Chương 445: Để em giúp chị lau.



Vương Đại Ngưu nghe vậy liền trầm ngâm một hồi, sau đó ngẩng đầu nhìn Phương Hạo Vân, bình thản nói: "Phương thiếu gia, nếu là người khác hỏi thì tôi sẽ không hé răng nói một lời đâu, nhưng cậu thì lại khác...Nếu cậu đã quyết định truyền thụ thất tuyệt đao cho hai anh em chúng tôi thì ân tình như vậy chằng khác nào ơn tái tạo, cho nên tôi tuyệt đối sẽ không nói dối với cậu. Mười năm trước, tôi cùng em trai mình đặt chân tói thành phố Hoa Hải, khí ấy, cha mẹ đều đã qua đồi nên hai anh em tôi đành phải bôn ba đến đất này để kiếm kế sinh nhai. Nhờ có chút ít võ nghệ nên tôi được tập đoàn Tần Phong mời làm bảo vệ. Lúc đầu, tôi rất vui mừng vì điều này. Nhưng dần dần tôi phát hiện tập đoàn Tần Phong chẳng hiền lành gì, thậm chí còn làm ra vô số chuyện ác độc...Chỉ trong nửa tháng, chính mắt tôi chứng kiến chúng bắt hơn năm mươi cô gái đi tiếp khách. Lúc bấy giờ, tôi không còn chịu đựng được nữa nên bén thu thập chứng cứ, đem tội ác của tập đoàn Tần Phong kiến lên ủy ban quận Linh Giang. Nhưng chẳng ngờ vì vậy mà tôi phải trả giá...Nếu không nhờ có chút sức khỏe thì chắc lúc đó tôi đã phải tiêu đời rồi...Sau đó, khi tôi đưa em trai trốn khỏi Hoa Hải không lâu thì phát hiện cả nước đã ra lện truy nã mình. Bất đắc dĩ anh em tôi đành phải chạy tới biên giới, tính kế vượt biên sang nước khác. Nhưng khi đến nơi mới biết tên môi giới ở đó muốn tôi phải giao hai mươi vạn mới đồng ý dẫn chúng tôi qua biên giới...Cậu nghĩ thử xem, khi đó tôi biết lấy tiền ở đâu? Vì nóng lòng nên tôi phát sinh xung đột với gã, không may đáng chết người, thế là hy vọng bỏ trốn sang nước khác hoàn toàn bị dập tắt, tôi và em trai, còn có một số người khác cùng cảnh ngộ đành phải trụ lại biên giới, chờ cơ hội vượt biên. Thế nhưng sau nửa năm, chúng tôi mới phát hiện nơi này đồi núi chập chùng, nếu không có người dẫn đường thì chắc chắn không thể nào đi được, huống chi còn có bộ đội biên phòng hai nước. Do đó, tôi nảy ra ý định đưa em trai về nông thôn để mai danh ẩn tích..."

Nói đến đây, Vương Đại Ngưu giận dữ hô: "Nhưng tên khốn kiếp William chẳng biết từ đâu mà biết được hành tung của chúng tôi nên cho người tới bắt chúng tôi làm lao động khổ sai cho chúng. Lúc ấy chúng có tới mười lăm tên, lại còn lăm lăm vũ khí trong tay...Các anh em cùng cảnh ngộ sở dĩ muốn vượt biên chẳng qua là vì muốn tìm một cuộc sống tốt đẹp hơn, nên tất nhiên đâu ai chịu cảnh làm cu li...Do đó, trước hết chúng tôi giả vờ đồng ý với yêu cẩu của thủ hạ William, nhưng khi được nửa đường, tôi khống chế được tên cầm đầu, sau đó tiến tới tước đoạt hết vũ khó của bọn chúng...Sau đó lại có người đề xuất chi bằng ở lại đây để xây dựng căn cứ tạm thời... bọn tôi vốn không quyền không thế, lại không có tiền nên ở đâu cũng được cả...Thế là chúng tôi quyết định đồng ý với đề xuất trên, thành lập một cứ điểm đóng tại đấy. Nhưng sau khi biết chuyện này, William vẫn chưa chịu buông tha cho chúng tôi, một lòng nghĩ cách thu phục chúng tôi. Thế rồi một buổi tối nọ, tôi mang vũ khí đột nhập thành công vào đại bản doanh của William, khống chế và bắt gã phải ngưng việc đối phó với chúng tôi lại. Lúc bấy giờ, cái mạng nhỏ của William còn đang nằm trong tay chúng tôi nên gã không dám phản kháng, đành phải gật đầu đồng ý. Vậy là hai bên làm một ước định, tôi không giết gã, nhưng gã cũng không được trực tiếp ra tay đối phó chúng tôi nữa...Cứ thế, chúng tôi phát triển lớn mạnh dần..."

"Những năm gần đây, tôi vẫn dạy bọn họ thất tuyệt đao pháp, thu nhận ký danh đệ tử...Về sau, bởi vì tranh giánh chén cơm nên chúng tôi có xảy ra xích mích vói người của William, nhưng đến lúc này, gã vẫn chưa ra tay, mà cho dù thuộc hạ của gã có đến quấy phá thì chúng tôi cũng có thể ứng phó...Phương thiếu gia, tình hình của chúng tôi đại để là như thế!"

Sau khi hết chuyện, Vương Đại Ngưu thở dài một hơi thật sâu: "Ôi, những năm vừa qua các anh em đã chịu khổ nhiều rồi...có nhà nhưng không về được..."

"Trải qua thời gian lâu như vậy nhưng các người không tìm biện pháp nào để vượt biên sao?" Phương Hạo có chút thắc mắc.

"Có chứ..." Vương Đại Ngưu thành thật nói: "Chúng tôi có tiến hành thử mấy lần. Nhưng bên kia canh phòng nghiêm mật. Người Trung Quốc láo lếu qua quậy phá đều bị họ bắt giết không tha...Do đó, thay vì sang phí bên kia, chúng tôi quyết định ở lại đây...Nói thật, nếu biết trước tình huống khó khăn như vậy thì tôi đã không có ý định vượt biên rồi, cũng may lúc đó chúng tôi không có tiền để đưa cho tên môi giới, chứ nếu không bây giờ cũng đã phải chịu sự trừng phạt như bọn đồng hương Trung Quốc bố láo của chúng ta rồi..."

Phương Hạo Vân cau mày hỏi: "Các người có quan hệ không tồi với bộ đội biên phòng, vậy sao không nhờ họ giúp đỡ trong chuyện này?"

"Ý của Phương thiếu gia là nhờ họ thu xếp để chúng tôi có thể hồi hương?"Vương Đại Ngưu lắc đầu nói: "Chuyện này chúng tôi cũng đã từng nghĩ tới, hơn nữa đã chính thức đặt vấn đề, nhưng quả thật khogn6 có cách nào lưỡng toàn kỳ mỹ cả...Chiếu theo quy định thì những người như chúng tôi đã bị liệt vào các phần tử có vũ trang tại biên giới nên bị soi rất kỹ...Ôi...chắc có lẽ suốt đời này, chúng tôi cũng không thể trở về nhà được rồi!" Nói đến đây, sắc mặt của Vương Đại Ngưu liền mờ mịt thấy rõ.

Phương Hạo Vân đột nhiên hỏi: "Khi nãy anh nói các người là bị Tần gia hãm hại...Mà người đứng đầu Tần gia lúc ấy là Tần Như Phong, ông ta có hai đứa con trai tên là Tần Tử Hoa và Tần Tử Kiếm có phải không?"

"Vâng, ông ta chính là Tần Như Phong. Tôi nhớ thằng giặc già này có một đứa con trai là Tần Tử Hoa...sao Phương thiếu gia lại biết gã?" Tâm tình của Vương Đại Ngưu bỗng trở nên khẩn trương hơn, sợ bọn họ là người quen cũ của nhau.

"Biết chứ!"

Phương Hạo Vân dường như nhìn thấu tâm tư của Vương Đại Ngưu, cười nói: "Nhưng anh cứ yên tâm, mặc dù tôi có quen biết Tần Như Phong, nhưng thật ra ông ta cũng là kẻ thù của tôi...Không giấu gì anh, tôi và Tần gia bây giờ chẳng khác nào nước với lửa...Hiện tại đang là lúc tranh đấu không thể ngừng lại. Trong tương lại, nếu như tôi phá tan Tần gia thì cũng coi như là gián tiếp giúp hai anh em anh báo thù..."

"Có thật thế không?" Trong giọng nói Vương Đại Ngưu có chút kích động.

"Đương nhiên là thật..."

Phương Hạo Vân cười nhạt, ngay sau đó đem ân oán của mình và Tần gia ra kể hết một lượt cho Vương Đại Ngưu nghe.

Sau khi nghe hết câu chuyện, Vương Đại Ngưu vô cùng mừng rở trong bụng, vội vàng bái tạ: "Phương thiếu gia, xem ra phen này tôi được gặp quý nhân rồi...đại ân của cậu không lời nào cảm ơn hết được, sau này nếu như cậu có việc cần dùng tới tôi thì xin cứ mở miệng, cho dù có lên núi đao, xuống biển lửa thì Đại Ngưu tôi cũng sẽ không chút nhíu mày..."

"Anh quá lời rồi...một chút chuyện nhỏ thôi mà!"

Phương Hạo Vân suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Thủ hạ của anh có bao nhiêu người? Thân thủ như thế nào?"

Vương Đại Ngưu sửng sốt trong giây lát, sau đó thành thật báo cáo: "Phương thiếu gia, vốn đây là điều cơ mật trong căn cứ của chúng tôi, nhưng nếu cậu hỏi thì tôi cũng sẽ không giấu diếm...Những năm qua, số lượng thành viên của chúng tôi đã phát triển không ngừng, ước được khoảng sáu mươi người. Tất cả đều được học thất tuyệt đao chân truyền của tôi, trong đó có vài người đã có chút bản lĩnh...Hơn nữa, ngoài việc luyện tâp đao pháp của Vương gia ra thì chúng tôi cũng không ngừng tiến hành hiện đại hóa vũ khí..Cho nên có thể nói, trong đám thủ hạ của tôi, chỉ cần tùy ý kéo ra một hai người kiểm tra thì chắc chắn đều đạt chuẩn bộ đội dặc chủng!"

Phương Hạo Vân nghe vậy liền khẽ động tâm. Thật ra ngay từ lúc chng71 kiến đao pháp của anh em nhà họ Vương thì hắn cũng đã có chút tâm tư rồi. Hay nói đơn giản là hắn muốn thu phục đám người này. Đó cũng là nguyên nhân khiến hắn muốn điều tra rõ lai lịch của bọn họ.

Vương Đại Ngưu thấy Phương Hạo Vân không nói lời nào, tưởng hắn không tin lời mình nên liền có chút bất mãn: "Phương thiếu gia, tôi biết cậu không tin lời tôi... Nhưng tất cả những gì tôi nói đều là sự thật. Tôi thừ nhận, mặc dù các anh em của tôi chưa từng trải qua huấn luyện đặc biệt trong quân đội, nhưng trải qua cuộc sống lâu năm ở chốn rừng thiên nước độc, chống chọi với thiên nhiên và các lựu lượng vũ trang, bọn họ cũng đã luyện được không ít bản lĩnh cá nhân..."

"Ha ha!"

Phương Hạo Vân khoát tay nói: "Anh hiểu làm ý tôi rồi...không phải là tôi không tin các người, tôi chỉ đang nghĩ xem có biện pháp để đưa các người về nhà được hay không..."

Nghe Phương Hạo Vân nói như thế, Vương Đại Ngưu liền hết sức kinh ngạc. Sau giây phút sững sờ, hắn kích động cầm lấy cánh tay của Phương Hạo Vân, cõi lòng đầy mong đợi hỏi: "Phương thiếu gia, lời cậu nói là thật ư? Cậu thật sự có cách để đưa chúng tôi về nhà ư?"

"Biện pháp thì đúng là có thật...nhưng hiện tại tôi cũng chưa chắc có làm đuộc hay không..Điểm mấu chốt nhất là các người có từng làm ra chuyện nào gây tổn hại đến lợi ích quốc gia hay không...đây là một điều kiện bắt buộc..." Phương Hạo Vân hỏi: "Đồng chí Đại Ngưu, anh phải nói thật với tôi về chuyện này, nếu không tôi rất khó giúp các người."

"Phương thiếu gia, Đại Ngưu tôi xin lập huyết thệ!" Nghe nói mình có thể được về nhà, máu torng người Đại Ngưu liền như sôi trảo cả lên. Để tỏ thành ý và sự trong sạch của mình, hắn cúi đầu cắn một đầu ngón tay, nhỏ máu lập lời thề: "Phương thiếu gia, có trời đất làm chứng, xin cam đoạn với cậu, Vương Đại Ngưu tôi và sáu mươi anh em tuyệt đối chưa làm chuyện gì có lỗi với quốc gia hay nhân dân, nếu sai lời thị bị thiên lôi đánh chết được toàn thây..."

"Thế này đi...để tôi suy nghĩ kỹ hơn về chuyện này, trước hết anh trở về tập hợp các anh em lại nhé..." Phương Hạo Vân không tin tưởng lắm vào những lời thề thốt, nhưng lời thề của Vương Đại Ngưu thì chắc chắn có độ tin cậy rất cao. Tất nhiên, tình huống cụ thể thế nào thì còn cần phải xác minh lại một lần nữa mới rõ được

"Phương thiếu gia, thế thì trăm sự nhờ cậu vậy!" Có câu nước mắt đàn ông không dễ rơi, nhưng lúc này do quá kích động nên trong tròng mắt Vương Đại Ngưu đã hơi ươn ướt.

"Tôi sẽ cố gắng hết sức!" Phương Hạo Vân mỉm cười, sau đó xoay người quai đi.

Sau khi Phương Hạo Vân rời khỏi mình, tâm lý Trần Thanh Thanh tương đối khẩn trương. Cô dường như đã quen với cảm giác được Phương Hạo Vân che chở, bảo vệ nên khi không có Hạo Vân ở đây, lòng của cô hết sức bối rối.

"Hạo Vân, mau trờ về đi..." Thâm tâm Trần Thanh Thanh không ngừn kêu gọi.

Một tiếng đồng hồ sau, khi mà sự khẩn trương của Trần Thanh Thanh đã lên đến cao độ thì Phương Hạo Vân mới quay lại. Hắn mang theo một bộ quần áo sạch sẽ, hạ giọng nói: "Thanh Thanh học tỷ, em đã tìm cho chị một bộ đồ tươm tất...mặc dù đây là đồ nam nhưng em nghĩ chị có thể mặc tạm được. Chị thay quần áo đi, để em giúp chị mang đồ dơ đi giặt, sau đó phơi khô để chị mặc tiếp..." Phương Hạo Vân rất tỉ mỉ, hắn thấy y phục của Trần Thanh Thanh vừa rách vừa bẩn, lòng biết con gái đều thích sạch sẽ nên chắc chắn cô sẽ rất khó chịu. Do đó mới nhờ đồng chí Nhị Ngưu đi tìm một bộ quần áo. Đáng tiếc xung quang đây đều bị rào chắn, không có phụ nữ ở nên cũng không tìm thấy quần áo của phụ nữ cho Trần Thanh Thanh mặc. Đành phải lấy tạm bộ quần áo của đàn ông cho cô. Nhưng Nhị Ngưu cũng đã hứa sẽ lập tức cho người đi qua bên kia biên giới để mua. Vì thất tuyệt đao pháp, Nhị Ngưu nguyện vì Hạo Vân làm bất cứ chuyện gì, kể cả lấy tính mạng để báo đáp.

"Cảm ơn em!"

Mắt thấy Phương Hạo Vân đã trở lại, trong lòng Trần Thanh Thanh liền bình tâm trở lại. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

"Thanh Thanh học tỷ, em xoay mặt sang chỗ khác, chị cứ thay quần áo tự nhiên...Sau đó em sẽ xoa bóp các huyệt vị, giúp chị chữ thương..." Phương Hạo Vân dặn dòn xong liền xoay người sanh chỗ khác.

Nghe nói lại xop bóp, gương mặt Trần Thanh Thanh liền đỏ lên, trong lòng dân lên một cảm giác khó tả.

"Ừm...chuyện đó...Hạo Vân, em không cần quay mặt đi đâu..." Lúc này Trần Thanh Thanh không tiện vận động, cô do dự một chút, sau đó lấy hết can đảm, cắn răng nói: "Hạo Vân, em giúp chị thay quần áo đi...chị không tự cởi quần được!" Áo thì Trần Thanh Thanh có thể tự giải quyết, nhưng cìn phần dưới thì cô bất lực...

"Được thôi!"

Phương Hạo Vân cũng không hề đắn đo, bởi thương thế của Trần Thanh Thanh thế nào, hắn là người rõ ràng nhất. Thật sự vết thương không nhẹ, cô cần có người chăm sóc. Nhưng đáng tiếc xung quanh doanh trại của anh em họ Vương không có phụ nữ nên nhiệm vụ vinh quang và gian khổ này đành phải rơi vào tay hắn!"

Lúc Phương Hạo Vân quay đầu lại thì Trần Thanh Thanh đã thay xong áo, còn quần cũng tuột đến đầu gối...Hắn thấy khuôn mặt Trần Thanh Thanh đỏ bừng, biết trong lòng cô xấu hổ nên cũng không lên tiếng, nhẹ nhàng bước tới, nâng đùi cô lên, kéo chiếc quần ra.

Trên đùi Trần Thanh Thanh lúc này đã đọng máu thành tưng vũng, trong hết súc giật mình.

Trần Thanh Thanh khẽ cau mày, thâm tâm có chút khó chịu.

"thanh Thanh học tỷ, chị chờ tí, để em nhờ bọn họ chuẩn bị chút nước nóng để lau rửa vết thương cho chị..." Vừa nói xong, cũng không đợi Trần Thanh Thanh kịp phản ứng, Phương Hạo Vân đã bước ra dặn dò mấy tiếng với đồng chí Nhị Ngưu.

Trần Thanh Thanh đột nhiên bảo: "Hạo Vân, sau này em gọi chị là chị chị Thanh Thanh được rồi, đừng có mãi học tỷ học tỷ...làm người ta thấy không đươc tự nhiên..."

"Ừm, chị Thanh Thanh..." Phương Hạo Vân gật đầu đồng ý.

Lúc này Nhị Ngưu đã chuẩn bị xong nước nóng, nhẹ nhàng gõ cửa phòng. Phương Hạo Vân nhận lấy bình nước nóng, sau đó đem tới trước giường.

Hoán Kiểm Trọng Sinh - Chương #445


Báo Lỗi Truyện
Chương 445/829