Chương 135: Mỹ nữ cổ điển (2)



"Bây giờ có còn hồi hộp không?"

Phương Hạo Vân nhẹ nhàng hôn một cái lên trán của bạn gái, nói: "Trái tim anh luôn ở bên em, anh lúc nào cũng ủng hộ em."

"Vâng, em không thấy hồi hộp nữa rồi."

Bạch Lăng Kỳ dịu dàng dựa tới, ôm lấy lưng của bạn trai, khiến cho bộ ngực sữa ghì chặt vào trong ngực của người con trai.

"Mềm quá!"

Ánh mắt của Phương Hạo Vân đi xuống dưới, nhìn vào bộ ngực của bạn gái, trêu đùa nói.

"Đáng ghét, đại sắc lang, anh không thể yên một chút được sao..."

Bạch Lăng Kỳ đỏ mặt lên, liền giãy nảy ra từ trong lòng ngực của Phương Hạo Vân, nói: "Được rồi, gặp được anh, em không còn thấy hồi hộp nữa, thời gian không còn sớm nữa, em phải nhanh trở về chuẩn bị đây."

" Kỳ, cố lên, em là giỏi nhất!" Phương Hạo Vân nghiêm túc nói.

"Ừm, em biết rồi!"

…….

"Không tệ chút nào, ánh mắt của cháu quá độc đó, chọn được cô gái có khả năng làm vợ tốt nhất trên thế giới này."

Nghe thấy tiếng bước chân, Phương Hạo Vân quay đầu lại, chỉ thấy Trần Thiên Huy và Lã Nguyệt Hồng đang đi tới phía mình.

Lã Nguyệt Hồng nhìn theo bóng dáng của Bạch Lăng Kỳ, nói: "Thật sự là một cô gái tốt..."

"Cô chú Trần, hai người cũng tới đây à?" Phương Hạo Vân ngượng ngùng cười cười, vội vàng đi tới nghênh đón.

"Buổi luận võ tối nay, liên quan tới hạnh phúc cả đời của con gái cô, liên quan tới vận mệnh tương lai của Trần thị, cô chú sao có thể không đến?"

Lã Nguyệt Hồng mặc một bộ trang phục của quý bà, lộ ra vẻ thành thục, có điều trong ánh mắt lại lộ ra vẻ ưu sầu nhàn nhạt, hiển nhiên, đối với cuộc luận võ của con gái, bà vô cùng lo lắng.

" Hạo Vân, cháu nói thật với cô chú đi, tối nay Thanh Thanh rốt cuộc là có mấy phần thắng?"

Trần Thiên Huy đi tới, vỗ vỗ lên bả vai của Phương Hạo Vân nói: "Chú tin tưởng vào cháu, có điều cô của cháu đang lo lắng tới muốn chết kia kìa."

" Đúng vậy, Hạo Vân, cháu nói thực cho cô nghe đi." Lã Nguyệt Hồng chờ mong đầy cõi lòng nói.

Phương Hạo Vân nói như thể hiển nhiên: "Chú Trần, cô, hai người cứ yên tâm, học tỷ nhất định sẽ giành được thắng lợi, cháu sẽ không để cho chị ấy thua đâu."

" Ha ha!"

Trần Thiên Huy lập tức nở nụ cười sang sảng, nhìn Phương Hạo Vân giống như đang tán thưởng, nói: "Chú đã biết là cháu nhất định sẽ không để cho Thanh Thanh phải mạo hiểm mà, chú biết thắng nhóc cháu nhất định là phải nắm chắc phần thắng rồi."

Lã Nguyệt Hồng nghe thấy vậy, trong lòng cũng thoải mái đi không ít, cô nói như cảm kích: "Hạo Vân, cô thay mặt Thanh Thanh cám ơn cháu!"

Nói xong, còn nghiêm túc cúi người xuống.

Phương Hạo Vân vội vàng lui về phía sau một bước, tránh né đại lễ của Lã Nguyệt Hồng, nói: "Cô quá khách khí rồi, đại lễ của cô cháu không nhận được."

Trần Thiên Huy vui mừng cười cười: "Ha ha, Nguyệt Hồng, mình cũng đừng làm khó Hạo Vân nữa, việc này nên để nó xuất lực, tôi không tin thằng nhóc này không lo lắng việc Thanh Thanh bị gả cho Tần Tử Hoa."

Phương Hạo Vân nghe thấy vậy, sắc mặt có hơi xấu hổ, ngượng ngùng cười nói: "Học tỷ xuất chiến là vì cháu, cháu đương nhiên phải đảm bảo an toàn cho chị ấy."

"Lão Trần, vợ chồng hai người cũng tới đây à? Ha ha, tốt lắm, tối nay sẽ quyết định chuyện thông gia giữa hai nhà luôn, tránh để về sau đêm dài lắm mộng."

Đang nói dở, Tần Như Phong và Tần Tử Hoa hai người từ trong đám đông bước ra đi tới.

Tần Như Phong vẻ mặt hiền hậu, thân hình to lớn, đôi mắt ngời sáng hữu thần, y phục mặc khéo léo, khiến cho ông ta có sức sống hơn gấp trăm lần.

Cách ăn mặc của Tần Tử Hoa có vẻ hơi hoa lệ, mặc một bộ Âu phục màu trắng, càng thêm phụ trợ cho vẻ ngoài tuấn lãng của hắn, khóe miệng mỉm cười tao nhã, giống như hoàng tử cưỡi ngựa trắng trong truyện cổ tích.

"Chú Trần, cô Lã hai người khỏe!"

Tần Tử Hoa chủ động đi tới chào hỏi, mỉm cười nói: "Cô chú cứ yên tâm, cháu nhất định sẽ không làm thương tổn Thanh Thanh đâu. Qua tối nay, cô ấy sẽ là vị hôn thê của cháu, cháu nhất định sẽ yêu thương cô ấy. Buổi luận võ tối nay, cháu nhất định sẽ biết điểm dừng."

Trần Thiên Huy nghe thấy vậy, sắc mặt lạnh lùng, hừ một tiếng nói: "Chú bảo cháu Tử Hoa này, nói cũng không thể nói lung tung được, chú đồng ý gả con gái cho cháu khi nào vậy, nó từ lúc nào đã thành vị hôn thê của cháu thế?"

Đối với khẩu khí kiêu ngạo của Tần Tử Hoa, Trần Thiên Huy vô cùng chán ghét.

Tần Như Phong xen vào nói: "Ha ha, lão Trần, chuyện của bọn trẻ, cứ để bọn nó tự làm chủ đi, chúng ta cứ chờ xem là được."

" Phương Hạo Vân, đừng tưởng rằng có Thanh Thanh xuất chiến dùm cậu, là mọi sự sẽ tốt đẹp, chuyện giữa hai chúng ta còn chưa xong đâu."

Tần Tử Hoa kiêu ngạo cười nói: "Chờ sau khi tôi đính hôn với Thanh Thanh, sẽ tới tìm cậu để luận võ, hy vọng đến lúc đó cậu sẽ có thể giống như một thằng đàn ông, không nên để cho tôi phải thất vọng."

Đối mặt với khiêu khích của Tần Tử Hoa, Phương Hạo Vân chẳng coi là gì, hắn chỉ thản nhiên cười cười: "Hội trưởng, buổi luận võ tối nay, anh chắc gì đã thắng. Ừm, đây cũng là lần cuối cùng tôi gọi anh là hội trưởng rồi. Qua hôm nay, anh nhất định phải dựa theo lời hứa mà rời khỏi hội võ thuật..."

"Cứ chờ xem!" Tần Tử Hoa nghe thấy vậy, lạnh lùng nói một tiếng, không để ý tới lời nói của Phương Hạo Vân.

Mắt thấy cha con nhà họ Tần kiêu ngạo như vậy, tự tin như thế, trong lòng Lã Nguyệt Hồng lại có chút lo lắng, bà kéo chéo áo của Phương Hạo Vân, nhỏ giọng hỏi: "Hạo Vân, không vấn đề gì chứ?"

Phương Hạo Vân làm một cái dấu hiệu chữ V thắng lợi, nở một nụ cười tự tin với Lã Nguyệt Hồng, thấp giọng nói: "Tuyệt đối không thể xuất hiện vấn đề gì, Thanh Thanh học tỷ nhất định sẽ thắng lợi."

Ở hàng ghế đầu tiên, Tần Như Phong và Trần Thiên Huy lần lượt nhanh chóng ngồi xuống.

Không có sự tự tin như Tần Như Phong, trong lòng Trần Thiên Huy lúc này vẫn có chút lo lắng thoáng qua, dù sao võ công của Tần Tử Hoa đã được khẳng định.

Lã Nguyệt Hồng thân là người mẹ, trong lòng lại càng lo lắng hơn so với chồng mình, bà không ngừng nhìn Phương Hạo Vân, tìm kiếm sự an ủi từ đó.

Mà Trần Thanh Thanh lúc này thì đang được những học viên ủng hộ cô vây quanh, đi vào trong hội trường, lập tức khắp nơi đều vang lên tiếng hoan hô.

Trần Thanh Thanh đi thẳng một đường, liên tục vẫy tay chào hỏi mọi người, rồi lập tức đi tới bên người ba mẹ. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

" Ba mẹ, hai người đều tới rồi à, yên tâm đi, con gái sẽ không để cho ba mẹ phải thất vọng đâu."

Nói xong, Trần Thanh Thanh gật đầu một cái với Phương Hạo Vân, rồi ngồi ở kế bên người bà mẹ Lã Nguyệt Hồng.

Hoán Kiểm Trọng Sinh - Chương #135


Báo Lỗi Truyện
Chương 135/829