Chương 474: Nhà giàu hoặc lừa đảo.



- Cận thị sao không đi chữa trị?

Hạ Thiên tiếp tục hỏi, đáng lý ra hắn không quan tâm đến vấn đề này, nhưng hắn thấy Ninh Khiết không đeo kiếng thì đẹp hơn, vì vậy mới hy vọng nàng khỏi cần sử dụng kiếng.

Ninh Khiết càng thêm tức giận:

- Cậu tưởng tôi không muốn chữa trị sao? Căn bản là không thể chữa được.

- Chỉ có một vấn đề nhỏ như vậy mà không hết sao?

Hạ Thiên không cho là đúng:

- Này, nể tình vừa rồi chị cho tôi ăn uống, tôi sẽ giúp chị chữa mắt.

- Tôi không cần nhờ cậu chữa mắt, cậu tìm kính cho tôi là được, tôi sẽ không so đo chuyện cậu ăn uống của tôi.

Ninh Khiết tức giận nói, nàng không tin Hạ Thiên có thể chữa tốt cho mình.

- Vì sao luôn có người không muốn đẹp hơn nhỉ?

Hạ Thiên không nghĩ ra, trước đó Triệu Vũ Cơ là như vậy, bây giờ người phụ nữ này cũng là như thế, chẳng lẽ luôn có những người thích xấu hơn?

Hạ Thiên thật sự không muốn cưỡng ép, nàng nhặt kính lên đưa cho Ninh Khiết, sau đó mở miệng:

- Cô quen thuộc thủ đô không?

- Cũng bình thường, tôi học bốn năm đại học ở đây, sau đó còn đi làm được ba tháng.

Ninh Khiết đeo kính, nàng thở phì phò nói.

- Tôi muón tìm một người, như vậy phải làm sao?

Hạ Thiên lúc này không còn ai để hỏi, tất nhiên chỉ có thể hỏi Ninh Khiết.

Ninh Khiết có chút buồn bực:

- Cậu có biết địa chỉ và số điện thoại không?

- Sao chị ngốc vậy, nếu tôi biết thì còn phải hỏi sao?

Hạ Thiên bất mãn nói.

- Cậu mới ngốc.

Ninh Khiết có chút tức giận, chưa từng có người nào nói nàng ngốc, nàng phải là người thông minh mới đúng.

- Hừ, chị không biết thì tôi tìm người khác.

Hạ Thiên lười biếng nói.

- Cái gì tôi không biết? Là cậu nói không rõ ràng.

Ninh Khiết sinh ra cảm giác tổn thương lòng tự tôn:

- Cậu biết tên người đó chứ?

- Tất nhiên.

Hạ Thiên trả lời.

- Vậy cậu có thể đi đến trụ sở ủy ban, có thể căn cứ vào tên gọi để điều tra địa chỉ.

Ninh Khiết nhanh chóng nói:

- Nhưng nếu cậu không có quen biết, như vậy người ta sẽ chẳng giúp cậu.

- Lên ủy ban cũng sẽ tìm không thấy.

Hạ Thiên lắc đầu:

- Bây giờ vợ tôi sẽ không ở trong nhà.

- Cậu đi tìm vợ sao?

Ninh Khiết chợt sững sờ.

- Tất nhiên là tìm vợ của tôi, tôi nào có tâm tình đi tìm kẻ khác?

Hạ Thiên thuận miệng nói.

- Cậu xác định vợ mình ở thủ đô sao?

Ninh Khiết nhìn Hạ Thiên, trong lòng có chút nghi ngờ, tên khốn này đến tìm vợ sao? Chắc chắn tên này quá đáng giận nên vợ tức quá bỏ nhà đi bụi.

- Có lẽ là vậy.

Hạ Thiên cũng không xác định vấn đề này.

- Vậy cậu có hình của vợ không?

Ninh Khiết lại hỏi.

Hạ Thiên lắc đầu, hắn thật sự không có hình của Mộc Hàm.

- Cậu chỉ có một cái tên, không có hình, sao tìm được người? Thủ đô quá lớn, cậu rõ ràng đang mò kim đáy biển.

Ninh Khiết dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Hạ Thiên, người này còn nói nàng ngốc, hắn mới thật sự là ngốc.

Hạ Thiên suy nghĩ, hắn cảm thấy Ninh Khiết nói cũng đúng, bây giờ hắn thật sự tìm kim đáy biển.

- Như vậy trước tiên mình phải tìm ảnh của vợ, sau đó tìm người hỗ trợ mới được.

Hạ Thiên thì thào nói, sau đó hắn lấy điện thoại ra bấm số, là gọi cho Kiều Tiểu Kiều, hắn muốn hỏi xem Kiều Tiểu Kiều có số điện thoại của Mộc Hàm hay không.

- Số điện thoại quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được... ....

Đáng tiếc là Hạ Thiên không thể gọi được.

Hạ Thiên suy nghĩ và gọi cho Lãnh Băng Băng, nhưng bên trong điện thoại cũng vang lên một âm thanh quen thuộc:

- Số điện thoại quý khách vừa gọi... .....

Hạ Thiên không khỏi có chút buồn bực, sao lại thế này? Vì sao không điện thoại được cho Kiều Tiểu Kiều và cảnh sát tỷ tỷ?

- Cậu tìm vợ rất gấp sao?

Ninh Khiết lúc này ở bên cạnh không khỏi hỏi một câu, tuy nàng cảm thấy Hạ Thiên rất đáng giận nhưng vẫn còn khá tốt, vì vậy mới nhắc nhở một câu:

- Thật ra cậu có thể nhờ người vẽ hình.

- Như vậy cũng được sao?

Hạ Thiên đặt điện thoại xuống, hắn không biết vẽ, nếu không hắn sẽ vẽ ra được Mộc Hàm.

- Tất nhiên là có thể, chỉ cần cậu nhớ rõ bộ dạng của vợ và những đặc điểm trên người, như vậy muốn vẻ ra một bức họa cô ấy cũng không khó.

Ninh Khiết rất tin tưởng điều này.

- À, vậy chị biết vẽ không?

Hạ Thiên nhìn chằm chằm vào Ninh Khiết rồi hỏi.

- Tôi... ....

Ninh Khiết có chút chần chừ, cuối cùng nàng cũng gật đầu:

- Biết.

- Được rồi, chị giúp tôi vẽ. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

Hạ Thiên lập tức vui sướng.

Ninh Khiết hừ một tiếng:

- Sao tôi phải giúp cậu?

- Vì sao chị không giúp tôi?

Hạ Thiên cảm thấy rất kỳ quái.

- Tóm lại tôi không giúp cậu, cậu đi tìm người khác đi, rất nhiều người có thể vẽ, cậu chỉ cần trả thù lao cho họ là được.

Ninh Khiết tức giận nói, người còn hỏi vì cái gì sao? Vì hắn quá đáng giận nên nàng không muốn giúp.

- Tôi trả thù lao cho chị là được.

Hạ Thiên không nghĩ sẽ đi tìm người khác, hắn không biết ai biết vẽ tranh, nếu nơi đây có người biết thì cần gì phải đi nơi khác tìm người? Như vậy chẳng phải lãng phí thời gian sao?

- Đây là cậu nói đấy nhé, tôi thu phí rất đắt.

Ninh Khiết căm giận nói, người này quá ghê tởm, nàng phải cho hắn biết tay.

- Rất đắt sao? Bao nhiêu?

Hạ Thiên thuận miệng hỏi.

- Mười ngàn!

Ninh Khiết há miệng khai ra một cái giá trên trời, trong lòng tâầm nghĩ, nếu đối phương chê đắt thì sẽ không vẽ.

- Vậy thôi sao? Quá rẻ, không có vấn đề, bây giờ chị giúp tôi vẽ tranh đi.

Hạ Thiên có chút vội vàng.

"Rẻ sao?"

Ninh Khiết lập tức buồn bực, người này giàu có lắm sao?

Ninh Khiết không cho rằng Hạ Thiên giàu có, nàng cảm thấy đối phương rất giống một kẻ lừa đảo, trên đời này những tên quỷ đói đầu thai thường rất nổ, đói bụng vài ngày mới lừa đảo cao siêu như vậy.

Ninh Khiết nghĩ đến đây thì nói:

- Muốn tôi vẽ tranh cho cũng được, cậu phải giao ra một nửa tiền đặt cọc, sau khi tôi vẽ xong thì giao nửa còn lại.

- Không có vấn đề.

Hạ Thiên lập tức đồng ý, sau đó hắn móc ra một xấp tiền trong túi quần:

- Cho chị, đây vừa đủ năm ngàn.

Hạ Thiên quả thật cũng chỉ còn năm ngàn tiền mặt, đây chính là số tiền mà khi rời khỏi thành phố Giang Hải thì Kiều Đông Hải lén đưa cho hắn, vì hắn cũng có mang theo thẻ ngân hàng, nhưng Kiều Đông Hải cho rằng trên người có sẵn tiền mặt cũng đỡ phiền hơn.

Khi thấy một xấp tiền mặt như vậy thì Ninh Khiết không khỏi giật mình, người này có tiền, không phải lừa gạt sao?

Ninh Khiết suy nghĩ và quyết định không nên nghĩ nhiều, có tiền không lấy là ngốc, nàng không ngốc, nàng còn muốn làm tài nữ, tiền này nhất định phải lấy.

- Được rồi, cậu theo tôi đến công ty, trong công ty của tôi có phần mềm đồ họa.

Ninh Khiết nhận tiền, sau đó nàng nói với Hạ Thiên.

Hộ Hoa Cao Thủ Tại Đô Thị - Chương #474


Báo Lỗi Truyện
Chương 474/1475