị tổn thương gì, ngược lại, những lá cây chứa năng lượng thuộc tính Băng cuồn cuộn này mỗi khi gia nhập vào vòng xoáy lại càng khiến vòng xoáy trở nên khổng lồ, lực thôn phệ cũng càng lúc càng gia tăng kinh người.

Đường kính vòng xoáy vốn chỉ có hai thước, đến khi Dương Thiên Lôi rơi xuống mặt đất, vậy mà đã lớn tới phạm vi hai trượng. Lực thôn phệ cuồn cuộn. Thực vật trên mặt đất chưa kịp công kích trước đã bị vòng xoáy mạnh mẽ nhổ tận gốc, lại gia nhập vào trong vòng tròn đó, khiến vòng xoáy càng trở nên lớn mạnh.

- Ầm ầm…

Những tiếng nổ kinh khủng đến cực điểm liên tiếp vang lên không ngừng. Trong rừng cây xuất hiện một hình ảnh kinh khủng. Một quả cầu điên cuồng xoay tròn, giống như quả cầu tuyết, càng lúc càng lớn. Những nơi nó đi qua đều trở nên hoang tàn, bất luận thứ gì đều trực tiếp bị thôn phệ vào trong đó, gia nhập đại quân xoay tròn. Lực lượng của quả cầu mỗi lúc đều không ngừng mạnh lên.

Ngay cả Dương Thiên Lôi cũng không nghĩ tới Quyển Quyển thần công do mình nghĩ ra lại có được tuy lực kinh khủng như vậy.

Theo tốc độ phát triển của quả cầu, gần như ngay lập tức đã biến thành một viên cầu khổng lồ đường kính lên tới mười trượng. Dưới năng lượng chống đỡ cuồn cuộn, Dương Thiên Lôi giống như đằng vân giá vũ, ở trung tâm của năng lượng, căn bản không rơi xuống nổi, hơn nữa điều khiển cùng bắt đầu càng lúc càng quá sức, vậy mà có một loại cảm giác "thân bất do kỷ".

Dương Thiên Lôi lúc này mới chỉ là Tinh Giả cấp chín, còn chưa đạt tới cảnh giới Tiên Thiên, căn bản không thể nắm trong tay niệm lực ảo diệu, càng không thể đạt tới cảnh giới niệm lực ngự vật. Hắn có thể phát ra tinh kỹ quyển quyển xoay tròn lợi hại như vậy hoàn toàn là bằng vào thể chất biến thái của bản thân, và ý nghĩ hão huyền về Thái Cực tinh yếu.

Trong phạm vi nhỏ hắn còn có thể thông qua xoay tròn thân thể và khả năng không chế tinh thần lực ngoại phóng, khống chế được hoàn toàn vòng tròn quanh người. Thế nhưng một khi vòng tròn lớn lên, tinh thần lực hắn phóng xuất ra căn bản không để đến được vòng ngoài cùng. Hơn nữa, thân thể xoay tròn cũng càng lúc càng trở nên không thể khống chế được.

Kết quả cuối cùng chắc chắn là rơi vào trạng thái hoàn toàn không thể khống chế được. Một khi xảy ra như vậy, hắn thân ở trung tâm năng lượng, e rằng trực tiếp sẽ bị xé rách.



Tiểu linh thú trốn ở một góc nhìn chằm chằm vào Dương Thiên Lôi, lúc này trong ánh mắt linh động khả ái của nó tràn ngập khoảng sợ cùng kinh ngạc. Chủ nhân của nó năm đó khi thọ nguyên sắp hết đã dùng toàn bộ thần thông mà cô đọng ra thế giới băng tuyết này, cũng bày ra trùng trùng điệp điệp cấm chế, đợi người đại vận khí, đại cơ duyên thu được truyền thừa của lão. Có thể nói, mỗi một tầng cấm chế đều có tâm ý của hắn, còn có cả tinh thần và ý chí của hắn.

Vậy mà Dương Thiên Lôi khi đối mặt với tầng cấm chế thức nhất, bị khảo nghiệm chính là trí tuệ và sự dẻo dai.

Tinh Giả cấp chín chỉ bằng vào lực lượng đơn thuần, vô luận như thế nào cũng không thể đột phá được cấm chế đó.

Chỉ có liên tục thất bại lại liên tục đứng lên, tổng kết kinh nghiệm giáo huấn, dùng trí tuệ của mình tìm được cửa sinh trong cấm chế này mà nói, mới có thể thuận lợi vượt qua.

Tiểu linh thú đương nhiên hiểu rõ thâm ý của chủ nhân, cũng hiểu rõ sự cường đại của cấm chế này, gặp mạnh càng mạnh, thấy yếu càng yếu.

Mục đích thực sự chính là khảo nghiệm trí tuệ và sự dẻo dai của tu luyện giả.

Nó gánh vác sứ mệnh của chủ nhân, chờ đợi mấy nghìn năm. Mấy nghìn năm qua, cũng gặp được không ít đại vận khí, đại cơ duyên phù hợp với điều kiện của chủ nhân, nhưng khi tiến nhập thế giới băng tuyết, lại không vượt qua được khảo nghiệm của chủ nhân.

Mà hiện tại, lại một lần nữa đợi được Trương Tử Hàm đại vận khí, đại cơ duyên.

Trong thần thông của nó, nó rõ ràng có thể cảm ứng được, Trương Tử Hàm băng thanh ngọc khiết cùng với thân thể Thuần Thủy Chi Thể, cực kỳ giống với chủ nhân của nó, chính là một trong những người được chọn có thể kế thừa truyền thừa của chủ nhân. Cho nên trong nháy mắt khi Trương Tử Hàm tiến nhập huyệt động, nó liền không do dự mà đưa tới thế giới băng tuyết.

Huyền Thiên - Chương #161


Báo Lỗi Truyện
Chương 161/984