Chương 776: Quyết định nói thật. (3)



Phương Tuyết Di quả thật không thể tin được, em trai của mình lại có thể là một người như vậy, cô nhi, lính đặc chủng, sát thủ ... Cuộc sống của hắn thật là phong phú ...

Hèn chi trong ánh mắt của hắn lại mang theo vẻ tang thương nhiều như vậy.

Thật ra, từ sau vụ tai nạn xe lần đó, Phương Tuyết Di cũng đã từng hoài nghi thân phận của em trai rồi. Bởi vì khoảng thời gian ấy, cô cảm thấy em trai đã có sự thay đổi rõ ràng.

Nhưng thời điểm ấy, cô lại dùng di chứng của vụ tai nạn để thuyết phục mình không nên nghĩ nhiều.

Vả lại, cô có nằm mơ cũng không ngờ rằng, trên đời này lại có một chuyện đổi mặt thần kỳ nhưng tàn nhẫn đến như vậy.

"Chị Tuyết Di... Xin chị tha thứ cho em đã giấu diếm và lừa gạt chị ..." Phương Hạo Vân thành khẩn nói : "Những ngày ở Phương gia, em rất vui vẻ... Em cảm nhận được tình thân mà từ trước đến giờ em chưa hề có ..."

"Cậu đừng nói gì cả ..." Phương Tuyết Di khoát tay nói : "Cậu để tôi yên lặng một chút ..."

Phương Hạo Vân nghe thấy thế, cũng không nói gì thêm nữa, cầm ly rượu lên uống cạn một hơi.

Thật lâu sau, Phương Tuyết Di mới mở miệng hỏi : "Vì sao lại nói cho tôi biết ?"

"Thời cơ đã đến!" Phương Hạo Vân thản nhiên nói : "Trong ba năm làm sát thủ, em đã trêu chọc rất nhiều kẻ thù ... Em sợ bọn họ đến trả thù, em thì không sao cả. Nhưng em không hy vọng bọn họ gây họa đến Phương gia, gây họa đến mọi người. Những kẻ thù của em các người căn bản là không đối phó nổi. Bây giờ, em đã có đủ năng lực bảo vệ cho Phương gia, bảo vệ cho người bên cạnh của em..."

"Là thế lực mà cậu nói có thể lật úp chính quyền của một quốc gia sao?" Bởi vì kinh ngạc, nên miệng của Phương Tuyết Di mở to ra, trên mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc.

"Không sai!" Phương Hạo Vân nói : "chị Tuyết Di, hôm nay em sẽ nói hết cho chị nghe ..."

"Cậu nói đi, tôi nghe ..." Phương Tuyết Di tự rót cho mình một ly rượu, rồi ngửa đầu uống cạn một hơi.

Uống rượu liên tục làm cho ánh mắt của cô hơi mờ lại, hai má cũng ửng đỏ lên.

Phương Hạo Vân cũng uống liên tục mấy ly, rồi bắt đầu tâm sự, nói hết tất cả mọi chuyện của mình ra.

Đợi cho đến khi nói xong, cũng đã là giờ cơm trưa, Phương Hạo Vân gọi điện cho nhân viên, nhờ mua giùm hai phần cơm trua đem lên giùm.

Lúc ăn cơm, hai người không ai nói gì, bầu không khí có vẻ nặng nề và xấu hổ.

Sau khi ăn cơm trưa xong, Phương Tuyết Di đột nhiên hỏi : "Cậu đến Phương gia thật sự chỉ giống như lời cậu nói thôi sao... cậu không còn mục đích gì à?"

"Chị Tuyết Di, em đến Phương gia lâu như vậy, em là người thế nào, chẳng lẽ chị thật sự không rõ hay sao?" Phương Hạo Vân hỏi ngược lại : "Chị cảm thấy em đến Phương gia là có mục đích gì? Là vì tiền, hay là vì người ..."

"Cậu ..." Lời nói của Phương Hạo Vân làm cho Phương Tuyết Di nghẹn họng.

Cẩn thận nghĩ lại, từ khi Phương Hạo Vân đến Phương gia, thì hắn quả thật là không có mưu đồ gì cả, ngược lại, hắn còn giúp cho Phương gia không ít.

Nếu như không có Phương Hạo Vân, thì tập đoàn Thịnh Hâm sẽ không có khả năng phát triển đến quy mô này, tập đoàn Thịnh Hâm thậm chí còn không có khả năng giành được công trình vịnh Kim Thủy nữa.

Nói tóm lại, trong khoảng thời gian Phương Hạo Vân đến Phương gia, dường như chỉ trả giá vì Phương gia, chứ không có đổi lấy cái gì cả.

Nghe Phương Hạo Vân nói vậy, trong đầu của Phương Tuyết Di dần dần hiểu được một số chuyện cũ.

Cô rốt cục đã biết vì sao Phương Hạo Vân cứ khăng khăng không chịu kế thừa tập đoàn Thịnh Hâm. Truyện Sắc Hiệp - http://truyenyy.com

Nghĩ đến đây, sự phẫn nộ trong lòng Phương Tuyết Di đã biến mất không thấy đâu cả.

Dừng lại một chút, Phương Tuyết Di đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn Phương Hạo Vân, hỏi : "Hạo Vân, nói như vậy, chị với em thật sự không có một chút quan hệ huyết thống nào .... thế thì tình yêu của chị, em có thể chấp nhận đúng không?"

Phương Hạo Vân dường như không ngờ Phương Tuyết Di lại nói như vậy, cười khổ một tiếng, nói : "Chị Tuyết Di ... chuyện này... cần bàn bạc kỹ lưỡng hơn ..."

"Bàn bạc kỹ hơn?"

Sắc mặt của Phương Tuyết Di không vui, nói : "Hạo Vân, em biết không? Em rất bất công với chị ... Trong khoảng thời gian này,chị luôn cho rằng chị đã có một tình yêu không nên có, là loạn luân, là không có đạo đức, vì thế, trong lòng chị có rất nhiều áp lực, em biết không?"

"Em biết ..." Phương Hạo Vân nghiêm túc nói : "Chị Tuyết Di, xin lỗi ... Thật ra em cũng không muốn như vậy ... Nỗi khổ trong lòng chị em làm sao mà không biết. Nhưng thời điểm đó, nếu em nói ra thân phận của mình, một khi để lộ bí mật, thì toàn bộ Phượng gia, có lẽ là còn cả tập đoàn Thịnh Hâm, cũng sẽ vì em mà gặp họa..."

Hoán Kiểm Trọng Sinh - Chương #776


Báo Lỗi Truyện
Chương 776/829