Chương 190: Kim Phi lấy lòng (2)



Tưởng Đại Phát nhận được tin tức liền đóng cửa nhốt mình trong phòng. Cả một ngày uống rượu, thù hận với Trương Mỹ Kỳ trong lòng ngày càng trở lên mãnh liệt.

Vào buổi tối, vì tâm trạng buồn phiền Phương Hạo Vân lại một lần nữa đi vào Kim Bích Huy Hoàng. Nguyệt Như ở Hoa Hải, Hạo Thiên cũng đã ở Hoa Hải. Sự xuất hiện của bạn cũ và đồng nghiệp khiến tâm tình của hắn một hồi lâu cũng không thể bình tĩnh lại được. Đặc biệt là Nguyệt Như, trong lòng hắn luôn xuất hiện một vết thương lòng nho nhỏ.

Nguyệt Như thích hắn, điểm này là không thể nghi ngờ được. Dù hắn là kẻ ngốc nghếch hắn cũng có thể cảm nhận được. Nhưng chí hướng của hai người không giống nhau, tính cách khác nhau, vì thế hắn mới chọn cách từ bỏ. Hơn nữa, lúc đó, gánh nặng trong lòng hắn cũng chưa được rỡ bỏ, đặc biệt là đối mặt với tình yêu, gánh nặng của hắn vẫn chưa trút đi được.

Bây giờ quay đầu lại suy nghĩ, Hạo Vân cảm thấy ban đầu bản thân hơi quá vô tình. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Hắn đang nghĩ, lần này Nguyệt Như nhận nhiệm vụ ám sát Hoa Thiên Minh, liệu có phải nhân cơ hội này đến thăm hắn. Nếu là như vậy, hắn có cần xuất hiện đi gặp Nguyệt Như một lần.

Nhưng hắn không thể không đề phòng người đã từng là bạn Thiên Đạo Tu La này. Người này là một phần tử chiến đấu giỏi, trước đây khi còn trong tổ chức. Hắn nhiều lần khiêu khích nhưng lại bị trở ngại bởi quy định của tổ chức, cuối cùng hắn cũng dừng tay. Như hôm nay Hạo Vân đã rời khỏi tổ chức, tên Hạo Thiên sợ là sẽ chẳng biết kiêng dè gì nữa.

Tóm lại, đây là sự việc rất đau đầu.

Đi đến gần Kim Bích Huy Hoàng, mấy người bảo vệ ở trước cửa sớm đã cung kính đón chào. Phương Hạo Vân khoát khoát tay, ra hiệu cho bọn họ thấy để mình tự nhiên.

Các nhân viên bảo vệ rất nhanh nhạy liền tản ra, dùng ánh mắt chào hỏi hắn.

Bước vào cửa lớn, hai tiểu thư đang cười cười nói nói chào đón khách đến, theo phản xạ có điều kiện vội vàng chỉnh tề, khom người xuống, cung kính gọi Phương Hạo Vân một tiếng : " Phương thiếu gia ...!"

Phương Hạo Vân vừa cười vừa gật đầu, coi như chào hỏi lại bọn họ, tiếp tục bước vào trong.

Phương Hạo Vân nhìn người không cần biết hắn cao quý thấp hèn, chỉ cần ngươi nhường ta một thước, ta sẽ nhường ngươi một trượng. Tuy Vương Thế Phi đối với hắn cung kính có thừa nhưng đối với những nhân viên ở Kim Bích Huy Hoàng này, hắn vẫn còn tôn kính hơn, nhưng cũng không phải vì thân phận của mình mà kêu bọn họ đi qua đi lại.

Ngược lại, Phương Hạo Vân đối với bọn họ rất tốt, trong lòng bọn họ cũng rất biết ơn. Luôn dùng cách long trọng nhất, tôn kính nhất để tiếp đãi hắn, đây thực ra là một vòng tuần hoàn tốt đẹp.

" Phương thiếu gia, thật là trùng hợp, không ngờ tôi lại có thể gặp anh ở đây." Vừa tìm thấy một góc yên tĩnh để ngồi xuống, đột nhiên có một giọng nữ quen thuộc vang lên.

Hơi ngẩng đầu lên, Phương Hạo Vân nhìn thấy Kim Phi toàn thân với trang phục màu đen đang đi về phía mình, khuôn mặt cười rạng rỡ. Hôm nay, cô ấy có vẻ trang điểm rất nhẹ nhàng, giọng nói cũng rất nhỏ nhẹ, thậm chí có thể nhìn thấy viền hoa ren của áo ngực. Khe ngực sâu như vậy thì không cần phải nói, quả thật là mê người.

Kể từ sau lần bị lăng nhục đó, Phương Hạo Vân lần đầu tiên thấy Kim Phi, hắn cho rằng người phụ nữ này là lai giả bất thiện, thiện giả bất lai (Ngươi tới không có ý tốt, người có ý tốt thì không tới).

" Tôi có thể ngồi ở đây không?"

Kim Phi lắc lư cái mông đi qua, vừa nói vừa đi đến trước mặt Phương Hạo Vân, mỉm cười với hắn : " Phương thiếu gia, đời người nơi nào không gặp lại, thật là trùng hợp."

Khuôn mặt tươi cười, người không biết còn cho rằng hai người là bạn tốt.

Tâm trạng Phương Hạo Vân vốn đã không vui, đang bực bội không có chỗ trút bỏ, người phụ nữ này đến quả thật đúng lúc. Hắn cố ý đặt ánh mắt của mình vào ngực của cô ta, khiêu khích nhìn phần trắng nõn mà cô để lộ ra.

Trên thực tế, ngực Kim Phi cũng không phải rất to, chỉ là cô ta rất biết trang điểm cho bản thân, thể hiện bản thân. Cũng giống như ai đó có nói câu, ngực của người phụ nữ giống như bọt biển, chen chúc nhau. Kim Phi chính là như thế, rất rõ ràng, áo ngực của cô ta rất cao cấp, có thể phụ trợ hoàn mĩ cho bộ ngực của phụ nữ.

Cẩn thận đánh giá vài lần, Phương Hạo Vân phát hiện, so với lần gặp đầu tiên tại công ty Trần Thị, cô ta xinh đẹp hơn nhiều.

" Phương Thiếu gia, ngài thật xấu, cứ nhìn mãi vào ngực người ta vậy....."

Kim Phi cười gợi cảm, khẽ giận dỗi nói : " Bạn gái của Phương thiếu gia xinh đẹp như vậy, lẽ nào lại có hứng thú với người đẹp hết thời như tôi sao?"

" Cô đến tìm tôi, chỉ là để liếc mắt đưa tình thôi sao?"

Giọng Phương Hạo Vân có chút khinh thường, nói : " Nói đi, cô muốn làm gì? Lần dạy dỗ lần trước còn chưa đủ sao?"

Kim Phi nhíu mày, có điều thoáng cái đã đổi lại khuôn mặt tươi cười, cô ta dùng một khuôn mặt phong tình nói : " Phương thiếu gia, hà tất phải nghiêm khắc như vậy. Ở đây là hộp đêm, mọi người đến đây chẳng phải đều tìm thú vui sao?"

Vừa nói, cô ta cố ý ưỡn bộ ngực giống như đang thị uy vậy.

" Cô rất nhớ chuyện lần trước?"

Phương Hạo Vân cười ác ý : " Tôi không ngại, tiếp một lần nữa khiến cô sướng đủ....."

Kim Phi nghe thấy, cười khan một tiếng, có chút thâm ý nói : " Phương thiếu gia đã không muốn nói đùa với tôi, vậy tôi cũng không làm phiền thiếu gia nữa. Tôi có một việc rất quan trọng muốn nói với cậu, liên quan đến an toàn tính mạng của cậu?"

" Tần gia muốn đối phó với tôi?" Phương Hạo Vân coi thường cười.

" Cậu đoán đúng rồi, có điều tình hình cụ thể cậu lại không biết rõ."

Khuôn mặt Kim Phi lộ ra vẻ cổ quái, chăm chú nhìn Phương Hạo Vân, do dự một chút, sau đó mới nói nhỏ : " Nghe nói Tần gia dùng sáu mươi triệu đô la Mỹ thuê sát thủ đỉnh cấp thế giới đến lấy mạng cậu... tốt nhất cậu nên cẩn thận một chút."

Phương Hạo Vân nghe thấy, rõ ràng sửng sốt một chút : "Không phải cô hy vọng tôi chết sao? tại sao nói chuyện này cho tôi?"

Kim Phi cười lạnh lùng : " Vì tôi biết, bọn họ không giết được anh, chỉ có thể chọc giận anh, tôi không muốn vì sự ngu xuẩn của bọn chúng mà bị chôn cùng."

" Cô đến nói với tôi, là muốn lấy lòng tôi?" Phương Hạo Vân lạnh lùng hỏi.

" Từ góc độ cố ý nào đó mà nói, anh có thể lí giải như vậy."

Kim Phi chân thành nói : " Phương thiếu gia, trước đây tôi không hiểu chuyện, đắc tội với anh, hy vọng xem lại lần này anh có thể hoàn toàn tha thứ cho tôi. Tôi đã quyết định li hôn với Mặt Sẹo, tôi có sự nghiệp riêng của tôi, tôi phải vạch rõ ranh giới với bọn chúng, tôi muốn sống một cuộc sống của một người phụ nữ bình thường....."

Hoán Kiểm Trọng Sinh - Chương #190


Báo Lỗi Truyện
Chương 190/829