Chương 32: Tên Vương Công Tử Láo Xược



"Tuyết Nhi, em phải nói rõ ràng với chị, tại sao chị lại không được đến gần tên Phương Hạo Vân, nếu em không nói rõ ràng, chị sẽ không bỏ qua đâu." Trần Thanh Thanh nói một cách nghiêm túc.

"Hắn… hắn là …" Hàn Tuyết Nhi vốn định nói Phương Hạo Vân là một tên ác ma, nhưng khi lời đã đến cửa miệng cô lại chẳng biết nên nói sao. Thân phận của Phương Hạo Vân là một bí mật, cô tuyệt đối không dám nói ra. Nhưng nếu không nói ra thì, cô lại chẳng thể giải thích với chị họ mình. Cô thật sự rất lo lắng, sau này chị họ có thể lâm vào tình cảnh như cô. Tuy tên ác ma đó đã từng giúp cô hai lần, nhưng suy cho cùng thì hắn vẫn là ác ma. Cô không mong rằng chị mình sẽ càng ngày càng lún sâu hơn.

"Hắn sao hả ? Tuyết Nhi, em tính nói gì với chị vậy ?" Trần Thanh Thanh hết kiên nhẫn nói: "Hôm nay em sao vậy, cứ thấy là lạ thế nào ấy."

"Hắn là bạn trai của em, nên em không muốn chị cứ quấn lấy hắn." Trong lúc cấp bách, vì muốn chị mình không bị tổn hại, Hàn Tuyết Nhi cương quyết nói một câu kinh thiên động địa như vậy. Dương như cô đã quên là, lúc nãy cô còn nói tên Phương Hạo Vân này là người không đứng đắn.

Trần Thanh Thanh nghe xong, liền ngớ người ra, sao đó liền cười phá ra: "Thật đúng là, em đã lớn được bao nhiêu, còn biết cả chuyện yêu đương nữa. Em yên tâm đi, chị chẳng có ý gì khác với tên này, chị chỉ muốn mời hắn tham gia vào hội võ thuật mà thôi. Mà khoan, tụi em bắt đầu quan hệ yêu đương từ lúc nào vậy, sao chị lại chẳng biết gì cả ? Chẳng phải ấn tượng của em với tên này không được tốt sao ?"

"Đó là chuyện của tụi em, không cần chị lo đến. Chị à, Hạo Vân là của em đó, em không muốn chị cứ quấn lấy anh ấy…" Trong câu nói của Hàn Tuyết Nhi đầy ý ghen tuông.

Trần Thanh Thanh còn cho rằng em họ mình đang nói đùa, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng nghiêm túc của cô, liền khẽ chau mày: "Tuyết Nhi, ý em là sao ? Chị đã bảo em rồi, chị muốn hắn gia nhập vào câu lạc bộ võ thuật của chị mà thôi, tuyệt đối không hề có ý gì khác."

"Em không biết, dù gì thì Hạo Vân cũng là của em, em không muốn chị tiếp xúc với ảnh." Vì hạnh phúc của người chị họ, Hàn Tuyết Nhi đành tiếp tục diễn cho xong vở kịch. Mặc cho bà chị họ trong nhất thời không thể hiểu nổi cô, nhưng cô biết rằng sớm muộn gì chị cũng biết rõ chân tướng của sự việc.

"Em…" Đây là lần đầu tiên Trần Thanh Thanh thấy cô em họ không nói lý lẽ như thế, cô giận dỗi nói: "Tuyết Nhi, chị biết là em mới trải qua những chuyện vào sinh ra tử này, nên tâm trạng không được ổn định, cần phải nghỉ ngơi tịnh dưỡng. Chị về trước đây, vài hôm nữa chị sẽ đến thăm em."

"Chị à, chị nhớ nhé, Phương Hạo Vân là của em đấy…!" Vì muốn diễn cho thật giống, chính vào lúc Trần Thanh Thanh sắp bước ra khỏi cửa, Hàn Tuyết Nhi còn nói với theo một câu.

"Tuyết Nhi, em làm chị thất vọng quá…!" Dừng bước, cô nhìn Hàn Tuyết Nhi với cái nhìn đầy ngụ ý, Trần Thanh Thanh liền tức giận rời khỏi. Nhưng trong lòng cô vẫn không từ bỏ cái ý nghĩ sẽ tìm Phương Hạo Vân gia nhập vào hội võ thuật của mình. Cho dù là em họ có nói thật đi nữa, cô cũng cho rằng chẳng lý do gì mà cô và Phương Hạo Vân lại có thể trở thành người cùng đường được. Mục đích của cô rất rõ ràng, chỉ là muốn tìm được một trụ cột cho hội võ thuật mà thôi, chỉ có vậy thôi, nếu em họ vì chuyện này mà hiểu lầm cô, vậy thì cứ để cho nó hiểu lầm vậy.

Mắt nhìn Trần Thanh Thanh đẩy cửa đi khỏi, đôi mắt của Hàn Tuyết Nhi chợt ứa đầy nước mắt, cô thì thầm tự nói với mình: "Chị à, em xin lỗi, em chỉ muốn tốt cho chị thôi…"

……

Sáng sớm nay có một tiết Kinh tế Chính trị, buổi chiều không có tiết học, Phương Hạo Vân đã đến công ty để tìm hiểu một chút, vì bị ngân hàng Kiến Hành gây khó dễ, những hợp đồng mà công ty vừa mới nhận, lại xuất hiện nguy cơ lần nữa. Hắn quyết định lại đến tìm tên Vương Thế Phi để thương lượng. Hắn cảm thấy lần trước chưa để lại ấn tượng sâu sắc với tên cậu ấm đó.

Cùng lúc đó, Vương Thế Phi cũng đang ngồi ở nhà chờ đợi Phương Tuyết Di gọi điện đến cầu xin hắn, và chờ cái tên Soái Soái đến nữa. Lần này, hắn đã có chuẩn bị trước. Theo lời hắn thì, chỉ sợ cái tên Soái Soái không đến mà thôi, nếu hắn đến thì nhất định có đi mà không có về.

"Thiếu gia à, sao em vẫn cảm thấy không nắm chắc được phần thắng, ngộ nhỡ… ngộ nhỡ người mà lão gia phái đến không phải là đối thủ của tên Soái gia đó, thì chúng ta sẽ gặp phiền phức…" Tay chân của tên Vương Thế Phi là A Tài, đang run rẩy toàn thân.

"Đồ ngu, người mà ba tao đưa đến chắc chắn không có vấn đề gì." Vương Thế Phi giận dữ mắng cho một câu, liền đó tiện tay vả thêm mấy bạt tay vào miệng: "Mày là cái thứ ngu dốt, chỉ biết tâng bốc người khác, mà làm nhụt chí khí của mình. Mày cứ đợi đấy mà xem, cái tên họ Soái đừng có mà đến, nếu hắn đến thì tao sẽ khiến hắn có đi mà không có về."

A Tài bụm miệng lại, cúi đầu khom lưng: "Thiếu gia, hay là để em chủ động gọi điện cho Phương Tuyết Di, cứ chờ đợi thế này mãi cũng chẳng phải là cách."

"Bốp…!"

Vương Thế Phi lại tát thêm mấy bạt tay, chửi: "Nói mày là đồ phế thải thì đúng là phế thải thật mà, bây giờ quyền được nói đang nằm trong tay chúng ta, tại sao tao phải chủ động chứ."

"Mà khoan…!"

Vương Thế Phi đắc ý cười: "Con tiện nhân Phương Tuyết Di sớm muộn gì cũng sẽ gọi điện đến cầu xin tao…"

"Không cần phải đợi nữa, tao đã đến rồi đây, tao rất thắc mắc, tại sao gan của mày lại đột nhiên to đến thế…" Chính vào lúc tiếng cười của tên Vương Thế Phi vẫn còn chưa dứt, ngay cửa đột nhiên xuất hiện một giọng nói kỳ lạ: "Vương Thế Phi, xem ra bài học lần trước vẫn chưa được thuộc lòng lắm nhỉ."

"Thiếu… thiếu gia, đến rồi, Soái gia đến rồi…" A Tài liền lui lại vài bước, suýt tý nữa là hắn đã chui xuống dưới bàn rồi.

"A Lực, người đã đến rồi, hôm nay phải xem biểu hiện của mày rồi." Tên Vương Thế Phi không hề sợ hãi. Sau lời căn dặn của hắn, một tên cao to bự con, từ phía sau Vương Thế Phi bước ra, đôi mắt tăm tối của hắn nhìn chằm chằm vào Phương Hạo Vân, cứ như một tên thợ săn đang nhìn chằm chằm vào con mồi của mình.

Phương Hạo Vân mỉm cười, liền khinh thường nói: "Chả trách gan mày lại to đến thế, thì ra mày đã mời được một tay cao thủ, nhưng tao vẫn phải cảnh báo trước với mày một câu, mày sai rồi. Cái đang chờ đợi mày chính là một sự trừng phạt còn nghiêm trọng hơn lần trước… Đương nhiên là tao sẽ không giết mày, tao sẽ cho mày nếm thử cái gì gọi là sống không bằng chết."

Vừa nghe xong câu này, trong lòng Vương Thế phi đột nhiên có một nỗi sợ hãi, trên trán hắn vả đầy mồ hôi lạnh, hắn vội vàng hét với tên kia: "A Lực, đánh nó tàn phế cho tao, mau đánh cho nó tàn phế cho tao…"

A Lực nghe xong, bước từng bước lớn tiến tới, đôi bàn tay to lớn cứ hướng về phía Phương Hạo Vân mà ra chiêu tới tấp.

Phương Hạo Vân đã thầm để ý, tên này nhất định là một cao thủ ở khu đấu võ chợ đen, ra chiêu đều rất độc ác, chỉ là trình độ vẫn còn kém, thật đáng tiếc.

Trong khoảnh khắc hắn đang ngây người ra, bàn tay của A Lực như san núi lấp biển mà xông đến, thân người Phương Hạo Vân khẽ động đậy, nhảy lui về sau, nhẹ nhàng tránh được đòn của hắn.

Liền đó Phương Hạo Vân vút qua, trong tích tắc đã tiến lên phía trước, đánh một quyền vào phía sau lưng của A Lực. Sức lực của A Lực rất mạnh, nhưng thân thể lại không linh hoạt, nên vốn không thể tránh được đòn của Phương Hạo Vân. Hắn đã lãnh trọn một quyền ở sau lưng, ngã sóng xoài trên mặt đất. Đợi đến khi hắn bò dậy được, cảm thấy trong lục phủ ngũ tạng khó chịu như đang bị đốt cháy vậy.

"A Lực, mày làm trò gì thế, mau đánh hắn tàn phế cho tao." Vương Thế Phi không ngừng la hét.

A Lực bị Phương Hạo Vân đánh ngã trên mặt đất, cảm thấy thật mất mặt với thiếu gia, nên có chút giận dữ, quay người lại, liếc nhìn hắn, rồi lại nhào qua.

Phương Hạo Vân lại lần nữa nhẹ nhàng tránh đòn.

A Lực ráng chịu cái đau đớn trong lục phủ ngũ tạng, liều mạng đuổi theo Phương Hạo Vân, hắn lại vung đôi tay to lớn ra, đôi mắt đều đã chuyển sang đỏ hoàn toàn. Sau một hồi rượt đuổi, hắn đã mệt đến thở không ra hơi, xem ra cũng chẳng còn bao nhiêu sức lực nữa.

Chính ngay vào lúc hắn đang dừng lại để thở một chút, Phương Hạo Vân đột ngột xuất hiện trước mặt hắn, một chân đá vào bụng hắn, mạnh đến nỗi hắn bay cả ra ngoài, rơi xuống trúng cái ghế bằng gỗ Hồng. Cũng bẳng biết cú đá mạnh bao nhiêu, mà chiếc ghế bằng gỗ hồng đó đã bị đè nát vụn.

Đôi mắt A Lực trợn tròn, không hề cử động. Tuy hắn vẫn còn thở, nhưng chỉ còn lại nửa mạng người thôi.

Phương Hạo Vân bước đến, nhè nhẹ đá hắn 1 cái, nói: "Yên tâm, mày không chết đâu. Tao là công dân tốt, không dễ gì giết người đâu."

Bên kia tên Vương Thế Phi đang vã mồ hôi lạnh mà nhìn, đang tính dẫn theo A Tài lẻn đi, thì thấy Phương Hạo Vân đã chú ý đến hành động của hắn, bèn lạnh lùng hô một câu: "Đứng lại…!"

"A Tài, Soái gia đang kêu mày đó, còn không mau đứng lại, đợi xem Soái gia có căn dặn gì…" Tên Vương Thế Phi đẩy tên tay chân ra phía sau, còn mình thì ba chân bổn cẳng chạy đi.

"Á…!"

Ai ngờ, vẫn chưa chạy được đến cửa, đã thấy một vật sắc nhọn bay qua, trúng vào chân hắn, liền đó cả người Vương Thế Phi ngã ngay trên mặt đất.

"Tôi chết rồi, tôi sắp chết rồi…" sau khi bị ngã trên mặt đất, hắn cảm thấy từng cơn đau từ cái chân, nên đã la oai oái cả lên.

Phương Hạo Vân nghe thế, vừa tức lại vừa buồn cười, tên Vương Thế Phi này đúng là một tên rác rưởi, ngay cả làm một cậu ấm hắn cũng không đủ tư cách, chỉ là bị một con dao gọt trái cây đâm trúng chân thôi, có thể chết người sao. Thật đúng là, phế thải.

"Im ngay…!" Phương Hạo Vân bước đến bên hắn, hứ một tiếng lạnh lùng, xốc tên Vương Thế Phi lên, ném hắn lên chiếc sofa, lạnh lùng nói: "Đồ ngu, tao không muốn giết người, tại sao mày cứ phải ép tao ra tay chứ ?"

"Mày… mày… đừng có qua đây.." so với cái thái độ láo xược lúc nãy, tên Vương Thế Phi lúc này đã hối hận không kịp, cũng chẳng biết là do đau đớn hay là sợ hãi, mà hai chân hắn và cả toàn thân đều đang run rẩy. A Lực là vua đánh quyền chợ đen của ba hắn, thậm chí đã từng một cú đánh chết một võ lâm cao thủ. Nhưng hôm nay trước mặt Phương Hạo Vân, cả cái vạt áo của người ta cũng chưa động vào được thì đã bị thua rồi. Nhớ lại cái kết cuộc của con sư tử bằng đồng, hắn lại càng hoảng sợ hơn.

Hắn biết, hắn đã động vào cái người không nên động.

Hôm nay, hắn lại lần nữa lãnh đủ cái oai hùng của tên đàn ông nhìn có vẻ thư sinh nho nhã này, mà tên đàn ông đó dường như đang nắm giữ quyền sinh sát trong tay.

Một cảm giác hoảng sợ và bất lực, lan khắp người Vương Thế Phi, hắn muốn nói, muốn cầu xin, nhưng nhìn ánh mắt sắc bén của Phương Hạo Vân, hắn cảm thấy cái chết đang đến gần, thậm chí hắn chẳng thể nói được lời nào.

"Mày… đừng có làm bừa, cũng đừng nghĩ đến chuyện báo cảnh sát, hành động đó có thể sẽ khiến mày phải chết…" Phương Hạo Vân ngẩng đầu nói với tên A Tài đang tính gọi điện báo cảnh sát.

"Đồ ngu, mày muốn hại chết tao hả, dừng lại ngay…" chẳng biết tại vì sao, khi Vương Thế Phi nhìn A Tài, hắn lại có thể nói chuyện được, mà còn nói rất to. Tên Vương Thế Phi quả là không ngu xuẩn như Phương Hạo Vân nghĩ, ít ra hắn cũng biết lúc này nên làm như thế nào.

Nhìn thấy tên vua đánh quyền chợ đen thất bại, hắn đã mất hết tự tin, nên quyết định không dám chọc giận tên đàn ông này nữa.

Không sai, trước mặt Phương Hạo Vân, Vương Thế Phi luôn cảm thấy hắn nhỏ nhoi như con ong cái kiến vậy.

A Tài nghe thấy thế, vội vàng buông tay ra, ngồi xổm trên mặt đất, hai tay ôm đầu, nhắm chặt mắt lại, lẳng lặng chờ đợi mọi việc qua đi. Hắn biết tên đàn ông này đến đây chỉ để tính sổ với thiếu gia nhà hắn, hoàn toàn không liên can tới hắn.

"Vương đại thiếu gia, còn nhớ lần trước tôi nói gì với anh không ?" Phương Hạo Vân chầm chậm ngẩng đầu lên, híp mắt nhìn hắn, trên mép môi hiện ra một nụ cười đầy chế giễu.

Toàn thân Vương Thế Phi khẽ run run, nỗi sợ cái chết lại một lần nữa bao trùm lấy hắn. Thân hắn run rẩy không ngừng, muốn nói một câu van xin, nhưng răng hắn cũng đã bắt đầu run lập cập.

"Không cần căng thẳng vậy đâu, tôi sẽ không giết anh..!" Phương Hạo Vân cười lạnh lùng, ngồi xuống chiếc sofa đối diện, ánh mắt trầm xuống, nói: "Chỉ là một vết thương nhỏ thôi, anh có cần phải đau tới nỗi vậy không ?"

Vương Thế Phi nghe xong, trên mặt hiện ra một nụ cười miễn cưỡng trông còn khó coi hơn là khóc, răng đánh lập cập nói: "Soái gia… tôi sai rồi, tôi thật đã sai rồi, anh tha cho tôi đi… anh cứ xem tôi như cái rắm mà thả tôi đi…"

"Được rồi. Đừng nói chuyện lắp bắp như thế, tôi rất ghét cái bộ dạng hiện giờ của anh." Phương Hạo Vân tức giận nói. Truyện Sắc Hiệp - http://truyenyy.com

Vương Thế Phi đã xác định Phương Hạo Vân sẽ không giết mình, tâm trạng đã nhẹ nhõm hơn nhiều, lấy hết can đảm nói: "Soái gia, lần này tôi thật biết lỗi rồi. Xin anh yên tâm, chỉ cần anh tha cho tôi lần này, tôi tuyệt đối sẽ không dám chọc giận anh nữa. Việc vay vốn của nhà họ Phương, từ đây về sau sẽ không gặp trở ngại gì. Soái gia, anh đại nhân đại lượng, tôi biết trong mắt người vĩ đại như anh, tôi chỉ là một con kiến đê tiện nhỏ nhoi. Từ nay về sau, chỉ anh cần căn dặn gì, cho dù tôi có chết… tôi cũng không dám chối từ. Dĩ nhiên, tôi biết anh sẽ không để tôi chết vô ích, vì tôi biết mạng của tôi đối với anh mà nói, chẳng bằng mạng một con chó."

"Hứ…!"

Phương Hạo Vân hứ một tiếng, sắc mặt đanh lại: "Thấy anh giờ chắc cũng đã giác ngộ nhiều, đã biết lỗi. Vương Thế Phi tuy tôi đã từng nói sẽ không giết anh, nhưng vì để trừng phạt anh, tôi phải để lại cho anh một dấu ấn sâu sắc."

"Soái gia, chỉ cần anh không giết tôi, anh muốn tôi làm gì cũng được. Nhưng, nếu anh muốn "ấy" vợ con tôi, thì không được rồi, vì tôi vẫn chưa có kết hôn. Nhưng anh cứ yên tâm, nếu anh cần người đẹp, tôi có thể sắp xếp cho anh ở trường đại học Hoa Hải…" Vương Thế Phi đang cố hết sức nịnh bợ, chỉ muốn tìm cách đuổi khéo cái tên nguy hiểm này đi.

"Đủ rồi, đừng nói những câu vô nghĩa nữa, hãy dùng con dao gọt trái cây đó cắt đi một đốt ngón tay, xem như là một bài học cho anh." Phương Hạo Vân mặt u ám, giọng lạnh như băng cảnh cáo: "Đây là cơ hội cuối cùng của anh, nếu có lần sau, tôi sẽ đích thân cắt hết đầu của cả nhà anh. Đừng có nghi ngờ khả năng của tôi, cùng đừng nên nghi ngờ thủ đoạn của tôi…" Trong ba năm ở tổ chức, Phương Hạo Vân đã ngộ ra một chân lý, muốn người ác sợ mình, thì mình càng phải thể hiện ra cái ác còn dữ dội hơn họ.

Vương Thế Phi nghe xong, nụ cười trên môi liền biến mất, thay vào đó là một khuôn mặt sợ hãi. Khuôn mặt hắn vốn dĩ mới có lại một chút hồng hào, thì lúc này lại trắng bệch ra.

Cơ thể hắn lại tiếp tục run rẩy, dốc toàn lực để định thần lại, cố gắng nói được vài lời: "Soái… soái gia, có thật phải làm vậy không ?"

Hoán Kiểm Trọng Sinh - Chương #32


Báo Lỗi Truyện
Chương 32/829