Chương 131: Mặt tà ác



Khóe miệng Phương Hạo Vân hiện lên một tia cười tà ác, thản nhiên nói: "Có lẽ, cô đang chờ mong tôi ngã xuống, có phải hay không?"

Lời này vừa nói ra, trong lòng Kim Phi run lên, khiến cho thân mình cũng run lên theo. Cùng lúc đó, ngón tay của Phương Hạo Vân cũng dùng sức chọc lên một chút, khiến cho ả không thể không rên rỉ ra thành tiếng.

Một hồi lâu sau, ả cắn môi lại nói: "Hạo Vân, anh nói cái gì vậy, tôi chỉ mong anh có thể dựng lên, tôi cần sự mạnh mẽ từ anh, tôi làm sao có thể mong đợi anh ngã xuống được? Người ta sao có thể chịu được sự mất hứng như thế?"

"Giám đốc Kim, có thoải mái không?"

Khóe miệng Phương Hạo Vân hiện lên một tia cười tà ác, thản nhiên nói: "Có lẽ, cô đang chờ mong tôi ngã xuống, có phải hay không?"

Lời này vừa nói ra, trong lòng Kim Phi run lên, khiến cho thân mình cũng run lên theo. Cùng lúc đó, ngón tay của Phương Hạo Vân cũng dùng sức chọc lên một chút, khiến cho ả không thể không rên rỉ ra thành tiếng.

Một hồi lâu sau, ả cắn môi lại nói: "Hạo Vân, anh nói cái gì vậy, tôi chỉ mong anh có thể dựng lên, tôi cần sự mạnh mẽ từ anh, tôi làm sao có thể mong đợi anh ngã xuống được? Người ta sao có thể chịu được sự mất hứng như thế?"

"Thật không?"

Phương Hạo Vân cười cười ám muội, đột nhiên xoay thân mình của người đàn bà lại, chuẩn bị đưa tay bắt lấy bộ ngực sung mãn kia, không ngờ Kim Phi lại có vẻ rất mẫn cảm, hai tay che lấy ngực, nói: "Chỗ này... không nên..."

"Được rồi, vậy tiếp tục nơi này."

Phương Hạo Vân cũng không quá gắng gượng, kỳ thật hắn biết thừa bên trong áo ngực có giấu cái gì, có điều hắn cũng không muốn nhanh như vậy đã để cho chân tướng bị lộ ra. Nếu như vậy, hắn sẽ chẳng còn gì mà chơi nữa.

Theo sự vận động thần tốc của ngón tay người đàn ông, hô hấp của Kim Phi dần trở nên dồn dập, trên người không biết là do lo lắng đổ mồ hôi, hay là do những giọt nước lúc trước còn chưa lau khô hết, tóm lại, cả người đã trở nên ướt sũng.

Thanh âm của Kim Phi giống như đang rên rỉ: "Hạo Vân... tôi muốn đi lên giường."

Toàn thân Kim Phi như nhũn ra, dục vọng từ tận đáy lòng đã theo ngón tay của người đàn ông mà dâng lên một chút. Có điều mối hận trong nội tâm vẫn khiến cho ả duy trì được sự thanh tỉnh.

Vài phút trôi qua, ả thấy Phương Hạo Vân vẫn tỏ ra thanh tỉnh như thường, trong lòng không khỏi trở nên lo lắng. Ả cảm thấy rằng câu nói lúc trước của Phương Hạo Vân, hình như có pha chút thâm ý, như là muốn ám chỉ điều gì đó.

"Hay là hắn ta biết mình cho thuốc vào rượu?" Kim Phi đột nhiên cảm thấy sợ hãi.

"Không thể thế được!" Bình rượu này ả đã mời thợ chuyên nghiệp đóng gói lại một lần, tuyệt đối không có khả năng bị phát hiện ra. Ả nào đâu biết rằng Phương Hạo Vân từng rất đam mê rượu vang, đối với công nghệ làm rượu vang vô cùng rành rọt, bình rượu bị đóng gói lại này, cho dù là có làm bên Pháp, cũng tuyệt đối không qua được ánh mắt của hắn. Kim Phi càng nghĩ càng cảm thấy kì quái, lại nói, cho dù Phương Hạo Vân có hoài nghi ả cho thuốc vào rượu, nhưng mà chính ả đã tận mắt nhìn thấy hắn uống một ngụm, hắn không thể không ngất đi được chứ?

Thoáng do dự một chút, Kim Phi quyết định không đợi thuốc mê nữa, có lẽ thân thể của hắn có tính kháng thuốc không biết chừng. Ả quyết định chủ động xuất kích, dùng thân thể của mình để khiến cho Phương Hạo Vân mê muội, sau đó chờ thời cơ sẽ ra tay.

Nghĩ đến đây, ả chủ động hôn lên môi của Phương Hạo Vân, cái lưỡi đinh hương mang theo nhiệt khí, bắt đầu nút vào miệng của người đàn ông, bàn tay nhỏ bé cũng từ từ sờ về phía đũng quần của hắn.

Ngón tay của Phương Hạo Vân vẫn vận động bên trong quần lót của người đàn bà như trước, hắn có thể cảm giác thấy rằng người đàn bà này đã bắt đầu động tình. Cái mông của ả không tự chủ được theo sự xâm phạm của hắn mà vặn vẹo.

Kim Phi là một người đàn bà rất có kinh nghiệm, bàn tay nhỏ bé của ả khiến cho bổng bổng của Phương Hạo Vân vô cùng hưng phấn, cũng vô cùng thoải mái.

"Hạo Vân, anh nằm xuống đi, tôi muốn hôn nó..."

Lời thỉnh cầu như vậy, chỉ cần là đàn ông đều sẽ vô cùng hưng phấn.

Phương Hạo Vân là một người đàn ông quá mức bình thường, biểu hiện của hắn cũng không ngoại lệ, chuyển động của hắn cũng trở nên nhanh hơn, hai ngón tay gần như đi vào sâu tận cùng thân thể của người đàn bà.

Thân hình yểu điệu của Kim Phi không khỏi trở nên co rút, tiếng rên rỉ bên trong miệng cũng trở nên cao hơn một chút.

Rốt cục, theo tiếng rên rỉ kiều mỵ cao vút, phần thân dưới của người đàn bà nhanh chóng co rút lại, chặt chẽ kẹp chặt lấy ngón tay của người đàn ông. Phương Hạo Vân cảm thấy một làn nước nóng tấn công vào ngón tay của mình.

"A..." Kim Phi tuyệt đối không nghĩ tới, mình sẽ ở vào trong tình huống như vậy mà tiết thân, hơn nữa trong lòng còn cảm thấy sung sướng. Ả đang nghĩ, mình thực sự có nên tìm... ở bên ngoài.

Sớm biết như vậy, ả đã ra bên ngoài tìm...

Sau khi được thỏa mãn, rắc rối lại tới với Kim Phi. Thể xác và tinh thần của ả sung sướng dị thường, thân thể mềm yếu vô lực, muốn cử động một chút, cũng cảm thấy rằng phải cố hết hơi hết sức.

"Hạo Vân, đến tôi..."

Thở dốc một hồi, hai tay của Kim Phi ôm lấy cổ Phương Hạo Vân, kéo hắn nằm lên sô pha, còn ả thì cưỡi lên trên bụng hắn, cúi đầu xuống, bắt đầu hôn môi lên đũng quần của hắn.

Giờ phút này, ả đang quay lưng lại về phía Phương Hạo Vân, con mắt vốn phong tình vạn chủng giờ đột nhiên lại trở nên âm lãnh độc ác. Bàn tay nhỏ bé không một tiếng động rút ra từ chỗ giữa hai mảnh áo ngực một con dao con bỏ túi, có thể thấy được, lưỡi của con dao đó sắc bén tới dị thường.

Kim Phi cắn con dao đó vào miệng, hai tay nhẹ nhàng cởi bỏ quần của người đàn ông. Khi con quái vật to lớn kia hiện lên trước mắt ả, quả tim của ả không tự giác được nảy lên một cái, trong ánh mắt thậm chí còn hiện lên một tia mê ly. Cái thứ hùng tráng như vậy, ả thực sự cảm thấy khó mà hạ thủ cho được.

Ả thật sự muốn ăn cái con quái vật đó vào miệng, thoải mái mà hưởng thụ một hồi.

Có điều, mối thù hận trong lòng vẫn khiến cho ả đưa ra được lựa chọn sáng suốt nhất. Con dao sắc bén đã cầm ở trong tay, chỉ cần nhẹ nhàng cắt một cái, mục đích của ả sẽ được đạt tới.

Phương Hạo Vân nằm thẳng trên ghế sô pha, khóe miệng khẽ gợn lên một tia cười khinh thường. Tuy rằng cái lưng của Kim Phi đã chặn đi tầm mắt của hắn, nhưng mà hắn lại có thể cảm thấy rõ ràng được từng cử chỉ nhỏ của Kim Phi. Hắn có thể cảm giác, một đạo sát khí, một chút hàn quang đang tập trung về phía bổng bổng của mình.

"Chớ có trách tao, đều là do mày tự tìm tới thôi."

Trong lòng Kim Phi khẽ quát một tiếng, con dao con liền hạ xuống cái bổng bổng của Phương Hạo Vân. Một khắc đó, trong lòng ả vô cùng hưng phấn, có một loại khoái cảm khác thường dâng lên trong nháy mắt.

"Đồ đàn bà ngu xuẩn!"

Ngay khi con dao con chuẩn bị cắt tới, Phương Hạo Vân đã ra tay. Chỉ nhoáng lên một cái, cánh tay của Kim Phi cũng đã bị hắn tóm lấy chặt chẽ.

Kim Phi thầm nghĩ, xong rồi, chính mình xong rồi, hóa ra tất cả vốn đã nằm trong lòng bàn tay của hắn.

"Nếu đêm nay cô có thể hầu hạ cho tôi thoải mái, vốn tôi có thể sẽ tha thứ cho sai lầm của cô, đáng tiếc... Tự gây nghiệp chướng, không thể sống."

Phương Hạo Vân kéo người đàn bà từ trên người mình xuống, nhẹ nhàng vỗ lên cổ tay của ả. Con dao con trong tay của Kim Phi giống như là một mũi tên đồng vun vút bay ra ngoài, cắm thẳng vào vách tường.

Kim Phi ai ôi một tiếng té lên mặt đất, vẻ mặt đầy vẻ không cam chịu và hoảng sợ.

"Không thể như thế được, sao anh lại có thể phòng bị được?"

Kim Phi khó có thể tin, cô yếu ớt nói: "Tôi vốn nghĩ rằng mình sẽ thành công chứ..."

Phương Hạo Vân đeo lại thắt lưng của mình, đi tới đó, nắm tóc của Kim Phi, trên mặt hắn cũng không còn vẻ ngả ngớn nữa rồi, ánh mắt sắc bén của hắn nhìn chằm chằm vào ả: "Đồ đàn bà ngu xuẩn, muốn mê hoặc tôi, cô còn kém xa lắm."

Dưới ánh mắt của Phương Hạo Vân, Kim Phi cảm thấy rằng hô hấp của mình có hơi khó khăn, từ sâu trong đáy lòng dâng lên một cỗ rét lạnh tới thấu xương.

"Anh muốn làm gì? Giết tôi?"

Kim Phi vô cùng khiếp sợ khi nhìn vào con ngươi của Phương Hạo Vân, ả đột nhiên có một loại cảm giác cực kỳ hoang đường, ả cảm thấy rằng người mà mình đang đối mặt không phải là một thiếu niên mười tám tuổi, mà là một tên ác ma đa mưu túc trí. Từ trong ánh mắt của hắn lộ ra sự nguy hiểm và đáng sợ vô cùng tận.

Phương Hạo Vân có vẻ suy tư nghiêm túc, rồi lập tức ngẩng đầu, nói với Kim Phi: "Phải làm như thế nào với cô, tôi thực sự cũng hoang mang, không bằng cô đề nghị giúp tôi xem sao, là tiền dâm hậu sát, hay là sát rồi gian thi?"

Kim Phi nghe thấy vậy, nhất thời hoảng sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, thân thể cũng đã bắt đầu run rẩy. Ả bắt đầu hối hận, sớm biết vậy đã nghe theo lời của anh trai và chồng ả, gã đàn ông này đúng thực là một ác ma.

"Biến thái!" Kim Phi vô cùng sợ hãi, cố lấy dũng khí mắng một câu.

"Đồ đàn bà, cô xem nhẹ tôi rồi, đừng nói là cô, cho dù là Mặt Sẹo, Kim Gia, ở trước mặt tôi, cũng sẽ không chịu nổi một kích. Có điều cô cứ yên tâm, tôi sẽ không giết cô."

Phương Hạo Vân cười thản nhiên: "Tội của cô không đáng chết, tôi sẽ không tùy tiện mà giết cô. Hơn nữa, giết chết cô, lại là khiến cô được lời."

Kim Phi sắc mặt đại biến, có hơi hoảng sợ hỏi: "Anh định tra tấn tôi như thế nào?"

Hàng lông mi của Phương Hạo Vân nhẹ nhàng nhướng lên, khinh miệt nói: "Tôi cho cô được khoan khoái một lần, mà cô lại có ý đồ muốn chặt đứt cái gốc rễ của tôi, thật sự là không hiền lành chút nào. Như vậy đi, lúc này tôi đã bị cô làm cho nóng hết cả người, cô trước giúp tôi hạ hỏa đi."

Nói xong, Phương Hạo Vân túm lấy tóc của người đàn bà, kéo ả lại gần, còn hắn thì ngồi trên sô pha, hai chân mở rộng ra, lộ ra cái bổng bổng hùng tráng.

"Thích không?"

Phương Hạo Vân cười cười ám muội: "Ăn đi, nếu không, tôi không ngại cởi hết sạch quần áo cô rồi ném cho tên ăn mày đâu."

"Không... không được ném tôi cho tên ăn mày."

Kim Phi hoảng sợ cầu xin, ánh mắt lại không tự chủ được mà dừng lại trên cái bổng bổng hùng tráng kia. Không thể không nói, con quái vật lớn như vậy, đối với một người đàn bà đang đói khát thì có lực hấp dẫn lớn đến mức nào. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

"Không cần phải do dự, ánh mắt của cô nói cho tôi biết, trong lòng cô thực sự là rất muốn."

Ánh mắt của Phương Hạo Vân rất lợi hại, từ bộ ngực của người đàn bà chậm rãi di xuống, cuối cùng dừng lại ở nơi riêng tư đã sớm biến thành như trận hồng thủy kia.

Một khắc đó, Kim Phi cảm thấy rằng nơi riêng tư của mình giống như là bị người xoa nắn vậy, tê dại rất khó chịu.

Rốt cục, ả cũng chủ động tiến sát đầu tới... Ngậm cái thứ to lớn đó của người đàn ông vào miệng. Phương Hạo Vân thừa cơ túm lấy tóc của người đàn bà, giúi ả về phía đũng quần của mình.

Hơn mười phút sau, theo một tiếng gào nhẹ của Phương Hạo Vân, một cỗ tinh hoa nóng bỏng đã dâng lên mà ra.

"Lau sạch cho tôi!" Phương Hạo Vân giống như một vị vương giả cao cao tại thượng, truyền đạt mệnh lệnh cho Kim Phi.

Kim Phi tuy rằng cảm thấy bị khuất nhục, nhưng lúc này ả đã không còn sự lựa chọn nào khác. Giống như Phương Hạo Vân đã nói, ả là tự làm bậy, không thể sống. Nếu ả không chủ động đến trêu chọc vào tên ác ma này, ả làm sao có thể bị khuất nhục như thế được.

"Không cần phải hận tôi, đây là do cô tự tìm tới."

Phương Hạo Vân thản nhiên nhìn thoáng qua Kim Phi, buông tóc của ả ra.

Kim Phi yên lặng không nói gì, mang theo oán hận vô hạn, giúp Phương Hạo Vân rửa cái bổng bổng kia. Ả rất muốn cắn một cái, cắn cho đứt nó đi. Có điều ả biết rằng, chỉ cần ả có ý đồ muốn gây ra hành động gì, thì ngay vào lúc ả chưa kịp hoàn thành, chính ả cũng đã chết. Vừa rồi khi dùng miệng làm chuyện đó, ả cũng có cảm giác như vậy, cho nên, ả mới không dám gây ra hành động gì thiếu suy nghĩ.

Có điều nói đi cũng phải nói lại, có thể được hưởng thụ một thứ hùng tráng như vậy, đối với ả mà nói dù sao cũng là một lần kích thích. Có điều, nếu đó không phải là cưỡng bức, thì tin rằng trong lòng ả sẽ càng thêm khoái trá hơn.

Kéo quần lên, đeo thắt lưng chỉnh tề, Phương Hạo Vân khinh miệt liếc mắt nhìn Kim Phi một cái, lạnh giọng nói: "Mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy mà xong đâu, hôm nay chỉ là lần đầu tiên... Những ngày kế tiếp, cô sẽ còn nhận được những sự trừng phạt nghiêm khắc hơn nữa của tôi. Mà tất cả những vận hạn này, đều là bởi vì sự ngu xuẩn không biết tự lượng sức mình của cô tạo thành."

Kim Phi nghe thấy vậy, thân mình lại trở nên run rẩy, hai mắt phun lửa, oán hận nói: "Ác ma, anh là một ác ma... Anh giết tôi luôn đi cho rồi."

"Tôi nói rồi, tôi sẽ không giết cô."

Phương Hạo Vân khinh thường nói: "Giết người cũng không phải là phương pháp giải quyết sự tình tốt nhất. Nếu dùng cách đó thì với tôi mà nói, có vẻ không được công bình cho lắm. Quay về đi, nói với Mặt Sẹo và Kim Gia, Tần gia cũng không bảo vệ được các người."

"Phương Hạo Vân, anh chờ đấy, khuất nhục ngày hôm nay, về sau tôi sẽ hoàn trả anh gấp bội phần..."

Kim Phi nghiến răng nghiến lợi nói: "Hôm nay anh không giết tôi, anh sẽ phải hối hận."

Phương Hạo Vân cười nói: "Vậy chúng ta cứ chờ xem sao!"

Hành vi của Kim Phi, cũng đã vượt qua giới hạn chịu đựng của Phương Hạo Vân, cho nên thái độ hôm nay của hắn mới khác thường như vậy, tiến hành vũ nhục đả kích trí mạng với ả. Đối với kẻ địch, Phương Hạo Vân không hề nương tay, cũng sẽ không có gánh nặng tâm lý gì cả, đây là nguyên tắc làm người của hắn.

Sau khi Phương Hạo Vân đi rồi, cả thân mình của Kim Phi đều nhũn ra, ả tê liệt ngã ra mặt đất, khóc không ra nước mắt, hôm nay chính là ngày đen tối nhất trong cuộc đời của ả, là sự khuất nhục lớn nhất mà ả từng gặp trong đời. Ả thề nhất định sẽ khiến cho gã đàn ông đáng hận kia phải trả giá đại giới.

Sự thù hận thường có thể khiến cho một người trở nên điên cuồng, cũng có thể kích phát tiềm năng của người đó.

Khi Kim Phi lại đứng lên trở lại, bên trong con ngươi của ả đã tràn ngập tơ máu, khóe miệng nhếch lên một tia cười tà ác, giống như là tự nói với mình: "Đàn ông, chẳng có thằng nào là tốt, ta hận tất cả đàn ông trong thiên hạ."

…….

Buổi tối hôm nay là lễ hội mừng Nguyên Đán, từ khi sáng sớm, bên trong vườn trường đã bắt đầu trở nên nhộn nhịp, công việc lu bù cả lên. Một số thành viên cốt cán của hội võ thuật thậm chí còn xin phép bố trí hội trường trước thời gian, tiến hành diễn tập tiết mục lần cuối cùng. Một vài thân cây bên trong vườn trường cũng đã được mắc lên đèn nhấp nháy.

Khác so với những ngày trước Nô-en, đại học Hoa Hải đối với chương trình Nguyên Đán truyền thống có vẻ chú trọng và trọng thể hơn.

Sau khi ca học đầu tiên của buổi sáng kết thúc, Phương Hạo Vân liền chẳng có việc gì làm, hắn một mình một người bước đi chậm rãi trong sân trường, ánh mắt nhìn tới nhìn lui các bạn học. Bỗng dưng nhìn thấy chốc chốc lại có một chiếc xe hào hoa tới đón một sinh viên ăn mặc diêm dúa, trong lòng không khỏi có hơi cảm khái, tội gì chứ? Vì vài đồng tiền dơ bẩn, mà ngay cả linh hồn cũng bán đứng.

Tuy rằng những nữ sinh này trông cũng không tệ, nhưng mà dưới con mắt của Phương Hạo Vân thì thật ghê tởm.

Đột nhiên, trong lòng hắn có chút bi ai, những sinh viên đó từ khi nào đã biến thành cái dạng này? Đó còn là sinh viên sao? Đó là những bạn học của hắn sao?

"Hạo Vân, anh có tâm sự à?" Đột nhiên, một giọng nữ quen thuộc từ phía sau truyền tới.

Hoán Kiểm Trọng Sinh - Chương #131


Báo Lỗi Truyện
Chương 131/829