Chương 342: Hiểu Lầm Tại Quán Cà Phê



Mấy ngày nay, hắn vẫn luôn chú ý nghiên cứu phát triển hạng mục.

Cuối cùng, hắn đưa ra một quyết định lớn mật: Nuôi heo.

Thói đời hiện nay là thịt heo đắt như thịt Đường Tăng, nhưng cho dù là gia đình bình thường cũng không dám dừng ăn thịt. Gần đây hắn chú ý tới một số tin tức, phát hiện ra một số xí nghiệp gia đình nổi tiếng, thậm chí ngay cả những người trong ngành IT cũng đã bắt đầu chú ý tới ngành nuôi heo. Phương Hạo Vân nói ra suy nghĩ của mình cho Trương Mỹ Kỳ, cũng mời cô trợ giúp, nhờ cô dùng những kiến thức chuyên nghiệp của mình để phân tích tiềm năng của việc nuôi heo.

Theo sự tính toán của Trương Mỹ Kỳ, theo tình hình thị trường trước mắt mà xét, nghề nuôi heo đúng là rất có triển vọng phát triển, nhu cầu của thị trường quốc nội là vô cùng khổng lồ.

Hiện tại khả năng nuôi dưỡng heo trong quốc nội còn xa mới có thể thỏa mãn được hết nhu cầu trong nước. Quốc gia thậm chí còn phải nhập khẩu số lượng lớn từ nước ngoài, như là New Zealand, Mỹ. Thịt heo nhập khẩu về hầu hết là thịt đông lạnh, chất lượng dù thế nào cũng không bằng được thịt tươi.

" Hạo Vân, em thật sự quyết định nuôi heo à?"

Ban đầu khi Phương Hạo Vân nói ra, Trương Mỹ Kỳ cũng không có chú ý lắm. Thế nhưng mấy ngày nay thấy lúc nào hắn cũng nghiên cứu về phương diện này, cho nên mới coi trọng hơn.

" Đúng vậy..."

Phương Hạo Vân cười nói: "Chị Mỹ Kỳ, chẳng lẽ chị cảm thấy rằng em hay nói giỡn hay sao... Em đã nghĩ kĩ rồi, em phải có sự nghiệp của chính mình."

" Tập đoàn Thịnh Hâm không phải là của em sao? Em còn nuôi cái gì heo?" Trương Mỹ Kỳ khó hiểu hỏi. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

" Chị Mỹ Kỳ, em muốn trải nghiệm qua lạc thú của việc tự mình gây dựng sự nghiệp... Hơn nữa, tập đoàn Thịnh Hâm hiện giờ hết thảy cũng đã đi vào quy trình, căn bản là không cần em phải quan tâm đến nữa." Phương Hạo Vân tươi cười giải thích.

"Cho dù là gây dựng sự nghiệp, em cũng không nhất thiết phải nuôi heo mà... Em có thể làm việc khác... như là chứng khoán, đầu tư, tài chính, điện tử..." Trương Mỹ Kỳ tóm lại vẫn cảm thấy rằng nuôi heo thì không được tốt cho lắm, tuy rằng chưa rõ là không tốt ở chỗ nào, cô cũng không nói ra được, nhưng mà trong lòng cô vẫn cảm thấy không tốt.

" Chị Mỹ Kỳ, chị xuất thân từ ngành tài chính, chị hẳn là cũng thấy rõ, hiện giờ tài chính thế giới đang ở trong giai đoạn khó khăn. Muốn làm đầu tư hay là tài chính thì rất khó, nhiều khả năng còn không thu hồi lại được vốn. Theo thế cục hiện tại mà xét, nguy cơ tài chính ở những quốc gia phương Tây đang lan ra, trong vòng hai hay ba năm sẽ không dừng lại được. Tình hình ở trong nước hiện giờ cũng khá tốt, đời sống của nhân dân đang ngày một nâng cao, nhu cầu đối với thịt ăn cũng càng lúc càng lớn, nuôi heo đúng là một ngành sản xuất tốt có tiền đồ sáng lạn... Đúng rồi, mấy ngày nay chị không chú ý tin tức à, có một vài ông chủ lớn vốn xuất thân từ làm IT giờ cũng đã bắt đầu nuôi heo ở nông thôn rồi đó..."

Phương Hạo Vân cười nói: "Chị Mỹ Kỳ, có phải là chị cảm thấy rằng chuyện nuôi heo là một chuyện không phải tao nhã cho lắm? Ha ha, có thể kiếm ra tiền là được rồi... Thuận tiện phục vụ cho nhân nhân, hơn nữa đều là người làm lao động, em cảm thấy rằng những người nuôi heo cũng rất là vinh quang."

"Hi hi...!"

Trương Mỹ Kỳ nhẹ giọng cười, nói: "Nghe em nói có vẻ là rất được, như vậy đi, chốc nữa em đề ra kế hoạch phát triển nuôi heo của mình, chị sẽ giúp em."

"Không được..."

Phương Hạo Vân nghiêm mặt nói: "Chị Mỹ Kỳ, chị vẫn nên thành thành thật thật ở lại tập đoàn Thịnh Hâm đi... Em trông cậy toàn bộ vào chị, Kỳ và bà chị của em nữa... Kỳ bây giờ còn đang bận việc học tập, nếu mà chị cũng đi, thì bên phía bà chị kia sẽ phải chịu áp lực rất lớn."

"Ừm, chị nghe lời em vậy..."

Nói tới Phương Tuyết Di, Trương Mỹ Kỳ đột nhiên lại nhớ ra gì đó: "Hạo Vân, có phải trong khoảng thời gian này em ít dành thời gian gặp giám đốc Phương phải không... Hiện giờ áp lực công tác của cô ấy rất lớn, có thời gian thì hãy tâm sự với cô ấy nhiều hơn một chút, nói chuyện chia sẻ áp lực cô ấy. Còn có... thủ pháp mát xa của em không phải là rất khéo sao, có thời gian thì giúp giám đốc Phương mát xa, bệnh đau bả vai, xương sống của cô ấy lại tái phát rồi..."

"Ừm, em biết rồi."

Phương Hạo Vân âm thầm trách cứ chính mình, dạo này vội quá, thật đúng là đã bỏ bà chị ở sau đầu rồi... Hắn nào đâu biết rằng, đó là do Phương Tuyết Di trong lòng có quỷ, cố tình trốn tránh hắn.

" Đúng rồi, chị Mỹ Kỳ, có chuyện em vẫn chưa nói với chị, chuyện của chị Mai em đã biết rõ rồi, mấy ngày tới em định sẽ đi tới thôn của chị Mai, giúp chị ấy giải quyết vài việc."

Sau đó, Phương Hạo Vân nói qua một lần tình huống ở nhà Tạ Mai Nhi cho Trương Mỹ Kỳ nghe.

Sau khi nghe Phương Hạo Vân kể lại, vẻ mặt của Trương Mỹ Kỳ tràn đầy tức giận: "Hiện tại là cái thời đại nào rồi, Lưu gia này thật sự là quá đáng, thật sự là vô pháp vô thiên..."

" Yên tâm đi chị Mỹ Kỳ, em cũng đã bảo chú Trần phái người tới đó rồi, chị Mai sẽ không có chuyện gì đâu... Vài ngày tới, em cam đoan sẽ đưa chị Mai an toàn trở về..." Phương Hạo Vân nói lời cam đoan.

" Hạo Vân, lúc gặp chị Mai phải hỏi rõ ràng cho chị... Con bé đó thật là, chuyện lớn đến như vậy mà nó không lộ ra tới một tiếng nào, gặp lại chị nhất định phải trừng trị nó."

Trương Mỹ Kỳ lúc này xem như đã hiểu được, cô rốt cuộc cũng biết vì sao Tạ Mai Nhi lúc nào cũng muốn gặp kẻ có tiền, hóa ra là vì có chuyện như vậy.

" Đúng rồi Hạo Vân, việc nuôi heo ấy, em đã nghĩ tới việc giải quyết chuồng trại như thế nào chưa... Em chắc cũng không thể xây dựng trại nuôi heo ở thành phố Hoa Hải chứ... Chị nghe nói, tình hình nuôi heo hiện giờ hình như đều chú ý tới phương pháp nuôi heo thiên nhiên gì đó... Trở về tự nhiên, ở thành phố lớn hình như là không được..." Trương Mỹ Kỳ đột nhiên lại nghĩ tới một vấn đề.

"Em còn đang suy xét... Chưa xác định được cụ thể, em định nhờ chú Trần giúp em liên hệ với một vài vùng xung quanh Hoa Hải... Xem xem có nơi nào thích hợp xây chuồng trại hay không."

Nói tới đây, Phương Hạo Vân đột nhiên lại sinh ra một ý tưởng lớn mật: "Chị Mỹ Kỳ, nghe nói chỗ ở của chị Mai là dựa vào bờ sông, phong cảnh tú lệ... Chị bảo em có thể xây dựng trại nuôi heo ở đó được không..."

Phương Hạo Vân sau vài ngày nghiên cứu, đã phát hiện ra trại nuôi heo nhất định phải rời xa chốn đông người mới được, để phòng ngừa người và vật lây nhiễm cho nhau, nếu không thì chỉ cần một đợt bệnh dịch của heo là đi tong hết. Hơn nữa, tốt nhất là nên ở một vùng nào đó thoáng gió và tự nhiên, mới thuận lợi cho heo con sinh trưởng.

Trương Mỹ Kỳ khẽ nhíu mày, hỏi: "Hạo Vân, không phải vừa rồi em cũng đã nói, vùng đó toàn là đường núi, giao thông bế tắc, em nuôi heo ở chỗ đó, về sau làm sao mà vận chuyển được..."

"Đó cũng là một vấn đề... Như vậy đi, đợi khi em đến đón chị Mai sẽ thuận tiện khảo sát một chút, xem ở vùng đó có thể sửa đường được không. Nếu thật sự không được, em sẽ đi tìm kiếm những vùng ở ngoại thành Hoa Hải vậy... Chị Mỹ Kỳ, chị tiếp tục làm việc đi, em đi trước đây, có thời gian rảnh thì giúp em kiếm một ít tư liệu về phương diện nuôi heo nha..."

Vào lúc giữa trưa, Phương Hạo Vân hẹn bà chị Phương Tuyết Di ra ngoài, cùng tới quán cà phê Lam Sơn ăn cơm Tây.

Trong lúc ăn, hắn bày tỏ sự quan tâm vô cùng của mình đối với bà chị, hơn nữa còn bày tỏ sự hối lỗi của mình, đồng thời cũng công bố kế hoạch nuôi heo vĩ đại của mình cho chị nghe.

Dùng theo cách nói của Phương Hạo Vân là: "Ta muốn làm Đại vương nuôi heo."

Phương Tuyết Di nghe thấy vậy, lập tức nở nụ cười: "Hạo Vân, em nói chuyện hoang đường à... Ngành sản xuất nuôi heo ở trong quốc nội cũng đã dần dần hoàn thiện rồi, đã hình thành nuôi dưỡng ở quy mô lớn, em muốn xây dựng sự nghiệp bằng hai bàn tay trắng, còn muốn làm Đại vương nuôi heo, đúng là nằm mơ..."

Về việc nuôi heo, Phương Tuyết Di lúc trước khi đấu thầu công trình vịnh Kim Thủy đã từng nghĩ tới, nhưng rồi vẫn bỏ qua. Tuy rằng nhu cầu của thị trường trong nước là rất lớn, nhưng mà muốn một xí nghiệp mới quật khởi thì thật sự là quá khó khăn. Hơn nữa thủ tục phê duyệt cũng vô cùng phức tạp... Nhất là từ năm trước tới năm nay, ngành sản xuất thực phẩm quốc nội bởi vì chuyện công ty sữa Tam Lộc cho nên có nguy cơ bị mất tín nhiệm. Quốc gia đã tăng cường rất nhiều về mặt kiểm tra chất lượng tiêu chuẩn, cho nên lúc này muốn xây dựng một trại nuôi theo quy mô lớn, thật sự là rất khó.

"Chị, em nói thật đó, không tin chị cứ chờ xem đi..."

Phương Hạo Vân muốn thể nghiệm lạc thú của việc xây dựng sự nghiệp, nhưng mà hắn còn chưa ngốc đến độ muốn xây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng. Tài chính hắn có, đường lối hắn có... Nếu thật sự vẫn chưa được, hắn còn tính sẽ nhắm tới cao tầng, đi tìm Lã Thiên Hành... Lã Thiên Hành đã từng hứa hẹn với hắn, chỉ cần không phải là những hoạt động trái pháp luật, những chuyện khác ông đều có thể giải quyết được. Nuôi heo chính là một chuyện lớn vì nhân dân phục vụ, Phương Hạo Vân cảm thấy rằng nếu đi tìm Lã Thiên Hành thì hẳn là sẽ không thành vấn đề. Chỉ cần có sự hỗ trợ của Lã Thiên Hành, những thủ tục và trình tự này căn bản là không thành vấn đề. Những chuyện hiện giờ cần Phương Hạo Vân giải quyết là vấn đề chuồng trại, vấn đề kỹ thuật, cùng với vấn đề tiêu thụ lúc sau.

" Được rồi, chị sẽ chờ tin tức tốt của em..." Tuy rằng Phương Tuyết Di cũng không xem trọng lắm kế hoạch nuôi heo của Hạo Vân, nhưng mà hắn cuối cùng cũng có tư tưởng này, đó chính là một chuyện tốt. Cô quyết định tối nay sẽ nói tin tức này cho ba mẹ, để cho bọn họ cùng vui mừng.

Phương Hạo Vân dường như là biết được tâm tư của cô, cười nói: "Chị, trước khoan hãy nói cho ba mẹ, chờ khi việc của em bắt đầu đã... miễn cho ba mẹ lại kì vọng quá nhiều."

"Được rồi..."

Phương Tuyết Di mở to hai mắt nhìn Hạo Vân, nở nụ cười vừa lòng: "Thằng nhóc này thật sự là một đứa con trai hiếu thuận, là hình mẫu trong những người cùng lứa nha..."

"Bình thường, bình thường, thế giới chỉ có một thôi mà."

Phương Hạo Vân nói một câu trêu đùa, rồi lập tức lại hỏi: "Chị, em nghe nói là gần đây chị chịu rất nhiều áp lực công việc, đừng làm cho chính mình phải chịu mệt như vậy, chú ý phải kết hợp nghỉ ngơi nữa. Giao trọng trách cho cả Kỳ và chị Mỹ Kỳ nữa, đừng ôm tất cả mọi chuyện vào người mình... Chị bảo nhỡ đâu chị mệt không làm việc được, thì tập đoàn Thịnh Hâm phải làm sao bây giờ?"

Phương Tuyết Di trắng mắt lườm Hạo Vân một cái: "Kỳ, Mỹ Kỳ đều là bạn gái của em, họ mà mệt thì em không đau lòng à..."

Đều là bạn gái của em? Phương Hạo Vân tóm lại vẫn cảm thấy rằng khi bà chị nói ra những lời này thì có hơi nghiến răng ken két, xem ra bà chị khi nói đến vấn đề mình một rồng hai phượng có vẻ như vẫn còn có ý kiến nha.

"Chị, không có việc gì đâu... Cứ yên tâm giao một vài trọng trách cho các cô ấy, nếu mà chị mệt mỏi quá, thì em cũng đau lòng đó..." Phương Hạo Vân nở nụ cười nói.

"Cũng xem như em có lương tâm... Được rồi, chuyện em nuôi heo có cần chị hỗ trợ gì không?" Phương Tuyết Di cảm thấy rằng khi thằng em mình gây dựng sự nghiệp, là một người chị của hắn, tóm lại cũng phải tỏ vẻ chút gì đó chứ.

"Chị, chị cứ làm việc của mình đi, chuyện nuôi heo của em cũng không phải gấp gáp, chị yên tâm đi, một mình em có thể xử lý được... Nếu gặp chuyện gì khó khăn, em không có cách nào giải quyết được, lúc đó lại nhờ chị cũng không muộn. Chị, hôm nay em tới tìm chị, kỳ thực là muốn khuyên nhủ chị về sau phải chú ý nghỉ ngơi một chút. Nếu mà chị mệt quá, thì sau này em làm sao mà ăn nói được với anh rể tương lai đây?" Phương Hạo Vân vẻ mặt có chút bỡn cợt.

"Tới địa ngục đi, cái gì mà anh rể tương lai...Em không biết là chị không định lập gia đình à..."

Phương Tuyết Di dẩu môi lên, thở phì phì nói: "Việc riêng của chị em không cần quản... Em quản cho tốt việc riêng của em đi cái đã..."

Nụ cười của Phương Hạo Vân trở thành ngượng ngập, bà chị này thật đúng là người không dễ bỏ qua nha.

"Chị, mấy ngày tới em có thể phải rời khỏi đây vài ngày... Trước khi đi, để em giúp chị mát xa một chút đi... Chị mệt mỏi như vậy, nếu cứ để thế, xương sống, thắt lưng, vai sẽ không chịu nổi đâu..."

Đây mới thực sự là mục đích của Phương Hạo Vân.

"Được..." Phương Tuyết Di đã từng hưởng thụ khả năng mát xa của Hạo Vân, hiệu quả đúng là không tồi.

"Đúng rồi, em phải rời khỏi? Đi đâu?" Phương Tuyết Di hình như có chút máu lên não chậm, một lúc sau mới để ý tới chuyện Hạo Vân phải rời khỏi Hoa Hải mấy ngày.

"Tới thành phố Tây Hải... Bên đó là vùng rừng núi, em muốn khảo sát vụ trại nuôi heo..."

Phương Hạo Vân cũng không nói thật, chuyện của Tạ Mai Nhi càng ít người biết thì càng tốt. Nghĩ đến ngay cả chính cô ấy cũng không muốn cho mọi người biết, nếu không thì cũng sẽ không cố ý giấu diếm không nói gì như vậy.

"Ồ, vậy thì em phải tự chăm sóc chính mình nhé... Nếu không để chị giúp em liên hệ mua vé xe?..." Phương Tuyết Di thân thiết hỏi.

"Không cần đâu, chút chuyện nhỏ này sao dám làm phiền chị được..."

Phương Hạo Vân nhìn đồng hồ, thời gian cũng đã không còn sớm, hỏi: "Chị, hay là chúng ta về đi, em giúp chị mát xa một lúc, buổi chiều em còn có vài việc, sáng mai có thể là em sẽ lên đường rồi."

Phương Tuyết Di gật gật đầu, đứng dậy nói: "Được, em ra trước đi, chị đi tính tiền."

"Để cho phụ nữ tính tiền không phải là phong cách của em..."

" Tới địa ngục đi, chị là chị của em, cũng không phải là bạn... của em."

Ý thức được câu nói của mình có vẻ hơi ám muội, Phương Tuyết Di vội vàng sửa miệng: "Chị là hội viên ở nơi này, dùng thẻ hội viên thanh toán thì sẽ được chiết khấu."

Nói xong liền vội vàng tránh đi.

Phương Hạo Vân mỉm cười, liền ra ngoài chờ trước. Khi tính tiền, bà chủ của quán cà phê Lam Sơn thấp giọng cười nói: "Tuyết Di, rốt cục cũng mang bạn trai tới đây à... Thằng nhóc này không tồi nha, ánh mắt của con khá tốt đó. Nói với con nha, hiện giờ mấy chàng trai tốt cũng không còn nhiều đâu, phải nắm chắc, đừng để cho người ta cướp mất..."

Hoán Kiểm Trọng Sinh - Chương #342


Báo Lỗi Truyện
Chương 342/829