Chương 43: Chị em trở mặt?



" Cháu lại nhầm rồi, chú khởi nghiệp không phải từ hắc đạo, mà là từ phụ nữ. Nói trắng ra, chú gây dựng nên cơ nghiệp nhờ sự giúp đỡ của mẹ Thanh Thanh. Việc thành lập công ty bảo vệ là chuyện về sau, hơn nữa chú chỉ muốn bảo vệ chính mình. Còn về quy mô phát triển sau này lớn mạnh, là nằm ngoài dự kiến của chú." Trần Thiên Huy chuyên tâm giải thích.

Phương Hạo Vân hình như đã hiểu được điều gì đó, điềm nhiên nói: "Cháu hiểu rồi, trên hắc đạo chú gặp phải một phiền phức lớn, cho nên muốn mau chóng tách ra thành hai công ty, để tránh bị ảnh hưởng tới tài sản chính đáng mà chú đã làm nên?"

" Cháu rất thông minh!" Trần Thiên Huy mỉm cười nói, xua xua làn khói thuốc, ánh mắt chuyển về nhìn Phương Hạo Vân, tán thưởng nói: "Hạo Vân, thật sự chú rất kỳ vọng và tán thưởng cháu đấy."

"Rốt cục thì chú đã dây dưa xích mích với nhân vật nào thế, tại sao lại khiến cho chú cảm thấy sợ hãi và đe dọa như vậy?" Phương Hạo Vân hỏi.

" Nói thực lòng, chú cũng không biết nữa, nhưng chú có thể cảm thấy được điều đó." Trần Thiên Huy thở dài một tiếng, trầm giọng nói: "Hai vụ án bắt cóc ở tập đoàn Hàn thị cháu biết chứ? Chú nghĩ bàn tay hắc ám đứng đằng sau vạch kế hoạch chính là kẻ địch của chú."

" Chỉ là trực giác?" Phương Hạo Vân hỏi thăm dò.

Trần Thiên Huy khẽ nhăn mặt, rồi gật gật đầu, nói: "Đúng vậy, chú không có chứng cứ nào hết, nhưng chú có thể cảm nhận được nguy hiểm đang kề cận. Những người ở độ tuổi của chú đều vậy, đứng trước nhiều lần vào sinh ra tử ngàn cân treo sợi tóc, cho nên trực giác rất chuẩn xác."

" Vậy có một đối tượng nghi ngờ cụ thể nào không?" Phương Hạo Vân bỗng nhiên cảm thấy hứng thú, nếu như nằm trong tầm tay, hắn có thể giải quyết triệt để những mớ phiền phức đó. Kết hợp với những tin tức từ đám Thập Nhân bang, Phương Hạo Vân đã hiểu rõ tập đoàn Hàn thị bị bàn tay đen xử lý vì một dự án mở con vịnh Kim Thủy của chính phủ. Mà thật là trùng hợp, tập đoàn Thịnh Hâm cũng có phần trong đó.

Nếu quả thực câu chuyện là như vậy, tập đoàn Thịnh Hâm cũng rất có khả năng trở thành đối tượng tấn công của thế lực bàn tay đen.

Nói đi thì cũng phải nói lại, cho dù chuyện này không liên quan gì tới tập đoàn Thịnh Hâm, nhưng khi suy nghĩ tới Hàn Tuyết Nhi, Phương Hạo Vân cảm thấy mình cũng cần phải giải quyết triệt để những phiền toái này.

Dù sao đêm đầu tiên trở thành phụ nữ của Hàn Tuyết Nhi hắn cũng đã dự tính rồi, ngoại trừ hắn ra, những kẻ khác không có quyền ra tay đối phó với cô ấy.

Trần Thiên Huy trầm ngâm một lúc, lập tức cười nói: "Nói thế nào nhỉ, đối tượng nghi vấn thì có vài người, có điều không có cách nào chứng thực cả. Tuy nhiên, đợi qua vài bữa nữa, câu chuyện sẽ dần dần sáng tỏ thôi."

" Thế nào cơ ạ?" Phương Hạo Vân hỏi dồn.

" Bởi vì chỉ thời gian ngắn nữa thôi, chính phủ sẽ chính thức xác định doanh nghiệp hợp tác trong kế hoạch mở rộng trùng tu con vịnh Kim Thủy... Đúng rồi, Hạo Vân, tại sao cháu lại quan tâm tới những chuyện này như vậy?" Trần Thiên Huy không thay đổi sắc mặt nói: "Có phải cháu đã đổi ý rồi không? Muốn giải quyết công việc giúp chú?"

Phương Hạo Vân lắc đầu: "Chú Trần quá đề cao cháu rồi, không chừng cháu chỉ là một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch thôi."

Trần Thiên Huy hít mạnh một hơi rồi nói: "Không đâu, cháu không phải loại người như vậy, cháu biết không? Hạo Vân, cảm giác cháu mang lại cho người khác rất thần bí, tuy chúng ta mới chỉ lần đầu gặp mặt, nhưng chú cảm thấy trong lòng cháu có điều bí mật. Hơn nữa cháu che giấu rất cẩn thận. Chú không thể nhìn xuyên thấu được cháu, nhưng chú cảm thấy cháu là một người làm nên chuyện lớn, điều này chú tuyệt đối không thể nhìn lầm."

Phương Hạo Vân khe khẽ thở dài nói: "Nghe những lời đề cao thái quá của chú Trần với cháu như vậy, cháu có chút cảm thấy tự kiêu rồi, có điều cháu rất hiểu bản thân của mình, thật ra cháu chỉ là một người bình thường, người giống cháu, ở đại học Hoa Hải có thể vớ được một bó to."

Trần Thiên Huy hơi sửng sốt đôi chút, rồi lại cười nói: "Xem ra chú có nói gãy họng cũng không thuyết phục nổi cháu. Dưa hái xanh không ngọt, nếu ý chí của cháu không nằm ở đây, thì chú cũng không muốn ép buộc cháu làm gì cả. Có điều chú hy vọng với khả năng trong tầm tay của cháu có thể giúp chú chăm sóc quan tâm Thanh Thanh nhiều hơn..."

Phương Hạo Vân cúi đầu xuống suy nghĩ trong chốc lát rồi nói: "Được ạ, cháu đồng ý với chú. Có điều chú cũng đừng đặt quá nhiều kỳ vọng nơi cháu."

Trần Thiên Huy nhìn Hạo Vân trìu mến, khóe miệng nhếch lên khẽ lộ ra một nụ cười, điềm nhiên nói: "Có câu nói này của cháu là đã đủ rồi..."

" Chú Trần, không còn sớm nữa, cháu đã nói với chú về mục đích cuộc gặp mặt lần này, cháu nghĩ mình cũng phải về rồi..." Phương Hạo Vân không muốn tiếp tục lôi thôi mất thì giờ thêm với Trần Thiên Huy nữa, Trần thị còn phiền phức hơn cả Hàn thị, không có việc gì thì bớt dây vào vẫn hơn.

" Hạo Vân, chuyện hợp tác với tập đoàn Thịnh Hâm, chú sẽ suy nghĩ lại, nhờ cháu quay về nhắn lại với tổng giám đốc công ty cháu rằng, chú mong muốn có một bản kế hoạch tỉ mỉ chi tiết hơn nữa..." Trần Thiên Huy quyết định vi phạm nguyên tắc một lần, nếu như có khả năng, ông muốn có nhiều hợp tác thân cận hơn nữa với tập đoàn Thịnh Hâm.

" Vâng, cháu biết rồi." Phương Hạo Vân bình tĩnh nói.

...

...

"Tuyết Nhi, em không còn ghét chị nữa chứ?" Trần Thanh Thanh tươi cười đón chào, từ sau cuộc to tiếng giữa hai người trên điện thoại lần trước, đây là lần đầu tiên họ gặp lại nhau.

Hôm nay Hàn Tuyết Nhi trang điểm nhẹ, phía trên mặc một chiếc áo bó sát người, phía dưới là một chiếc quần bò màu kiểu cổ. Kết hợp với thân hình hoàn hảo, lại thêm bím tóc đuôi ngựa đen mượt, rõ ràng là đang trong độ thanh xuân. Cô ngượng ngùng cười trừ, nói với Trần Thanh Thanh:" Chị họ, hôm nay em đến thật ra là muốn xin lỗi chị, chuyện ngày hôm đó, em phải xin lỗi chị, em không nên nổi nóng với chị."

" Ha ha, chúng ta là chị em mà, chút chuyện vặt vãnh đó chị đã không còn để bụng từ lâu rồi. Đúng rồi, chúng ta đi ăn cơm đi, vừa ăn vừa nói chuyện." Trần Thanh Thanh thân mật nắm lấy tay cô em họ, thản nhiên nói.

" Không cần đâu, chúng ta cứ đi đâu dạo thôi." Hàn Tuyết Nhi định nói gì đó nhưng rồi lại thôi: "Chị à, lần này ngoài việc xin lỗi ra, thật ra em còn có một chuyện nữa muốn nói với chị."

"Ừ, nói đi em." Trần Thanh Thanh cảm giác như cô em họ đang có điều gì đó khác lạ.

Đi được vài bước, Hàn Tuyết Nhi hơi ngoảnh đầu sang, đôi mắt nhìn thẳng vào Thanh Thanh nói: "Chị họ à, em muốn khuyên chị điều này, chị tách khỏi Phương Hạo Vân càng xa càng tốt..."

Hàn Tuyết Nhi vừa mới buột miệng nói xong, sắc mặt của Trần Thanh Thanh liền thay đổi ngay, vẻ mặt niềm nở khi trước đã không còn, cô vô thức buông tay của em ra, đứng sững lại, đờ người một lúc, hỏi: "Tuyết Nhi, có cần thiết phải như thế không? Chị chẳng phải đã nói với em rồi sao, chị chẳng có ý gì với Phương Hạo Vân hết. Chị chỉ có hứng thú với công phu của hắn, tại sao em lại một mực không tin nhỉ?"

" Mà còn nữa, Phương Hạo Vân hóa ra là một tên đốn mạt, em có biết không? Hắn ta không chỉ có một cô bạn gái, mà còn sống chung với một đồng nghiệp trong công ty... Một gã công tử thời nay phong lưu dâm dật như hắn ta, thì không hiểu tại sao em lại thích hắn được nhỉ?" Trần Thanh Thanh tức giận nói: "Chị thật không hiểu, rốt cuộc em làm sao vậy, bị hắn rót cho bùa mê thuốc lú rồi hay sao?"

"Chị, Hạo Vân là người thế nào, em biết rõ hơn ai hết, nhưng chị là chị của em, cho nên em hy vọng chị không dính dáng tới anh ta." Đối với những lời chỉ trích của Trần Thanh Thanh, Hàn Tuyết Nhi hoàn toàn tin tưởng. Từ trước tới giờ, cô luôn tin rằng Phương Hạo Vân không phải hạng người tốt đẹp gì. Loại người như hắn, bên cạnh có nhiều con gái vây quanh không phải chuyện lạ. Chỉ là, cô không thể nói toạc chân tướng ra cho chị họ biết. Hàn Tuyết Nhi đã bán đứng hạnh phúc của cả cuộc đời mình, cô không mong muốn chị mình cũng giống như cô, trở thành một con mồi cho kẻ ác ma kia.

" Tuyết Nhi, em nói như vậy, chị rất đau lòng, em có biết không?" Trần Thanh Thanh buồn bã thở một hơi dài: "Tuy chúng ta không phải chị em ruột thịt, nhưng từ nhỏ tình cảm của chúng ta đã qua mức ruột thịt. Chị thật không thể ngờ được, em lại vì một tên đàn ông mạt hạng mà đối xử với chị như vậy..."

Thần người trong giây lát, Trần Thanh Thanh cảm thấy trong lòng xót xa, cô điềm tĩnh nói: "Tuyết Nhi, chị nói lại một lần cuối, chị với anh ta chỉ có mối quan hệ về võ thuật, em tin hay không thì tùy, chị còn có việc, chị đi trước đây..."

" Chị..." Hàn Tuyết Nhi kêu gọi một tiếng, nhưng không biết phải nói thế nào cho phải. Cô có thể cảm nhận được lời nói của mình đã tổn thương tới chị sâu đậm thế nào. Nhưng so với hạnh phúc của cả cuộc đời cô, chút đó có thấm tháp vào đâu. )

Nhìn theo bóng lưng của Thanh Thanh, sâu trong đáy mắt xinh xắn của Hàn Tuyết Nhi rơi xuống những giọt nước mắt thuần khiết. Cô không muốn như vậy, thật sự không muốn, nhưng cô không còn cách nào khác.

... ..

...

" Ông chủ, việc ngài dặn tôi đã nghe ngóng được rồi." Phương Hạo Vân vừa rời khỏi tập đoàn Trần thị chưa được bao lâu, một người đàn ông râu quai nón ăn mặc Âu phục ngay ngắn, mang đầy khí chất của thanh niên bước vào trong văn phòng của Trần Thiên Huy.

" A Lượng, cậu đến rồi à!" Trần Thiên Huy ngước đầu lên, bỏ xuống đống tài liệu đang kẹp trong tay, nói: "Mau báo kết quả điều tra của cậu đi..." A Lượng là nhân vật số hai của công ty bảo vệ tập đoàn Trần thị, cũng là một trợ thủ kiêm vệ sĩ của ông. Không những công phu của hắn không tồi, mà còn một lòng một dạ trung thành với Trần Thiên Huy, đã nhiều lần xả thân cứu Trần Thiên Huy, là trợ thủ đắc lực và đáng tin cậy nhất của Trần Thiên Huy. )

" Ông chủ, tôi đã xác minh các học viên ở hội võ thuật đại học Hoa Hải và hội karate rồi, những lời tiểu thư nói đều là sự thực, người tên Phương Hạo Vân này quả thực thân thủ rất khá. Có điều tôi phát hiện ra một thứ..." A Lượng có chút đắn đo không dám nói.

" Nói đi!" Trần Thiên Huy tự châm cho mình một điếu thuốc lá, hít vào một hơi, phả ra một làn khói trầm đục thúc giục.

" Phương Hạo Vân là người kế nhiệm của tập đoàn Thịnh Hâm." A Lượng nói thành thật.

" Cái gì? Nó là con của Phương Tử Lân?" Trần Thiên Huy khẽ giật mình, khóe miệng hơi nhếch lên nụ cười lạnh lùng : "Xem ra, ta đã xem thường thằng nhóc này." Trần Thiên Huy nhầm tưởng rằng, Phương Hạo Vân tiếp cận con gái mình là có ý đồ tiền tài nào đó. Hắn té ra lại là người kế nhiệm trong tương lai của tập đoàn Thịnh Hâm, chả trách hôm nay lại kiên quyết cự tuyệt thiện ý của mình như vậy. )

" A Lượng, mau điều tra rõ ràng mục đích tiếp cận tiểu thư của Phương Hạo Vân." Trần Thiên Huy hít mạnh một hơi thuốc, lạnh lùng nói: "Được lắm Phương Tử Lân, giới doanh nhân thành phố Hoa Hải, tôi luôn cảm thấy ông cũng không tệ lắm, không ngờ ông cũng âm hiểm như vậy, lại giở trò này chơi tôi..."

" Ông chủ, thật ra tôi đã điều tra qua rồi..." A Lượng do dự đôi chút, rồi nói: "Ông chủ, theo những kết quả điều tra của tôi cho thấy, Phương Hạo Vân không hề có ý tiếp cận với tiểu thư, là tiểu thư chủ động tìm tới Phương Hạo Vân, hơn nữa còn không ngừng quấn quít lấy hắn."

"Có chuyện này sao?" Trần Thiên Huy lập tức lại buồn bực trở lại, con gái làm thế là sao chứ? Tại sao lại chủ động dính líu với tên tiểu tử Phương Hạo Vân ấy cơ chứ.

" Ông chủ, quả thực có chuyện đó." A Lượng thật thà nói. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

" Hừm, xem ra thằng con của Phương Tử Lân quả thực có chút bản lĩnh. Được rồi, tôi biết rồi, cậu cứ tạm về nghỉ ngơi đi đã." Trần Thiên Huy cảm thấy câu chuyện càng lúc càng thú vị rồi.

" Đợi đã!"

Đúng lúc A Lượng đang chuẩn bị bước ra khỏi cửa, Trần Thiên Huy liền gọi giật hắn lại, giọng thản nhiên dặn dò: "Tìm cơ hội thích hợp, giúp tôi đặt một cuộc hẹn với Phương Tử Lân, tôi muốn nói chuyện với ông ta."

" Ông chủ, ý của ông là..." A Lượng thấy có đôi chút khó hiểu.

Trần Thiên Huy điềm nhiên giải thích: "Thanh Thanh chắc chắn có ý với thằng nhóc đó, tôi muốn hẹn bàn về hôn sự với Phương Tử Lân."

...

...

"Ba, ba nói hôn sự gì cơ..." Đúng lúc này, Trần Thanh Thanh đẩy cửa bước vào, có điều hình như cô chỉ nghe thấy câu nói cuối cùng.

" Chú A Lượng, chú cũng ở đây à." Trần Thanh Thanh biết địa vị của A Lượng ở trong lòng của bố, cho nên xưa nay không coi hắn là tên lâu la, mà kính trọng gọi bằng chú.

" Thanh Thanh, ông chủ, hai người cứ nói chuyện, tôi phải đi ra ngoài bàn chút chuyện." A Lượng là người trầm tính khó hiểu, chỉ biết lo công chuyện, không phải là người thích buôn chuyện.

" Đúng rồi ba, ba vẫn chưa trả lời câu hỏi của con đâu?" Trần Thanh Thanh háo hức hỏi.

" Ha ha!"

Trần Thiên Huy nhoẻn miệng cười, bỗng nhiên đi tới, cầm lấy trong tay cực phẩm Đại hồng bào mà Phương Hạo Vân đưa lúc nãy, nói rất đắc ý: "Thanh Thanh, nếu như ba không đoán nhầm, chiếc hộp Đại hồng bào này là con lấy của chú Chương lần trước đến thăm ba rồi mang tới đây đúng không? Tại sao bỗng dưng trong nháy mắt lại rơi vào tay của Phương Hạo Vân rồi?"

Nghe ba nói vậy, Trần Thanh Thanh cũng có chút thẹn thùng, quen béng luôn câu hỏi về hôn sự vừa xong, cô ngượng ngùng cười trừ: "Con làm sao biết được cái thằng ngốc đó đến cả việc tặng quà cũng không biết, bí quá chả biết làm sao nên đành phải..."

" Ha ha, lắm trò lắm, Thanh Thanh, bây giờ thì ba đã biết con đang bao che cho chàng trai đó nha..." Chuyện về hộp trà lá, lại một lần nữa chứng thực suy nghĩ của Trần Thiên Huy về con gái.

Trần Thanh Thanh tự nhiên nghe ra phần ý châm chọc nào đó trong giọng của ba, lại nghĩ tới hiểu lầm lúc trước của cô em họ, trong lòng lại trào lên cơn phẫn nộ, cục cằn nói: "Bố, con mệt rồi, con đi đây..."

" Thanh Thanh, con có tâm sự? Là ai khiến con không vui thế?" Trần Thiên Huy lúc này mới phát hiện ra con gái đang không được vui cho lắm.

" Đúng rồi, chẳng phải con đi thăm Tuyết Nhi sao? Sao, hai chị em lại xích mích rồi à?" Trần Thiên Huy quan tâm hỏi.

" Ba, con về trường nghỉ đây, hôm khác lại đến thăm bố." Nói rồi, cô cũng không đợi thăm dò thái độ của Trần Thiên Huy, đã lập tức quay ngoắt người bỏ đi.

...

Lúc Phương Hạo Vân đi về công ty, công ty đã hết giờ làm. Vốn định bụng sẽ về nhà kể cho bà chị biết kết quả chiến sự, không ngờ điện thoại của Phương Tuyết Di lại gọi tới, hỏi thăm kết quả cuộc gặp của Phương Hạo Vân chiều nay, được biết bà chị vẫn còn đang làm thêm giờ ở trên văn phòng, hắn vội vàng đi thang máy lên lầu.

Hoán Kiểm Trọng Sinh - Chương #43


Báo Lỗi Truyện
Chương 43/829