Chương 56: Nỗi lo của mẹ vợ


"Hạo Vân, em yêu anh!"

Bạch Lăng Kỳ tinh thần xúc động, say đắm nhìn vào người đàn ông cô yêu thốt lên.

Nhìn ánh mắt đắm đuối của Bạch Lăng Kỳ, Phương Hạo Vân nhận ra cô bé si tình này đã kết dính hạnh phúc cả đời vào người hắn, hắn tự nhủ trong lòng dù với bất kì lí do gì cũng không được ruồng bỏ cô.

Bất chợt hắn dâng lên cảm giác tội lỗi và thương tiếc, vòng tay hắn siết chặt hơn, áp sát thân bạn gái vào lòng, định mở miệng thú nhận tội trạng nhưng không biết phải mở lời thế nào.

Chính vào lúc này, ngoài cửa vọng vào tiếng của Liễu Hồng Hà:

"Hạo Vân, Kỳ, cơm đã làm xong, đến lúc ăn trưa rồi đấy… Con mua dẫn Hạo Vân ra đây nếm thử tài nghệ nấu nướng của ba mẹ."

Bạch Lăng Kỳ nghe tiếng mẹ gọi liền đẩy Phương Hạo Vân ra, đỏ ửng cả khuôn mặt trả lời:

"Dạ, con biết rồi, chúng con ra liền."

Cô bé vừa mới ôm ấp với Phương Hạo Vân xong, bây giờ mặt mũi đỏ chót, cô sợ đi ra thế này sẽ bị mẹ hiểu lầm, vội lấy chiếc khăn ướt lau mặt, sau đó soi gương xác nhận sắc mặt mình đã trở lại bình thường mới dám bước khỏi phòng, nếu không để mẹ nhìn thấy cô đỏ mặt tía tai, chắc lầm tưởng hai đứa đã làm gì trong phòng đây.

Hai vị phụ huynh bày biện thức ăn trong nhà bếp, vừa làm vừa to nhỏ với nhau.

Bạch Văn Sơn hơi lo lắng nói:

"Tôi thấy con Kỳ nhà mình và Hạo Vân mới là sinh viên năm thứ nhất, chúng ta làm vậy có vội quá không? Tuổi của hai đứa còn chưa tới tuổi kết hôn quy định trong pháp luật mà."

"Không sớm, không hề sớm đâu mình ạ, bây giờ bắt đầu yêu đương là vừa rồi đó…"

Liễu Hồng Hà nghiêm túc phân tích với chồng:

"Lúc học đại học mới là thời điểm tốt nhất để tìm hiểu đối tượng, bọn trẻ vừa lớn khôn hiểu chuyện, tình yêu được vun đắp từ bây giờ mới bền vững được, đợi khi tốt nghiệp rồi mới bắt đầu là muộn rồi đó. Đến lúc ấy bọn trẻ phải bận rộn xây dựng sự nghiệp, khó tránh khỏi bị áp lực ngoài xã hội quấy nhiễu, tình cảm dễ dàng bị ngoại cảnh tác động làm lung lay. Con trai của ông Vương chỗ tôi làm chỉ chú tâm vào học tập, giờ tốt nghiệp rồi lẻ loi không tìm thấy bạn gái thích hợp. Còn con gái lớn của ông Lý, được người thân bạn bè giới thiệu cho mười mấy anh, có anh nào thành công đâu nào? Bây giờ ai cũng tán thành việc tìm đối tượng cho bọn trẻ nên tiến hành khi chúng đang ngồi trên giảng đường, tuy giới sinh viên yêu nhau cơ hội thành công khá ít, nhưng một khi thành công thì suốt đời yêu thương gắn bó không tách rời nhau…"

"Ờ!"

Bạch Văn Sơn trầm ngâm một hồi, gật gù nói:

"Nói cũng phải, mình tinh tế thật đấy, Khi còn đi học bọn trẻ suy nghĩ đơn giản, tình cảm cũng phát sinh một cách chân thật. Đến lúc bước vào xã hội mưu sinh thì sẽ khác, con người ai cũng trở nên thực dụng đi, tất cả đều xét lợi ích làm trọng…"

"Thế mới nói, tôi chẳng phải làm tấm gương điển hình đó sao?"

Liễu Hồng Hà đắc ý nói với chồng.

Tài nấu nướng của Bạch Lăng Kỳ do Liễu Hồng Hà dạy dỗ, nên có thể nói tài nghệ bếp núc của Liễu Hồng Hà không chê vào đâu được. Tuy chỉ làm một vài món ăn bình dân, nhưng món nào cũng tinh tế ngon miệng. Phương Hạo Vân thậm chí cảm thấy trước những món ngon này nữ sắc cũng phải đứng sang một bên.

Rút kinh nghiệm vừa nãy, trên bàn ăn Liễu Hồng Hà không tiếp tục hỏi han những câu gây khó xử cho Phương Hạo Vân, chỉ là liên tục gắp thức ăn cho chàng rể tương lai.

Phương Hạo Vân tất nhiên nói tốt hết lời, vừa ngấu nghiến nhai nuốt vừa không ngừng khen ngợi về tài nghệ nấu nướng của Liễu Hồng Hà, khiến bà vui đến nỗi cười tít mắt. Bà hí hửng khoe tài nghệ của con gái đã được bà chân truyền, thậm chí có phần còn giỏi hơn cả sư phụ, ai mà lấy được con gái và về làm vợ là phúc đức tám đời tổ tiên tu dưỡng mới có được.

Bạch Văn Sơn cảm thấy tức cười, bà vợ của ông chắc già lẩm cẩm mất rồi, nói chuyện huyên thuyên không ngớt, nhưng nhìn Phương Hạo Vân có vẻ ứng xử mạch lạc, chỉ dựa vào điểm này thôi ông đã nhìn nhận thằng bé này rất khá.

Bạch Lăng Kỳ ít lên tiếng nói chuyện trên bàn ăn, chỉ góp vui vài câu với mọi người, phần lớn thời gian cô không nói câu nào, ánh mắt chăm chú theo dõi gã ma đói đầu thai kia ngấu nghiến nhai nuốt không ngừng.

Bạch Lăng Kỳ rất thích nhìn bộ dạng ăn cơm của Phương Hạo Vân, cô cảm thấy hắn ăn ngon miệng cô cũng ngon miệng, hơn nữa còn pha lẫn hạnh phúc trong bữa cơm.

Thiếu nữ rơi vào bẫy tình là thế đó, luôn cảm giác mọi thứ của bạn trai mình mê hồn đến cỡ nào, tất cả đều tuyệt đối hoàn hảo.

Bữa cơm thân mật tràn ngập tiếng cười, kết thúc trong bầu không khí ấm cúng.

Phương Hạo Vân tỏ ra ân cần giúp thu dọn chén đũa xong xuôi, hắn xắn tay áo lên chuẩn bị nhảy vào rửa chén, nhưng bị Liễu Hồng Hà đẩy khỏi nhà bếp, nói những chuyện này không nên để đàn ông làm. Tuy ngoài miệng nói thế nhưng trong lòng Liễu Hồng Hà thấy rất hài lòng về chàng rể tương lai, công tử nhà giàu biết làm việc như Phương Hạo Vân chẳng có mấy ai, con gái bà lựa chọn bạn trai hay thật. Xã hội bây giờ tìm một người đàn ông vừa có tiền vừa có phẩm chất tốt còn khó hơn mò kim dưới đáy biển.

Bạch Lăng Kỳ cũng bị mẹ đẩy ra ngoài phòng khách, trong bếp chỉ còn lại hai vợ chồng Bạch Văn Sơn, hai người vừa rửa chén vừa nhỏ tiếng bàn bạc.

"Mình cảm thấy thằng bé Phương Hạo Vân thế nào?"

Liễu Hồng Hà dùng vai thúc nhẹ vào người Bạch Văn Sơn đang cắm cúi rửa chén, nhỏ tiếng hỏi.

"Rất tốt, là một thanh niên tốt đấy. Gia cảnh giàu có, nhân phẩm không tệ, tôi thấy lần này con gái chúng ta đã lựa chọn đúng.

Ấn tượng của Bạch Văn Sơn về Phh khá tốt.

"Ờ!"

Liễu Hồng Hà cũng mỉm cười đồng cảm, nói:

"Tôi cũng thấy thằng bé Phương Hạo Vân này rất tốt, nhưng dù sao hai gia đình có khoảng cách quá lớn, không biết phụ huynh nhà người ta nghĩ thế nào. Tôi nghĩ trước khi làm rõ quan điểm của gia đình người ta, chuyện này còn chưa ai dám nói chắc… Hay là thế này, đợi lát nữa tôi nói chuyện riêng với Hạo Vân coi sao?"

Nhà họ Bạch xưa nay do Liễu Hồng Hà quán xuyến, Bạch Văn Sơn là người đôn hậu, ông đương nhiên không có ý kiến, khẽ gật đầu chấp thuận:

"Tùy mình thôi, nhưng Hạo Vân mới lần đầu đến nhà ta làm khách, mình đừng nói những là khiến thằng bé khó xử đó nha."

"Ờ, tôi biết nặng nhẹ mà."

Liễu Hồng Hà nhét khăn lau vào tay chồng nói:

"Tôi đi ra ngoài trước…"

Bạch Văn Sơn không nói gì, tiếp tục cúi xuống rửa cho xong đống chén đĩa.

Bên ngoài phòng khách Bạch Lăng Kỳ đang ngồi tán gẫu với Phương Hạo Vân, Liễu Hồng Hà bước ra gọi con gái lại gần, ghé tai dặn dò vài câu, bảo con gái thông báo trước với Phương Hạo Vân. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

"Ơ…"

Phương Hạo Vân nói đùa:

"Có phải muốn thăng đường hỏi cung anh không nhỉ?"

"Cái anh này…"

Bạch Lăng Kỳ giơ chân đá nhẹ vào bạn trai, liền sau đó nhắc nhở hắn:

"Hạo Vân, mẹ em tính tình ngay thẳn, nếu lát nữa mẹ có nói ra những lời anh không thích nghe, anh đừng để trong lòng nha. Mẹ em là thế đấy, bên ngoài cứng cỏi bên trong hiền dịu… Mẹ đó, chỉ hay lo lắng hão, anh cứ ậm ừ cho qua là được…"

"Được rồi, anh biết nên làm gì rồi."

Phương Hạo Vân mỉm cười trấn an:

"Anh hiểu rõ tâm lí của bậc làm cha mẹ."

Phương Hạo Vân bước ra ban công, thấy Liễu Hồng Hà đang đứng đó đợi sẵn, liền lại gần gọi một tiếng:

"Cháu đây, cô ạ!"

"Hạo Vân, cô muốn hỏi cháu vài chuyện, cháu không cảm thấy cô khó chịu chứ?"

Liễu Hồng Hà thu ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ về, quay sang nhìn thẳng vào Phương Hạo Vân, bắt đầu dò hỏi.

"Cô nói quá rồi, cô muốn hỏi gì thì cứ hỏi đi ạ."

Phương Hạo Vân lễ phép thưa chuyện, nụ cười thản nhiên vẫn nở thường trực trên mặt hắn.

"Hạo Vân, cháu chắc cũng đã biết lý do tại sao hôm nay hai bác mời cháu đến nhà dùng cơm… Nói thật hai bác đều rất hài lòng về cháu, nhưng mà…"

Liễu Hồng Hà chợt bỏ ngang câu nói, thái độ tỏ ra rất khó xử, bà không biết nên nói thế nào cho phải.

Phương Hạo Vân không lên tiếng, hắn nhìn chăm chú vào Liễu Hồng Hà, yên lặng chờ bà nói hết câu. Liễu Hồng Hà hít một hơi thật sâu, suy nghĩ giây lát, nói tiếp:

"Cô muốn biết quan niệm của gia đình cháu, cháu cũng biết gia cảnh giữa hai gia đình cách biệt nhau khá lớn. Theo lí mà nói hai gia đình khó trở thành thông gia với nhau, tuy xã hội hiện đại đã phần nào xóa bỏ quan niệm môn đăng hộ đối, nhưng cô biết những gia đình giàu có như cháu luôn coi thường người nghèo…"

Nói đến những chứ cuối, giọng nói của Liễu Hồng Hà thậm chí mang vẻ tự ti thấy rõ.

Phương Hạo Vân ấm ức trong lòng, vuốt mũi nghĩ thầm, mình đã làm hại ai đâu mà bị nhận xét như thế. Đúng là có một số kẻ giàu có ỷ mình có tiền ức hiếp người khác, nhưng điều đó không đại diện cho tất cả người giàu đều xấu xa như nhau.

Phương Hạo Vân nhìn nhận dù ở bất cứ nơi đâu cũng có người tốt và người xấu cùng tồn tại, chưa chắc tất cả người nghèo đều tốt đẹp hết, còn người giàu thì ai cũng xem thường người khác.

"Thưa cô, cô yên tâm đi, hôn nhân đại sự cháu tự làm chủ lấy, người thân trong nhà sẽ không ai có ý kiến phản đối đâu ạ."

Phương Hạo Vân biết rõ bà chị Phương Tuyết Di của hắn mong hắn lấy vợ cho mau, sinh cho hắn một bé trai bụ bẫm để chị nựng cho vui.

Liễu Hồng Hà thở dài, ánh mắt rời khỏi Phương Hạo Vân, nhìn xa xăm vào dòng người qua lại chen chúc ngoài đường, từ tốn nói:

"Hạo Vân, cháu còn trẻ, suy nghĩ việc gì đều thấy tốt đẹp. Cô không thể không nhắc nhở cháu, tuy xã hội hiện nay không còn chú trọng tư tưởng cha mặt đặt đâu con ngồi đấy, nhưng hôn nhân đại sự không phải trò đùa, đó không còn là chuyện của cá nhân cháu nữa. Chấu nói ra câu vừa nãy rất vô trách nhiệm, đã sinh ra lớn lên trong một gia đình, đương nhiên phải để tâm đến cảm nhận của từng thành viên trong gia đình. Cả nhà sống vui vẻ hòa thuận, như thế gia đình mới hành phúc, hôn nhân tuyệt đối không đơn giản là thế giới của hai người yêu nhau… Một người đàn ông tốt phải biết cách thu xếp ổn thỏa quan hệ giữa người thân và vợ, nghĩ đơn thuần chỉ là thế giới hai người chẳng qua là biểu hiện ích kỉ. Những lời cô vừa nói cháu có hiểu không?"

Phương Hạo Vân ngớ người ra một hồi, cúi đầu suy ngẫm giây lát, cảm thấy những lời của Liễu Hồng Hà quả thật rất chí lí, có lẽ chỉ những ai từng trải qua thử thách trong cuộc sống mới có thể hiểu rõ thế nào mới là một cuộc hôn nhân hạnh phúc thật sự.

Hắn gật đầu nói:

"Thưa cô, cháu nghĩ cháu đã hiểu lời dạy của cô."

Liễu Hồng Hà gật gù hài lòng, liền sau đó nói tiếp:

"Cô không hi vọng con gái mình vì gia đình nghèo mà không ngẩng đầu lên nổi khi sống trong gia đình chồng, nếu như thế không những con Kỳ nó đau khổ, hôn nhân không hạnh phúc, ngay cả người làm mẹ như cô trong lòng cũng sẽ không vui."

Phương Hạo Vân nhìn vào người phụ nữ trung niên từng lăn lộn trong cuộc sống gian nan, nghiêm túc hứa hẹn:

"Cô à, cháu hiểu những lo lắng của cô rồi, cháu biết mình nên làm gì."

"Tấm lòng người làm cha làm mẹ ai mà chẳng thế. Có người mẹ nào không muốn con gái họ nhận được hạnh phúc? Hai bác chỉ có mỗi một đứa con gái, nó là cục cưng của hai bác nên bác rất quan tâm đến chuyện hôn nhân của nó. Tất nhiên cháu và nó mới chỉ trong giai đoạn yêu nhau, còn chưa đến giai đoạn bàn chuyện hôn nhân, nhưng cô là mẹ nó, cô không thể không lo lắng ngay tại lúc này… Cô mong cháu hiểu cho tâm trạng của cô khi làm vậy…"

Liễu Hồng Hà thẳng thắn bày tỏ thái độ.

"Thưa cô, cháu hiểu ạ!"

Nếu đổi lại là đại thiếu gia Phương gia trước kia, hắn chưa chắc thấu hiểu, có thể hắn sẽ cảm thấy những lời của Liễu Hồng Hà thật tức cười, thậm chí cho rằng bà lẩm cẩm, vì phần đông thanh niên trẻ tuổi hiện ngay đều nghĩ rằng hôn nhân là chuyện riêng của hai người, nhưng Phương Hạo Vân thì khác, tuy hắn chưa từng kết hôn, nhưng hắn từng trải qua gian khó trong cuộc sống, nên hắn có thể cảm thông tấm lòng lo lắng hạnh phúc cho con gái của Liễu Hồng Hà.

Phương Hạo Vân trấn an:

"Cô yên tâm, cháu sẽ đối xử tốt với Kỳ, người nhà cháu cũng sẽ đối xử tốt với cô ấy."

Liễu Hồng Hà mỉm cười nói:

"Nghe cháu nói vậy là cô yên tâm rồi, khi nào có dịp cháu cứ dẫn con Kỳ đến nhà chơi coi sao?"

Hai vợ chồng Liễu Hồng Hà nửa đời người sống kham khổ nhưng cuộc sống tràn ngập niềm vui, bà và Bạch Văn Sơn gần như không một lần cãi nhau, thậm chí rất ít khi xảy ra ý kiến bất đồng.

Nay con gái của bà chọn một công tử nhà giàu làm bạn trai, bà cũng không biết đây là phúc hay là họa, vì thế người làm mẹ như bà phải làm hết khả năng lèo lái hạnh phúc giùm con gái.

"Dạ, cháu cũng tính như thế đó ạ, thật ra chị và mẹ cháu đã biết chuyện cháu và Kỳ yêu nhau, mấy ngày nữa cháu sẽ dẫn Kỳ về nhà chơi. Lo lắng của cô cháu hiểu cả, xin cô cứ yên tâm, Kỳ theo cháu sẽ không bị ức hiếp đâu."

Phương Hạo Vân khẳng định chắc ních lần cuối.

…….

Trong một căn phòng sang trọng tại khách sạn năm sao ngay trung tâm thành phố Hoa Hải, đại ca Mặt Sẹo của Hỏa Long bang nằm ngửa ra ghế sofa, hai chân dang rộng, chiếc quần tuột xuống tận đầu gối, một cô gái xinh đẹp mặc đồng phục tiếp viên hàng không đang hì hục gục mặt vào phần dưới cơ thể của gã, đưa miệng mút liên hồi vào chú em mềm oặt, chỉ có điều trên mặt Mặt Sẹo không hề tỏ vẻ khoan khoái. Cú đá của Phương Hạo Vân đã biến gã thành thái giám, bệnh viện dù cố gắng hết sức nhưng cuối cùng đành phải tuyên bố thất bại trong điều trị. Theo như lời bác sĩ nói, từ nay chú em của gã chỉ còn chức năng bài tiết, còn về niềm vui nam nữ thì phải nói câu chia tay thôi.

Không cam tâm từ nay trở thành thái giám. Mặt Sẹo sau khi ra viện, liền phái đàn em dưới quyền đi tìm phương thuốc tráng dương bí truyền khắp ơi. Những ngày qua, kiến lửa, pín cọp, máu nai... hễ ai nói là có công hiệu đều ăn tuốt, tiếc rằng chú em của gã vẫn mềm oặt khôgn chịu nghe sai khiến.

Trong lúc hết cách, gã chỉ còn cách nghe lời tầm bậy của một tên đàn em, xem phim XXX, xem cảnh người thật việc thật hãm nhau... Vẫn không hiệu quả, gã vung tiền mời một nữ sinh viên xinh đẹp ở trường đại học Hoa Hải đến dùng đủ cách kích thích, hy vọng có kỳ tích xuất hiện cứu vớt cuộc sống tình dục cho gã.

Mấy tiếng đồng hồ đã trôi qua, cô nữ sinh xinh xắn tỏ ra khá nhiệt tình, cô đã lần lượt đóng vai bác sĩ, y tá, cảnh sát... nói chung là đủ thứ vai, tận dụng hết khả năng kích thích cho Mặt Sẹo, thậm chí cô còn tự sướng rên rỉ ngay trước mặt gã, nhưng cuối cùng chú em của gã vẫn lì lợn mềm oặt như kẹo cao su.

Bó tay, theo ý của Mặt Sẹo, lần này cô lại thay đổi y phục, đóng vai tiếp viên hàng không, dùng miệng kích thích cho gã. Mười mấy phút đã trôi qua, của nợ ấy vẫn không thấy động đậy, hình như nó không còn thuộc về gã nữa thì phải.

Nói thật, phục vụ cho gã thái giám bất lực này nãy giờ, cô sinh viên xinh đẹp đã bắt đầu chán nản, nhưng người ta trả cho nhiều tiền, thôi thì miễn cưỡng làm cho tròn trách nhiệm vậy.

"Ông chủ, ông có thích thú không?"

Cô sinh viên xinh đẹp ngẩng đầu lên, le lưỡi liếm môi dâm dật, tròng mắt xoay tròn, quyến rũ dò hỏi.

Phối hợp với chiếc lưỡi, bàn tay ngà ngọc của cô cũng góp phần bấu lấy của nợ Mặt Sẹo xoa bóp, ra sức kích thích cho gã.

Dưới cám dỗ của người đẹp, Mặt Sẹo y như cũ không hề có chút cảm giác, sắc mặt của gã ngày càng trắng bệch. Cố gắng bao nhiêu ngày qua, vẫn là một chút hiệu quả cũng không thu lại được.

Tâm trạng của gã càng lúc càng bực bội. Trong cơn tức giận, gã đưa tay nắm tóc của cô sinh viên xinh đẹp, thô bạo dập liên hồi vào chú em mềm oặt của gã, đồng thời tức tối gào lên:

- Cái con đê tiện này, mày không ra sức thêm chút được à, tao tốn bao nhiêu tiền để kiếm mày đến phục vụ tao cơ mà, tao không phải muốn xem mày biểu diễn thời trang đâu nhé...".

Cô sinh viên xinh đẹp trong lòng cảm thấy ấm ức, cái thằng thái giám vô dụng này, còn oán trách người ta khôgn ra sức phục vụ ấy chứ.

Nhưng cô hiểu rõ Mặt Sẹo là tên đại ca xã hội đen tàn bạo, cho dù trong lòng cực kì không muốn nhưng cũng không dám phản ứng lại, chỉ con cách tiếp tục ngậm của nợ mềm oặt kia vào miệng, giả bộ mút liếm ngon lành, mong có kì tích xuất hiện, mau mau thoát khỏi vụ này.

"Phương hạo Vân, tao sẽ giết cả nhà mày, làm nhục bạn gái của mày...".

Mất đi khả năng đàn ông, Mặt Sẹo cảm thấy cuộc đời của gã sống không bằng chết, giờ đã mất hết ý nghĩa rồi . Giờ đây gã chỉ muốn trả thù chuốc hận, đem tên Phương Hạo Vân ra băm vằm thành trăm mảnh mới hả cơn giận.

Cô sinh viên xinh đẹp ngấm ngầm lo sợ, sớm biết gã là đại ca xã hội đen, có cho nhiều tiền đến đâu cô cũng sẽ không nhận làm việc này đâu. Nhưng nói đi phải nói lại, cái anh chàng tên Phương Hạo Vân gìd đó kể cũng ác ôn thiệt, tước đoạt niềm vui tình dục của người ta, làm vậy chẳng khác nào bắt người ta sống không được, chết cũng không xong.

"Mặt Sẹo, có tin là tao chém mày không hả? Mày dám làm tình với con khác, mày không có lỗi với Phi Phi nhà tao hả?"

Đột nhiên một giọng nói uy nghi vang lên sau lưng Mặt Sẹo.

"Là Kim Gia!"

Mặt Sẹo không cảm thấy xa lạ với giọng nói ấy, gã giật nảy mình, thô bạo đẩy cô nữ sinh đang thổi kèn cho gã ra, vội kéo quần đứng dậy, cười giả lả quay sang Kim Gia mới đến, nói:

"Đại ca, anh đến đó à".

"THằng khốn này, mày đang làm gì thế hả?"

Kim Gia liếc nhìn cô sinh viên xinh đẹp , lại hằn học nhìn vào Mặt Sẹo, tức tối kêu lên:

"Phi Phi nhà tao có lỗi gì với mày rồi mà mày dám tìm đàn bà bên ngoài hưởng lạc hả?"

"Tôi chỉ nhận tiền làm theo sai bảo thôi, tôi không phải là tình nhân của ông ta...".

Cô sinh viên xinh đẹp run cầm cập trước vị đại ca xã hội đen mới xuất hiện, cô cảm thấy nên lên tiếng biện hộ cho công việc cô đang làm thì tốt hơn.

Kim Gia hứ một tiếng lạnh lùng mặc kệ cô ả, đanh mặt lại nói với Mặt Sẹo:

"Mặt sẹo, tao có thể đưa mày lên cao, tất nhiên cũng có thể lấy lại tất cả của mày, mày làm ra chuyện có lỗi với Phi Phi... Mấy năm nay nó yêu thương chăm sóc tận tình cho mày, nó chưa từng làm ra chuyện gì có lỗi với mày cả".

"Ha ha!"

Mặt Sẹo đột nhiên cười to chua chát, lúc này đây gã đã bất cần:

"Kim Gia, đại ca của em, anh tưởng là em vui vẻ lắm sao... Anh hỏi thử con bé này xem, em có xảy ra chuyện gì được với nó không? EM bất lực rồi".

Cô sinh viên xinh đẹp rất muốn lên tiếng xác nhận giùm tên thái giám bất lực này, nhưng câu nói sắp bật ra khỏi miệng liền ý thức được nói vậy không ổn lắm, lỡ chọc giận gã thì nguy , cô vội cầm lấy túi xách hàng hiệu lên đứng khép nép qua một bên, run rẩy đợi phán xét.

"Cô có thể đi được rồi!"

Kim Gia đột nhiên quay đầu lại, quắc mắt giận dữ nhìn cô sinh viên xinh đẹp.

Cô gái thở phào nhẹ nhõm, thế là thoát nạn, vội nói:

"Mấy anh yên tâm, em không biết chuyện gì cả, không nhìn thấy không nghe thấy gì...".

Nói xong, cô gái nhanh chóng ra khỏi phòng đi mất.

Trong phòng giờ không còn người lạ, Kim Gia ánh mắt hung tợn, gằn giọng:

"Mặt Sẹo, dù thế nào đi chăng nữa mày làm vậy là có lỗi với Phi Phi".

"Đại ca, anh giết chết em đi. Em còn sống cũng không còn ý nghĩa gì, anh giết em đi cho em được giải thoát".

Mặt Sẹo nước mắt ngắn dài, mất đi khả năng tình dục đối với gã còn đau đớn hơn mất đi mạng sống.

"Cái thằng khốn nạn này!"

Kim Gia bước lại gần, tát mấy cái mạnh vào mặt Mặt Sẹo, tức giận gầm lên:

"Mày là một thằng khốn nạn, dám nói ra những lời nhu nhược thế này, tao giao Phi Phi cho mày, hy vọng nó theo mày sẽ có được hạnh phúc, nhưng bây giờ mày lại muốn tự tìm cái chết. Mày có chết trăm lần tao cũng mặc kệ, vấn đề là mày chết rồi Phi Phi sẽ sống ra sao hả?"

Kim Gia vừa tức tối mắng sa sả vừa bước tới chiếc ghế sofa ngồi xuống, khinh bỉ nói:

"Nếu không phải Phi Phi nhà tao chết mê chết mệt đi theo mày, mày đã chết trăm ngàn lần rồi đấy biết chưa?"

"Bệnh viện họ nói kết quả thế nào? Có phải là hết cách chữa trị rồi không?"

Cơn giận của Kim Gia từ từ nguôi ngoai, ông ngẩng đầu lên hỏi thăm Mặt Sẹo.

"Tiêu rồi, tiêu tan cả rồi anh ạ".

Mặt sẹo khôgn ngừng than ngắn thở dài, ánh mắt gã không còn chút hy vọng, uất ức cầu xin:

"Em có sống cũng vô ích, hay là anh giết chết em đi".

"Tao đưa mày đi nước ngoài chữa trị, trình độ y thuật của bên Mỹ tiên tiến nhất thế giới, có lẽ qua đó sẽ có cách?"

Kim Gia cũng là đàn ông đương nhiên hiểu thấu nỗi đau khi mất đi khả năng tình dục của đàn ông, giờ đây ông có chút thương cảm Mặt sẹo, vì hạnh phúc của em gái, ông không thể bỏ mặc Mặt sẹo, nhất định phải tìm cách chữa trị cho gã mới được.

"Vô ích thôi!"

Sắc mặt Mặt Sẹo càng trở nên thê thảm hơn, gã bước tới ngồi ủ rũ trên ghế sofa đối diện, tự khai báo nói:

"Em đã fax tài liệu bệnh tình cho tiến sĩ tình dục học nổi tiếng nhất bên Mỹ cho ông ta xem qua rồi, người ta nói đa hết cách chữa trị…"

"Đại ca, anh giết chết em đi, em tiếp tục sống trên đời này để làm gì cơ chứ? Phi Phi mà biết em biến thành thái giám, cô ấy chắc chắn sẽ bỏ rơi em mất…"

Mặt Sẹo van nài Kim Gia giết chết gã.

"Đồ ngu!"

Kim Gia lên tiếng dạy dỗ:

"Mày sông chỉ vì mỗi chuyện làm tình hả? Không đụng vào đàn bà thì phải tìm cái chết đó à? Sống trên đời này còn bao nhiều thú vui khác đáng để tận hưởng. Mày nghe cho rõ, tiếp tục sống tốt cho tao, Phi Phi không phải loại đàn bà lẳng lơ, nó sẽ không bỏ rơi mày."

"Đại ca, em muốn xin anh một việc, nếu anh chấp nhận em sẽ tiếp tục sống tốt, bằng không anh cứ giết chết em đi."

Mặt Sẹo đột nhiên đứng bật dậy, ánh mắt nghiêm nghị nhìn vào Kim Gia nói.

"Việc gì? Mày nói ra xem."

Kim Gia ngấm ngầm thương tiếc cho Mặt Sẹo, vốn là thằng đàn ông dũng mãnh, ai ngờ hôm nay lại có kết cục thê thảm như thế.

"Em muốn trả thù."

Mặt Sẹo hừng hực ngọn lửa căm hờn, khóe miệng lóe lên sát khí, tức giận tít lên:

"Em thành ra thế này cũng vì thằng Phương Hạo Vân hãm hại, em nhất định phải trả thù, mối nhục em chịu đựng, em phải trả lại hắn gấp bội, monh đại ca giúp em trả thù thằng nhóc láo xược đó."

"Không được!"

Kim Gia từ chối thẳng thừng yêu cầu của Mặt Sẹo, ông nhìn thằng vào Mặt Sẹo, nói nhỏ:

"Không phải tao không chịu giúp mày, mày bị Phương Hạo Vân hại ra nông nỗi này trong lòng tao cũng thấy khó chịu, tao rất muốn giúp mày, nhưng thằng Phương Hạo Vân rốt cuộc là thần thánh phương nào tao còn chưa biết rõ, tạm thời chúng ta không thể gây hấn với hắn."

"Không được trả thù hắn? Đại ca, anh có nhầm lẫn gì không? Quy mô của tập đoàn Thịnh Hâm nhà hắn chẳng qua chỉ tương đương với tập đoàn Hồng Tinh của Phi Phi, lại không có xã hội đen chống lưng, anh lo lắng gì chứ? Em nhất định bắt hắn sống không bằng chết mới hả dạ."

Hễ nhắc đến Phương Hạo Vân là Mặt Sẹo điên tiết lên, dám biến gã thành thái giám, mối thù này không đội trời chung, nếu không trả thù thì gã có chết cũng không thể nhắm mắt.

Kim Gia quan sát sắc mặt khó coi của Mặt Sẹo, trong đầu ông ẩn hiện lời cảnh cáo của Trần Thiên Huy và thần sắc lạnh lùng của Phương Hạo Vân, ông luôn cảm thấy con người Phương Hạo Vân không hề đơn giản. Hơn nữa ông chủ sau lưng có mệnh lệnh đưa xuống bảo tạm thời không được gây hấn với Phương Hạo Vân, càng không thể tính việc trả thù.

Nếu không phải mệnh lệnh bên trên áp đặt, chưa cần Mặt Sẹo lên tiếng cầu xin, Kim Gia đã phải người đi trả thù rồi.

Theo lí mà nói, Kim Gia không muốn nể mặt bất cứ ai cả, em rể của ông bị người ta đánh cho tàn phế, ông mà im lặng không phản ứng, truyền ra ngoài còn mặt mũi nào đứng trên giang hồ tại thành phố Hoa Hải này nữa. Nhưng suy nghĩ kĩ lại, chưa nắm rõ tình hình kẻ địch mà ngu ngốc đi trả thù chẳng khác nào hành động tự sát, Kim Gia lăn lộn trong giới xã hội đen nhiều năm, ông đã học được tính nhẫn nại cần thiết khi xử lí vấn đề.

Mặt Sẹo do dự một hồi, gã không chịu bỏ cuộc, lớn tiếng cầu xin:

"Đại ca, nếu anh sợ gặp rắc rối thì việc này anh không cần nhúng tay vào, anh chỉ cần cho em mượn mấy chục tên đàn em là được, nhỡ như thất bại em gánh chịu hết mọi trách nhiệm, tuyệt đối không liên lụy đến anh."

"Thằng khốn này nói lung tung gì thế hả?"

Kim Gia vội vàng giải thích:

"Thân phận của Phương Hạo Vân có chút vấn đề, cấp trên đưa mệnh lệnh xuống bảo tạm thời không được đụng vào hắn, đợi cấp trên điều tra rõ lai lịch của hắn rồi ta ra tay cũng chưa muộn. Mày đừng nôn nóng làm gì, thời gian này mày cứ điều trị lại sức khỏe đi, đợi khi thời cơ chín mùi, không những Phương Gia, ngay cả Trần gia, Hàn gia cũng đừng mong thoát khỏi tai ương.

Mặt Sẹo tính khí nóng nảy, gã không muốn chờ đợi quá lâu, gã định nói thêm câu gì thuyết phục nhưng nhận ra sắc mặt cứng rắn của Kim Gia, gã biết không nên tiếp tục xin xỏ vào lúc này.

Mặt Sẹo trước kia khi còn chưa tự lập bang hội đã ở bên cạnh Kim Gia một thời gian dài, gã hiểu rất rõ con người của Kim Gia, gã biết lần này không còn cách gì thuyết phục ông anh rể được nữa rồi. Nếu Kim Gia đã nói không được đụng vào Phương Hạo Vân thì gã chỉ còn cách chờ đợi thôi.

………….

"Hạo Vân, em mau đén phòng làm việc của ba…"

Buổi chiều khi Phương Hạo Vân vừa bước vào công ty liền nhận được điện thoại của bà chị Phương Tuyết Di.

"Dạ, em biết rồi."

Phương Hạo Vân lễ phép trả lời, đang định gác mát đi ra, đột nhiên đầu dây bên kia lại vang lên giọng nói của chị hắn:

"Hạo Vân, em qua phòng làm việc của chị trước đã."

Mấy phút sau, Phương Hạo Vân đặt chân vào phòng làm việc dành cho giám đốc của chị hắn, ánh nắng vàng vọt chiếu sáng khắp căn phòng, hơi ấm lan tỏa. Phương Tuyết Di đang dán mắt vào màn hình vi tính chăm chú xem tài liệu phát triển kinh doanh của công ty. Hôm nay cô mặc bộ đồ công sở màu trắng, cao quý xinh đẹp, nhất là bờ ngực cao vút khiêu gợi, khiến người ta rạo rực trong lòng.

"Chị!" Phương Hạo Vân gọi khẽ.

Phương Tuyết Di ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của em trai đang dừng vào vùng ngực của cô, đỏ ửng cả mặt, cô trách mắng:

"Thằng ranh con, nhìn bậy gì đó?"

Phương Hạo Vân mỉm cười giả lả, nói:

"Có nhìn gì đâu. À, chị kêu em qua đây muốn nói với em chuyện gì vậy?"

Phương Tuyết Di nghe hỏi, sắc mặt bỗng trở nên bí hiểm, cười nhạt liếc xéo em trai, hồi lâu sau mới lên tiếng:

"Không nhận ra nha, quả nhiên là chân nhân bất lộ tướng."

Phương Hạo Vân bị bà chị ném cho tia nhìn bí hiểm, phán cho một câu không biết mang ý nghĩa gì, liễn gãi đầu gãi tai, tự hỏi hay là mình gây ra lỗi lầm gì rồi?"

"Chị nói thế là có ý gì vậy?"

Phương Hạo Vân cẩn thận dò hỏi. Hai chị em nhìn nhau thăm dò đối phương.

Cuối cùng Phương Tuyết Di chịu thua, khẽ nhíu mày, lườm em trai một cái, nói:

"Hạo Vân, em giỏi thật đấy, mới đi Trần thị có một lần mà đã chiếm luôn trái tim bé bỏng của con gái nhà người ta, chị đã thấy nghi ngờ rồi, tại sao Trần thị lãi dễ dàng chịu hợp tác với tập đoàn chúng ta như vậy? Thì ra em trai của chị đã góp công lao không nhỏ vào chuyện này đó nha."

Phương Hạo Vân nghệch mặt ra, từ câu nói của chị hắn, hình như hắn hiểu ra một chút nhưng lại không dám khẳng định.

Có lẽ nhìn vào màn hình vi tính qua lâu, Phương Tuyết Di cảm thấy hơi nhức đầu, cô đưa tay ấn vào huyệt thái dương, xoa bóp nhẹ vài cái, quay sang Phương Hạo Vân nói:

"Thôi được rồi, em tới phòng làm việc của ba đi, ba sẽ nói rõ hơn với em."

"Chị đang nhức đầu à?

Phương Hạo Vân chú ý tới vẻ đau đớn từ ánh mắt của Phương Tuyết Di, liên ân cần hỏi thăm.

"Ờ!"

Phương Tuyết Di gật đầu, không trêu ghẹo em trai nữa, thản nhiên nói:

"Bệnh nghề nghiệp đó mà, ngồi trước máy vi tính lâu quá là bị vậy, nhức đầu chóng mặt chút thôi."

Hoán Kiểm Trọng Sinh - Chương #56


Báo Lỗi Truyện
Chương 56/829