Chương 493: Robert muốn chết. (2)



Chậm rãi đi đến, Robert đang hấp hối, một chưởng vừa rồi của Phương Hạo Vân đã làm đứt kinh mạch của hắn, cho dù không chết cũng sẽ tàn phế.

Phương Hạo Vân không muốn để lại phiền toái gì nữa, cho nên quyết định giết chết Robert.

Robert cố gắng giãy dụa đứng lên, hung tợn nhìn Phương Hạo Vân : "Tao lại thất bại... công lực đã bị mày phế một nửa, giết tao đi..."

"Phương Hạo Vân... trước khi tao chết, tao muốn cầu mày một việc, xin mày nói cho tao biết, mày rốt cục có phải là Quỷ Thủ hay không?' Robert đau khổ nói : "Dù sao sớm muộn gì tao cũng phải chết, mày nói cho tao biết cũng có sao đâu?"

Phương Hạo Vân cười thản nhiên : "Cũng đúng... tao sẽ cho mày chết một cách rõ ràng..." Nói xong, Phương Hạo Vân liền ra tay điểm vào vài huyệt đạo của Robert, để bảo đảm là hắn ta không có hành động gì.

Bây giờ Robert đã mất hết can đảm, lúc đầu còn muốn dụ Phương Hạo Vân nói ra lời thật, sau đó nhân cơ hội bỏ chạy, về nói cho đầu lĩnh, hoặc là đem thân phận này phơi bày ra ánh sáng.

Nhưng không ngờ Phương Hạo Vân lại chu đáo thế, trực tiếp điểm vào những đại huyệt, cái này thì hết rồi, hoàn toàn là hết rồi. Đừng nói là bây giờ, cho dù là khi lực lượng còn đầy đủ, hắn cũng không có khả năng tự giải huyệt được.

"ha ha..."

Tâm tư của Robert làm sao mà tránh được ánh mắt của Phương Hạo Vân :" Robert, ánh mắt của mày đã nói cho tao biết, bây giờ mày đang tuyệt vọng..."

"Bây giờ tao cũng không sợ nói cho mày biết, tao chính là Thiên Đạo Thủ Quỷ..." Lúc nói ra những lời này, trong lòng Phương Hạo Vân có chút sung sướng. Đúng là như vậy thật, bởi vì từ đầu bộ truyện này đến gờ, đây là lần đầu tiên hắn có gan thừa nhận thân phận thật của mình dù người đọc ai cũng biết.

"Quả nhiên là mày..."

Robert cắn răng nói : "Quỷ Thủ, tại sao mày lại giết chết Hạo Thiên... mặc kệ là nói thế nào, năm đó chúng ta cũng là tứ đại sát thủ của Thiên Đạo, chẳng lẽ một chút tình cảm mày cũng không có?"

"Hừ!"

Phương Hạo Vân cười lạnh một tiếng, nói : "Mày không có quyền chỉ trích tao gì cả... cái chết của Hạo Thiên, là do hắn tự gây ra. Tao rời khỏi Thiên Đạo, quy ẩn sống trong thành phố, chỉ muốn một cuộc sống yên ổn, chỉ là do hắn ép tao phải ra tay...Robert, chẳng lẽ mày nói tao sai? Hừ, còn mày nữa, nếu không phải là do mày muốn báo thù cho Hạo Thiên, đối địch với tao, thì sao có kết quả ngày hôm nay?"

Phương Hạo Vân khẽ cười : "Robert, nói cho mày một câu: tự gây nghiệt, không thể sống..." Nói xong, trong mắt của Phương Hạo Vân bắn ra sát khí cực lạnh.

"Quỷ Thủ, mày quả nhiên rất tàn nhẫn..." Robert tuyệt vọng nhắm hai mắt lại, giờ phút này, đều hắn có thể làm là chờ chết.

Nhân từ với kẻ thù là tàn nhẫn với bản thân. Phương Hạo Vân xuống tay chặt đứt đầu của Robert không chút do dự, ném xác vào trong nhà xưởng.

Phương Hạo Vân phỏng chừng rằng, đợi khi người ta phát hiện ra cái xác của Robert, cũng đã là chuyện của vài ngày sau.

Khi Phương Hạo Vân đi rồi, trong màn đêm xuất hiện một bóng người, tìm cái xác của Robert, rắc một ít bột phấn màu trắng lên.

Rất nhanh, một mùi tanh hôi từ cái xác bốc lên, sau đó, cái xác kia liền chậm rãi hóa thành một đống máu bầy nhầy, cho đến khi biến mất không thấy.

Sau khi xong việc, người kia mới ra khỏi nhà xưởng, phóng lên cao, biến mất không thấy đâu...

......................................

Phẫu thuật cấy ghép tủy được tiến hành tại bệnh viện St.Paul rốt cục đã bắt đầu. Tham gia ca phẫu thuật này là toàn bộ các bác sĩ nổi tiếng tại châu Âu, là ngôi sao sáng trong giới y học.

Nhưng cho dù là vậy, Vương Hà và Phương Hạo Vân đứng ngoài cửa phòng phẫu thuật vẫn có chút lo lắng.

Nhất là Vương Hà, khi Đinh Tuyết Nhu được đẩy vào trong cửa phòng, cô liền hồi hộp, đứng ngồi không yên, không ngừng hỏi Phương Hạo Vân : "Hạo Vân, em nói cho chị biết đi, Tuyết Nhu không có chuyện gì, đúng không?"

Phương Hạo Vân gật đầu, nhưng trong lòng hắn cũng rất lo lắng.

"Thiếu chủ, Vương tiểu thư, xin hai người yên tâm, tôi có thể bảo đảm là thành công 100%!" Bạch Nguyệt Thiên nhỏ giọng nói. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Vương Hà mở to mắt ra nhìn : "Anh không phải là bác sĩ, tại sao tôi phải tin anh?"

"Chị Hà, chị có thể im lặng một chút được không? Đây là bệnh viện, không phải là cái chợ cho chị cãi nhau ầm ĩ. Nếu như chị không im lặng, em buộc phải đưa chị về khách sạn" Phương Hạo Vân tức giận nói : "Chúng ta cãi nhau sẽ làm ảnh hưởng đến bác sĩ..."

Thấy Phương Hạo Vân thật sự nổi giận, Vương Hà liền vội vàng ngậm miệng lại, không dám nói gì nữa.

Ca giải phẫu kéo dài mười hai tiếng, cho đến tám giờ tối, bác sĩ mới đi ra khỏi phòng phẫu thuật...

Người dẫn đầu trong ca phẫu thuật của Đinh Tuyết Nhu tên là Paul, từng có một luận văn nổi tiếng liên quan về bệnh máu trắng, đạt được một giải thưởng y học rất lớn, cho nên trong lãnh vực này tương đối có tiếng tăm.

Bây giờ ông ta được sự nhờ vả của tập đoàn Hùng Long, cũng biết được thân phận của Phương Hạo Vân, cho nên biểu hiện của ông ta khá là tôn kính : "Phương thiếu gia, tin tốt, ca cấy ghép tủy của Đinh tiểu thư đã thành công... Đương nhiên, từ giờ trở đi, chúng tôi còn phải tiến hành theo dõi trị liệu... xin anh yên tâm, tôi và nhóm của tôi sẽ cố gắng hết sức, tranh thủ giúp cho Đinh tiểu thư nhanh chóng tỉnh lại..."

"Bác sĩ, tôi có thể gặp Nhu Nhu hay không?" Vương Hà lo lắng hỏi.

"Không được!"

Paul vội vàng giải thích : "Ca phẫu thuật vừa thành công, Đinh tiểu thư đã được đưa vào phòng vô khuẩn... trong vòng một tháng, cô ta không thể nào rời khỏi phòng vô khuẩn ấy..."

Hoán Kiểm Trọng Sinh - Chương #493


Báo Lỗi Truyện
Chương 493/829