Chương 187 : Ba huynh đệ gặp mặt (1)



"Thật không? Anh đều đã quên hết rồi."

Phương Hạo Vân cười hì hì : "Cám ơn em đã nhắc nhở."

"Đồ đểu giả, là anh cố ý ...." Lúc này Bạch Lăng kỳ mới biết mình đã mắc bẫy rồi.

"Hạo Vân, chuyện tối hôm qua cảm ơn anh nhé....!"

Nghĩ lại tất cả chuyện xảy ra tối hôm qua, trong lòng Bạch Lăng Kỳ tràn đầy sự cảm động và ngọt ngào, do dự một chút, cô cẩn thận hỏi : " Hạo Vân, có thật là anh không thể từ bỏ chị Mỹ Kỳ không?"

Phương Hạo Vân hơi gật đầu, thật lòng nói : " Kỳ à, xin lỗi em, anh thật sự không thể bỏ mặc chị Mỹ Kỳ. Nếu thật sự anh bỏ mặc chị Mỹ Kỳ, anh nghĩ mình cũng không xứng đáng để được em yêu. Một người đàn ông đã từng bỏ mặc một người con gái, thì không có tư cách tiếp tục nói chuyện yêu đương nữa.... em thấy anh nói có đúng không?"

Bạch Lăng Kỳ gật đầu đồng ý, nhưng trong lòng lại trào lên một nỗi chua xót, nước mắt rơi lã chã, như sắp ướt đẫm cả khuôn mặt.

Cô biết, muốn khiến Hạo Vân thỏa hiệp là điều không thể được.

Nếu vẫn muốn tiếp tục ở bên cạnh hắn, chỉ có cô đi thỏa hiệp mà thôi. Thế nhưng...........

Lau khô nước mắt trong khóe mắt, Bạch lăng Kỳ nghiến răng chịu đựng, cô nói : " Hạo Vân, anh đi trước đi, em phải dậy rồi, một lát nữa chị Tuyết Di sẽ đến......"

Phương Hạo Vân gật đầu, chăm chú nhìn cô nói : " Lăng Kỳ, anh không muốn bỏ mặc chị Mỹ Kỳ, đồng thời anh cũng sẽ không bỏ mặc em, anh sẽ đợi cho đến ngày em tha thứ cho anh. Tuy suy nghĩ của anh rất vô liêm sỉ, nhưng những lời anh nói đều là những lời nói thật lòng."

Bạch Lăng Kỳ sâu kín nói : " Hạo Vân, anh đã từng nghĩ qua chưa? Cứ cho là em đồng ý rồi thì sao chứ? Cái xã hội này có chấp nhận không? Còn có ba mẹ em nữa phải giải thích với họ thế nào đây?"

Về ba mẹ của mình, trong lòng Bạch Lăng Kỳ hiểu rất rõ. Nếu họ biết chuyện của Phương Hạo Vân và Trương Mỹ Kỳ, thì chắc chắn họ sẽ quyết liệt ngăn cản cô ấy tiếp tục qua lại với Hạo Vân. Hoặc là, sau này cũng sẽ trở thành kẻ thù.

Phương Hạo Vân nghe vậy. Hắn âm thầm nhíu mày, không thể không nói, lời của Lăng Kỳ đã nói đúng chỗ hắn lo lắng. Lo lắng của cô là rất có lý. Chắc chắn vợ chồng Bạch gia sẽ không chấp nhận, Phương gia cũng không đồng ý, bọn họ thuộc tầng lớp tiểu thị dân, là gia đình có truyền thống an phận thủ thường. Đối với những chuyện tình vượt qua luân thường đạo lý, tuyệt đối không thể chấp nhận được.

Tuy nói như vậy, phương Hạo Vân vẫn không có ý định từ bỏ.

Trên thực tế, chuyện đến mức như ngày hôm nay, hắn đã không còn đường rút lui rồi.

" Lăng Kỳ, những vấn đề này anh sẽ giải quyết. Bây giờ anh chỉ hy vọng em có thể chấp nhận?" Phương Hạo Vân nhân lúc này nói ra, hắn cảm thấy Lăng Kỳ có vẻ thả lỏng rồi.

" Anh về đi." Bạch Lăng Kỳ không muốn tỏ thái độ. Trước khi cô vẫn chưa đưa ra quyết định cuối cùng, cô không muốn vì chuyện này mà làm ra chuyện gì để đáp lại.

Phương Hạo Vân dày mặt nói : " Dù sao anh cũng sẽ không từ bỏ ."

Bạch Lăng Kỳ hơi nhíu mày, hừ nhẹ một tiếng nói : " Tốn công nói với anh, em ghét anh, anh mau ra ngoài đi ....."

" Vậy anh ra ngoài trước.........." Phương Hạo Vân ân cần nhìn cô bạn gái một lần nữa, quay người đi ra ngoài. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

Đợi sau khi Phương hạo Vân đi ra, Bạch Lăng kỳ đột nhiên tủi thân khóc. Cô nhỏ giọng khóc thầm : " Sao tôi lại gặp phải kẻ xấu xa như vậy chứ."

Đi ra khỏi phòng, sau khi đến văn phòng của bà chị, Phương Hạo Vân đã thấy chị mình sớm đã ngồi ngay ngắn trong bàn làm việc, mắt đang chăm chú nhìn hắn.

Phương Tuyết Di không nói gì, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Hạo Vân.

Phương Hạo Vân bị ánh mắt của chị mình nhìn đến mức cảm thấy bối rối, theo nguyên tắc lấy độc trị độc, hắn cũng dừng lại, và nhìn chằm chằm vào chị gái mình.

Cô vén mái tóc phiêu dạt lên cao, hiện rõ dáng vẻ cao quý thành thục, dưới lông mi là đôi mắt to đẹp và long lanh, cái mũi thẳng tắp có phần gợi cảm, đôi môi xinh xắn đỏ thắm mà mềm mại, đã tô điểm thêm vẻ yêu kiều của cô. Cô mặc trên mình chiếc áo tây màu đen. Cô có bộ ngực đáng tự hào . Bộ ngực còn khe khẽ rung động nhịp nhàng theo hơi thở của cô. Bên dưới cô mặc một chiếc váy ngắn cũng màu đen, ánh sáng dưới váy nhìn như xuyên thấu. Đôi chân thon dài mà trắng như tuyết đã bị đôi tất dài bao lấy, lại càng thêm vẻ cuốn hút và gợi cảm.

" Chị, hôm nay chị thật đẹp......!"

Phương Hạo Vân không khỏi mở lời tán thưởng.

" Tiểu tử thối, em có ý gì, lẽ nào trước đây chị không đẹp à?"

Phương Tuyết Di lườm cậu em trai một cái, đắc ý nói : " Bà chị của em đây, mãi là một đại mĩ nhân."

" Uhm....!"

Phương Hạo Vân vội vàng gật đầu rồi phụ họa thêm : " Chị em là đẹp nhất."

"Được rồi, ít ba hoa với chị thôi, chị hỏi em, sao em lại ở văn phòng của chị, có phải là? Phương Tuyết Di buông nụ cười đầy hàm ý : " Tối qua cũng ở đây?"

" Uhm.....!"

Phương Hạo Vân thản nhiên nói : " Tối qua Kỳ bị phong hàn nên sốt cao, em qua trông cô ấy một đêm, bây giờ cô ấy không sao rồi, em cũng nên đi rồi."

" Lăng Kỳ bệnh à..."

Phương Tuyết Di hơi kinh ngạc, vội vàng đứng dậy chuẩn bị đi đến phòng nghỉ thăm cô ấy, nhưng không ngờ Bạch Lăng kỳ đã rửa mặt xong đi ra, cô cười Phương Tuyết Di : " Chị Tuyết Di, em đã đỡ nhiều rồi, một chút mệt mỏi cũng không còn nữa rồi......"

" Không có chuyện gì là tốt rồi." Phương Tuyết Di đi đến, đưa tay sờ lên trán Lăng Kỳ, rất bình thường, trong lòng mới thấy yên tâm.

" Lăng Kỳ, chị, hay người cứ nói chuyện, em đi trước." Phương Hạo Vân nhìn chị mình, chào một tiếng rồi bước đi.

Phương Tuyết Di đương nhiên hiểu ý của hắn, nói thêm mấy câu tốt đẹp.

" Lăng Kỳ, nghe nó nói, nó đã trông em cả tối qua, là thật sao?" Phương Tuyết Di bắt đầu điều tra.

" Uhm....!"

Bạch Lăng Kỳ gật đầu : " Tối qua em bị bệnh thật, hơn nữa lại rất nặng, sau đó Phương hạo Vân đến, anh ấy cho em uống thuốc, còn ở bên cạnh chăm sóc cho em cả đêm, thật là đã làm khó anh ấy."

"Cảm động rồi à? Quyết định đầu hàng rồi chứ?"

Phương Tuyết Di cười hì hì nói : " Kỳ à, tiểu tử này yêu em thật lòng đó, điều này là không thể nghi ngờ gì nữa rồi."

" Em biết....!"

Bạch Lăng Kỳ lắc đầu nói : " Nhưng, em vẫn chưa có cách nào thuyết phục bản thân. Hơn nữa........hơn nữa ba mẹ em cũng sẽ không đồng ý."

" Ba mẹ chị ngược lại sẽ đồng ý....họ luôn ước ao Hạo Vân có thể cưới được một cô vợ, sinh được một đàn con..."

Trong lòng Phương Tuyết Di hồ hởi nói, cô tiếp tục khuyên : " Kỳ, là con gái chị hiểu nổi khổ và tâm tư của em, nhưng vẫn là câu nói này. Em hãy tự mình quyết định đi."

" Cảm ơn chị Tuyết Di."

Hoán Kiểm Trọng Sinh - Chương #187


Báo Lỗi Truyện
Chương 187/829