Chương 643



Nhưng cuối cùng đều thất bại.

Cái gọi là người có duyên này tuy rằng đã có được sự đồng ý của Thiên Phạt, nhưng không thể thông qua khảo nghiệm của bốn thành chủ, chứ đừng nói là phá giải bí mật của Thiên Phạt.

Đến thế hệ của dì Bạch, bốn đại thành chủ của Phong Hoa Tuyết Nguyệt thậm chí liên hợp lại yêu cầu đề cử ra một người có duyên ngay tại Thiên Phạt thành để chấp chưởng Thiên Phạt.

Hiển nhiên, yêu cầu này đã bị dì Bạch từ chối.

Dì Bạch tuân theo di huấn của tổ tiên, chủ nhân của Thiên Phạt nhất định phải đi tìm bên ngoài Thiên Phạt thành, nếu không tuyệt đối không thể tìm được người có duyên thật sự.

Sau đó, dì Bạch vô tình gặp phải Phương Hạo Vân, hắn đã thành công khống chế được Thiên Phạt, và thậm chí trong vài năm ngắn ngủi đã đạt đến cảnh giới võ học mà cả đời người mơ ước.

Trong tình huống như vậy, dì Bạch mới dám kêu Phương Hạo Vân đến Thiên Phạt thành nhận khảo nghiệm, để trở thành một ông vua chân chính.

Tin của Phương Hạo Vân, một tháng trước đã truyền khắp Thiên Phạt thành, hầu như mọi người đều bàn luận về Phương Hạo Vân.

Một số người nắm bắt tin tức thậm chí còn nói rằng, nói là người có duyên của Bạch tiểu thư thật ra chính là người đàn ông của mình. Hơn nữa, theo chứng cớ cho thấy, người có duyên lần này do dì Bạch tìm lại là một thằng đẹp trai mặt trắng.

Và tiếp theo đó, một loạt lời đồn xuất hiện trong Thiên Phạt thành.

Uy lực của lời đồn dĩ nhiên là rất lớn.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Phương Hạo Vân trong cảm nhận của mọi người, đã ngang hàng với một thằng mặt trắng.

Đương nhiên, dưới cái tin tức sai lầm này, rất nhiều người tỏ vẻ khinh thường và khinh địch với Phương Hạo Vân, cái này cũng là nguyên nhân khiến cho Phong Nam Thiên tự tìm đường chết.

Thiên Phạt thành đã trải qua cuộc sống tự cung tự cấp. Trừ một số sản phảm và khoa học kỹ thuật mua bí mật từ bên ngoài ra, thì còn lại đều tự sản xuất.

Phương Hạo Vân đi dạo cả buổi ở đây, cuối cùng phát hiện ra chổ này cũng không khác gì một thành phố. Nhà cửa nằm cạnh nhau, trông rất là phồn vinh, có điều quần áo của bọn họ rất là đặc biệt, có một số người ăn mặc không khác gì người bên ngoài, nhưng mà cũng có một số người mặc quần áo cổ đại, rất là khác biệt.

Theo lời kể của Hàn Thế Vinh, những người này chưa từng rời khỏi Thiên Phạt thành từ mấy đời rồi, hơn nữa cũng không thích ứng với hiện đại, cho nên mới tạo thành cục diện như vậy.

Đương nhiên, ăn mặc khác nhau cũng không ảnh hưởng đến sự đoàn kết của họ.

Mạch nước ngầm của Thiên Phạt thành rõ ràng đã khởi động, nhưng ít ra là Phong Hoa Tuyết Nguyệt mỗi thành đều có sự đoàn kết nội bộ riêng.

Lúc buổi chiều, Phương Hạo Vân phát hiện ra hai anh em Hàn Thế Vinh đã không còn. Hắn âm thầm cười lạnh, phỏng chừng hai người này thừa dịp hắn không chú ý mà trốn đi, đi đến báo tin cho Phong Vân.

Nếu chuyện đúng như vậy, thì chắc là Phương Hạo Vân sẽ gặp phải không ít phiền toái.

Đương nhiên, Phương Hạo Vân cũng không sợ phiền toái.

Hắn thậm chí hy vọng rằng Phong thành thành chủ Phong Vân xuất hiện, nói như vậy thì mọi chuyện càng trở nên dễ giải quyết.

Nói chính xác hơn là Phương Hạo Vân muốn khai đao với Phong Vân để răn đe.

Đến lúc tối, hắn bị một đám người cản lại.

"Tránh ra, chó khôn không cản đường..." Phương Hạo Vân quát lại một tiếng, không để ý đến những người này, Bởi vì chủ nhân còn chưa xuất hiện, chỉ là đám tay chân thôi, không cần phải để ý.

"Làm càn!" Một người cầm đầu cười lạnh : "Các anh em, vây lại, đợi thành chủ đến...."

Phương Hạo Vân nghe thấy thế, lập tức vui vẻ. Hắn chỉ sợ Phong Vân không đến, nếu mà đến thì mới là chuyện tốt.

Tuy rằng bây giờ hắn vẫn chưa biết thành chủ của Phong Hoa Tuyết Nguyệt rốt cục có bao nhiêu năng lực, nhưng mà hắn tuyệt đối tin tưởng vào bản thân.

Tu luyện trong khoảng thời gian này, làm cho hắn càng hiểu thêm về võ đạo. Hơn nữa, hắn cũng đã bắt đầu nắm bắt được bí mật của Thiên Phạt.

Trên cơ bản, chỉ cần đối thủ không phải loại như dì Bạch, thì Phương Hạo Vân vẫn có thể đánh một trận.

"Kêu Phong Vân đến đây gặp tôi.." Phương Hạo Vân mở miệng, cười với mọi người : "Phong Vân đến đây, thì các người không cần phải chết, hắn ta quan trọng hơn các người nhiều..."

"Thành chủ, chính là hắn... chính là thằng nhóc này đã giết chết anh Đại Phong ... ông nhất định phải làm chủ cho anh Đại Phong..." Đúng lúc này, một chiếc Limousine dừng lại trước mặt Phương Hạo Vân, và có ba người xuống xe, hai trong ba người đó rõ ràng là anh em Hàn Thế Vinh.

Mà người còn lại là một người đàn ông trung niên tai to mặt lớn, bụng phệ ra tới đùi, trên mặt có một vết sẹo rất sâu, vừa nhìn là biết không phải người tốt rồi.

Cái cảm giác đầu tiên về người này chính là một ông mập, chẳng có chổ gì đặc biệt. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

Nhưng Phương Hạo Vân không dám chậm trễ, bởi vì hơi thở của người này được ẩn giấu, có thể thấy là công phu rất cao. Nếu hắn đoán đúng, thì người này đã là một cao thủ được đả thông Nhâm Đốc rồi.

"Cậu chính là Phương Hạo Vân... Haha, quả nhiên giống với truyền thuyết rồi, đúng là một thằng mặt trắng tiêu chuẩn, có vài phần nhan sắc, hèn chi tiểu thư luôn không vừa mắt tôi..." Người nọ cẩn thận đánh giá Phương Hạo Vân vài lần, rồi nói : "Tôi chính là Phong thành thành chủ, Phong Vân..."

Nghe Phong Vân nói vậy, Phương Hạo Vân hơi buồn nôn.

Ông mập này đúng là làm hư cả cái tên Phong Vân rồi.

"Phong Vân, ông đã biết tôi là ai. Vì sao còn chậm trễ như vậy..." Phương Hạo Vân cố ý quát hỏi.

"Haha!"

Nghe Phương Hạo Vân hỏi vậy, đám thuộc hạ của Phong Vân liền bật cười, cười trắng trợn cùng châm biến, vẻ mặt giống như là không coi Phương Hạo Vân ra gì.

Sau một hồi, Phong Vân mới híp mắt nhìn Phương Hạo Vân, nói : "Thằng nhóc không hiểu chuyện, chẳng lẽ tiểu thư không nói cho cậu biết sau, trước khi cậu có được sự tán thành của bốn thành chủ, thì cậu chẳng là cái gì cả, nói cách khác, mặc dù trong tay cậu có Thiên Phạt, thì cũng không phải là thiếu chủ của chúng tôi. Đúng rồi, nhắc nhở cho cậu một câu, trước cậu, cũng có ba thằng ngu đã chết ở Thiên Phạt thành này..."

Hoán Kiểm Trọng Sinh - Chương #643


Báo Lỗi Truyện
Chương 643/829