Chương 45: Lại co án mạng - Sát thủ.



Gã trung niên và tên đầu trọc béo phệ còn lại lập tức lao lên, lúc này tên đầu trọc nằm duỗi trên mặt đất đã tử ẹo rồi. Hai mắt hắn trợn tròn, không cam lòng cho lắm, nhưng hắn đã chết thật rồi. Cú đá của Phương Hạo Vân đã khiến cho lục phủ ngũ tạng của hắn thành một đống bầy nhầy.

" Thằng nhóc tàn độc." Gã trung niên khẽ ngẩng đầu lên, cảnh giác nhìn Phương Hạo Vân, lạnh lùng nói: "Vốn dĩ bọn tao chỉ muốn bắt cóc mày, nhưng bây giờ thì mày chết chắc rồi." Nói rồi, hắn vặn người, lao về phía Phương Hạo Vân, so sánh với tên đầu trọc bị giết trước đó, công phu của hắn mạnh mẽ hơn rất nhiều.

" Được!" Phương Hạo Vân hắng giọng một tiếng, tập trung tinh thần chuẩn bị ứng chiến.

Trong chốc lát đã bước qua mấy hiệp rồi, vẻ mặt của Phương Hạo Vân không ửng đỏ, hơi thở không gấp gáp, thần tình trên mặt thậm chí còn có chút hưng phấn, còn vẻ mặt của gã trung niên thì càng lúc càng trầm trọng. Hắn quả thực không thể ngờ được rằng, Phương Hạo Vân còn trẻ như vậy mà đã có công phu đáng sợ thế rồi.

Một lúc sau, gã trung niên đã có dấu hiệu của việc không chống trụ nổi nữa, bắt đầu thở dốc, mồ hôi lạnh không ngừng ứa ra trên trán, mồ hôi thấm ướt cơ thể của hắn ướt sũng.

" Lão đại, chúng ta cùng lên, làm thịt thằng chó này." Tên đầu trọc béo phệ trông thấy dấu hiệu sắp thua của đại ca, chen người tiến lên, đứng sóng vai cùng hắn, chuẩn bị liên hợp xuất thủ.

Khóe miệng Phương Hạo Vân khẽ nhếch lên khinh khỉnh, hơi nở nụ cười ngạo nghễ, hai đứa cùng lên thì càng tốt thôi, đỡ phải xử từng thằng từng thằng một làm gì cho mệt người.

" Giết!" Cái chết của đồng bọn khiến cho tên đầu trọc béo tràn đầy hận thù với Phương Hạo Vân, hắn hét lên một tiếng, nắm tay lập tức vung tới, gã trung niên thấy tình thế như vậy, cũng tấn công từ một góc khác. Nhất thời, hai tên một trái một phải, thế công tung ra liên tiếp.

Phương Hạo Vân luôn giữ vẻ điềm tĩnh trong suốt trận đấu, hắn vừa linh hoạt tránh né, vừa cẩn thận quan sát đòn thế phối hợp của hai gã kia để tìm ra sơ hở.

Cuối cùng, hai tên kia tấn công liên tục mà không có hiệu quả, bắt đầu chột dạ. Nhất là cái tên béo đầu trọc, hạ bàn lộ ra khoảng trống rất lớn.

Phương Hạo Vân khẽ nhếch miệng nở một nụ cười lạnh lùng, nhắm đúng cơ hội đá vào bụng của tên béo đầu trọc, đồng thời, tay trái của hắn giang ra, định chọc vào mắt của tên trung niên, khiến hắn phải lùi lại phòng thủ, không thể tiến tới cứu viện cho gã béo đầu trọc.

" Á!"

Cùng với một tiếng hét thảm, phần thân dưới của tên béo đầu trọc bị Phương Hạo Vân đá trúng, cơ thể nặng nề ngã lăn ra, tuy rằng vẫn chưa tắt thở, nhưng đã sống không bằng chết rồi.

" Đồ ác độc!" Gã trung niên trông thấy tiếng kêu thảm thiết đau đớn của thủ hạ thì tâm thần suýt chút nữa thất thủ, đúng vào lúc đó, nắm đấm của Phương Hạo Vân đã đập vào lồng ngực của hắn.

" Sói ăn không nổi dê, ngược lại bị dê đánh, lẽ nào lại nói, là dê dữ hơn sói"

Phương Hạo Vân khinh miệt cười nói: "Lô gic của mày thật tức cười." Phương Hạo Vân đúng là muốn hướng tới một cuộc sống bình yên êm đềm, nhưng thế không có nghĩa là kẻ khác có thể bắt nạt và coi khinh hắn.

" Lão đại, giết em đi... em... chịu không nổi đâu" Phần thân dưới đau đớn dữ dội khiến cho gã béo đầu trọc không ngừng run rẩy, sắc mặt của hắn đã méo xệch thảm hại.

Gã trung niên đứng chết lặng, một tay vặn gãy cổ tên đàn em, giải thoát cho hắn khỏi cơn đau đớn.

" Được đấy, ngươi cũng độc ác đấy." Phương Hạo Vân điềm nhiên đi tới, nhìn vào gã trung niên đang nằm trên mặt đất, khẽ hắng giọng hỏi: "Chủ mưu là ai?"

" Nói cho mày biết, mày sẽ tha cho tao sao?" Gã trung niên hung hăng hỏi.

" Không đâu." Phương Hạo Vân không chớp mắt cười nói: " Nhưng tao sẽ cho mày ra đi thanh thản. Nói đi, mày không có sự lựa chọn đâu."

"Tao không biết!" Vừa dứt lời gã trung niên trừng mắt dữ tợn nhìn Phương Hạo Vân, rồi bỗng nhiên cắn lưỡi tự vẫn.

Phương Hạo Vân ngẩn ra một lúc rồi lầm bầm: "Mình khinh suất quá..."

...

...

Cho đến nửa đêm, mới có người qua đường phát hiện có 3 thi thể rồi gọi điện thoại 110 cho cảnh sát, đại đội trưởng sở cảnh sát hình sự thành phố tự mình dẫn đội tới điều tra. Sau khi có kết quả giám định của pháp y, ngoại trừ gã trung niên cắn lưỡi tự vẫn, hai tên còn lại đều bị người ta đánh chết. Trong đó có một tên đầu trọc thân hình hơi thấp gầy lục phủ ngũ tạng đã bị nát bươm. Quang cảnh như vậy khiến cho bác sĩ pháp y Bạch Vân Kiệt nghĩ tới hai vụ án giết người dã man xảy ra trước đây.

" Cậu Bạch, cậu thấy thế nào?" Trương Bưu bảo người phong tỏa hiện trường, ngoại trừ nhân viên cảnh sát, những người không có phận sự không được phép bước qua vạch phân giới một bước.

Bạch Vân Kiệt trầm trọng nói:" Sếp Trương, một cước có thể khiến cho lục phủ ngũ tạng của người ta bị dập nát, lực chân tung ra hẳn phải cực kỳ mạnh, không phải người bình thường mà có thể làm được. Nếu như tôi đoán không nhầm có lẽ là người đó làm."

" Ý anh là vị hiệp sĩ đó?" Tiểu Lý đứng bên cạnh chen miệng nói thêm vào. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

"Đúng vậy, tôi nghi ngờ thủ phạm là hắn ta." Bạch Vân Kiệt giải thích: "Mấy năm nay tôi đã chứng kiến không ít vụ án mạng, nhưng những vụ án kiểu này thì chỉ gặp có 3 vụ. Tôi đã kiểm tra sơ bộ cơ thể người đàn ông trung niên, theo như kinh nghiệm trong nghề, hắn không phải là người bình thường, công phu của hắn phải nói là không tồi. Còn nữa, nạn nhân đầu trọc dáng người hơi đậm ngoài việc phần dưới bị cước đá tung người, đòn sát nhân chí mạng lại là vết bẻ gãy ở cổ, từ dấu vết để lại tại hiện trường, chắc hẳn là do bàn tay của gã trung niên gây ra."

Tiểu Lý nhíu mày nói: "Đương đầu với kẻ địch mạnh, tại sao bọn chúng còn lục đục?"

" Không phải lục đục!" Trương Bưu giải thích: "Nếu như suy đoán của tôi không sai, gã đầu trọc đậm người chắc hẳn đã bị hung thủ đá vào phần hạ bộ, không thể chịu đựng nổi đau đớn, gã trung niên không nỡ để cho đồng bọn chịu khổ, nên mới hạ thủ giải thoát cho hắn."

"Em biết rồi." Tiểu Lý tiếp lời nói: "Em biết tại sao hắn lại cắn lưỡi tự vẫn rồi, bởi vì đối thủ của hắn quá mạnh, hắn đã thối chí, trong lúc tuyệt vọng, mới có hành động tự sát như vậy."

Trương Bưu đồng ý gật gật đầu, nói: "Không sai, chắc hẳn là như vậy. Tiểu Lý, cậu cử người phối hợp với cậu Bạch tiếp tục khám nghiệm hiện trường, tôi đi đánh điện cho cục trưởng."

...

...

Ba ngày sau, lãnh đạo thành phố đích thân tới hỏi án, cuối cùng kết luận là các băng đảng thanh toán lẫn nhau, nhanh chóng khép lại vụ án. Giám định pháp y tại hiện trường của Bạch Vân Kiệt được tích dồn lại, đưa lên cục cơ mật SS của thành phố, ngoại trừ cục trưởng và Trương Bưu ra, người khác không có quyền đọc.

" Tiểu Lý, vụ án này tuy đã kết thúc, nhưng hai ta vẫn chưa thể bỏ việc tìm kiếm manh mối được, mấy ngày này nhiệm vụ chủ yếu của cậu là đi thăm dò các địa điểm xung quanh hiện trường, tìm xem có thấy nhân chứng nào không." Trải qua nhiều lần yêu cầu điều tra, cục cảnh sát thành phố quyết định đặc cử Trương Bưu và Tiểu Lý tiếp tục âm thầm điều tra ba vụ án đó. Dù sao thì với thủ đoạn ra tay tàn nhẫn của hung thủ, không loại trừ khả năng hắn là kẻ ác ma sát nhân biến thái. Vì sự ổn định trong thành phố Hoa Hải, hung thủ phải được tìm ra.

Đương nhiên, còn có một khả năng khác. Đó chính là suy đoán của Tiểu Lý, hung thủ là hiệp sĩ căm thù cái ác, dù sao những kẻ bị chết trong ba vụ án đó đều là những tên tội ác tày trời.

" Sếp Trương, có nhất thiết phải lôi vị đại hiệp sỹ đó ra ngoài pháp luật không?" Tiểu Lý tỏ vẻ khó hiểu bất mãn lầm bầm nói.

"Tiểu Lý, tôi đã nói với cậu không biết bao nhiêu lần rồi, chúng ta là những người thi hành pháp luật, trong quá trình phá án tuyệt đối không được đan xen cảm xúc riêng vào trong đó. Vụ án một ngày chưa được làm rõ, chúng ta không được phép ngơi nghỉ, nhỡ đâu hung thủ là kẻ sát nhân cuồng tín thì sao?" Trương Bưu lại lên bài giáo huấn...

Tập đoàn Thịnh Hâm gần đây có tin đồn, một nhân viên nghiệp vụ quèn ở tổ hai phòng thị trường cưa được con gái của chủ tịch tập đoàn Trần Thị, bởi vậy nên công ty kéo về được một thương vụ rất lớn.

Đại bộ phận viên chức của tập đoàn Thịnh Hâm, đối với cái tin vịt này cũng không có hứng thú, cái bọn họ quan tâm chỉ là vụ đầu tư kia cuối cùng là nhiều ít thế nào? Rốt cục có phải là thật hay không? Bởi vì, bọn họ biết rõ rằng lợi ích công ty và lợi ích của mình không hề tách rời, nếu cái tin vịt đó là thật, vậy cũng có nghĩa là tiền thưởng bọn họ thu vào sẽ tăng thêm.

Nhưng mà cũng có một ít bộ phận viên chức chú ý tới cái chuyện riêng tư kia, nói đơn giản là, bọn họ có chút ghen tị và hâm mộ với cái vận *** chó của Phương Hạo Vân, đúng là một bước lên trời, con người đâu có phải là thánh hiền, sao có thể không động tâm.

Nhất là gã đeo mắt kiếng ở phòng thị trường Phùng trưởng phòng, đối với kỳ ngộ này của Phương Hạo Vân đúng là hâm mộ tới cực điểm, thậm chí dường như, thái độ của hắn đối với Phương Hạo Vân đã thay đổi không ít.

Lúc ban đầu khi Trác Nhã tự mình đưa Phương Hạo Vân tới đây, hắn nghĩ rằng thằng nhóc này rất có thể là có ô dù, cho nên vô cùng cung kính. Nhưng mà ngần ấy ngày đã trôi qua, biểu hiện của Phương Hạo Vân rất bình thường, bình thường đến không thể bình thường hơn, rốt cuộc làm cho hắn mất đi kiên nhẫn đi nịnh bợ.

Chỉ có điều không nghĩ tới rằng, cái thằng đó lại có cái số *** chó lớn đến như vậy, cưa được thiên kim của tập đoàn Trần Thị, nó phải làm bao nhiêu việc đức mới có thể được như vậy?

Trong lòng Phùng trưởng phòng vô cùng bất bình, hắn cảm thấy nếu so sánh mình với Phương Hạo Vân, luận về diện mạo tuấn tú lịch sự, luận về khí chất phong độ cử chỉ, tại làm sao mà may mắn lại không rơi trúng vào đầu mình kia chứ.

Phương Tuyết Di sau khi biết được tin đồn này, thậm chí còn phải lấy thân phận giám đốc đi áp chế không cho tin đồn lan ra. Chỉ là sau khi lực ảnh hưởng của tin đồn dần dần biến mất, một việc ngoài ý muốn lại xảy ra, đương sự trong lời đồn là Trần Thanh Thanh đột nhiên lại lấy thân phận người đi khảo sát xuất hiện tại tổ hai phòng thị trường tập đoàn Thịnh Hâm.

Nhìn đại tiểu thư nhà họ Trần xinh đẹp mỹ lệ tự mình giá lâm, Phùng trưởng phòng cảm thấy rằng cơ hội của mình đã tới, hắn ân cần tự giới thiệu, ân cần rót trà cho mỹ nữ rồi lại nhường chỗ ngồi. Chỉ có điều Trần Thanh Thanh người ta còn không thèm liếc một con mắt sang nhìn Phùng trưởng phòng, trong mắt chỉ có Phương Hạo Vân, hơn nữa mở mồm là nói Hạo Vân, khỏi phải nói cũng biết thân thiết đến nhường nào.

Đối với việc Trần Thanh Thanh đến thăm, tập đoàn Thịnh Hâm cũng rất coi trọng, vốn là Phương Tuyết Di muốn tự mình ra mặt tiếp đãi, nhưng mà Trần Thanh Thanh người ta lại khước từ, cô chỉ hy vọng Phương Hạo Vân có thể giúp cô đi khảo sát.

Trần Thanh Thanh nhìn khắp bốn phía tổ hai phòng thị trường, cảm thấy có hơi ngoài ý muốn, vốn tưởng rằng phòng ban nơi Phương đại thiếu gia làm việc, hẳn phải thực khí thế, thực hoa lệ mới đúng, có điều kết quả lại vô cùng bình thường.

" Hạo Vân, cậu bình thường làm việc ở đây à?" Trần Thanh Thanh xưng hô thân thiết, khiến cho dân tám chuyện ở tập đoàn Thịnh Hâm cảm thấy hả lòng hả dạ, chốc nữa lại có tư liệu sống để thổi phồng và tán phét rồi.

Phương Hạo Vân biểu hiện ra đầy đủ đạo đức nghề nghiệp ứng với chức vụ của hắn trong công ty, hắn tôn kính nói với Trần Thanh Thanh: "Trần tiểu thư, nơi này đúng là nơi làm việc của tôi."

Thình lình nghe thấy Phương Hạo Vân gọi mình là Trần tiểu thư, Trần Thanh Thanh nhất thời liền cảm thấy có hơi buồn cười, có điều cô vẫn nhịn xuống được, cô biết Phương Hạo Vân không muốn để cho người khác biết được thân phận đích thực của hắn. Gật gật đầu, Trần Thanh Thanh lại hỏi: "Bàn làm việc của cậu ở đâu?"

Phương Hạo Vân chỉ về phía đối diện Tạ Mai Nhi: "Là ở chỗ này."

Theo phương hướng ngón tay của Phương Hạo Vân, Trần Thanh Thanh thấy được Tạ Mai Nhi, mà cùng lúc đó Tạ Mai Nhi cũng đang nhìn Trần Thanh Thanh, đây đã là lần gặp mặt thứ hai của hai người.

Liên tưởng đến lần trước Phương Hạo Vân mang Trần Thanh Thanh say rượu quay về nhà trọ, Tạ Mai Nhi nhất thời liền bừng tỉnh ngộ ra: "Hóa ra quan hệ giữa bọn họ đích xác là không bình thường."

Không biết vì cái gì, vào lúc nghĩ như vậy, trong lòng Tạ Mai Nhi có hơi chút khó chịu.

Đàn bà có thể đi tìm đại gia, đàn ông đương nhiên cũng có thể đi tìm bà chị nhà giàu. Nhớ tới quan điểm tình yêu của mình, Tạ Mai Nhi nhất thời liền trở lại bình thường, cô đột nhiên phát hiện ra mình rất giống với Phương Hạo Vân, bởi vì lí tưởng của cô chính là đi tìm một đại gia hàng khủng.

Người sống theo bầy, vật họp theo loài, Tạ Mai Nhi không thể không tin vào những lời này.

Có điều tốc độ ra tay của Phương Hạo Vân còn nhanh hơn cả cô.

"Rồi, nhất định phải cố gắng!" Tạ Mai Nhi âm thầm động viên chính mình.

"Xin chào, chúng ta đã gặp nhau!" Ở cùng nhau, sinh hoạt cùng một chỗ, Trần Thanh Thanh cảm thấy rằng quan hệ giữa Phương Hạo Vân cùng Tạ Mai Nhi hẳn là không bình thường, sau giây phút ngắn ngủi ngạc nhiên, cô bắt đầu chủ động chào hỏi.

Bà chị nhà giàu đã nhiệt tình như thế, Tạ Mai Nhi có hơi cảm thấy được quan tâm quá mà lo sợ, cô vội vàng mỉm cười đáp lại: "Trần tiểu thư khỏe!"

Ánh mắt của gã đeo kính Phùng trưởng phòng luôn theo sát Trần Thanh Thanh, cách ăn mặc của cô thực thanh xuân, trên thân là một chiếc áo dài tay màu vàng nhạt, bên dưới là một chiếc quần bò bó sát màu xanh thẫm, tóc dài lay động, thoải mái thả xuống đầu vai.

Phùng trưởng phòng cảm thấy rằng, cô em nhà giàu này, so với Tạ Mai Nhi còn phải xinh hơn vài phần, vì sao kẻ có vận *** chó lại không phải là hắn.

Mang tâm tình tiếc nuối trong lòng, ánh mắt của Phùng trưởng phòng lại hướng về phía dáng người bị quần bò bó sát vào nhưng vẫn hiển lộ ra đường cong mê người của Trần Thanh Thanh, nhất là cái mông vừa tròn vừa vểnh lên, khiến cho hắn có hơi si mê.

" Trần tiểu thư, chị có muốn đi xem những phòng khác trong công ty không, hay là để cho giám đốc, tổng giám đốc đưa chị đi xem tiếp." Phương Hạo Vân cảm thấy rằng lần đến này của Trần Thanh Thanh, dường như đã đưa hắn lên đầu ngọn sóng, hắn không thích bị người ta nhìn chăm chú vào như vậy.

" Không cần!"

Trần Thanh Thanh mỉm cười, ánh mắt chuyển về phía Phương Hạo Vân, thản nhiên nói: "Hạo Vân, ý tứ của công ty chúng ta là, nếu hạng mục này được quyết, hy vọng có thể giao cho tổ hai phòng thị trường của cậu phụ trách. Đương nhiên, với quy mô hiện tại của tổ hai đúng là không có khả năng đảm nhiệm hạng mục lớn như vậy, chị sẽ đề nghị với công ty của cậu, mau chóng mở rộng tổ hai các cậu, hy vọng sẽ có đủ nhân thủ và thực lực để tiếp quản hạng mục lớn này."

Lời này vừa nói ra, chẳng những Phương Hạo Vân thấy hơi sửng sốt, mà ngay cả Văn Kỳ, Trương Mỹ Kỳ, Tạ Mai Nhi cùng với toàn bộ nhân viên nghiệp vụ của tổ hai đều bị choáng váng.

Đúng vậy, là choáng váng.

Hạnh phúc tới choáng váng.

Hạnh phúc tới quá nhanh, mặc dù có là Văn Kỳ luôn luôn vững vàng cũng không khỏi có chút khiếp sợ, một hồi lâu sau, tâm tình của cô mới bình phục lại được. Do dự một chút, cô chậm rãi đi tới chỗ Trần Thanh Thanh, thực lễ phép hỏi: "Trần tiểu thư, cô có thể nói lại một lần những lời vừa rồi có được không?"

Văn Kỳ nói như vậy, vô hình chung cũng là tiếng lòng của tất cả nhân viên tổ hai, các cô đều nín thở tập trung, ánh mắt đều dừng lại trên người Trần Thanh Thanh, cẩn thận nhìn Trần Thanh Thanh, tập trung tinh thần đợi lời nói của cô.

Trần Thanh Thanh mỉm cười, lặp lại rõ ràng những lời vừa nói lúc trước.

Ngay vào lúc trong lòng Văn Kỳ và mọi người đang nở hoa, cô lại bỏ thêm một câu: "Đương nhiên, tôi chỉ nói là nếu thôi, dù sao hạng mục đầu tư lần này rất lớn, công ty cũng đã áp dụng phương thức đấu thầu công khai. Tập đoàn Thịnh Hâm cuối cùng có thể trúng thầu được hay không, bây giờ còn khó mà nói được. Tôi là bạn của Hạo Vân, tôi sẽ lấy thân phận cá nhân để hết lòng giúp đỡ tập đoàn Thịnh Hâm đạt được, có điều tôi hy vọng mọi người cũng phải cùng cố gắng mới được."

Hoán Kiểm Trọng Sinh - Chương #45


Báo Lỗi Truyện
Chương 45/829