Chương 722: Cơ hội. (3)



"Bà già, chúc bà may mắn!" Long Hi Phượng cười nói.

Đợi khi Mộc Nguyệt Dung rời đi, Xuân Hoa mới nói : "Phu nhân, bà nói bà già này tự cao tự đại hay là tự tin, lỡ như chuyện này đúng như lời của bà ta nói, không còn sự trợ giúp của Lã Thiên Hành, Phương thiếu gia còn có thể ...."

"Không cần lo lắng!"

Long Hi Phượng cười nói : "Những lời trước đó ta nói với bà ta cũng đều là sự thật. Thế lực của Hạo Vân, tuyệt đối không phải là thứ mà chúng ta có thể tưởng tượng... Tính tình của bà ta rất nóng, không coi người ta ra gì, lần này bà ta xui xẻo rồi..."

"Nói như vậy, là do Xuân Hoa lo lắng vô cớ rồi" Xuân Hoa lập tức thở phào một hơi.

Long Hi Phượng phân tích : "Với thủ đoạn của Hạo Vân, khẳng định là không chịu cúi đầu, vấn đề ta suy xét bây giờ là, Hạo Vân sẽ đối phó bà ta thế nào? Nếu có thể giết chết bà ta, thì mới xong hết mọi chuyện"

Mộc Nguyệt Dung đến Hoa Hải, Phương Hạo Vân là đầu xà ở đây đương nhiên là rõ ràng. Có đei62u hôm nay hắn không rãnh để ý đến bà già này.

Hôm nay Phương Hạo Vân tính đi gặp Đinh Tuyết Nhu nói chuyện, chuyện quản lý tập đoàn Siêu Uy đã rất gấp rồi, cần phải nhanh chóng đi qua.

Sau khi ấn chuông cửa, người ra mở cửa chính là Vương Hà.

Cô ta đã nhìn thấy Phương Hạo Vân đến từ lổ mắt mèo rồi, sau khi mở cửa ra, vẻ mặt của cô lập tức lạnh như băng, nhìn Phương Hạo Vân giống như có thâm thù đại hận vậy.

"Cậu còn biết mò đến à?" Chờ Phương Hạo Vân đi vào, Vương Hà hung hăng đóng cửa dằn mặt cái rầm lại, theo cái tư thế này, cô dường như coi cánh cửa kia trở thành Phương Hạo Vân vậy.

Phương Hạo Vân thấy vậy, rất là buồn bực.

"Ngồi đi!" Vì lễ phép nên Vương Hà mời Phương Hạo Vân ngồi xuống, nhưng mà nói rất cộc lốc, mang ly trà đến trước mặt Phương Hạo Vân, dằn cái ly xuống cái rầm, nói : "Nhu Nhu còn đang trang điểm, cậu chờ lát đi..."

"À...."

Phương Hạo Vân đáp một tiếng, rồi lập tức nói : "Chị Hà, thật ra chuyện này em nói với chị cũng được... Bên nước Anh truyền tin đến, chuyện của tập đoàn Siêu Uy cơ bản đã kết thúc rồi, bây giờ là thời cơ để tiến hành cướp tốt nhất, cho nên em hi vọng chị có thể cùng Tuyết Nhu đến Anh..."

"Nằm mơ!!!"

Vương Hà quả quyết từ chối : "Chúng tôi không có khả năng rời khỏi Hoa Hải, Phương Hạo Vân, nói thật cho cậu biết, chuyện này tôi sẽ không đồng ý với Tuyết Nhu, cậu nên từ bỏ từ sớm đi..."

"Chị Hà, giữa em và chị dường như đâu có thù oán gì đâu phải không?" Phương Hạo Vân đi qua, thuận thế ngồi xuống bên cạnh cô, tay phải khoát lên vai của cô một cách tự nhiên, cười mờ ám : "Người ta nói nhất dạ phu thê bách dạ ân, chúng ta tốt xấu gì cũng từng là một lần vợ chồng, cho dù không có ân, cũng không đến mức trở thành kẻ thù được chứ"

Nói xong, bàn tay của Phương Hạo Vân chạy dài từ bờ vai xuống, dừng lại trên cái mông rất tròn của Vương Hà mà xoa nắn.

"Lấy ra!"

Vương Hà nhìn Phương Hạo Vân bằng cặp mắt chán ghét, ý muốn đứng dậy rời đi.

Phương Hạo Vân đương nhiên là không thể cho cô làm vậy rồi, cười hắc hắc, đưa tay kéo cô vào lòng, đưa miệng hôn lên vành tai của cô.

Từ lần quan hệ trước, Phương Hạo Vân đã phát hiện ra, vành tai là chổ mẫn cảm nhất của Vương Hà.

Quả nhiên, khi Phương Hạo Vân vừa hôn vừa liếm vào vành tai của Vương Hà, thì thân thể của cô lập tức cảm thấy tê dại, một cảm giác triền miên đột nhiên xuất hiện.

"Chị Hà, em và chị là tình nhân, không phải kẻ thù, đúng không?" Bàn tay của Phương Hạo Vân không ngừng chạy qua chạy lại trên cơ thể của Phương Hạo Vân, miệng của hắn vẫn qua lại ở vành tai của cô, nói chuyện như hấp dẫn vậy.

Vương Hà dần dần cảm thấy trong cơ thể xuất hiện một cảm giác xôn xao, có lẽ là do cơ thể này lâu quá rồi được người yêu âu yếm, cho nên rất khát vọng mùi của đàn ông.

"Chị Hà, nói cho em biết, trong khoảng thời gian này, chị có nhớ đến em không?" Giọng nói của Phương Hạo Vân dường như có ma lực vậy, làm cho lòng của cô hơi nhộn nhạo. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

Bình tĩnh mà xem xét, trong khoảng thời gian từ lúc đó đến giờ, trong lòng cô luôn nghĩ đến Phương Hạo Vân. Thậm chí là mới ngày hôm qua, cô còn nằm mơ nhìn thấy bản thân đang âu yếm với Phương Hạo Vân.

Bàn tay của Phương Hạo Vân kích khởi chân khí nội gian, chậm rãi vuốt lên cái mông của cô, chỉ sau một hồi, ý chí của Vương Hà chậm rãi trở nên yếu đuối.

Vương Hà hơi nhắm mắt lại, trong cổ họng phát ra một tiếng rên rỉ.

Không biết vì sao, bây giờ trong lòng cô lại mong muốn người đàn ông đáng giận này tận tình giải phóng xúc động và dục vọng trong cơ thể của mình.

Nghe tiếng rên của Vương Hà, trong lòng Phương Hạo Vân cũng bắt đầu gợn sóng lên, hắn chậm rãi đặt cô xuống ghế, hai tay không ngừng di chuyển trên người của cô, cứ mỗi lần vuốt ve thì thân thể của Vương Hà lại run lên một trận.

"Muốn không?" Giọng nói như chất chứa ma lực của Phương Hạo Vân lại vang lên bên tai của Vương Hà.

Hoán Kiểm Trọng Sinh - Chương #722


Báo Lỗi Truyện
Chương 722/829