Chương 743: Dụ dỗ. (2)



Lúc này, Mộc Nguyệt Dung cũng đã nhìn thấy Phương Hạo Vân, cười nói : "Phương thiếu gia sao không ngủ thêm một chút nữa đi..."

"Ha ha ..."

Phương Hạo Vân đáp : "Lão phu nhân sáng sớm mà đã dậy tưới hoa rồi, sao tôi có thể ngủ được chứ... Lão phu nhân, hay là để tôi giúp bà..." Khi nói chuyện, Phương Hạo Vân cũng đưa mắt đánh giá Mộc Nguyệt Dung, hai má ửng hồng, eo nhỏ mông vểnh, bộ ngực sung mãn cao ngất, đúng là điện nước vẫn đầy đủ.

Mộc Nguyệt Dung cười cười, đáp : "Không cần đâu, cũng không phải chuyện lớn gì... tôi làm một mình là được rồi... Cậu ngồi chơi một hồi đi, chờ tôi làm xong sẽ qua nói chuyện với cậu..."

Phương Hạo Vân gật đầu, lại ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách.

Không khí buổi sáng quả thật rất tươi mái, Phương Hạo Vân hít sâu một hơi, thoáng do dự một chút, rồi đi qua một góc phòng tập một bộ quyền pháp dưỡng thân.

Sau khi kết thúc đường quyền, Phương Hạo Vân cảm thấy tinh thần thanh thản, trong lòng dễ chịu không nói nên lời. Mà lúc này Mộc Nguyệt Dung cũng đã đi đến bên cạnh Phương Hạo Vân, hỏi : "Phương Hạo Vân cảm thấy chổ này thế nào... Nếu cậu thích, tôi sẽ tặng chổ này cho cậu..."

"Ha ha..."

Phương Hạo Vân nói : "Nơi này quả thật là một chổ không tồi... Có điều quân tử không đoạt thứ người thích... tôi thấy thôi khỏi đi..."

Mộc Nguyệt Dung đáp ; "Nhà của tôi ở Hàng Châu, Hoa Hải đối với tôi mà nói, chỉ là một chổ dừng chân thôi, một nơi tốt như vậy, tôi cũng chẳng ở được lâu... Cho nên tặng cho cậu thì tốt hơn, xem như là lễ vật gặp mặt tôi tặng cho cậu vậy"

"Cái này càng không được..."

Phương Hạo Vân xua tay, cươi nói :"Nếu nói về lễ vật gặp mặt, hẳn là do tôi tặng cho bà mới đúng..."

Trên mặt của Mộc Nguyệt Dung bỗng dưng lộ ra một nụ cười, ánh mắt nhìn thẳng lên mặt của Phương Hạo Vân, nói : "Phương thiếu gia, tôi thật tâm hy vọng có thể làm bạn với cậu... Chuyện của cậu và tiểu Phượng tôi cũng không tính quản, nhưng mà tôi có một thỉnh cầu..."

"Nói đi..."

Phương Hạo Vân thản nhiên nói.

Nụ cười của Mộc Nguyệt Dung hơi đổi, ánh mắt vẫn nhìn vào Phương Hạo Vân, nhưng vẻ mặt đã trở nên nghiêm túc hơn : "Hạo Vân, tôi hy vọng cậu có thể trở thành con rể của Nam Cung thế gia..."

"Con rể?"

Phương Hạo Vân giật mình kinh hãi, nói : "Lão phu nhân, đây là ý gì... Bà hẳn là cũng biết, đàn bà của tôi không chỉ có một mình chị Phượng..." Không cần nghi ngờ nữa, Mộc Nguyệt Dung rõ ràng là muốn buộc hắn chung với Nam Cung thế gia rồi.

Sau một hồi, Mộc Nguyệt Dung mới lên tiếng : "Hạo Vân, tôi biết... Cậu yên tâm, tôi cũng đã nghĩ đến rồi, chuyện này tôi sẽ không công bố ra bên ngoài, chúng ta biết là được rồi. Nói cách khác, cậu làm con rể của Nam Cung thế gia, cũng không ảnh hưởng đến việc cậu qua lại với người khác..."

"Lão phu nhân, việc này bà có nói qua với chị Phượng chưa?" Phương Hạo Vân hỏi.

"Vẫn chưa" Mộc Nguyệt Dung nói : "Tiểu Phượng sống là người của Nam Cung thế gia, chết là ma của Nam Cung thế gia... Chuyện này chỉ cần cậu đồng ý là được..."

"Lão phu nhân, thứ cho tôi nói thẳng... Có phải bà muốn buộc tôi chung với Nam Cung thế gia hay không?" Phương Hạo Vân trực tiếp hỏi. Truyện Tiên Hiệp - TruyệnYY.com

Lời này vừa nói ra, sắc mặt của Mộc Nguyệt Dung liền trở nên không bình thường, lúc thì xanh, khi thì trắng, sau một hồi bà mới lên tiếng : "Hạo Vân, đúng như cậu dự đoán, tôi quả thật là có ý này... Tôi biết, cậu nhất định sẽ nói tôi là một người chỉ nghĩ đến quyền lực.... Nhưng cậu có nghĩ đến hay không, một góa phụ như tôi mà phải chống đỡ tất cả những thứ này, là không dễ dàng đến mức nào ... Mấy năm nay, tâm lý của tôi càng lúc càng yếu, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, không dám thả lỏng cảnh giác dù chỉ một giây..." Nói đến đây, hốc mắt của Mộc Nguyệt Dung đã đỏ lên, hai dòng lệ cuồn cuộn chảy xuống.

Phương Hạo Vân thản nhiên nói : "Lão phu nhân, bà quả thật là không dễ dàng, có điều ..."

"Hạo Vân, hãy nghe tôi nói hết đã..." Mộc Nguyệt Dung dừng khóc lại, nhìn chằm chằm Phương Hạo Vân, chặn lời nói của hắn, nói tiếp : "Người ngoài đều cho rằng tôi rấ tuy phong, nhưng aic ó thể hiểu được sự cô độc và khổ sở trong lòng tôi... Đàn bà quản lý gia đình thật sự rất khó... Nhớ đến lúc khi tiên phu vừa mất, những chính khách, phú hào lúc đầu có quan hệ rất tốt với Nam Cung thế gia, ngay lập tức nhân cơ hội trở mặt lật lọng, thậm chí là còn có kẻ mơ ước sắc đẹp của tôi, muốn tiến hành giao dịch quyền và sắc... Khoảng thời gian ấy, là những ngày đen tối nhất trong cuộc đời của tôi.... Nhưng mà tôi vẫn kiên trì được..."

Mộc Nguyệt Dung lại khóc, nói : "Tôi có thể đi đến ngày hôm nay, thật sự là không dễ dàng... Cho nên, tôi không hy vọng Nam Cung thế gia bị hủy trong tay tôi... Phương thiếu gia, hy vọng cậu có thể hiểu cho tâm tình của tôi..."

Lúc này, trên mặt bà hiện ra một nụ cười hơi ảm đạm : "Nhiều năm như vậy rồi, đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện này với người khác, ngay cả Tiểu Phượng cũng không hề biết được chuyện này. Phương thiếu gia, không biết vì sao, nhưng cậu luôn có thể cho người khác một cảm giác an toàn. Nói chuyện với cậu, trong lòng tôi không có cố kỵ gì cả .... Nếu thời gian cho phép, tôi thật sự muốn đem hết tâm sự của tôi nói hết ra cho cậu nghe ..."

Phương Hạo Vân mỉm cười nói : "Lão phu nhân... bà có thể nói vậy làm tôi rất vui, bà đã xem tôi là bạn ... Nhớ kỹ, có tâm sự gì thì cứ nói với tôi, tôi sẽ làm một thính giả trung thành..."

Suy nghĩ một chút, Phương Hạo Vân trầm ngâm nói : "Lão phu nhân, chuyện vừa rồi tôi sẽ xem xét, nhưng mà tôi cảm thấy rằng bà nên thương lượng với chị Phượng thì tốt hơn... Dù sao đây cũng là chung thân đại sự của chị ấy ..."

Hoán Kiểm Trọng Sinh - Chương #743


Báo Lỗi Truyện
Chương 743/829